Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 509: Suy Nghĩ Của Thiếu Nữ

Xì xì.

Ánh đao chém phần eo A Tam, tốc độ bay không giảm, trực tiếp chém xuyên vách tường biệt thự, biến mất trong trời đêm.

A Tam bị ném xuống đất, máu tươi và ruột đầy đất.

“A! !”

A Tam phát ra tiếng gào rú, Bach và tiểu ca da đen cầm một khẩu súng tự động M16A4 sửng sốt.

- Kiếm… Kiếm khí.

Tiểu ca da đen nuốt nước bọt, thậm chí quên kéo cò súng, hắn ta biết trảm ra kiếm khí đại biểu cho chuyện gì, đó là năng lực xuất hiện khi kiếm thuật hoặc đao thuật đạt tới Lv. 20.

Tiếng kêu rên của A Tam truyền ra rất xa, Tô Hiểu đi lên trước, đạp lên đầu A Tam một cái.

Rắc.

Đầu A Tam bị đạp nát, Tô Hiểu ngẩng đầu nhìn hai người còn lại.

- Trốn!

Bach kêu to một tiếng, xoay người bỏ chạy.

Pằng pằng pằng…

Cầm trong tay khẩu súng tự động M16A4 tiểu ca da đen kéo cò súng, từng viên đạn bay ra khỏi nòng súng.

Nghe thấy tiếng súng, Bach dừng bước.

Tô Hiểu vung trường đao chém bay từng viên đạn, đốm lửa tung tóe, hắn chậm rãi tới gần tiểu ca da đen.

Bên trong thương hỏa tiểu ca da đen gật đầu với Bach.

- Ngươi đã cứu ta một lần, trả ngươi.

Tiểu ca da đen hơi nhếch miệng lộ ra hàm răng trắng, tuy hắn ta và Bach thường cãi vã, nhưng quan hệ giữa hai người không tệ, là sinh tử chi giao.

Bắp thịt trên mặt Bach co giật, hắn ta xoay người chạy trốn, không nói ra câu ở lại cùng sống cùng chết với tiểu ca da đen.

Bach phá cửa sau biệt thự, chật vật chạy ra khỏi biệt thự, cùng lúc đó tiếng súng dừng lại.

Ba người này quá ỷ vào trang bị và kỹ năng chủ động, đây cũng là vấn đề của đa số Khế Ước Giả, ở thế giới hiện thực bọn họ có thể nghiền ép người bình thường, nhưng đối mặt với loại người đầy kỹ năng bị động như Tô Hiểu, thì không có biện pháp nào.

Khi tiếng súng dừng lại, Bach biết tiểu ca da đen chết rồi, đây là chuyện không bất ngờ.

Coong!

Ánh đao chém từ trong biệt thự ra, ánh đao màu lam nhạt óng ánh dị thường trong bầu trời đêm.

Thành viên người quét đường ở gần đó nhìn tới ngốc, có một số người khẽ nhếch miệng, giống như không thể tin vào một màn trước mắt.

Boong, boong.

Lại có hai ánh đao lao từ trong biệt thự ra, Bạch ngã nhào xuống đất, miễn cưỡng tránh thoát một đạo ánh đao.

- Chắc chắn tên này là cấp ba, cấp một, cấp hai không thể mạnh ở thế giới hiện thực như vậy.

Bach nhanh chóng đứng dậy, ngay lúc hắn ta định trốn tiếp, một bóng đen lao từ trong biệt thự ra.

Tiếng xé gió nghẹn ngào truyền tới, Bach xoay người chắn mã tấu ở trước mặt.

Keng.

Đốm lửa lóe lên, Đường Hồng không sắc bén như Trảm Long Thiểm, nhưng đại sư đao thuật Lv. 21 bổ trợ, thanh trường đao này đi sâu vào trong mã tấu, suýt nữa chém đứt mã tấu.

Hai tay của Bach cầm đao, ở thế giới hiện thực hắn ta có 45 điểm sức mạnh, cộng thêm trang bị bổ trợ, thuộc tính sức mạnh của hắn ta ở trong Luân Hồi Nhạc Viên là 56 điểm.

Đây chính là khác biệt giữa Tô Hiểu và Bach, bình thường Bach sẽ chọn tăng thuộc tính trang bị, Tô Hiểu lại lựa chọn trang bị tính công năng.

Lúc này không có trang bị bổ trợ, kỹ năng chủ động không thể dùng, thực lực của Bach tương đương với Khế Ước Giả cấp một trong Luân Hồi Nhạc Viên, cùng lắm là thuộc loại khá mạnh cấp một.

Trường đao trong tay Tô Hiểu đè xuống, đầu gối của Bach cong xuống, mặt đỏ bừng thành màu đỏ tía.

Hai người bắt đầu đấu sức, rõ ràng là Bach ở thế yếu.

Trường đao chậm rãi tới gần gáy Bach, Bach biết tiếp tục như vậy sẽ chết, cho nên hắn ta lập tức dùng biện pháp khẩn cấp.

Một quả lựu đạn lăn từ trong quần Bach ra, khuyên kéo của lựu đạn đã được kéo ra.

- Chết đi.

Bach nghiến răng, sức mạnh, nhanh nhẹn của Tô Hiểu đều rất cao, dưới cái nhìn của hắn ta, thuộc tính thể lực của Tô Hiểu nhất định là không cao, là kẻ địch loại thích khách.

Khi lựu đạn lăn xuống, sức mạnh trong tay Tô Hiểu chậm lại, Bach sắp quỳ trên đất.

Một chân của Tô Hiểu giơ lên trước đạp, hắn đạp vào bụng của Bach.

Cơ thể Bach hơi cong lại, giống như một con tôm to, miệng phun ra nước chua, cơ thể không khống chế được bay ngược về sau.

Bùm.

Lựu đạn nổ tung, mảnh đạn văng tứ phía, đánh vào tường ngoài biệt thự rung động đùng đùng.

Rầm.

Bach phá vỡ vách tường biệt thự bên cạnh, khói lửa dâng lên, Bach không rõ sống chết.

Ánh lửa nổ tung mất đi, Tô Hiểu đi qua hố bom trên sân, chậm rãi đi về phía biệt thự có tường bị phá ra lỗ to.

Bên trong khói lửa, Bach vừa định đứng dậy, một bóng người phá tan khói lửa tới trước người hắn ta.

Trường đao hạ xuống, đao này đâm thẳng đầu Bach.

Keng.

Bach né tránh đao này, trường đao đâm vào trong mặt đất bằng đá cẩm thạch, đá vụn bắn lên.

Một cước đạp vào lưng Bach, rắc một tiếng, xương sườn của Bach bị đạp gãy mấy cái, cơ thể dán sát vào mặt đất.

- Bọn họ cho ngươi thứ tốt gì, ta ra gấp mười lần.

Bach nhanh chóng nói ra câu này, nghênh đón hắn ta là lưỡi đao.

Xì xì, một cái đầu bay lên, máu tươi nhuộm đỏ hoa văn trên đá cẩm thạch.

“A…”

Tiếng rít gào ngắn ngủi truyền tới, phòng ngủ trong biệt thự truyền tới tiếng bàn ghế đổ xuống.

Tô Hiểu cau mày, ở thế giới hiện thực, ngoại trừ Khế Ước Giả chuyên cảm nhận, năng lực cảm nhận của Khế Ước Giả sẽ bị áp chế tới mức độ nhất định, nguyên tố trong không khí ở thế giới hiện thực quá mỏng manh, không chỉ nguyên tố, còn có một loại năng lượng không biết cũng rất mỏng manh, cho nên năng lực cảm nhận không thể khuếch tán quá xa.

Tô Hiểu chỉ có thể cảm nhận được tình hình trong vòng mấy mét, so với viên đạn bay tới, cách mấy mét rất mơ hồ.

Cầm một cái khăn lông ở trên bàn phòng khách, Tô Hiểu lau chùi sạch sẽ vết máu trên Đường Hồng, chậm rãi đi vào phòng ngủ.

Đẩy cửa phòng ngủ ra, tiếng vang nhỏ bé truyền từ trong tủ quần áo đến.

Tô Hiểu đứng trước tủ quần áo, trong tủ quần áo có một cô thiếu nữ.

Thiếu nữ là con gái của chủ nhân biệt thự, tên là Lý Mộ Nhị, 17 tuổi, là thiếu nữ đang trong thời kỳ phản nghịch.

Lúc này Lý Mộ Nhị vô cùng sợ hãi và kích động, nàng luôn muốn trở thành người không bình thường, cho nên rất thích xem một số phim điện ảnh và hoạt hình về siêu năng lực, tuy là con gái của phú hào, nhưng cũng là trạch muội.

Ngay mười giây trước, nàng tận mắt nhìn thấy một người đàn ông mặc đồ đen, tay cầm trường đao chém đầu người khác, đây là lần đầu tiên nàng biết, hóa ra bị chém đầu máu sẽ phun ra mấy mét, hơn nữa bị chém đầu sẽ không lập tức chết đi, thi thể không đầu sẽ co giật theo bản năng.

Ý nghĩ đầu tiên của Lý Mộ Nhị là gặp được người siêu năng lực, còn là hai người siêu năng lực đối đầu nhau.

Nhưng hai bên đều không dùng siêu năng lực tự nhiên là hỏa diễm và hàn băng, trong đầu Lý Mộ Nhị chuyển hai siêu năng lực chiến đấu thành phim võ hiệp, không thể không khâm phục suy nghĩ của thiếu nữ này.

Hiện giờ người đàn ông cầm trường đao đã đứng bên ngoài tủ quần áo, Lý Mộ Nhị nghe thấy rõ tiếng bước chân.

“Đây là một cơ hội, có lẽ mình cũng có thể biến thành bất phàm.”

Hiện trường giết người khiến Lý Mộ Nhị sợ hãi hai chân mềm nhũn, nhưng nghĩ về hướng thần bí, khiến hoảng sợ trong lòng nàng giảm bớt đi.

Lấy hết dũng khí, Lý Mộ Nhị rụt sâu vào trong tủ quần áo.

Bên ngoài có người chết, cho dù nàng hướng về phía năng lực siêu tự nhiên cỡ nào, nhưng vẫn là thiếu nữ 17 tuổi, sợ sệt là không thể tránh được.

Tô Hiểu mở tủ quần áo ra, bốn mắt nhìn nhau.

- Nhận ta làm đồ đệ đi, ta có thể chịu được cực khổ, nói không chừng rất có ngộ tính.

Lý Mộ Nhị mặc áo ngủ tơ tằm, phịch một tiếng quỳ gối trước mặt Tô Hiểu, cái trán dán sát vào mặt đất.

Gò má Tô Hiểu giật giật một lát.

Hai phút sau, Lý Mộ Nhị bị trói chặt tay chân, miệng nhét khăn lông nhúc nhích trên giường, đôi mắt đầy nước mắt.

Tô Hiểu nhấn tai nghe.

- Có người chứng kiến.

- Cái gì!

Trong tai nghe truyền ra tiếng hét kinh hãi.

- Ta đang suy nghĩ có nên diệt khẩu không.

Tô Hiểu nhìn về phía Lý Mộ Nhị, mắt Lý Mộ Nhị mở to, dừng giãy dụa.

“Ô ô ô… Ô ô…”

Lý Mộ Nhị càng giãy dụa kịch liệt hơn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận