Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 1054: Đã nuôi thành thói quen

Tô Hiểu liếc mắt nhìn về phía Bạch Zetsu, vẻ mặt không hề cảm xúc, cứ nhìn chằm chằm Bạch Zetsu như vậy.

“Kẻ địch đang đuổi theo.”

Bạch Zetsu thu hồi cười vui trên mặt, trong lòng có chút không phục, hắn ta là đến thông báo cho Tô Hiểu.

“Thu hồi biểu cảm cười trên nỗi đau của người khác lại, nếu không phải ngươi, ta sẽ không bị đuổi giết tới bây giờ.”

Ánh mắt Tô Hiểu bình tĩnh nhìn Bạch Zetsu, hiện giờ hắn có chút muốn làm thịt đồng đội heo Bạch Zetsu này.

“Liên quan gì tới ta?”

Bạch Zetsu không hiểu lắm.

“Liên quan gì… Tới ngươi à?”

Tô Hiểu đứng dậy.

“Ngục giam lòng đất không phải Kitsuchi, mà là Tsuchikage đệ tam Onoki.”

“…”

Bạch Zetsu cười giễu cợt.

“Vậy thì thế nào, cho dù là Kitsuchi, ngươi cũng không thể giải quyết đối phương trong thời gian ngắn.”

“Đúng vậy, cho dù ngục giam dưới lòng đất là Kitsuchi, ta cũng không thể giải quyết lão ta trong thời gian ngắn, nhưng ta không cần mạnh mẽ chống đỡ Trần Độn.”

“Khụ, một sai lầm nhỏ, đừng chú ý như vậy.”

Bạch Zetsu không còn nhìn Tô Hiểu, thực ra hắn ta cũng biết rõ, cung cấp tình báo sai lầm như vậy, cho dù bây giờ Tô Hiểu chém phân thân của hắn ta, Obito cũng chỉ có thể mở một mắt nhắm một mắt.

“Thực ra đây là việc nhỏ, chiến đấu luôn có nguy hiểm.”

Lời nói của Tô Hiểu khiến Bạch Zetsu hơi kinh ngạc, hắn ta cho rằng Tô Hiểu muốn chất vấn hắn ta chuyện này. Bạch Zetsu căn bản không hiểu Tô Hiểu, loại sai lầm này, thực ra Tô Hiểu không quá quan tâm.

“Trong kế hoạch, ngươi phụ trách ngăn cản làng đá 3 phút, thời gian này không lâu đúng không?”

“Không… Không tính dài.”

Lần này Bạch Zetsu biết Tô Hiểu muốn nói gì.

“Từ lúc ta và Madara tiến công làng Thụ Nham tới cứu Deidara, thời gian sử dụng tổng cộng 6 phút 47 giây, tính cả ta từ trong làng Thụ Nham xông lên vách đá, cần khoảng 7 phút.

7 phút này, đội truy kích làng đá đến làng Thụ Nham, nói cho ta biết, ngươi ngăn cản bên làng đá bao lâu, hay là nói, ngươi còn làm giống như ở đại hội Ngũ Ảnh, để phân thân xuất hiện trong phòng làm việc của Nham Nhẫn.”

Miệng Tô Hiểu phả ra làn khói xanh, cho dù hắn bị đội truy kích của làng đá theo sát không nghĩ, có khả năng vì Bạch Zetsu ngay cả 30 giây đều không ngăn cản.

Lần này Bạch Zetsu không còn lời nào để nói, sự thực đúng là như vậy, phân thân của hắn ta thực sự xuất hiện tới phòng làm việc bên trong làng đá. Liên quan tới chuyện này, trước khi Tô Hiểu hành động cố ý nói lúc đầu hắn ta thần bí một chút, tốt nhất là làm rối loạn trước, ví dụ như phóng hỏa chẳng hạn.

Nhưng mà tâm trí của Bạch Zetsu không thành thục, hắn ta là kết quả Madara thông qua tế bào Hashirama nhận được, ngoại trừ năng lực điều tra mạnh mẽ và ưu thế số lượng ra, IQ chiến đấu của nó không ra sao.

Có thể tưởng tượng được chính là, Bạch Zetsu trực tiếp xuất hiện ở văn phòng Nham Ẩn, chuyện này không khác nào cho Nham Ẩn một tín hiệu đám Tô Hiểu thực sự tới cứu người. Cho nên Kitsuchi lập tức phái người trợ giúp làng Thụ Nham, chuyện này khiến Tô Hiểu suýt bị bao vây tấn công trước sau.

“Cho nên đừng cười trên nỗi đau khổ của người khác trước mặt ta, ngươi nghĩ ta là Uchiha Sasuke à?”

Tô Hiểu ném điếu thuốc trong tay xuống, lúc này Bạch Zetsu thực sự không còn cợt nhả.

“Kẻ địch nhiều nhất 10 phút đuổi kịp, Tsuchikage đệ tam Onoki đánh trận đầu.”

Bạch Zetsu nói câu này xong, lồng heo cỏ xung quanh hắn ta bắt đầu hợp lại, chậm rãi chìm vào trong đất. Hắn ta cũng biết rõ trong kế hoạch cứu viện lần này bản thân gây ra sai lầm lớn cỡ nào.

“Nói cho Madara, bên trong Nham Ẩn có Ninja am hiểu lần theo khoảng cách xa, tốt nhất có thể tìm cơ hội giải quyết.”

Bạch Zetsu chậm rãi chìm vào trong đất, Tô Hiểu gật đầu, Bạch Zetsu lý giải ý của hắn.

Obito còn chưa biết chuyện Bạch Zetsu là đồng đội heo, lúc đó Obito đang ở trong làng Thụ Nham, không thấy Tô Hiểu suýt bị trước sau vây kín. Chỉ cần Tô Hiểu không nói, Obito không có khả năng biết chuyện này.

Ý của Bạch Zetsu rất rõ ràng, chỉ cần Tô Hiểu không nhắc tới chuyện hắn ta là đồng đội heo, hắn ta sẽ cố gắng giúp Tô Hiểu tìm kiếm hành tung của người ngoại lai kia.

Truy cứu sai lầm của Bạch Zetsu không có chỗ tốt đối với Tô Hiểu, huống hồ trước khi cứu viện Deidara hắn đã biết rõ, con hàng Bạch Zetsu này căn bản vô dụng, cho dù là lão âm tất Obito cũng đáng tin hơn hắn ta gấp mấy chục lần.

Đánh giá tổng thể Bạch Zetsu chính là một tên rất ngu, từ cách chết của bản thể hắn ta có thể nhìn ra, hắn ta bị Sasuke lấy phương thức đánh lén dùng Amaterasu thiêu chết.

Thực ra bản thể của Bạch Zetsu không chỉ có một cái, mà là hai cái, Bạch Zetsu lộ diện hiện giờ có thể gọi là Bạch Zetsu ngu, IQ của Bạch Zetsu này không ra sao.

Còn bản thể của Bạch Zetsu thứ hai, vậy thì phải nói từ Tobi. Nói đến Tobi, Tô Hiểu lập tức nghĩ tới Obito ngụy trang.

Nhưng mà sau khi rời thế giới Hokage lần đầu tiên, hắn thông qua tình huống lúc đó, cùng với tư liệu tìm đọc biết được, thành viên Tobi của Akatsuki khi đó không tính là Obito.

Hay là nói, Tobi xem như là do Obito giả mạo, nhưng khi đó trên người Obito bọc một tầng xác ngoài của Bạch Zetsu, những lời nói đùa bức đều là xác ngoài của Bạch Zetsu nói.

Xác ngoài của Bạch Zetsu này, chính là một bản thể khác của Bạch Zetsu, có thể xưng là Bạch Zetsu đùa bức.

Bạch Zetsu ngu và Bạch Zetsu đùa bức đều là Bạch Zetsu, mức độ cấu tạo tương tự là 100%, nhưng cũng là hai nhân cách khác nhau.

Bạch Zetsu ngu thích cợt nhả, thường trong lúc vô tình làm chuyện ngu ngốc, cũng có thể tính là tính trẻ con chưa phai mờ. Mà Bạch Zetsu đùa bức thì khác, tuy con hàng kia hay đùa bức, nhưng IQ cao hơn Bạch Zetsu ngu nhiều.

Tô Hiểu từ trong giọng nói của hai người có thể phân biệt ra được, so với Bạch Zetsu đùa bức, Bạch Zetsu ngu dễ thu mua hơn, ví dụ như bảo mật đã thu mua được đối phương.

Đám Tô Hiểu tiếp tục nhanh chóng đi đường, hắn không tin Nham Ẩn dám truy sát hắn đến khu vực Hỏa Quốc. Không chỉ như vậy, chỉ cần Deidara vừa tỉnh, phe mình cũng có năng lực phi hành.

Tiếp tục đuổi theo, sắc mặt Onoki truy kích ở phía sau rất khó coi, lão ta trôi nổi giữa không trung phi hành, phía dưới là mấy thượng nhẫn chạy băng băng.

Lúc trước Onoki đã bố trí kỹ càng mọi việc, từ phòng ngự làng Thụ Nham, cùng với tốc độ tập kết bên làng đá có thể nhìn ra được điểm ấy.

Nhưng có thể làm gì, Onoki tính tới Tô Hiểu sẽ giết vào ngục giam dưới lòng đất, tính tới Obito sẽ tới, thậm chí sắp xếp xong đội nghênh chiến Kisame. Nhưng lão ta ngàn vạn không ngờ tới, có người có thể cứu Deidara rời đi dưới mí mắt lão ta, chuyện này quấy rầy toàn bộ kế hoạch của lão ta.

Cho dù là đến bây giờ, Onoki cũng không nghĩ ra Deidara được cứu ra thế nào. Hơn nữa đối phương còn để lại dòng “bản gâu từng du lịch qua đây”, chuyện này thực sự là đang gây thù với lão ta.

Nghĩ tới đây, Onoki đang phi hành giữa không trung huyết áp tăng cao, lão ta đây là bị chọc tức, bị cướp người còn nghe được, nhưng bị cướp thế nào lão ta đều không rõ, vậy thì không còn gì để nói.

“Nhanh, tuyệt đối không thể để bọn họ chạy trốn tới khu vực Hỏa Quốc.”

Onoki biết rõ nếu để đám Tô Hiểu trốn tới khu vực Hỏa Quốc, lão ta không thể tiếp tục dẫn người truy kích. Dẫn nhiều Nham Nhẫn tiến vào Hỏa Quốc như vậy, đây gần như là tuyên chiến với Konoha.



Hai ngày sau, trong một cánh rừng.

Tô Hiểu để trần thân trên đứng bên cạnh dòng suối nhỏ, vẻ mặt hơi mệt mỏi. Deidara bất ngờ nằm trong dòng suối nhỏ, một chuỗi bọt khí bay lên.

“Như vậy đều bất tỉnh, bỏ đi, đã đến biên giới Hỏa Quốc.”

Tô Hiểu xách Deidara trong suối nhỏ ra, trong hai ngày này hắn thử dùng nhiều biện pháp khiến Deidara tỉnh dậy, nhưng đều thất bại.

“Đám Nham Ẩn là chó sao, đuổi chặt như vậy.”

Trước đây Tô Hiểu cũng từng bị đuổi giết, nhưng bị liên tục truy sát hai ngày hai đêm, đây vẫn là lần đầu tiên.

Tô Hiểu đi tới bên cạnh Karin, em gái này đang dựa vào thân cây ngủ say, ngủ chảy cả nước bọt.

“Đi thôi, tiếp tục lên đường.”

Karin mơ mơ màng màng bị Tô Hiểu làm tỉnh lại, nàng mê mang nhìn Tô Hiểu một lát, trái lại kéo áo ra, lộ ra bả vai, nàng cho rằng Tô Hiểu muốn khôi phục thể lực.

“Đã đến biên giới Hỏa Quốc, đến nơi này, khả năng Nham Ẩn lại đuổi theo không cao.”

Nghe câu này của Tô Hiểu, Karin mơ mơ màng màng tỉnh táo một chút. Nàng chậm rãi kéo áo, cảnh ngộ gặp phải hai ngày nay, đã khiến nàng không để ý lộ ra thân trên với Tô Hiểu, nàng đều đã quen.

“Cuối cùng cũng kết thúc, ta cứ nghĩ sẽ chết.”

Vẻ mặt Karin sinh vô khả luyến, càng sinh vô khả luyến là Bố Bố, đứa thiếu não này chạy hai ngày hai đêm, bây giờ mệt không thở ra hơi.

“Khụ khụ khụ…”

Tiếng ho khan truyền đến, Tô Hiểu quay đầu lại nhìn, là Deidara nằm trên đất đã tỉnh.

Deidara mờ mịt nhìn xung quanh, hoàn cảnh xung quanh khiến hắn ta càng thêm mê man. Không phải là hắn ta đang ở ngục giam dưới lòng đất sao? Sao ngủ một giấc lại tới đây?

Rất nhanh Deidara nhìn thấy Tô Hiểu, hắn ta có chút không dám tin, chớp mắt một cái xong, xác định hiện giờ không phải nằm mơ.

“Huyễn thuật sao?”

Deidara cảnh giác, tuy trong đầu hắn ta làm biện pháp bảo hiểm, nhưng không phải không có sơ hở.

Deidara nhắm mắt cảm nhận gợn sóng Chakra trong cơ thể, rất nhanh, hắn ta xác định không phải đang ở trong huyễn thuật.

“Xem ra là ngươi tới cứu ta.”

Deidara nhếch miệng cười, nhưng trên mặt đột nhiên truyền tới đau nhức, điều này khiến gương mặt hắn ta vặn vẹo một lát. Hắn ta sờ mặt mình, cảm giác đâm nhói khiến hắn ta nheo mắt.

“Có phải mặt ta sưng lên hay không?”

Bình thường Deidara tuyệt đối là soái ca tóc vàng, tóc mái rủ xuống tới cổ che gò má trái. Mà bây giờ bên trong tóc Deidara cắm mấy cây cỏ khô, cả gương mặt đã sưng như đầu heo, đây là nguyên nhân trúng mười mấy cái tát của Tô Hiểu lúc trước.

“Không có.”

Giọng nói của Tô Hiểu bình tĩnh, Karin ở bên cạnh nghiêng đầu, biểu cảm cứng ngắc. Ý nghĩ của nàng hiện giờ là, không thể cười, đây là tên ác ma cuồng bom, nếu người ra tiếng sẽ bị giết.

“Gào gào gào.”

A Mỗ cười to, đinh tai nhức óc. Bố Bố càng lấy máy chụp ảnh ra, tách tách bắt đầu chụp ảnh cho Deidara.

Khóe miệng Deidara bắt đầu co rút kịch liệt…
Bạn cần đăng nhập để bình luận