Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 996: Pháo đài Guest

Pháo đài Guest là một tòa kiến trúc đã có lịch sử lâu đời từ thời thế giới cũ, là kiến trúc kiểu tòa tháp cao lớn, bức tường ngoài kiên cố giúp nó chịu được nhiều lần thử thách từ thời đại xa xưa đến nay.

Hiện giờ bức tường bao và trên thân tòa tháp của nó đã bị nổ ra những lỗ thủng, nhét vào từng khẩu đại bác, từ xa xa nhìn lại khiến người ta sợ hãi.

Cách cải tạo như vậy lúc đầu là từ thời đại hỗn loạn, những người tụ tập trong pháo đài Guest này phát hiện ra một kho vũ khí quân sự ở gần đây, lấy ra một lượng lớn đại bác từ bên trong, tu sửa lại tòa kiến trúc để chống đỡ các "Vô tâm giả" điên cuồng và những băng cướp lang thang.

Theo thời gian trôi đi, pháo đài Guest trở thành một trong những cứ điểm trọng yếu ở biên cảnh phía Bắc của "Đoàn bạch kỵ sĩ", không chỉ được gia cố lại, đổi sang các loại đại bác tân tiến nhất, thích hợp nhất, hơn nữa xung quanh còn dựng lên các công sự, tạo ra một hệ thống phòng ngự hoàn chỉnh.

Sau khi xe jeep lái qua một cây cầu thô sơ bắc qua một chiến hào, Thương Kiến Diệu ngồi trên ghế lái, giơ tay phải đặt lên trước trán để che nắng, nói với giọng cảm khái:

"Chất lượng không khí nơi này không được tốt lắm."

Trên bầu trời có màu xam xám mờ mịt, nhưng hoàn toàn không giống với vẻ âm u ở Konimis, nơi đó tỏa ra một lượng lớn bụi mù, xung quanh kiến trúc đều bị phủ một lớp bụi than.

"Rất bình thường." Tương Bạch Miên bất giác bịt mũi: "Đằng sau pháo đài Guest là nơi sản xuất than đá nổi tiếng của "Đoàn bạch kỵ sĩ"."

Tài nguyên than đá trong phạm vi thế lực của "Đoàn bạch kỵ sĩ" vô cùng dồi dào, quặng sắt mỏ đồng và các loại khoáng sản khác cũng vậy.

Những thứ này chủ yếu là sản phẩm xuất khẩu của họ, cũng giống như dung dịch gốc để cải tạo gien, nhờ nó để đổi lấy một lượng lớn lương thực, muối ăn, máy móc thiết bị điện tử, các loại súng ống đạn dược và pin tính năng cao.

Tương Bạch Miên vừa dứt lời, từ phía xa đã vang lên âm thanh tu tu.

Đây là tàu hỏa vận chuyển và bốc xếp than đá đang tiến vào ga.

Căn cứ vào nhu cầu, trong phạm vi thế lực của "Đoàn bạch kỵ sĩ", tình hình tu sửa đường sắt là tốt nhất, cho nên pháo tàu hỏa trở thành một loại vũ khí thông dụng, rất nhiều thợ săn di tích lựa chọn ngồi tàu hỏa để đến điểm tụ cỡ lớn như thế này, sau đó thuê ô tô, chạy đến các phế tích thành phố lân cận tìm kiếm vật tư, hoặc đi đến vùng hoang dã hoàn thành nhiệm vụ tương ứng.

Thương Kiến Diệu lập tức hăng hái, vừa lái xe vừa lẩm bẩm:

"Tôi còn chưa từng được ngồi tàu hỏa."

"Đến khi được ngồi, anh sẽ phát hiện cũng chỉ đến vậy thôi." Người đáp lại anh là Bạch Thần ngồi hàng ghế sau.

Lúc cô làm thợ săn di tích ở thành phố Ban Sơ, từng may mắn được ngồi tàu hỏa hai lần, nhưng đều phải làm bạn với vật tư.

Trong phạm vi thế lực của thành phố Ban Sơ, không có tàu ngoài vận chuyển hành khách, toàn bộ đường sắt được tu sửa đều dùng để vận chuyển vật tư số lượng lớn.

Thương Kiến Diệu không tiếp tục đề tài này nữa, bởi vì sự chú ý của anh đã bị những lò cao ở phía xa xa thu hút.

Đằng sau pháo đài Guest có mấy xưởng sắt thép, ống khói của chúng đang bốc ra những luồng khí màu xám trắng pha đen, khiến bầu trời càng thêm xám xịt.

Thương Kiến Diệu vừa lái xe bằng tay trái, vừa dựng tay phải lên, thành kính tuyên một tiếng Phật hiệu:

"Nam mô a nục Đa La tam miệu tam bồ đề."

Là một thành viên của Phật môn, thiền sư Phổ Độ đương nhiên là muốn kính lễ những tòa tháp cao ở xung quanh, đây vừa có thể là Phật tháp, vừa có thể là lò cao.

Sau khi đi qua những công sự ở phía ngoài, nhà cửa hai bên đường dần nhiều lên, chúng vây quanh pháo đài Guest, trải rộng ra phía ngoài từng tầng một, có những kiến trúc được cải tạo lại từ thời thế giới cũ, có những tòa nhà đơn thuần là được xây mới, phong cách đa dạng, xen lẫn vào nhau.

Những người đầu tiên tị nạn trong pháo đài Guest chủ yếu là ở trong pháo đài và những kiến trúc phụ thuộc nó, những người chuyển đến sau đó thì khai thác mỏ, luyện thép, săn bắn các sinh vật trên Băng Nguyên để lấy da và lông, làm các việc phục vụ, chỉ có thể sống trong các công sự bên ngoài pháo đài Guest.

Không lâu sau, "Tổ điều tra cũ" đi chậm lại.

Phía trước là một trạm kiểm soát được xây dựng dựa vào công sự, có nhiều binh lính mặc áo giáp ngực màu bạc đen ôm súng tự động, súng trường, dưới sự bảo vệ của những chiếc xe thiết giáp, kiểm tra những chiếc xe đi vào điểm tụ cư pháo đài Guest này.

Họ đều là đàn ông, tóc màu nâu hoặc vàng, vóc dáng khá cao, bình quân đến một mét tám, cơ thể trông có vẻ cường tráng, gương mặt góc cạnh, đường nét rõ ràng, mang theo khí chất lạnh lùng mạnh mẽ.

"Đây đều là "người trời chọn"..." Tương Bạch Miên cảm khái một tiếng.

"Người trời chọn" chính là nhân loại được cải tạo gien từ nhỏ.

Là một thế lực nổi tiếng về xuất khẩu dung dịch gốc cải tạo gien tương đương với "Sinh vật Bàn Cổ", binh lính của "Đoàn bạch kỵ sĩ" cơ bản đều là "người trời chọn".

Đương nhiên "Sinh vật Bàn Cổ" cũng vậy, trên chiếc xe jeep của "Tổ điều tra cũ" này, chỉ có Gnawa là chưa từng cải tạo gien.

Bạch Thần ló đầu ra nhìn chiếc áo giáp ngực màu bạc đen trên người những binh lính kia, khẽ gật đầu nói:

"Chỉ có "người trời chọn" từng được Ưu hóa sức mạnh mới có thể mặc được áo giác hợp kim chống đạn do "Đoàn bạch kỵ sĩ" đặc biệt sản xuất mà vẫn hoạt động được như bình thường."

"Đoàn bạch kỵ sĩ" nổi tiếng là dồi dào khoáng sản, cũng có một vài trang bị đặc biệt.

Thương Kiến Diệu nghe vậy cười nói:

"Ôi, cải tạo gien mới được một mét bảy lăm, tướng mạo bình thường..."

"Dừng lại!" Long Duyệt Hồng vội vàng ngăn tên này bắt đầu ngâm nga.

"Muốn tiến lên kết giao bạn bè không?" Gnawa thuận thuận thế hỏi.

Trong cốp sau của chiếc xe jeep này quả thực có quá nhiều vật phẩm bị cấm.

Nếu thật sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn, toàn bộ pháo đài Guest chưa biết chừng sẽ bị hủy diệt.

Cho nên để thông qua kiểm tra, để Thương Kiến Diệu đi tới "kết giao bạn bè" đương nhiên là sự lựa chọn cần thiết.

Tương Bạch Miên liếc nhìn trạm kiểm soát, cân nhắc rồi nói:

"Tạm thời không cần."

"Tôi thấy những binh lính kia không giống như đang tra xét hàng cấm, mà giống như thông qua phương thức này để thu thuế vào thành phố."

"Cho dù không phải, với năng lực hiện giờ, sau đó cũng có thể bù đắp sự sai sót."

Đám binh lính kia mở cốp sau xe ra thường chỉ liếc nhìn một cái.

Phán đoán của Tương Bạch Miên không có vấn đề gì, lúc "Tổ điều tra cũ" tiếp nhận kiểm tra, binh lính phụ trách cũng chỉ liếc mắt nhìn một cái, tính toán số lượng vật tư, rồi nói với họ:

"Hai đồng kỵ sĩ."

Lúc trước "Tổ điều tra cũ" đã cân nhắc đến việc thông qua pháo đài Guest, điều tra viện nghiên cứu Số 8, cho nên đã dùng lương thực để đổi lấy một ít tiền của "Đoàn bạch kỵ sĩ" từ đội ngũ "Vô căn giả" của Smith, lúc này Tương Bạch Miên không hoang mang, lấy ra hai đồng kỵ sĩ, đưa cho người lính kia.

Về phần diện mạo của họ, đã sớm dùng thuốc nhuộm tóc, kính áp tròng để cải trang, khiến bản thân giống với người Hồng Hà, tộc người chính trong "Đoàn bạch kỵ sĩ".

Lần này "Tổ điều tra cũ" không cải trang thành xấu đi, bởi vì "Đoàn bạch kỵ sĩ" có rất nhiều người từng cải tạo gien, nhan sắc bình quân không thấp, trà trộn vào trong đương nhiên cũng không bắt mắt.

Căn cứ vào điều này, lúc họ chuẩn bị cải trang, Thương Kiến Diệu thậm chí còn muốn mình có một mái tóc màu đỏ bốc lửa, nhưng cuối cùng bị bác bỏ.

"Tổ điều tra cũ" thuận lợi thông qua trạm kiểm soát, chính thức tiến vào khu trung tâm của pháo đài.

"Tiếp theo chúng ta sẽ làm gì?" Long Duyệt Hồng vừa nhìn các loại kiến trúc chậm rãi lùi về sau, vừa hỏi.

Thương Kiến Diệu trả lời không chút do dự:

"Điều tra!"

"Tổ điều tra cũ" tới pháo đài Guest chủ yếu để điều tra hai chuyện: Chuyện thứ nhất là tung tích của viện nghiên cứu Số 8, chắc hẳn bọn họ có đồng bọn hợp tác trường kỳ, ổn định ở chỗ này, giúp bọn họ thu thập vật tư cần thiết, cũng chính là chủ hàng ủy thác cho đội ngũ "Vô căn giả" của Smith vận chuyển một lô hàng hóa đến Băng Nguyên lúc trước.

Tuy ký ức liên quan đến chủ hàng này đã bị người thức tỉnh của viện nghiên cứu Số 8 xóa bỏ, nhưng chỉ cần đi qua ắt sẽ có dấu vết để lại, Tương Bạch Miên cho rằng vẫn có thể điều tra ra một vài chuyện ở pháo đài Guest.

Ban đầu, Tương Bạch Miên cho rằng có thể điều tra từ người quen của đoàn đội "Vô căn giả" kia, dù sao có thể khiến họ tiếp nhận một nhiệm vụ có chút kỳ lạ, có chút nguy hiểm, còn phải đến Băng Nguyên vào mùa xuân, chắc chắn người xa lạ không thể làm được, nhưng sau đó, Tương Bạch Miên lại bỏ qua suy nghĩ này, bởi vì có thể tạo ra được "người quen", bất kể là "Bóp méo ký ức", hay là "Thằng hề suy luận", đều có thể dễ dàng làm được.

Cuối cùng ra tay từ nguồn cung ứng vật tư.

Hàng hóa chắc chắn sẽ không bị năng lực của người thức tỉnh ảnh hưởng.

Chuyện thứ hai là đội điều tra của cha Thương Kiến Diệu có đến điểm tụ cư nhân loại cách Konimis gần nhất là pháo đài Guest này không, xem họ từng thu thập thông tin gì ở nơi này, hoặc từng tiết lộ điều gì.

Tương Bạch Miên vừa bực mình vừa buồn cười phản bác lại Thương Kiến Diệu:

"Nhiệm vụ bây giờ của chúng ta là tìm nơi sạc điện, việc điều tra xếp ở phía sau!"

Thương Kiến Diệu lập tức bày tỏ tán thành:

"Đúng vậy, hai ngày nay lão Gna không dạy tôi khiêu vũ là để tiết kiệm năng lượng."

Anh nói là làm, nhanh chóng tìm được một khách sạn tên là "Lửa và thép" trên đường phố gần với chỗ ra khỏi pháo đài Guest.

Vừa vào cửa, Thương Kiến Diệu mang mái tóc màu nâu xám hỏi người đàn ông đứng trước quầy lễ tân:

"Trong phòng khách sạn của các anh có chỗ sạc điện không?"

"Nơi này bình thường có hay bị cúp điện không?"

"Tới từ phía nam?" Người đàn ông kia sửng sốt hai giây rồi hỏi lại một câu.

Tuổi anh ta không lớn lắm, chỉ hai mươi mấy, vóc dáng xấp xỉ Tương Bạch Miên, tóc vàng mắt xanh, ngũ quan không tệ, nhưng không có khí chất gì.

"Làm sao anh biết?" Thương Kiến Diệu tròn mắt, hỏi với vẻ mặt tò mò.

Người đàn ông kia cười nói:

"Từ khẩu âm của anh nghe được."

Tiếng Hồng Hà của Thương Kiến Diệu mang theo đặc điểm nhất định của thành phố Ban Sơ, khá giống với khẩu âm của người ở phía cực nam "Đoàn bạch kỵ sĩ".

"À à." Thương Kiến Diệu hiểu ra.

Người đàn ông kia liếc nhìn bốn người họ và Gnawa đóng giả làm người máy bình thường, nói với vẻ tràn đầy tự tin:

"Yên tâm, những thứ khác pháo đài Guest của chúng tôi không nhiều, nhưng than đá, sắt thép và nhà máy nhiệt điện thì nhiều!"

"Nếu như các anh lựa chọn phòng cao cấp nhất, tiền điện đã bao gồm trong tiền phòng, không cần trả thêm phí khác."

Thương Kiến Diệu kinh ngạc:

"Thật sao?"

"Thật, chúng ta có thể ký hợp đồng." Người đàn ông kia nghiêm túc gật đầu.

Nghĩ đến một lượng lớn pin tính năng cao cần sạc điện gấp của tiểu đội nhà mình, Long Duyệt Hồng ở bên cạnh nghe, trong đầu đột nhiên hiện lên một suy nghĩ: Còn có chuyện tốt như thế?
Bạn cần đăng nhập để bình luận