Luân Hồi Nhạc Viên

Chương 242: Quân Thần

Thay vì nói là lẻn vào hoàng cung, thực ra là Tô Hiểu quang minh chính đại tiến vào hoàng cung.

Hôm nay đế đô rất hỗn loạn, hắn là thành viên của đội Jaegers thuộc hạ đặc biệt của Esdeath, đương nhiên có thể ra vào hoàng cung.

Đi vào trong hoàng cung, thỉnh thoảng bên người sẽ có một đội thị vệ vội vàng chạy qua, bầu không khí bên trong hoàng cung căng thẳng hơn ở đế đô.

Đám quyền quý biết rõ xảy ra chuyện gì, hiện giờ đế đô bị bao vây, hoàng cung không khác nào nơi an toàn nhất.

Một số đám quyền quý ăn mặc chỉnh tề xuất hiện trong hoàng cung, thậm chí có một số người còn mang theo người nhà, phía sau là thị vệ nhà mình, bởi vậy có thể thấy đế đô hỗn loạn tới cỡ nào.

Tiểu hoàng đế không màng chính sự, mỗi ngày đại thần đều nghĩ khống chế đế quốc, Esdeath chỉ quan tâm nơi nào có chiến tranh, ba người này chính là trung tâm quyền lợi của đế quốc.

Người nắm quyền tầng lớp cao nhất là như vậy, quan viên phía dưới thì càng không thể tả.

Tô Hiểu đánh giá tình hình bên trong hoàng cung, lúc trước hắn chiếm được bản đồ bên trong hoàng cung.

Sau khi tiến vào hoàng cung là một vùng đường đá rộng rãi, rộng khoảng mấy chục mét, hai bên đường là một số thiên điện hành chính, những thiên điện này là nơi làm việc của quan chức tầng trung.

Đi theo con đường rộng rãi về phía trước là Quang Thiên Môn, thủ vệ ở Quang Thiên Môn không giống với cửa chính hoàng cung, thủ vệ nơi này nghiêm ngặt hơn.

Muốn lẻn qua Quang Thiên Môn vào trong hoàng cung cần không ít thời gian, Tô Hiểu đưa chứng minh thân phận của đội Jaegers ra, thị vệ ở Quang Thiên Môn cho đi.

Sau khi đi qua Quang Thiên Môn thành công vẫn là một con đường đá rộng rãi như cũ, hai bên cũng là rất nhiều thiên điện.

Đi trên đường đá, càng có nhiều thị vệ đi qua người hơn, những thị vệ này đều trang bị vũ khí.

- Byakuya.

Giọng nói quen thuộc truyền tới, Tô Hiểu nghiêng đầu nhìn, là Wave, sao hắn ta lại ở đây.

- Ừm.

Tô Hiểu trả lời một tiếng, lúc hắn ngụy trang thành người của đội ám sát rất ít nói.

- Sao ngươi lại tới đây?

Tinh thần Wave có hơi uể oải, chuyện ban ngày đã kích thích hắn ta không nhỏ.

- Không có việc gì làm nên đến hoàng cung canh phòng, chiến tranh sắp bắt đầu, nơi này là mục tiêu chủ yếu của đội ám sát phe địch.

Giọng điệu Tô Hiểu bình tĩnh, bình thường hắn cũng tuần tra xung quanh, lấy danh nghĩa là tuần tra, thực tế là quan sát địa hình.

- Như vậy à, ta cũng được Esdeath tướng quân phái tới bảo vệ trị an, không nói nữa, ta còn phải đi tuần tra.

- Ừm.

Hai người đi ngang qua nhau, mới đi được mấy bước Wave dừng lại.

- Đúng rồi, hai chúng ta cùng đi tuần tra đi, sức cảm nhận của ngươi rất mạnh.

- Không được, ta quen hành động một mình.

Wave gãi đầu, sau khi bị từ chối hắn ta cười rời đi.

Tô Hiểu tiếp tục đi tiếp, một tòa cung điện uy nghiêm xuất hiện trước mắt hắn.

Nơi này là Hoàng Tự Điện, chính là nơi bình thường vào triều, bởi vì tiểu hoàng đế không để ý tới triều chính, nơi này đã “nửa hoang phế”.

Cả tòa Hoàng Tự Điện lạnh lẽo một cách dị thường, ngoại trừ thị vệ thì không còn quan lại khác, lẽ ra nơi này là trung tâm quyền lực của đế quốc mới đúng.

Hoàng Tự Điện không có nhiều thị vệ, Tô Hiểu đi qua Hoàng Tự Điện rất dễ.

Phía sau Hoàng Tự Điện vẫn là một con đường rộng như cũ, ở đây có rất nhiều thị vệ, đi về phía trước chính là tẩm cung của tiểu hoàng đế.

Lúc này đã là mười một giờ đêm, trước tẩm cung của tiểu hoàng đế có rất nhiều thị vệ cầm đuốc.

Vị trí tẩm cung ở phía sau hoàng cung, Tô Hiểu đã xâm nhập vào hoàng cung rồi.

Dưới bóng đêm, Tô Hiểu lặng yên không tiếng động đi tới đỉnh phòng tẩm cung, hắn bắt đầu cảm nhận xem trong tẩm cung gian phòng nào có người.

Trong tẩm cung không có nhiều phòng, nhưng diện tích mỗi phòng không nhỏ.

Tô Hiểu chạy nhẹ trên mái nhà, bắt đầu cảm nhận tiểu hoàng đế ở trong tẩm cung.

Sau khi di chuyển một lát, Tô Hiểu cảm nhận được vị trí của tiểu hoàng đế ở trong tẩm cung.

Khẽ phá ngói lưu ly trên mái nhà, lọt vào tầm mắt hắn là trần nhà đen xì.

Lông mày Tô Hiểu cau lại, phong cách kiến trúc tòa cung điện này tương tự với cổ đại, nhưng tình huống có chút không giống.

Nhảy vào trong tường kép trần nhà, Tô Hiểu dùng chủy thủ cạy một mảng trần nhà nhìn xuống dưới.

- Điện hạ…

Tiếng cười quyến rũ truyền tới.

Đây là một gian phòng cổ kính, trong phòng có một thiếu niên và một đám phụ nữ!

Thiếu niên kia là tiểu hoàng đế, mà đám phụ nữ kia là phi tử và mỹ nữ đại thần đưa cho.

Những người phụ nữ này đều có nhan sắc, bằng không không thể được chọn làm hoàng phi.

Lúc này tiểu hoàng đế đang xxoo với một phi tử, những nữ nhân khác ở bên cạnh hầu hạ, cảnh tượng vô cùng hương diễm.

Cuối cùng Tô Hiểu cũng biết vì sao tiểu hoàng đế có vẻ yếu ớt, mỗi đêm trong phòng có nhiều phụ nữ như vậy, cộng thêm tiểu hoàng đế chỉ mới 15 tuổi, không dựa dẫm vào điều kiện sinh hoạt xa hoa trong hoàng cung, nếu dinh dưỡng không đủ, có khả năng vật nhỏ này đã sớm quy thiên rồi.

Bên người có đại thần ý đồ khó lường, tiểu hoàng đế như vậy cũng không khiến người ta bất ngờ.

Tô Hiểu kiểm tra xem trong phòng có thị vệ hay không, rất rõ ràng, tiểu hoàng đế đang xxoo, không thể có thị vệ trong phòng, huống chi trong phòng còn có một đám phụ nữ.

Trong phòng đầy mùi đàn hương, đây là một loại dược vật trợ hứng.

Mục tiêu của Tô Hiểu là tiểu hoàng đế, nhưng bên cạnh đối phương có quá nhiều phụ nữ, trong lúc nhất thời không tiện ra tay.

Muốn hoàn thành một chuyện nào đó, kiên trì là ắt không thể thiếu, Tô Hiểu ngồi trên trần nhà đợi, hắn không tin tiểu hoàng đế có thể làm cả đêm.

Quả nhiên gần mười hai giờ khuya, tiểu hoàng để ngửa mặt nằm trên giường rộng mười mấy mét, đã kiệt sức rồi.

Quân Cách Mạng đã đánh tới bên ngoài đế đô, nhưng tiểu hoàng đế không cảm thấy nguy hiểm, bởi vì đại thần từng nói một câu: “Esdeath tướng quân biết đánh lùi tặc nhân”.

Đây là những lời đại thần an ủi khuyên tiểu hoàng đế, đối với những lời của đại thần tiểu hoàng đế luôn nói gì nghe nấy.

Thực ra dựa theo bản chất, tiểu hoàng đế chỉ là hôn quân không phải bạo quân, đây là một thiếu niên đơn thuần đến thê lương.

Cửa phòng được đẩy ra, đại thần vóc người mập mập đi vào phòng.

- Đi ra ngoài đi.

Giọng nói của đại thần không cao, đám phụ nữ vội vàng đứng dậy mặc quần áo, không quan tâm bị đại thần nhìn thấy cơ thể, trong đám phụ nữ này có rất nhiều phi tử.

Tô Hiểu ở trên trần nhà lấy làm kỳ lạ, sau khi hắn nhìn thấy mái tóc màu xanh nhạt của tiểu hoàng đế, hắn cảm thấy mái tóc của tiểu hoàng đế rất bóng dầu, giống như thảo nguyên xanh biếc.

- Điện hạ, uống thứ này đi.

Đại thần lấy một ống nghiệm ra, bên trong chứa nước thuốc màu vàng nhạt đút cho tiểu hoàng đế, sau khi tiểu hoàng đế uống nước thuốc xong thì khôi phục chút tinh thần.

- Ngày hôm nay mệt mỏi quá, thêm một bình bí dược đi.

Trong mắt đại thần đầy ý cười, lão ta lấy một ống nghiệm màu vàng nhạt trong người ra đặt bên gối tiểu hoàng đế.

- Điện hạ nghỉ ngơi đi, ta cáo lui trước.

- Ừm.

Tiểu hoàng đế đáp lại với vẻ uể oải, nằm yên trên giường không nhúc nhích.

Đại thần ngẩng đầu ưỡn ngực ra khỏi tẩm cung, lão ta tính toán trong lòng xem còn bao lâu tiểu hoàng đế mới thành phế nhân.

Đại thần không muốn giết tiểu hoàng đế, lão ta chỉ muốn khiến tiểu hoàng đế mê muội trong tửu sắc hoàn toàn.

Tiểu hoàng đế quá nhỏ tuổi, rõ ràng không uống rượu được, đồng thời ăn sung mặc sướng từ nhỏ khiến tiểu hoàng đế không có ham muốn ăn uống, cho nên đại thần lựa chọn phụ nữ.

Bây giờ nhìn lại đại thần đã thành công, nếu không có bí dược của lão ta ôn dưỡng, tiểu hoàng đế đã sớm chết trên người phụ nữ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận