Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 239: Đại Quân Áp Sát

Tô Hiểu chuẩn bị đi gặp Esdeath, bỏ đi sẽ bị người ta hoài nghi.

Nhưng chưa đi được vài bước, một viên đạn tín hiệu màu đỏ nổ tung trên không trung.

- Tín hiệu rút lui sao?

Tô Hiểu cảm thấy rất khó hiểu, hiện giờ đội Night Raid sắp thua, vì sao phải rút? Đạn tín hiệu là Esdeath mang theo bên người.

- Chẳng lẽ…

Tô Hiểu nghĩ tới một khả năng, nếu là như vậy, hắn phải nhanh chóng rút lui.

Chạy nhanh trong vùng rừng rậm, Tô Hiểu rút lui tới nơi mà bọn họ đã hẹn trước.

Lúc hắn lao ra khỏi rừng rậm, thì thấy Esdeath và Wave đã ở ngoài rừng rậm.

- Kurome đâu?

Esdeath nhìn về phía Tô Hiểu.

- Không rõ lắm, ta gặp phải một kẻ địch mạnh, Teigu của kẻ địch có thể sử dụng ba loại nguyên tố, mới giải quyết không lâu.

Esdeath gật đầu, nàng cũng đã thấy bóng nước to lớn trong vùng rừng rậm.

- Sao Kurome và Botls tiên sinh còn chưa tới?

Wave vừa dứt lời, phía xa truyền tới tiếng nổ đinh tai nhức óc, một đám mây hình nấm do nổ tung sản sinh ra xuất hiện trong vùng rừng rậm.

- Purgatory’s Invitation: Rubicante tự bạo sao?

Xem ra Esdeath đã đoán ra được xảy ra chuyện gì?

- Tự bạo, chưa chắc Bols tiên sinh…

- Bols đã không về được.

Giọng điệu của Esdeath hờ hững, Wave nắm chặt tay.

- Đáng chết.

Ba người đứng bên ngoài vùng rừng rậm, Tô Hiểu không hỏi vì sao rút lui, tiếng la hét ngút trời trong rừng rậm đã đại biểu cho tất cả.

Đợi năm phút vẫn không thấy Kurome tới địa điểm tập hợp.

- Kurome sẽ không tới nữa.

Esdeath cầm một cuộn dây bị tổn hại trong tay, phía trên quấn lượng lớn tia kim loại rất nhỏ.

Đó không phải là tia kim loại bình thường, mà là lông của Danger Beasts.

Thứ Esdeath cầm trong tay chính là Cross Tail đã bị tổn hại, Cross Tail là Teigu đeo bên người, bây giờ bị phá hoại thành bộ dạng này, chủ nhân Lubbock của nó thế nào có thể tưởng tượng được.

Lubbock, Tatsumi, Mine chiến đấu với Esdeath lâu như vậy, không bị diệt sạch đã may mắn lắm rồi.

- Tướng quân, Teigu này tổn hại rồi à?

Tô Hiểu đánh giá Teigu trong tay Esdeath với vẻ đầy hứng thú.

- Ừm, Teigu này dung hợp rất cao với người sử dụng, phát huy ra trăm phần trăm uy lực, cuối cùng bị tổn hại, ngươi cảm thấy hứng thú à?

Tô Hiểu gật đầu.

- Cho ngươi đó.

Esdeath ném Cross Tail cho Tô Hiểu, hắn không ngờ Esdeath hào phóng như vậy.

- Đa tạ… Tướng quân.

Tô Hiểu thầm than trong lòng, sau khi lẻn vào trận doanh kẻ địch cảm giác được tín nhiệm cũng không tốt lắm.

- Không sao, ngươi vào sinh ra tử với ta, mấy ngày nay cực khổ rồi.

Tô Hiểu không đáp, hắn có chút lý giải cảm giác của Reiner ở thế giới người khổng lồ, sẽ có ngày hắn và Esdeath xung đột vũ trang, mà ngày đó cách không xa.

- Esdeath tướng quân.

Một quan quân mặc quân trang của đế quốc lao từ rừng rậm ra, trên người quan quân nhuốm máu, trong tay cầm đao còn có thịt nát, lưỡi đao còn có máu tươi, vừa nhìn là biết mới trải qua một cuộc chém giết.

- Còn chống đỡ được bao lâu?

Esdeath hỏi thẳng vào vấn đề.

- Nhiều nhất là một tiếng, lần này chúng ta chỉ huy động 4 vạn quân, số lượng kẻ địch phải mấy chục vạn trở lên, đây chỉ là phỏng đoán.

Mặt quan quân xám như tro tàn.

- Quân đội trong vùng rừng rậm đã có xu thế bị vây kín, ta phải liều giết ra ngoài.

Quan quân lại nói tiếp.

- Cuối cùng Quân Cách Mạng cũng khai chiến hoàn toàn với chúng ta.

Trên mặt Esdeath tràn đầy tươi cười, giống như 4 vạn binh sĩ tử thương không tồn tại.

- Esdeath tướng quân, những binh sĩ…

- Chúng ta rút, phải nhanh quay về đế đô thành lập phòng tuyến ở trên tường thành, bằng không sẽ không ngăn được Quân Cách Mạng.

Tính cả binh sĩ kia, chỉ còn lại bốn người rút lui.

Khi đến hơn 4 vạn người, lúc đi chỉ có bốn người.

Đây không phải là chuyện hoang đường nhất, hoang đường nhất chính là lần này đột nhiên Quân Cách Mạng kéo tới, đế quốc lại không hề có tin tức.

Nếu không phải đám Tô Hiểu vừa vặn ở đoạn đường Quân Cách Mạng phải qua, Quân Cách Mạng sẽ đánh thẳng tới đế đô, khi đó đế đô bị phong tỏa tầng tầng lớp lớp mới phát hiện kẻ địch.

Cắt giảm quân lực biên phòng, lượng lớn quan chức được Quân Cách Mạng xúi giục, khiến tốc độ diệt vong của đế quốc tăng nhanh.

Hiện giờ Quân Cách Mạng chỉ cần quyết chiến đẹp đánh ngã đế quốc hoàn toàn, quốc gia mới sẽ xuất hiện.

Có lẽ quốc gia mới sẽ an cư lạc nghiệp quốc thái dân an, nhưng lúc này đây sẽ có mấy chục vạn trên trăm vạn người sẽ phải chết trong chiến loạn, hoặc nhiều hơn.

Trên đường rút lui tâm tình Tô Hiểu không tệ, cuối cùng Quân Cách Mạng cũng tới, nhanh hơn so với tưởng tượng, cuối cùng hắn cũng không cần phải giả làm người của đội ám sát nữa.

Đám Tô Hiểu dùng hết tốc lực quay về đế đô, Esdeath tới thẳng quân doanh, nàng muốn triệu tập quân đội quy mô trên trăm vạn người đấu với Quân Cách Mạng.

Trên đường đi biểu cảm của Esdeath rất hưng phấn, giống như chiến tranh là chuyện rất tốt.

Tô Hiểu thì ở lại đế đô đợi lệnh, hắn là thành viên của đội Jaegers, mới bắt đầu chiến tranh đại quy mô không cần ra tay, trung hậu kỳ mới bận rộn hơn, chủ yếu phụ trách ám sát thủ lĩnh của quân địch.

Mấy chục vạn quân ở vùng ngoại ô đế đô được điều động tới rất nhanh, lượng lớn binh sĩ xông lên tường thành xung quanh đế đô, chưa tới nửa tiếng cả tòa đế đô biến thành một cái “thùng sắt”.

Lọt vào mắt là đầy binh sĩ, tình cảnh mưa gió sắp tới khiến dân đế đô vô cùng hỗn loạn.

Tình hình ở đế đô rất không lạc quan, cho dù có thể liều chết một thời gian cũng không có nhiều ý nghĩa.

Lương thực trong đế đô không tính là nhiều, trong tình huống Quân Cách Mạng bao vây kín đế đô, chưa tới nửa tháng đế đô sẽ bùng nổ nạn đói, không chỉ quân đội không có lương thực, bình dân trong đế đô cũng ăn đi rất nhiều lương thực.

Hiện giờ người đang nắm quyền liều chết phản kháng, xung quanh đế đô là Quân Cách Mạng cuồn cuộn khiến phá vòng vây hóa thành bọt nước.

Tô Hiểu cũng hiểu rõ, hiện giờ phải dành chút thời gian, nếu như Quân Cách Mạng tấn công vào trong thành, hắn là thành viên của đội ám sát cũng không được ăn quả ngon.

Mục tiêu hàng đầu là hoàn thành nhiệm vụ chính, dựa theo tình huống trước đây, sau khi hoàn thành nhiệm vụ chính sẽ xuất hiện nhiệm vụ trở về.

Hiện giờ không phải là thời cơ tốt lẻn vào hoàng cung, tốt nhất là nên đợi một ngày, sau khi chiến tranh bắt đầu đế đô mới bị quấy đục hoàn toàn.

Tô Hiểu đi trên đường phố đế đô, ánh mắt hắn nhìn ngó bốn phía, hắn đang tìm một nơi ẩn thân thích hợp.

Thời gian làm lạnh Hạnh Vận Chi Diễm đã tới, sắp diễn ra quyết chiến, đây là lúc thích hợp mở rương báu tăng sức chiến đấu.

Hắn tìm được một nhà dân đã lụi bại rất nhanh, nhà dân không có ai ở lâu, trên tường đều xuất hiện tình huống tróc da.

Dùng công cụ mở khóa cạy một lúc, Tô Hiểu không mở được khóa cửa ở nhà dân.

Không phải khóa cửa kiên cố tới mức không thể phá được, mà khóa cửa đã bị gỉ sét.

Hắn dùng sức kéo cờ lê, khóa cửa bị phá nát theo tiếng, sau khi tiến vào nhà dân hắn đóng cửa phòng thật kín, để tránh người ngoài lẻn vào.

Đi tới gian phòng khách, trong phòng khách vẫn tính là gọn gàng, cửa sổ đóng kín nên không có nhiều tro bụi.

Tô Hiểu ngồi trên một chiếc ghế salon cũ kỹ lấy tất cả rương báu ra, có tổng cộng hai rương báu màu lam và một rương báu màu tím.

Hai rương báu màu lam là trên người Bulat và Najenda, rương báu màu tím là trên người Akame.

Thực ra còn một tấm thẻ màu đỏ tươi của Carl, nhưng thời gian mở thẻ màu đỏ tươi khá dài, mà Hạnh Vận Chi Diễm chỉ kéo dài mười mấy giây nên không đủ thời gian, Tô Hiểu hít sâu một hơi, đã đến thời khắc hạnh phúc mở rương báu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận