Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 488: Rừng Rậm Màu Đen

Cầm một miếng vải trong tay, Tô Hiểu lau chùi Trảm Long Thiểm sạch sẽ rồi cho vào bao, bắt đầu lau chùi vết máu trên tay.

Không dù huynh lúng túng tại chỗ, lúc trước hắn ta muốn giúp đỡ, không ngờ hắn ta còn chưa xông tới sau tảng đá, đã kết thúc chiến đấu rồi.

- Thấy không, cùng là tăng trạng thái, sao người ta lại mạnh như vậy.

Tiểu Mê Hồ không quan tâm mấy thi thể phía sau tảng đá, cho dù nàng không nhiều tuổi, nhưng nàng biết rõ trong Luân Hồi Nhạc Viên tàn khốc cỡ nào.

- Ta là main tank, main tank, main tank!

Lời nói quan trọng nên không dù huynh nói ba lần.

- Vậy ngươi đúng là tank thật.

- Tank em gái ngươi, ta còn chưa xông tới người đã chết mất.

Không dù huynh ngồi vào vị trí ghế lái.

- Vẫn là làm tài xế thích hợp với ta hơn, nhưng hắn ta thật sự là Khế Ước Giả cấp một à? Tuy lúc trước từng thấy một màn tương tự, nhưng mạnh tới mức không hợp lẽ thường.

Tô Hiểu ném một ít đồ ăn và nước ngọt lên xe bọc thép, sở dĩ hắn nhanh chóng giết mấy tên Khế Ước Giả kia, không phải là khoe thực lực, những tên kia phát hiện đạn không có tác dụng, lập tức lấy ống phóng rocket phẩm chất màu lam ra, tuy những Khế Ước Giả này rất đau lòng, nhưng muốn làm xe bọc thép nổ tung.

Xe bọc thép rất quan trọng, tạm thời không thể để bị hỏng.

Trải qua khúc nhạc dạo ngắn này, Tô Hiểu xác nhận được một điểm, Tiểu Mê Hồ rất có tác dụng, nếu không có đối phương tăng trạng thái, hắn đã không thể giết những Khế Ước Giả này trong thời gian ngắn như vậy.

Giá trị của Tiểu Mê Hồ đã được thể hiện, ngồi trên ghế lái không dù huynh không căng thẳng lắm, tiến vào rừng rậm màu đen mới là sân nhà của hắn ta.

Xe bọc thép lái rất nhanh, đi mấy tiếng thì dừng lại.

Một vùng rừng rậm xuất hiện trong tầm mắt, vùng rừng rậm này rất dày đặc, chắn hoàn toàn ánh mặt trời, càng quan trọng hơn là cây cối và cành lá ở rừng rậm đều đen xì.

Đến rừng rậm màu đen, phía trước là lối vào vùng rừng rậm màu đen.

- Lái xe vào sao?

Không dù huynh nhìn về phía đám Tô Hiểu, tuy Tiểu Mê Hồ là đội trưởng, nhưng tất cả hành động đều do mấy người đưa ra ý kiến.

- Không thể, lái xe đi vào sẽ chết.

Tô Hiểu quyết định từ bỏ xe bọc thép, lúc trước hắn cũng nghĩ tới chuyện lái xe vào vùng rừng rậm màu đen, bây giờ xem ra hoàn toàn không thể.

Riêng đứng bên ngoài rừng rậm màu đen Tô Hiểu đã cảm nhận được, nơi đó giống như một cự thú nuốt sống người ta, chờ đợi thôn phệ tất cả sinh linh tiến vào bên trong.

- Vậy vật tư làm sao bây giờ? Mấy người chúng ta cần rất nhiều đồ ăn và nước ngọt.

Tiểu Mê Hồ nâng một cái ba lô nhỏ lên, bên trong là đồ ăn và nước ngọt, nàng chỉ có thể mang đồ ăn hàng ngày cho mình.

- Để ta.

Lão Baltic vác một cái túi to trên vai, không dù huynh không lên tiếng, hắn ta không thể vác nặng, bởi vì hắn ta sẽ đi đầu đội ngũ, đây là tôn nghiêm của main tank.

Tô Hiểu cũng không thể vác nặng, nếu như bùng nổ nguy hiểm, hắn cũng ở tuyến đầu, hoặc không hợp tác, sau khi hợp tác còn sợ hãi rụt rè đứng sau không phải phong cách của hắn.

- Ta dò đường.

Không dù huynh ra hiệu cho mấy người đuổi theo, cho dù hắn ta là main tank, nhưng không có tấm khiên, mà đeo một bao tay kim loại nặng nề. Bao tay bọc tới cẳng tay, mỗi bao tay đều thô như thân người.

Không dù huynh vốn không cần tấm khiên, hai bao tay ngăn cản ở trước người chính là tấm khiên, hơn nữa bao tay linh hoạt hơn tấm khiên nhiều.

Trên bao tay bốc lên hơi nước, phong cách đùa bức của không dù huynh biến mất, cẩn thận đi về phía trước.

Lúc này mấy người còn chưa tiến vào vùng rừng rậm màu đen, Tô Hiểu hơi nghi ngờ, vì sao chỉ có nơi này có lối vào, nơi này có thứ gì không giống với những vị trí khác.

Sau khi tới gần vùng rừng rậm màu đen Tô Hiểu biết rõ vì sao, ranh giới vùng rừng rậm màu đen đầy khói đen, tầng khói đen này nhìn từ đằng xa không nổi bật lắm, đi vào mới thấy rõ.

Cầm lấy một cành cây, Tô Hiểu ném cành cây về phía khói đen.

Cành cây bay ở giữa không trung, mới đi vào trong khói đen, chỉ trong chớp mắt cành cây bị phân giải, hóa thành khói bụi bây đi.

Tô Hiểu cau mày, có khói đen ở đây, rừng rậm màu đen giống như cái lồng, chỉ có thể ra vào từ lối vào.

Sự thực đúng là như vậy, rừng rậm màu đen chính là một nhà tù, bên trong giam giữ thứ khủng bố.

Ngày thứ mười thí luyện, chính là ngày cuối cùng, những khói đen này sắp biến mất, thứ ở bên trong thoát khỏi giam tù mà ra.

Khói đen nhìn thấy hiện giờ đã rất mỏng manh, nếu như là mấy tháng trước, khói đen ở nơi này là một đống tường, căn bản không thấy rõ bên trong rừng rậm màu đen.

Cái gọi là lối vào thực ra cũng có khói đen, nhưng khói đen ở nơi này rất mỏng.

- Làm sao đi vào đây?

Tô Hiểu nhìn về phía lão Baltic, nhất định là Dương Chi Nữ đã nói phương pháp vào cho lão Baltic, không dù huynh và Tiểu Mê Hồ cũng có phương pháp đi vào, nhưng phương pháp đó đánh đổi quá cao.

- Một phút.

Lão Baltic hít sâu một hơi, đôi mắt trở nên đỏ hơn.

Một chút hỏa diễm phun từ miệng lão Baltic ra, hỏa diễm biến thành màu trắng, trực tiếp vọt vào trong khói đen.

Đùng đùng đùng đùng…

Giống như pháo bị nhen lửa, trong khói đen truyền tới từng tiếng nổ mạnh.

Phun lửa đủ một phút, khói đen mỏng manh ở lối vào bị thiêu ra một lỗ thủng.

- Nhanh, chỉ có thể duy trì mười mấy giây.

Vẻ mặt lão Baltic uể oải, nhưng lão ta xông vào trước tiên.

Phát hiện lão Baltic xông vào trước, Tô Hiểu cũng theo sau, mấy người xông vào khói đen, chính thức tiến vào rừng rậm màu đen.

Mấy người mới tiến vào rừng rậm màu đen, lối vào có khói đen phun trào, chậm rãi khép lại.

Sau khi tiến vào rừng rậm màu đen, Tô Hiểu phát hiện cây cối ở nơi này không phải màu đen, màu đen nhìn thấy lúc trước là do khói đen bao phủ.

Không yên tĩnh, ngột ngạt như trong tưởng tượng, bên trong rừng rậm màu đen hoa thơm chim hót, rõ ràng là không khí còn có vị ngọt.

[Liệp Sát Giả tiến vào khu vực nguy hiểm: Rừng rậm màu đen.]

[Liệp Sát Giả chịu Hắc Vụ Chi Nguyên ăn mòn, mỗi giây chịu 1 điểm thương tổn chân thực, sau khi chịu ăn mòn qua mười phút thì thương tổn tăng gấp đôi. (Ví dụ: Sau 10 phút mỗi giây 2 điểm thương tổn chân thực, sau 20 phút mỗi giây 4 điểm thương tổn chân thực, sau 30 phút mỗi giây 8 điểm thương tổn chân thực, sau nửa tiếng cứ 5 giây tiến hành phán định chết một lần).]

Tô Hiểu lấy một viên Nguyên Sinh Chi Chủng được gia công ra, khẽ bóp một cái, dây leo nhỏ màu xanh biếc từ trong Nguyên Sinh Chi Chủng leo lên người hắn, ăn mòn của [Hắc Vụ Chi Nguyên] biến mất, chẳng trách lão Baltic nói Nguyên Sinh Chi Chủng là vé vào cửa rừng rậm màu đen, cho dù cắn thuốc kiên trì nửa tiếng cũng chết.

Nhìn cây cối xanh biếc xung quanh, không dù huynh cảm khái:

- Đây là rừng rậm màu đen sao? Không giống với tưởng tượng chút nào.

Không dù huynh đi phía trước, cảnh giác nhìn bốn phía.

- Đừng nhúc nhích.

Tô Hiểu gào to một tiếng, chậm rãi tới gần không dù huynh, một thanh chủy thủ trượt từ ống tay ra.

- Có độc sao?

Không dù huynh không nhúc nhích, dời mắt nhìn, nhìn thấy con sâu màu đỏ trên bả vai mình, con sâu này là rơi từ trên cây xuống, không chỉ không dù huynh không cảm nhận được, Tô Hiểu cũng không cảm nhận được, hắn dựa vào thị lực siêu cường mới nhìn thấy.

- Hẳn là có kịch độc.

Tay Tô Hiểu giơ lên, xẹt qua một đạo tàn ảnh trong không trung, dùng chủy thủ đánh bay con sâu nhỏ trên bả vai không dù huynh, lúc đánh bay con sâu nhỏ đỉnh chủy thủ cắt qua vỏ ngoài của con sâu.

Xì xì.

Khói xanh bốc lên từ thanh chủy thủ, cũng nhanh chóng ăn mòn phía dưới, Tô Hiểu lập tức buông tay, chủy thủ còn chưa rơi xuống đất đã bị ăn mòn thủng gần trăm ngàn lỗ.

- Chuyện này…

Sắc mặt không dù huynh không tốt lắm, rừng rậm màu đen nguy hiểm hơn tưởng tượng nhiều.

- Định đường đi đi.

Tô Hiểu không nhìn sâu nhỏ, hắn từng trải qua nhiều tình huống tương tự rồi.

Lão Baltic lấy bản đồ ra.

- Vị trí của chúng ta ở đây.

Lão Baltic chỉ một góc rừng rậm màu đen.

- Chúng ta phải xuyên qua nửa rừng rậm màu đen, cuối cùng tới nơi này.

Lão Baltic chỉ về phía đối diện mấy người, nếu muốn đến chỗ đó, cần phải xuyên qua nửa rừng rậm màu đen, con đường tiến lên là nửa vòng tròn.

- Quá xa, chúng ta chỉ có mười hai tiếng, sau đó cần phải về nơi này, với diện tích của đảo Thôn Phệ là chuyện không có khả năng.

Sắc mặt không dù huynh rất khó coi, Nguyên Sinh Chi Chủng hắn ta mang theo chỉ có thể duy trì 24 tiếng.

- Chúng ta không cần quay lại, nếu như thành công, chúng ta ở đó sẽ có lối ra ngoài, hơn nữa không liên quan tới diện tích rừng rậm màu đen và móc nối đảo Thôn Phệ, nguyên nhân cụ thể ta không rõ, nhưng nhất định là đủ thời gian, chỉ cần chúng ta không chết trên đường.

Lão Baltic nói những lời rất kinh người.

- Chuyện này không giống với lời Dương Chi Nữ.

- Ồ, nàng chỉ dám nấp ở khu vực đất đỏ, cả đời đều là người Asenman bọn ta phụ trách thâm nhập rừng rậm màu đen, ngươi cho rằng tấm bản đồ này từ đâu mà có? Ngón tay người khổng lồ thô như vậy có thể vẽ ra được bản đồ tinh tế như thế sao? Nếu như không phải tới thời khắc nguy hiểm, một viên Nguyên Sinh Chi Chủng không đổi được tấm bản đồ này đâu, bản đồ này là thành quả của tổ tiên ta, trong truyền thuyết bị Dương Chi Nữ dùng để lấy lòng Cự Nhân Tộc, lúc trước ta chỉ nghĩ là lời đồn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận