Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 532: Không Có Chút Sức Đánh Trả

Một chiếc xe ngựa chạy trên đường đất nông thôn, trong xe gỗ truyền tới tiếng nói tiếng cười, bên trong giống như có người đang chọc cười.

Gần xe ngựa có mấy tên hộ vệ mặc áo giáp, tuy những hộ vệ này có thể sử dụng nhẫn thuật, nhưng bọn họ không phải là Ninja, năng lực của bọn họ càng thiên về phía bảo vệ.

Quần áo của thị vệ thống nhất, mà ba người phía sau sáu thị vệ này mặc trang phục khác nhau, có người mặc áo giáp toàn thân, cũng có người mặc quần áo thể thao.

Ba người ăn mặc khác nhau đang nhỏ giọng trò chuyện.

- Lão Cửu, thật sự không thành vấn đề chứ? Quest thưởng này quá phong phú rồi, ta luôn cảm thấy không đúng lắm.

Một nam tử mặt ngựa vẻ mặt u sầu, ánh mắt thường nhìn bốn phía.

- Không thành vấn đề, những đại danh này rất sợ chết, khen thưởng phong phú không thể bình thường hơn được, đây là lần thứ hai ta hộ tống, dọc đường đi ăn một lát vui đùa một lát là được, may mắn còn có thể thưởng thức phụ nữ ở thế giới Hokage.

Một người đàn ông trung niên xấu xí cười cợt.

- Thật sao?

- Đương nhiên.

Nghe cuộc nói chuyện của hai người, một bé trai đi theo lắc đầu, tuy đứa bé trai này chỉ mới mười hai mười ba tuổi, nhưng thần thái cử chỉ đều rất lão luyện.

- Đừng thả lỏng cảnh giác, độ khó của nhiệm vụ là Lv. 14, Nhạc Viên sẽ không vô duyên vô cớ đưa khen thưởng như vậy.

Bé trai tên là Tử Mặc, cho dù không nhiều tuổi, nhưng là thiên tài.

- Biết rồi, tên tiểu quỷ này.

Nam tử xấu xí giống như không quan tâm lời Tử Mặc nói, hộ tống lần trước lão ta cũng cẩn thận từng li từng tí, thực tế không có nguy hiểm gì.

- Ngươi... Quên đi.

Tử Mặc thở dài, bởi vì hắn ta còn ít tuổi, hai tên đội hữu trong nhóm mạo hiểm không tin lời hắn ta nói lắm, ba người đều là thành viên của nhóm mạo hiểm, lần này đi ra ngoài là kiếm chút ưu đãi.

- Tử Mặc, đừng để ý tới tên này, lần này cố ý mời ngươi tới, chính là vì dẫn ngươi đi kiếm bộn ưu đãi, sau này bay cao đừng quên bọn ta là được.

- Đúng, đúng, vừa nãy ta nói hơi quá, đừng để ý.

Tử Mặc là thiếu niên thiên tài không giả, nhưng hắn ta cũng có khuyết điểm tuổi tác tương ứng, hi vọng được người khác tán thành, hai người nịnh nọt khiến hắn ta quên đi không vui vừa rồi.

- Đó là gì thế?

Tử Mặc giơ tay để trên mắt nhìn về phía xa, thị lực của hắn ta được cường hóa đặc biệt.

- Làm sao thế?

Đội trưởng đội thị vệ đi phía trước để ý thấy dị thường của Tử Mặc.

- Trên trời có con chim rất kỳ lạ.

“Phốc...”

Nam tử mặt ngựa cười nhạo một tiếng, dọc đường đi tiểu đội hữu thiên tài của hắn ta luôn ngạc nhiên, giống như ít khi rời khỏi đoàn đội cỡ lớn hành động một mình.

- Chim sao?

Đội trưởng của đội hộ vệ nhìn phía xa, hắn ta cũng thấy mơ hồ một con chim ở phía xa.

- Con chim này... Hơi kỳ lạ.

Đội trưởng đội hộ vệ vừa dứt lời, tiếng xé gió truyền đến.

Pằng, một viên đạn bắn trúng đầu đội trưởng đội hộ vệ, óc và máu tươi tung tóe, đầu của đội trưởng đội hộ vệ nổ tung, thi thể không đầu ngã xuống đất.

Óc ấm áp văng lên mặt Tử Mặc, mùi máu tanh dày đặc khiến cơ thể Tử Mặc cứng đờ, đồng tử thu nhỏ tới mức tận cùng.

- Kẻ địch tấn công!

Tiếng la của Tử Mặc đều có chút phá âm, hắn ta chui ra sau xe ngựa theo bản năng.

Vù...

Tiếng xé gió lại truyền tới lần nữa.

Pằng, lại có một hộ vệ bị bắn nổ đầu, bị nổ nát như dưa hấu.

- Trên không có tay bắn tỉa, Tử Mặc bắn trả đi!

Sắc mặt nam tử mặt ngựa thay đổi, cũng trốn sau xe ngựa.

- Ít nhất một kilomet, sao bắn trả đây?

Tử Mặc nhìn chằm chằm con chim lớn ở phía xa, con chim màu trắng kia hơi quen mắt, trong lúc nhất thời hắn ta không đoán ra được xuất xứ của con chim lớn kia.

Toàn thân màu trắng, bộ dạng giống như tính chất bùn đất, có thể bay.

Ý nghĩ trong đầu nhanh chóng quay ngược lại, cơ thể Tử Mặc hơi run rẩy.

- Ta... Hình như ta đoán được kẻ địch là ai rồi.

- Ai, đừng vòng vo.

Nam tử mặt ngựa nấp sau xe ngựa, gương mặt dữ tợn.

- Thành viên của Akatsuki, Deidara.

- Không thể nào.

- Nhất định là ngươi nhầm rồi, sao Akatsuki sẽ xuất hiện ở đây, không thể!

Hai tên đội hữu của Tử Mặc không dám tin tưởng, hay là nói bọn họ không muốn tin tưởng vào sự thực trước mắt.

Pằng, pằng.

Lại là âm thanh hai cơ thể bị đạn bắn nát truyền tới, lần này chết không phải người, mà là hai con ngựa bị mùi máu tanh làm cho hoảng sợ, không giết ngựa, hai con ngựa này sẽ chạy đi mất.

- Bảo vệ ta, hộ vệ.

Tiếng la truyền từ trong xe ra, là đại danh của Hà Chi Quốc, lão ta nhìn thấy hết tình cảnh ngoài xe ngựa.

- Điện hạ, nhanh xuống xe.

Một gã hộ vệ rút đao ra, một đao chém phía sau xe ngựa, vụn gỗ tung tóe, hộ vệ muốn phá hoại phía sau xe ngựa để đại danh của Hà Chi Quốc xuống xe từ phía sau.

Pằng.

Tên hộ vệ mới chém hai đao liền dừng lại, giơ cánh tay trọc lốc kia lên theo bản năng, phát ra tiếng kêu thảm.

“A! !”

Pằng, máu tươi tung tóe, tiếng kêu thảm thiết im bặt, ngực tên hộ vệ kia bị bắn ra cái động to bằng bắp đùi, ngã xuống đất một lát liền mất đi tiếng động.

Xung quanh xe ngựa hóa thành địa ngục Tu La, chưa tới vài giây sẽ có người bị bắn nổ đầu.

- Làm sao bây giờ, chúng ta bị nhốt rồi.

Sắc mặt nam tử mặt ngựa trắng bệch, vươn đầu ra ngoài nhìn.

Pằng một tiếng, một viên đạn bay qua, vụn gỗ đánh vào mặt nam tử mặt ngựa.

Lần này không ai dám thò đầu ra nữa, đại danh nằm nhoài trong thùng xe gỗ, vợ của lão ta nằm nhoài bên cạnh lão ta, đang không ngừng rít gào, khiến người ta vô cùng buồn bực, đám Tử Mặc và thị vệ ẩn nấp ở phía sau hoặc dưới xe ngựa.

Tình huống hiện giờ ai dám thò đầu ra sẽ chết, giằng co như vậy mười mấy giây, viên đạn lại gào thét bay tới.

Pằng, pằng, pằng...

Từng cái động được nổ ra trên thùng xe, đại danh của Hà Chi Quốc ở bên trong xe kêu lên sợ hãi, tiếng kêu kéo dài mấy giây liền biến mất, máu tươi tràn ra từ trong buồng xe gần như bị phá nát, đại danh của Hà Chi Quốc bị giết.

Tiếng súng ngừng lại, Tô Hiểu nửa ngồi nửa quỳ trên con chim lớn do Deidara chế tạo, lúc này hai người bay trên không cách mấy trăm mét.

Tô Hiểu tháo băng đạn trống của Spider Queen, lấy một băng đạn đầy ra cắm vào, kéo chốt súng xong lại nhắm ngay về phía xe ngựa.

[Liệp Sát Giả giết chết Kitada Ryota. Đại danh của Hà Chi Quốc.]

[Kitada Ryota. Đại danh của Hà Chi Quốc là nhân vật đặc biệt trong vở kịch, nhận được 1.2% Thế Giới Chi Nguyên, hiện nhận được tổng cộng 10% Thế Giới Chi Nguyên.]

...

Tô Hiểu hơi bất ngờ, dưới cái nhìn của hắn, đại danh của Hà Chi Quốc thống lĩnh một quốc gia cỡ trung, giết chết đối phương ít nhất cũng nhận được 3% Thế Giới Chi Nguyên trở lên.

Bây giờ nhìn lại, có khả năng đại danh của Hà Chi Quốc chỉ là con rối, con rối Hỏa Chi Quốc dùng để tách Sa Chi Quốc ra, không có thực quyền.

[Đã hoàn thành nhiệm vụ tuyên bố của Akatsuki, nhận được 120 điểm cống hiến.]

...

- Mục tiêu đã chết.

Tuy mục tiêu đã chết, nhưng Tô Hiểu vẫn nhắm nòng súng về phía xe ngựa, nơi đó còn có hộ vệ và Khế Ước Giả.

- Đơn giản như vậy sao?

Deidara cảm thấy bất ngờ, rất sửng sốt với súng trong tay Tô Hiểu.

- Ừm, đã bị ta rình giết, có diệt khẩu những người này không?

- Diệt khẩu đi, phía ủy thác ra giá không thấp, chúng ta phải làm sạch sẽ một chút.

Deidara hà hơi một cái, hắn ta không định ra tay.

Tô Hiểu nửa ngồi nửa quỳ trên lưng chim, chỉ cần kẻ địch ở phía dưới dám thò đầu ra sẽ chết chắc, cho dù đối phương không ló đầu ra cũng có biện pháp.

Bên này Tô Hiểu nhẹ nhàng như mây gió, đám Tử Mặc ở sau xe ngựa thì khổ không thể tả.

Thực lực của ba người không yếu, nhưng Tô Hiểu có quyền khống chế bầu trời + ưu thế khoảng cách, ba người không có thủ đoạn tấn công ngoài 1 kilomet, huống hồ kẻ địch còn có thể bay.

Nếu giằng co như vậy nữa, đám Tử Mặc chết chắc, Deidara đã điều khiển con chim lớn vòng quanh ra sau xe ngựa.

Chim lớn ở trên bầu trời vòng quanh, đám Tử Mặc và thị vệ cũng vòng quanh xe ngựa, tránh né Tô Hiểu bắn tỉa.

Sau khi bay nửa vòng, Deidara có chút không kiên nhẫn, vươn tay cho vào trong túi đựng đất sét.

- Dùng chim hai cánh, ừm.

Deidara tung mấy con chim như chuồn chuồn ra, loại chim nhỏ này có hai đôi cánh, tốc độ bay rất nhanh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận