Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 1224: Mượn người…

Trong phòng nghị sự của vương quốc rơi vào yên tĩnh, tam vương tử đứng trên bậc thang đá, sắc mặt có chút khó coi.

Joe Valentine ngơ ngác nhìn thi thể của lão quốc vương, môi lão ta mấp máy, tuy lão ta nương nhờ vào tam vương tử, nhưng lão ta chưa bao giờ nghĩ tới muốn giết lão quốc vương.

“Thiết Chi Thủ, chúng ta thành công rồi.”

Tam vương tử bất ngờ mở miệng, sắc mặt ổn định hơn nhiều, thậm chí còn lộ ra nụ cười.

“Hừm, thành công rồi.”

Tô Hiểu buông cổ lão quốc vương ra, để đầu lão sư tử này dựa vào vương tọa, hai người nhìn như trở mặt, thực tế không phải như vậy. Trước khi lão quốc vương chết xác định được một chuyện, chính là Tô Hiểu sẽ không giống Lowen Xavi phản nước.

Lão quốc vương dùng tính mạng thăm dò, Tô Hiểu sẽ không phản lại vương quốc, đây là tin tức quan trọng lão ta để lại cho tam vương tử. Tam vương tử lĩnh hội, cho nên hắn ta không gọi lượng lớn cấm vệ quân vây giết Tô Hiểu.

“Cuối cùng còn bị ngươi tính kế một lần.”

Tô Hiểu liếc nhìn thi thể của lão quốc vương, trên mặt lão quốc vương không còn hoảng sợ như trước khi chết, trái lại đang cười.

Thực ra lão sư tử này đã không chịu nổi vào bảy ngày trước, lão ta thở khò khè mức độ nặng, bởi vậy mới luôn khụ. Lão sư tử biết mình sống không được lâu, trước khi chọn ra tân vương lão ta biết mình không thể chết, tuyệt đối không thể chết.

Lão sư tử dùng bí dược trước, sau đó truyền vào máu tươi của Tử Linh Quân Chủ. Tử Linh Quân Chủ không phải do Tử Linh Tộc chuyển hóa, mà do Thánh Chiến Sĩ mạnh mẽ chuyển hóa thành.

Máu của Tử Linh Quân Chủ thành công duy trì tuổi thọ của lão quốc vương, nhưng lão ta cũng phải chịu thống khổ người thường không ngờ tới. Trong mấy ngày này, lão sư tử căn bản không có cách nào ngủ, mỗi giây mỗi phút lão ta đều trải nghiệm thống khổ khiến người ta phát rồ, vậy thì rất đáng sợ. Nếu như là lão quốc vương trạng thái khỏe mạnh, vậy thì lão ta sẽ nhìn xa trông rộng đến mức nào?

Lão sư tử thành công chịu đựng, đợi được tân vương xuất hiện, khi tam vương tử đi vào phòng nghị sự của vương quốc, biểu hiện của lão sư tử trở nên rất thoải mái, bởi vì lão ta biết cuối cùng lão ta cũng được giải thoát.

Đến cuối cùng, lão quốc làm giao dịch với Tô Hiểu, giao dịch chỉ có hai người biết, đó là lão quốc vương cung cấp phương pháp tiến vào dưới vương tọa. Tô Hiểu thì chỉ cần giúp lão ta giải trừ đau đớn, không phản lại vương quốc, hay là nói không dấn thân vào thế lực của Tử Linh Tộc.

Kết quả rõ ràng, Tô Hiểu đồng ý với giao dịch này, bởi vậy trên mặt lão quốc vương xuất hiện nụ cười chết trên vương tọa.

Ngày hôm nay lão quốc vương dùng hành động nói cho tam vương tử một chuyện, đó chính là “cha ngươi mãi mãi là cha ngươi, tiểu tử ngươi còn quá non”.

Tam vương tử thực sự không khiến người ta kiêng kỵ như lão sư tử, nhưng hắn ta là một người thông minh, bởi vậy hắn ta không trở mặt với Tô Hiểu.

Không phải tam vương tử e ngại Tô Hiểu, mà hắn ta cần thân phận Thiết Chi Thủ của Tô Hiểu làm kinh sợ những quyền thần kia.

Khi tam vương tử hoàn toàn chấp chưởng vương quyền, khi đó hắn ta nhất định sẽ trở mặt với Tô Hiểu. Hoàn toàn chấp chưởng vương quyền cũng không phải chuyện đơn giản, ít nhất cần nửa tháng thậm chí hai tháng.

Trong lúc này chỉ cần Tô Hiểu không làm chuyện khiến tam vương tử xù lông, hai bên đều duy trì hiểu ngầm không liên quan tới nhau. Đây là kết quả Tô Hiểu mong muốn, tuy không phải kết quả lý tưởng nhất.

Tô Hiểu vốn định nâng đỡ một con rối có năng lực (trong thời gian ngắn đối phương không thể phản kháng), đáng tiếc vương tử, công chúa như vậy quá ít, cho dù có cũng không có khả năng phục chúng.

Từ nhỏ đám vương tử, công chúa đã tiếp nhận “giáo dục cao đẳng”, bọn họ tinh thông đế vương chi thuật, đồ bị thịt sớm đã bị loại bỏ, chỉ còn lại người có năng lực.

Còn nâng đỡ một con rối từ đầu tới cuối, Tô Hiểu chưa từng nghĩ như vậy, cho dù là nâng đỡ con rối, đối phương cũng nhất định phải có năng lực. Uy hiếp của Tử Linh Tộc ngay trước mắt, nếu như bị Tử Linh Tộc công phá tiền tuyến, vậy chuyện cười sẽ mở lớn hơn, sau đó Tô Hiểu đừng mơ hoàn thành nhiệm vụ, mà cân nhắc làm thế nào sinh tồn dưới đại quân tử linh vây giết.

Trải qua một khoảng thời gian quan sát, cuối cùng Tô Hiểu lựa chọn tam vương tử, trong tay tên này có lượng lớn quân đội, bởi vậy hắn ta biết rất rõ quân đội. Như vậy vương tử trở thành tân vương, cho dù hệ thống kinh tế của vương quốc tan vỡ, trong khoảng thời gian ngắn Tử Linh Tộc cũng không đánh tới.

Nếu như đám quân đoàn trưởng ở tiền tuyến biết được tam vương tử trở thành tân vương, vậy thì bọn họ sẽ hưng phấn như hít thuốc lắc. Tam vương tử nhất định sẽ trọng điểm đề bạt bọn họ, quân đoàn trưởng Heslet của vương quốc thậm chí có thể trở thành phụ tá đắc lực của tam vương tử. Cho dù hắn ta là thần tử của lão quốc vương, thuộc về thần tử tiền triều, nhưng hắn ta đứng về phía tam vương tử từ sớm, luôn nâng đỡ tam vương tử. Trừ phi đầu tam vương tử bị lừa đá, nếu không hắn ta nhất định sẽ trọng dụng Heslet, nếu như không trọng dụng Heslet mà nói, vậy thì sẽ khiến trái tim người ta lạnh giá.

Rõ ràng là thế cuộc trước mắt có lợi với Tô Hiểu, hắn và tam vương tử đang kiềm chế lẫn nhau, tam vương tử cần hắn uy hiếp quyền thần kia, Tô Hiểu thì cần tam vương tử duy trì yên ổn của vương quốc. Chỉ khi hoàn cảnh yên ổn, hắn mới có thể càng hoàn thành nhiệm vụ chi nhánh ẩn giấu một cách đơn giản.

Còn nhiệm vụ khảo hạch lên cấp nhóm mạo hiểm, Tô Hiểu đã đoán được kích hoạt nhiệm vụ này thế nào. Nếu là như vậy, hắn hoàn thành nhiệm vụ chi nhánh ẩn giấu xong, thì đến thẳng chiến trường tiền tuyến.

Tam vương tử đi tới trước vương tọa, thực ra hắn ta không có tình cảm gì với lão quốc vương, khi hắn ta còn nhỏ tuổi hồ đồ tình cờ thấy được lão quốc vương. Đến thời niên thiếu, hắn ta có được một vùng đất ở biên cảnh, từ đó về sau quanh năm đánh giết với Tử Linh Tộc. Có thể nói là tam vương tử trưởng thành trong quân doanh, bởi vậy hắn ta thiết huyết, tàn nhẫn như thế.

“Bệ hạ, lễ tang của lão quốc vương phải làm thế nào?”

Joe Valentine nhỏ giọng mở miệng, tốc độ lão ta đổi giọng rất nhanh, tam vương tử trực tiếp trở thành bệ hạ, lão sư tử lập tức trở thành lão quốc vương tiền nhiệm.

“Valentine, ngươi cho ý kiến đi.”

Trên mặt tam vương tử xuất hiện ý cười nhìn Joe Valentine, nụ cười này đã có chút tương tự với lão quốc vương.

“Chuyện này…”

Joe Valentine thay đổi thái độ cung kính lúc trước, trở nên nhiệt tình thân quen, trên thực tế lão ta và tam vương tử không tính là thân quen.

“Dựa theo cái nhìn của ta, lễ tang của lão quốc vương không tổ chức thì hơn.”

“Hả? Sao lại thế?”

Tam vương tử tràn ngập hứng thú nhìn Joe Valentine.

“Bệ hạ ngươi nghĩ xem, tin lão quốc vương qua đời, chỉ có ba chúng ta biết.”

“Gâu!”

Bố Bố vẫn luôn ở gần xem trò vui kêu một tiếng, Joe Valentine sợ hết hồn, Bố Bố trừng hắn, ý là: “Bản gâu không phải là người sao, bản gâu là uông tinh nhân.”

“Khụ.”

Joe Valentine có chút lúng túng ho nhẹ một tiếng, đương nhiên là lão ta nhận ra Bố Bố như hình với bóng với Tô Hiểu, chỉ không rõ Bố Bố tiến vào phòng nghị sự từ lúc nào.

Nhìn thấy Bố Bố, khóe mắt tam vương tử giật giật một cái. Ngoài điện trấn giữ nhiều cấm vệ quân như vậy, hắn ta có chút không hiểu nổi con chó này tiến vào kiểu gì.

Bố Bố nhìn tình hình quanh phòng nghị sự, nhìn một vòng xong Bố Bố rất thất vọng, ý là: “Thiết yến đã nói đâu.”

Bố Bố tiến vào phòng nghị sự, không đơn thuần tìm đồ ăn, mà là đang cảnh cáo tam vương tử. Cho dù có lượng lớn cấm vệ quân bảo vệ, Tô Hiểu vẫn có thể lấy đi tính mạng hắn ta. Có lẽ ngày nào đó tam vương tử ngủ say, Bố Bố sẽ lẻn tới bên cạnh hắn ta, cắn một cái là đứt cổ họng hắn ta.

“Trong khoảng thời gian này ta sẽ tiến vào dưới vương tọa, thuận tiện mượn em gái ngươi dùng một lát.”

Tô Hiểu đi ra ngoài phòng nghị sự.

“Em gái ta?”

Tam vương tử chưa kịp hỏi là em gái nào, Tô Hiểu đã dẫn theo Bố Bố rời khỏi phòng nghị sự.
Bạn cần đăng nhập để bình luận