Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 899: Suy đoán

Đối với suy đoán của Tương Bạch Miên, ánh sáng đỏ trong mắt Gnawa vẫn lóe ra như bình thường:

"Lúc Phật môn đề cập đến Thế Tự Tại Như Lai, luôn nói thế giới này là giấc mơ của ngài, mà trong rất nhiều điển tịch liên quan đến đạo gia, cũng có cách nói "Trang Sinh hiểu mộng mê hồ điệp"... Cho nên, liên hệ "Trang Sinh" và giấc mơ, tôi cho rằng là sự suy diễn hợp lý."

Nó không giống với năng lực khiến người ta nằm mơ của lĩnh vực "Bình Minh", mà là thực thể hóa giấc mơ của bản thân, từ đó ảnh hưởng đến người khác.

Kết hợp với các thông tin "Trang Sinh" chính là Thế Tự Tại Như Lai của Phật môn, nơi đây là một trong những thánh địa Phật môn, Tương Bạch Miên suy đoán những gì "Tổ điều tra cũ" gặp phải sau khi tiến vào trường cao đẳng Số 1 thành phố Đài là do xông vào giấc mơ của "Trang Sinh" là có căn cứ, xác suất rất cao.

Vẻ mặt Thương Kiến Diệu dần phấn khởi:

"Giấc mơ của "Trang Sinh" có quy tắc của mình, người không hợp với quy tắc sẽ bị cưỡng chế cải tạo, cấy ghép tư duy tương ứng, nắm giữ một thân phận thích hợp trong trường cao đẳng Số 1 thành phố Đài, trong cuộc sống bình thường của thế giới cũ, khiến câu chuyện trong giấc mơ được tiếp tục xảy ra.

"Về phần người gốc si-líc như lão Gnawa, sẽ nằm trong lỗ thủng quy tắc của giấc mơ, giống như nhảy ra ngoài tam giới, không nằm trong ngũ hành..."

Mặc dù nói Phật pháp rất huyền ảo, nhưng dường như cũng là đạo lý này... Tương Bạch Miên khẽ gật đầu, nói với Gnawa:

"Để đề phòng bất trắc, lão Gnawa, ông hãy đưa cả Tiểu Hồng và Tiểu Bạch ra đây..."

Nói đến đây, vẻ mặt cô trở nên kỳ lạ.

Gnawa thành thật đề nghị:

"Muốn đi vệ sinh thì đi đi."

"..." Tương Bạch Miên day trán: "Rốt cuộc hai người dùng cách gì mang tôi ra ngoài?"

"Việc này nói ra rất dài." Thương Kiến Diệu "thích nói đùa" giành trả lời trước Gnawa: "Nói chung, bổ sung nhiều nước."

Tương Bạch Miên khẽ đảo mắt, lờ mờ đoán ra mình đã gặp phải điều gì.

Cô thầm nghiến răng:

"Lão Gnawa, ông vào trường học đi, đừng làm lỡ thời gian, phương án cụ thể cứ theo như những gì hai người đã định lúc trước, đúng rồi, bỏ ít thuốc lợi tiểu thôi, tố chất cơ thể họ không bằng tôi."

Lúc thảo luận chính sự, cô rất vô tư thẳng thắn, không e dè.

Đợi Gnawa một lần nữa đi vào trường cao đẳng Số 1 thành phố Đài, đi thẳng tới khu phòng học, Thương Kiến Diệu đột nhiên nhảy về sau vài bước dài.

"Tôi là người hẹp hòi vậy sao?" Tương Bạch Miên lườm anh một cái: "Tôi vẫn hiểu đạo lý chuyện gấp phải tòng quyền, anh trông đi, tôi đi giải quyết."

Cô đi bước vừa nhỏ vừa nhanh, chạy về phía một tòa nhà hoang ở gần đó.

"Đợi đã!" Thương Kiến Diệu hô lớn.

"Cái gì?" Tương Bạch Miên tỏ vẻ "anh mà không nói lý do tử tế, tôi sẽ đánh chết anh".

Thương Kiến Diệu nghiêm túc giải thích:

"Dựa theo quy tắc chiến thuật tiểu đội, trong phế tích thành phố, không được hành động một mình trong tình huống không đặc biệt."

Tương Bạch Miên chậm rãi thở hắt ra:

"Là tôi gấp quá."

"Ừ... vậy tôi tìm một chỗ gần đây, anh phụ trách canh gác."

Chuyện sau đó coi như thuận lợi, Gnawa theo phương án đã định, lần lượt đưa Bạch Thần, Long Duyệt Hồng ra khỏi trường cao đẳng Số 1 thành phố Đài, nghĩ cách đánh thức họ.

"Thì ra là chui vào giấc mơ của "Trang Sinh"." Bạch Thần rất tin tưởng vào suy đoán của Tương Bạch Miên.

Cô cảm thấy chính là chuyện này.

Long Duyệt Hồng bên cạnh cô lại im lặng không nói.

Thương Kiến Diệu thấy thế, đưa tay lắc qua lắc lại trước mắt hắn:

"Nghĩ gì thế?"

"Vẫn còn cảm thấy mình là học sinh kia?"

Tương Bạch Miên nghe vậy, vẻ mặt chợt nặng nề, vì nếu người bình thường không thể hoàn toàn thoát khỏi tư duy bị cấy ghép kia, sẽ xuất hiện sự hoang mang "là "Trang Sinh" mơ thấy bướm, hay bướm mơ thấy "Trang Sinh", cứ kéo dài mãi như thế, chắc chắn sẽ mắc bệnh về tinh thần.

Long Duyệt Hồng lắc đầu, lặng lẽ nhìn Bạch Thần một cái:

"Tôi chỉ đang suy nghĩ, nếu như quen Tiểu Bạch từ hồi cấp ba, cùng đi học với cô ấy thì tốt biết bao..."

Tương Bạch Miên khẽ nhếch miệng, trong đầu lóe lên một suy nghĩ: Gần đây có phải mình đã làm chuyện gì xấu không, lại bị trừng phạt thế này?

"Gâu gâu gâu." Thương Kiến Diệu đáp lại với vẻ mặt tỉnh bơ.

"Chưa chắc đã là chuyện tốt, chỉ đúng thời điểm gặp được đúng người mới có phần sau tốt đẹp, gặp quá sớm hoặc quá muộn đều có khả năng sinh ra bi kịch." Gnawa thành thật chỉ ra lỗi sai của Long Duyệt Hồng.

Khụ, Long Duyệt Hồng không nhịn được ho khan một tiếng.

Bạch Thần nhìn trường cao đẳng Số 1 thành phố Đài phía xa xa, nói:

"Vấn đề bây giờ là giải quyết sự bất thường ở thánh địa Phật môn này như thế nào."

"Đầu tiên phải làm rõ tại sao nơi này lại bị giấc mơ của "Trang Sinh" bao trùm." Long Duyệt Hồng vội vàng phụ họa.

Tương Bạch Miên suy tư rồi nói:

"Giáo phái Ý Thức Thạch Anh từng nói, năm đại thánh địa Phật môn có liên quan đến "Bồ Đề" và Thế Tự Tại Như Lai, có thể là chỗ họ nhập diệt, có thể là nơi họ đã đến trái đất, có thể là nơi giảng pháp từ thời xa xưa của thế giới cũ."

"Trường cao đẳng Số 1 thành phố Đài thuộc về loại nào?"

Bộp, Thương Kiến Diệu đấm nắm tay phải vào lòng bàn tay trái:

"Tôi hiểu rồi, nguyên nhân khiến sự bất thường ở đây có thể hình thành thực chất, rõ ràng mạnh hơn các thánh địa Phật môn khác là vì ba hợp làm một!"

"Ba hợp làm một cái gì?" Long Duyệt Hồng nghi hoặc hỏi.

Thương Kiến Diệu khá đắc ý:

"Đây là nơi "Trang Sinh" đã đến trái đất, là nơi ngài nhập diệt, cũng là nơi ngài giảng pháp."

"Một ngôi trường cấp ba như thế này, cũng chỉ gắng gượng có liên quan đến chỗ giảng pháp." Long Duyệt Hồng suy nghĩ một chút, tỏ ý phản đối.

Thương Kiến Diệu giải thích bằng giọng sâu xa:

"Anh chưa từng xem những tin tức trong tư liệu giải trí của thế giới cũ à?"

"Học sinh đẻ con trong nhà vệ sinh, giáo viên truyền bá tư tưởng cực đoan, có người áp lực quá lớn nhảy lầu quyên sinh, không phải từng chuyện đều đối ứng với nơi đáp xuống trái đất, chỗ giảng pháp, chỗ nhập diệt sao?"

"Ơ, vì sao mọi người lại lùi về sau hai bước?"

Còn không phải lo "Trang Sinh" giáng sét đánh anh, vạ lây sang chúng tôi sao? Tương Bạch Miên hắng giọng nói:

"Có thể sau khi "Trang Sinh" đến trái đất, đã từng học ở trường trung học này, hoặc là từng làm giáo viên, vì vậy trong giấc mơ lặp lại cảnh lúc đó."

Keng keng keng, lần này người vỗ tay chính là Gnawa.

Lúc này, Thương Kiến Diệu âm trầm bổ sung:

"Còn có một khả năng khác."

"Nếu "Trang Sinh" đã đến trái đất, chắc chắn sẽ đi qua rất nhiều nơi, vì sao lại chỉ mơ đến nơi này?"

"Có lẽ, một nơi nào đó trong ngôi trường này chôn thi thể của ngài."

Ui... Long Duyệt Hồng chẳng hiểu sao cảm thấy sợ hãi, tim đập như trống nổi.

Hắn nuốt nước bọt nói:

"Hay là sau này đừng đến đây nữa, có vẻ rất nguy hiểm?"

Để tỏ ý mình không chỉ là nhát gan, hắn vội vàng bổ sung:

"Chúng ta điều tra năm đại thánh địa Phật môn là để biết rõ nguyên nhân thế giới cũ bị hủy diệt và căn nguyên "Bệnh vô tâm", không phải đến phá giải những điều dị thường, phá hủy mục tiêu, không thể lẫn lộn đầu đuôi."

"Nói có lý." Nét mặt Tương Bạch Miên giãn ra, cô cười nói: "Nhưng nếu không phá giải những điều dị thường, làm sao biết được thế giới cũ đã xảy ra chuyện gì? Yên tâm, chúng ta đi từng bước một, nếu cảm thấy thực sự liên quan đến bí mật của Chấp tuế, không thể đối phó, thì lập tức dừng tay, sau này có năng lực rồi quay lại."

Cô vừa dứt lời, Thương Kiến Diệu đã vuốt cằm nói:

"Lúc ở Ô Bắc, có một sự tồn tại đã tốn hết tâm tư để chúng ta lấy được một đầu đạn hạt nhân, không phải là để chúng ta cho nổ banh nơi này đấy chứ?"

Đầu đạn hạt nhân không cần cầm vào, chỉ lắp đặt ở cửa cũng có thể phá hủy toàn bộ trường cao đẳng Số 1 thành phố Đài.

"Chưa biết chừng." Bạch Thần khẽ gật đầu.

Mấy thành viên của "Tổ điều tra cũ" cùng rơi vào im lặng.

Qua vài giây, Tương Bạch Miên bỗng cười nói:

"Đầu tiên phải lấy đầu đạn hạt nhân lại rồi hãy nói đến cái khác."

Xe jeep của họ còn đang đỗ ở trong trường cao đẳng Số 1 thành phố Đài, người gốc các-bon một khi tiến vào sẽ bị lạc, mà người gốc si-líc vào trong lại bị "giấc mơ" ảnh hưởng, không tìm thấy được chiếc xe.

Nhìn chiếc xe jeep đỗ ngay sau cánh cửa xếp chạy bằng điện, Tương Bạch Miên cân nhắc rồi nói:

"Lão Gnawa, Tiểu Hồng, hai người nghĩ cách phóng thiết trảo, giác hút vào đó, dùng dây kéo xe ra ngoài."

Vấn đề trung tâm của phương án này là không tiến vào trường cao đẳng Số 1 thành phố Đài.

Qua một hồi thử, Gnawa và Long Duyệt Hồng kéo được xe jeep ra khỏi sân trường.

Tất cả đều bình thường.

Tương Bạch Miên thấy thế khẽ gật đầu:

"Xem ra chỉ cần phù hợp với quy luật, vẫn có thể làm một vài chuyện trong "giấc mơ" này."

Hành động vừa rồi vừa là "cứu" xe jeep của tiểu đội ra, cũng là nghiệm chứng một vài suy đoán của cô.

Cô lập tức nghiêm mặt nói với Gnawa:

"Lão Gnawa, chúng tôi tạm thời không thể đi vào, tiếp theo phải làm phiền ông rồi."

"Ông cần làm hai chuyện."

"Một, đến phòng làm việc của hiệu trưởng hoặc là chủ nhiệm phòng giáo vụ, mở máy tính của họ lên, quét tư liệu của tất cả học sinh và giáo viên, ông có thể đụng vào chúng tôi, vỗ vào lưng chúng tôi, trên lý thuyết là có thể sử dụng máy tính."

"Hai, nếu ông quả thực không thể thao tác trên máy tính, thì đổi sang dùng sức lao động chân tay, đi từng phòng học, từng phòng làm việc, kiểm tra lần lượt, nhớ tướng mạo và tên của mỗi học sinh và giáo viên, ừm, tên có thể xem ở sách vở, thẻ công tác, văn kiện cần ký tên."

Là người máy thông minh, "trí nhớ" của Gnawa chẳng khác nào chụp ảnh lưu lại.

Ra lệnh cho Gnawa xong, Tương Bạch Miên nhìn quanh một vòng nói:

"Sau đó, chúng ta sẽ so sánh với những cái tên thu thập được trong thánh địa Phật môn lúc trước, xem có chỗ nào trùng hợp không."

Nó bao gồm tên của các nhân viên trên bảng nhân viên dán trong công ty thực phẩm Số 2 thành phố Thiết Sơn, những người tham dự buổi tọa đàm của trung tâm điều trị sinh sản Hoắc Mẫu.

Một khi xuất hiện trùng hợp, thì chứng tỏ vị tương ứng kia có lẽ là "Trang Sinh" tượng trưng cho cả năm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận