Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 1069: Nhìn thấy

Trong quá trình bơi, Tương Bạch Miên cũng không nôn nóng lắm, bởi vì cô đã tìm kiếm hòn đảo tiếp theo rất lâu rồi, theo lẽ thường mà nói trong khoảng thời gian này chắc hẳn sẽ có thu hoạch.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, cô đột nhiên nhìn thấy phía trước từ từ hiện ra một hòn đảo không lớn lắm.

Trên hòn đảo nhỏ dường như có ánh sáng vàng kim loé lên.

Tương Bạch Miên mừng rỡ, cảm thấy chắc hẳn đã đến bước dung nạp chính mình rồi.

Hình dáng của hòn đảo giống hệt như Thương Kiến Diệu miêu tả!

Có điều, Tương Bạch Miên không tăng tốc độ bơi, vẫn duy trì tiết tấu bình thường, để dành tinh lực vào việc cân nhắc lát nữa phải làm thế nào.

Cô cho rằng bản thân không thể lấy nhiều đánh ít, lần đầu tiên gặp mặt gần như không có hi vọng hòa giải, hoàn thành việc dung nạp, cho nên trong tình huống thất bại mà không có ảnh hưởng tiêu cực gì, trước tiên phải làm rõ vấn đề, biết được bản thân khác rốt cuộc đang cố chấp điều gì, sau đó mới đặt ra phương án, coi như là một đối sách hữu hiệu.

Trong lúc suy nghĩ, Tương Bạch Miên đã đến hòn đảo, chống tay xuống trèo lên.

Cô không bất ngờ khi nhìn thấy một buồng thang máy màu vàng kim dường như nối đến chỗ sâu trong lòng đất, và một bóng dáng quen thuộc đang dựa vào nó.

Bóng dáng kia cao gần một mét tám, da màu bánh mật, ngũ quan xinh đẹp tươi tắn, mái tóc đen được buộc thành đuôi gà phía sau đầu, chính là bản thân Tương Bạch Miên.

Điều khác biệt là bóng người ấy không mặc đồng phục rằn ri màu xám, mà là bộ áo ngủ bằng vải bông màu trắng mà Tương Bạch Miên thích nhất kia, cả người trông nhẹ nhàng khoan khoái, để lộ ra vẻ lười nhác.

"Tương Bạch Miên" cười nói:

"Tôi biết cô sẽ không lỗ mãng tấn công, chúng ta trò chuyện một lát trước đi."

"Được." Tương Bạch Miên vẫn quán triệt theo kế hoạch đã định: "Cô định dùng lý do gì để ngăn cản tôi tiến vào "Hành lang tâm linh"?"

"Tương Bạch Miên" mỉm cười:

"Vì sao tôi phải ngăn cản cô tiến vào "Hành lang tâm linh"?"

"Đối với chúng ta mà nói, đây là một chuyện tốt!"

"Vậy cô chắn ở trước cửa thang máy làm gì?" Trạng thái bên ngoài của Tương Bạch Miên khá thả lỏng.

"Tương Bạch Miên" nghiêm mặt đáp:

"Thảo luận về vấn đề ai sẽ làm chủ."

"À?" Tương Bạch Miên dùng ngữ khí từ để bày tỏ sự nghi ngờ của mình.

"Tương Bạch Miên" nói:

"Lẽ nào trong lòng cô bây giờ không hề có chút do dự nào? Ước muốn của chúng ta là điều tra rõ nguyên nhân thế giới cũ bị hủy diệt và căn nguyên của "Bệnh vô tâm", mà nó đã đạt được rồi."

"Bệnh vô tâm đến từ việc người thức tỉnh cấp bậc "Thế giới mới" trở lên hấp thụ ý thức nhân loại gây ra, còn nguyên nhân thế giới cũ bị hủy diệt chắc hẳn là do viện nghiên cứu Số 8 nghiên cứu ý thức nhân loại đã xâm nhập vào vùng cấm của thần linh, bản thể của Chấp tuế ngủ say trong bóng tối bị đánh thức, các Chấp tuế không chút kiêng kỵ bắt đầu hưởng thụ đồ ăn ngon, tạo thành một cơn lốc "Bệnh vô tâm", đợi đến khi rất nhiều nhân viên có chức vụ then chốt biến thành "Vô tâm giả", tập kích các nhân loại bình thường xung quanh, hệ thống tự động phòng ngự bắt đầu vận hành, vũ khí mà nhân loại chế tạo ra gần như đã phá hủy toàn bộ văn minh nhân loại."

"Suy đoán phía sau hiện giờ còn chưa thể chứng thực." Tương Bạch Miên bình luận đúng trọng tâm: "Còn phải chờ Thương Kiến Diệu điều tra thêm ở "Thế giới mới", dù sao trước khi thế giới cũ bị hủy diệt, có rất nhiều Chấp tuế có thể giáng thế sống ở dưới mặt đất, không giống như đang ngủ say trong bóng tối."

"Tương Bạch Miên" không phản bác, chỉ cười nói:

"Như thế không sai, nhưng đối với tôi và cô không có ý nghĩa nào cả."

"Trong tình huống mấy năm tới cũng không có cách nào tiến vào "Thế giới mới", công việc của chúng ta, mong ước của chúng ta đã kết thúc rồi, nên lo lắng đến vấn đề thực tế thì hơn."

"Đừng biện minh, tôi biết rất rõ thực ra cô cũng không muốn tiến vào "Thế giới mới", bị nhốt trong một nhà giam tinh thần, mỗi năm chưa chắc đã có thể quay về một lần."

Tương Bạch Miên im lặng.

Sau khi từ chỗ Thương Kiến Diệu biết được một tác dụng của "Thế giới mới" là hạn chế tự do của người thức tỉnh cấp bậc cao, cô cũng giống như vị hoàng đế Orey của thành phố Ban Sơ lúc trước, vô cùng mâu thuẫn với việc tiến thêm một bước.

Tuy cô cảm thấy các Chấp tuế kìm hãm cường giả "Thế giới mới" là một chuyện tốt, nhưng nếu mình là một thành viên trong số các cường giả "Thế giới mới" thì lại không cảm thấy như vậy.

Để không rơi vào cảnh trói buộc đó, từ đáy lòng cô không hề muốn đẩy cánh cửa nối đến "Thế giới mới".

Đương nhiên theo cấp bậc hiện giờ của cô mà nói, cân nhắc vấn đề này vẫn còn rất sớm, những suy nghĩ này thuộc về phản ứng bản năng sau khi biết rõ chân tướng tương ứng.

"Tương Bạch Miên" tiếp tục nói:

"Tôi cũng không có tinh thần cao thượng và trái tim vô tư cứu vớt toàn bộ nhân loại như "Này", dù sao chúng ta không phải là thứ được chế tạo bằng nguyên liệu đặc thù, chấp nhận đầu rơi máu chảy chỉ vì một đại nghĩa mờ mịt như vậy."

"Cứ để "Này" chậm rãi thăm dò ở "Thế giới mới" đi, một ngày nào đó anh ta có thể nói cho chúng ta biết về một vài chi tiết liên quan đến thế giới cũ bị hủy diệt, lúc đó chúng ta nên quay về công ty."

Trong nhận thức của Tương Bạch Miên, thế giới cũ bị hủy diệt hiển nhiên liên quan trực tiếp đến những từ ngữ như "viện nghiên cứu Số 8", "nghiên cứu ý thức nhân loại", "vùng cấm của thần linh", "Chấp tuế", chỉ là những từ khóa này phải tổ hợp với nhau như thế nào thì hiện nay còn thiếu rất nhiều chi tiết.

Tương Bạch Miên nhíu mày nói:

"Trở lại làm súc vật bị nuôi nhốt của sếp tổng?"

"Mỗi ngày đều lo lắng không biết lúc nào sẽ biến thành "Vô tâm giả"?"

"Tương Bạch Miên" cười nói:

"Thực ra cô rất rõ ràng chúng ta không để ý đến vấn đề này lắm."

"Lần này quay về chúng ta có thể bước vào cấp bậc quản lý, mà trong cấp bậc quản lý cùng với người thân trực tiếp của cấp bậc quản lý, tỷ lệ phát sinh "Bệnh vô tâm" vô cùng thấp."

"Lẽ nào cô muốn khiêu chiến các Chấp tuế chỉ vì một số lượng lớn người xa lạ, thay đổi cuộc sống yên bình của bản thân, cha mẹ và anh trai chị dâu?"

Tương Bạch Miên nhất thời im lặng.

Qua vài giây, cô thở một hơi thật dài ở trong lòng.

Cô biết đại khái người trước mắt này đến từ sự bạc nhược trong nhân tính của mình.

Đây là "Tương Bạch Miên" ích kỷ.

"Thế giới mới".

Thương Kiến Diệu dán sát lưng vào tường, xuyên qua cửa sổ tầng sáu, quan sát tình hình địa điểm mục tiêu.

Anh theo dõi mất nửa ngày, nhưng cánh cửa nhà phong cách cổ điển màu xanh xám kia hoàn toàn yên tĩnh, không có người ra vào, mà đèn ở tầng dưới cùng cũng chưa từng xuất hiện sự thay đổi.

"Lâu như vậy mà vẫn không có ai đến nhà, cũng không có ai đi ra, ở một mình trong nhà không buồn chán sao?" Thương Kiến Diệu lầm bầm.

Thương Kiến Diệu "thích mới mẻ" vô cùng tán thành:

"Như vậy khác gì bị nhốt trong tù đâu?"

"Nhốt trong tù cũng còn có người nói chuyện tán gẫu, thỉnh thoảng còn có thể đánh nhau, xả bực bội."

"Từ bao giờ anh lại sinh ra ảo giác đây không phải là nhà tù?" Thương Kiến Diệu "thành thực" hỏi lại.

Thương Kiến Diệu "thích mới mẻ" á khẩu không trả lời được, qua vài giây mới cố gắng giải thích:

"Ý của tôi là, đều bị nhốt trong nhà tù rồi, quen biết mấy người bạn, tán gẫu một chút, đánh nhau với các người thức tỉnh khác sẽ giúp giảm bớt áp lực tinh thần."

"Một người cứ ở mãi trong nhà không ra ngoài, không có khách như vậy, thực sự sẽ bị áp lực đến phát điên!"

Thương Kiến Diệu "thành thực" lại một lần nữa hỏi lại:

"Làm sao anh biết người thức tỉnh có ánh đèn kia đại diện không bị điên?"

"Đúng vậy đúng vậy, tự nói chuyện với bản thân như chúng ta cũng rất tốt." Bởi vì Thương Kiến Diệu "thích mới mẻ" lựa chọn im lặng cho nên Thương Kiến Diệu loại hình phụ họa trả lời một câu.

Thảo luận đến đây, Thương Kiến Diệu một bên tiếp tục quan sát tòa nhà mục tiêu, một bên cụ thể hóa ra giấy và bút.

Bây giờ anh cụ thể hóa ra vũ khí có chút khó khăn, nhưng những thứ nhỏ nhặt thế này thì không thành vấn đề.

Tiếp đó, anh kê giấy lên tường, viết một tiêu đề:

"Thảo luận về việc môi trường kín của "Thế giới mới" và quan hệ đơn điệu giữa các cá nhân ảnh hưởng đến trạng thái tinh thần."

Sau khi viết xong mở đầu Thương Kiến Diệu ngập ngừng một hồi, không viết tiếp được nữa.

Cuối cùng anh viết:

"Xin cô Tương Bạch Miên nghiên cứu."

"Phù..." Thương Kiến Diệu thở hắt ra, kết thúc trò tự tiêu khiển.

Lại qua một hồi, vẫn không có thu hoạch, anh quyết định tự phân liệt bản thân, để một nhóm người tìm thú vui trong căn phòng tâm linh.

Hiển nhiên, cái giá phải trả trở nên nghiêm trọng hơn khi anh bước vào "Thế giới mới", chỉ là phải chịu sự hạn chế từ quy tắc ở đây cho nên không trực tiếp biểu hiện ra ngoài, cũng không có cách nào chia ra làm mười để hành động.

Mà trong thế giới tâm linh của anh, Thương Kiến Diệu có tính tự chủ, tính độc lập được nâng cao, một vài Thương Kiến Diệu còn nhận được sự tăng cường.

Cho nên hiện giờ Thương Kiến Diệu có thể để một phần bản thân đánh bài trong căn phòng tâm linh, một phần khống chế cơ thể, thực hiện nhiệm vụ công tác.

Nếu như còn có thể thăm dò căn phòng của người khác, anh cũng có thể chỉ để một trong số họ tự mình đi vào.

Trong căn phòng "131", "Hành lang tâm linh", mấy Thương Kiến Diệu không có việc gì làm nhìn lẫn nhau, đều chờ đợi đối phương đưa ra đề nghị hay ho nào đó.

Sau khi im lặng một lát, Thương Kiến Diệu "lỗ mãng" phất tay nói:

"Hay là đến "Biển khởi nguồn", xem khe hở đại diện cho Tiểu Xung kia có gì thay đổi không?"

"Chúng ta đã đến "Thế giới mới" rồi, nghiên cứu lại khe hở kia chắc chắn sẽ có phát hiện mới!"

"Nếu Tiểu Xung thật sự là thể giáng thế lúc nhỏ của "Trang Sinh", chẳng lẽ khe hở kia là bên trong tòa tháp cao?"

Các Thương Kiến Diệu nghe vậy thì hai mắt sáng người.

Thương Kiến Diệu có tính cách rộng rãi nhất kia cười nói:

"Chưa biết chừng vào khe hở đó có thể nhìn thấy tình huống trong tòa tháp cao."

"Nhưng Tiểu Xung rõ ràng không muốn quay về tòa tháp cao trong "Thế giới mới", hiện giờ xác suất cao là đang vùi mình chơi game trong điểm tụ cư nào đó." Thương Kiến Diệu "thành thực" nói.

Thương Kiến Diệu "lỗ mãng" lười tranh luận, xoay người nói:

"Cứ đi xem trước rồi tính!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận