Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 204: Diễn

- Tuy ta không rõ ngươi đến từ đâu, nhưng là một thuộc hạ không tệ.

Hai tay Esdeath vung lên, mấy chục gai băng bên người bay về phía trước.

Đồng tử Tô Hiểu thoáng co rút, bắt đầu nắm giữ quỹ tích bay của những gai băng kia.

Trảm Long Thiểm trong tay chém liên tục, những gai băng bay về phía hắn bị chém nát liên tiếp.

Tô Hiểu cảm thấy Esdeath rất mạnh, mạnh hơn bất luận kẻ địch nào mà hắn từng giao thủ, chỉ là trong lúc chiến đấu thì hơi nhiều lời, nếu như liều mạng, rất có khả năng hai người sẽ đồng quy vu tận, hắn có biện pháp ứng phó chiêu thức không gian đông lại kia.

Nhìn Esdeath ở trước mặt, bỗng nhiên Tô Hiểu nghĩ đến một chuyện, nếu muốn nhanh chóng leo lên trên ở trong đế quốc để tiếp cận tiểu hoàng đế, Esdeath là cơ hội tốt.

- Ngươi thắng rồi, bây giờ ta là thuộc hạ của ngươi.

Những lời Tô Hiểu nói khiến Esdeath hơi sửng sốt.

- Đùa gì thế, trình độ chiến đấu như thế này không thể khiến ta thỏa mãn.

Rõ ràng là Esdeath có chút không vui.

- Cho dù phía sau có quân đội kéo tới cũng không sao cả?

- Quân đội?

Động tác chuẩn bị xông lên trước của Esdeath dừng lại, nàng chỉ đam mê chém giết, nhưng không phải không có lý trí.

Tô Hiểu nửa ngồi nửa quỳ trên đất, ngón tay chạm vào đất trong tuyết.

- Một, ba, gần năm.

Nghe thấy lời Tô Hiểu nói Esdeath nở nụ cười.

- Năm người cũng gọi là quân đội, cho dù năm ngàn người tới cũng không sao cả, lấy cớ đúng là vụng về, bỗng nhiên ta không muốn nhận ngươi làm thuộc hạ nữa rồi.

Tô Hiểu ngẩng đầu nhìn Esdeath.

- Nếu là 5 vạn thì sao?

Esdeath nghiêng đầu nhìn về phía sĩ quan phụ tá bên cạnh.

- Có nhận được tin kẻ địch kéo tới không?

Sĩ quan phụ tá lập tức lắc đầu.

- Tướng quân, trước đó thám tử không truyền tin…

Rầm rầm.

Mặt đất hơi chấn động nhẹ, ở phía xa có thể thấy một vùng bóng đen xông tới trong tuyết bay.

- Lui về bên trong pháo đài.

Esdeath lập tức dẫn người lùi về pháo đài.

- Ngươi cũng đi cùng đi.

Nói xong Esdeath xông lên tường thành.

Tô Hiểu cất Trảm Long Thiểm đi theo sau rất nhiều binh sĩ, căn cứ vào tình báo trong nguyên tác, gia nhập quân đội của Esdeath là lựa chọn không tồi.

Cho dù Esdeath là vị nữ tướng quân có vóc người đẹp, nhưng có khuynh hướng ngược đãi cùng với dày vò kẻ địch, cho dù vậy danh tiếng của Esdeath ở trong quân đội rất cao.

Đế quốc ban thưởng tiền tài cho Esdeath đều được nàng dùng khao thưởng binh lính dưới quyền, ví dụ như ăn uống cùng với binh lính bình thường, không có thói quen nấu ăn.

Quân đội dưới trướng Esdeath cũng khác với quân đội của những đế quốc khác, không chấp nhận hối lộ, còn có quan hệ hòa hợp với bình dân trong đế quốc, cho nên có danh vọng rất cao ở đế quốc.

Nếu Esdeath nâng cờ tạo phản, tỷ lệ thành công sẽ hơn 90%, thậm chí còn cao hơn.

Loại trừ hai điểm thích dày vò kẻ thù và đam mê chém giết ra, Esdeath là tướng tài đỉnh cao.

Đế quốc mục nát có thể chống đỡ tới bây giờ, nguyên nhân rất lớn là dựa vào mấy trăm ngàn quân dưới tay Esdeath, đương nhiên cũng không loại trừ một điểm đế quốc nắm giữ nhiều Teigu.



Tiếng nổ vang rền truyền từ xa tới gần, lúc này trên tường thành đã đứng từng dãy binh sĩ, những binh sĩ này có một số mang bệnh vẫn xuất chiến, tuy tinh thần hơi uể oải, nhưng ý chí chiến đấu vẫn mạnh mẽ như cũ.

- Sao lại có nhiều kẻ địch như vậy, chẳng lẽ tình báo sai sao?

Esdeath đứng trên tường thành nhìn chằm chằm phía xa.

Ở phía xa bóng đen đang chậm rãi tới gần, sau khi nhìn rõ dáng dấp bóng đen, binh sĩ trên tường thành phát ra từng tiếng kêu kinh ngạc.

- Tuyết Nguyên Lang, không phải lại Danger Beasts này tuyệt chủng rồi sao?

Lọt vào tầm mắt mọi người là một vùng cự lang lít nha lít nhít, cự lang có bộ lông màu trắng xám, kích cỡ hình thể tương đương với con hổ, khi chúng nó chạy băng băng thì lộ ra răng nanh trắng, trong mắt là hung tàn và gian xảo.

- Hóa ra là như vậy, xem ra quân cực bắc đã đạt thành nhận thức chung với đám súc sinh giảo hoạt kia.

Esdeath lẩm bẩm, nàng xuất thân từ khu vực biên giới phía bắc, biết một chút tình huống của nơi này.

- Tướng quân, có cần xuất binh không?

Sĩ quan phụ tá của Esdeath hỏi.

- Không cần, lúc trước ta còn thấy kỳ lạ vì sao quân cực bắc dám đột nhiên xâm lấn, bây giờ xem ra là đám dã thú kia đã cho quân cực bắc sự tự tin đó.

Esdeath nhìn rất nhiều cự lang ở phía dưới với vẻ đầy hứng thú.

- Ngươi đi theo ta.

Esdeath nhìn về phía Tô Hiểu.

Sau khi Tô Hiểu do dự mấy giây thì gật đầu, đây là một loại kiểm tra nào đó, muốn gia nhập trận doanh đế quốc không đơn giản như trong tưởng tượng của hắn, địa điểm truyền tống của hắn quá hố rồi.

Esdeath dặn dò sĩ quan phụ tá vài câu, sĩ quan phụ tá hơi kinh ngạc, sau đó nhỏ giọng nói:

- Tướng quân, người này không rõ lai lịch, làm như vậy quá mạo hiểm rồi.

- Không sao, chỉ cần là người mạnh quân đội của ta sẽ tiếp nhận, nếu như không có ý tốt thì lột da sau đó ném vào trong lửa.

Esdeath quay đầu nhìn Tô Hiểu, ánh mắt như đang nghiên cứu nên hạ đao từ đâu.

Trên mặt Tô Hiểu không có chút cảm xúc.

Sau khi đánh giá Tô Hiểu một lát, Esdeath xông tới trước vài bước nhảy từ tường thành cao mười mấy mét xuống.

Lúc sắp rơi xuống đất dưới chân Esdeath sinh ra một tầng băng, sau khi khẽ đạp lên tầng băng nàng rơi xuống đất một cách vững vàng.

Một tay Esdeath điểm nhẹ lên tuyết.

Rầm.

Trong chớp mắt một tầng băng cứng lan ra, những cự lang chạy băng ở bên trong đều bất động, hóa thành từng bộ tượng băng.

Thấy cảnh này Tô Hiểu cũng không bất ngờ, phương hướng phát triển của Esdeath thuộc về đối phó quân đoàn, mà hắn thì thiên về đánh giết cá nhân.

Tô Hiểu cũng nhảy từ trên tường thành xuống, đứng trên mặt băng, một luồng hơi lạnh chậm rãi bay lên, nhiệt độ nơi này càng thấp hơn rồi.

Khí trời phương bắc rất lạnh thích hợp với phương thức chiến đấu của Esdeath, một đòn có thể miểu sát mấy vạn kẻ địch đủ khiến người ta khiếp sợ.

- Chúng ta đi thôi.

Esdeath đứng dậy chậm rãi đi về phía xa, Tô Hiểu cũng tiến lên theo.

Lúc đi ngang qua từng tượng băng do cự lang hình thành Tô Hiểu hơi nghi ngờ một chút, Esdeath định đi đâu vậy? Hơn nữa rõ ràng những cự lang kéo tới là có mục đích.

- Vừa nãy giao đấu ngươi không sử dụng toàn lực đúng không?

Bỗng nhiên Esdeath mở miệng, Tô Hiểu suy đoán đối phương muốn điều tra về hắn, dù sao lai lịch của hắn không rõ ràng, nếu như không nói rõ, kế hoạch lẻn vào sẽ bị ngâm nước nóng.

May mà Tô Hiểu biết được lượng lớn thông tin về Akame, sớm đã mô phỏng ra xuất thân và lai lịch trong đầu.

- Đại khái khoảng bảy phần mười.

Esdeath đi trước, Tô Hiểu ở phía sau, hai người vừa đi vừa nói chuyện.

- Bảy phần mười? Xem ra ta có chút coi thường ngươi rồi, gia hỏa có thực lực như ngươi sẽ không đột nhiên xuất hiện, nếu muốn gia nhập quân đội của ta thì phải nói rõ lai lịch, họ tên.

- Có thể.

- Ta tên là Byakuya, đến từ đế quốc Parks Arsene phía đông, gần nhất là từng làm sát thủ, lính đánh thuê, được tổ chức phương đông bồi dưỡng, cuối cùng từng phục dịch trong quân đội mấy năm, phụ trách chủ yếu: Ám sát nhân vật quan trọng, phá hoại sau lưng địch, chém đầu thủ lĩnh của quân địch. Phục dịch trong quân đội năm năm, sau đó quân đội chuẩn bị xử lý ta, là như vậy.

Esdeath cau mày, dưới cái nhìn của nàng lai lịch của Tô Hiểu hơi phức tạp, từng làm sát thủ, lại từng làm người ám sát trong quân đội.

- Vì sao quân đội của ngươi lại từ bỏ ngươi?

- Ta biết quá nhiều bí mật, hơn nữa quốc gia ta đã chiến thắng, cho nên không cần loại người như ta.

Esdeath suy nghĩ xem những lời Tô Hiểu nói có đáng tin hay không, tuy lai lịch của Tô Hiểu hơi phức tạp, nhưng thực lực của Tô Hiểu còn đó, lai lịch của người có thực lực như vậy không phức tạp mới khả nghi.

- Mục đích ngươi tới cực bắc lần này là gì?

- Ta chuẩn bị nương nhờ vào quân của Numa Seika ở cực bắc, nhưng ta cảm thấy tên kia không có tiền đồ, cho nên muốn nương nhờ vào đế quốc có thế lực càng to lớn hơn.

Những lời Tô Hiểu nói đã rất rõ ràng rồi, hơn nữa Esdeath không chủ động đặt câu hỏi, hắn cũng không nói nhiều một câu, đây là tác phong quen thuộc của quân ám sát, Tô Hiểu đang cố gắng bắt chước.

- Sau khi gia nhập đế quốc ngươi lại có mục đích gì? Hay là ngươi có lý tưởng gì?

Esdeath hỏi ra nghi vấn cuối cùng.

- Lý tưởng sao? Ta được bồi dưỡng với mục đích là giết người, cho ta tiền, địa vị, thì ta sẽ giết người.

Nhận được câu trả lời rõ ràng của Tô Hiểu, Esdeath rất hài lòng, nàng cảm thấy lần này nhặt được bảo bối rồi, một tên lính ám sát “không nhà để về”, rất được hoan nghênh ở một quốc gia đang không yên ổn, chuyện mà bọn họ có khả năng làm được, binh sĩ sẽ vĩnh viễn không làm được.
Bạn cần đăng nhập để bình luận