Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 973: Lão Hà

Ăn cơm trưa xong, "Tổ điều tra cũ" lên xe jeep, dùng danh nghĩa "xem có thể giao dịch được chút gì hay không", rời khỏi làng Huyền Nhai, đi đến thị trấn Sơn Ao, cố gắng tiếp xúc với người của thành Tuế Mạt.

Trong thị trấn Sơn Ao có nhiều nhà cửa đổ nát, đội xe của thành Tuế Mạt đỗ đầy quảng trường và mấy con đường xung quanh, trong đó có một bộ phận mà lúc trước đám người Tương Bạch Miên không nhìn thấy.

Người thành Tuế Mạt rõ ràng biết quy củ của làng Huyền Nhai, đã chia bớt đội xe ra, để những chiếc xe chở vật tư trọng yếu dẫn đầu đi vào thị trấn Sơn Ao.

Đây đều là xe tải trọng lớn, có loại có thùng xe to, vừa nhìn đã biết chuyên dùng để chở các loại như xăng dầu, có loại thùng xe được quây bằng thanh sắt, bên trong vang lên tiếng kêu của cừu, bò, heo đen.

Mùi hôi thối bốc ra nồng nặc, cộng thêm mùi máu tươi ở hiện trường giết mổ cách đó không xa khiến Long Duyệt Hồng không nhịn được phải nín thở mấy giây.

"Đây là chở từ Băng Nguyên tới?" Hắn lấy hơi một hồi, tò mò hỏi.

Khí hậu trong thung lũng của thành Tuế Mạt rất ấm áp, đất đai màu mỡ, có thể trồng trọt, chăn thả, điều này hắn cũng biết, nhưng từ thành Tuế Mạt đến làng Huyền Nhai, ven đường toàn là cánh đồng hoang vu bị tuyết trắng bao phủ, lạnh đến tận xương tủy, gia súc rất khó không bị chết cóng, không thể nào trữ được nhiều hàng như vậy.

Long Duyệt Hồng không hi vọng xa vời có thể nhận được câu trả lời, bởi vì mấy thành viên còn lại của "Tổ điều tra cũ" cũng chưa từng đến thành Tuế Mạt, không biết tình huống cụ thể ở nơi đó.

Hắn chỉ có thể suy đoán, hoặc là người của thành Tuế Mạt đến phía nam giao dịch được, hoặc là họ có cách thức đặc biệt khiến gia súc chịu được giá rét.

Lúc này, một người đàn ông trung niên mặc áo khoác bông dày, trên mặt để lộ dấu vết bị gió thổi tuyết táp, đứng bên cạnh một chiếc xe việt dã, vừa cười vừa nói:

"Bò, heo, dê của thành Tuế Mạt chúng tôi đều là loại chịu được lạnh rất tốt, chỉ là ăn nhiều hơn chút, nhưng chất lượng thịt thực sự rất được, có muốn mua một ít về thử không?"

"Với cả, có muốn xem số da thuộc này không? Rất rẻ!"

Nói đến đây, cốp sau của chiếc xe việt dã bên cạnh ông ta mở ra, để lộ ra từng tấm da thú đã được thuộc, nó có loại thường gặp như của dê, bò, có loại đến từ sinh vật trên Băng Nguyên.

"Vì sao chúng có thể chịu được lạnh?" Thương Kiến Diệu hỏi cặn kẽ đến cùng.

Người đàn ông trung niên kia dường như đã từng bị hỏi rất nhiều lần về vấn đề tương tự, trả lời không hề ngập ngừng:

"Có lúc là loại chịu được lạnh lưu lại từ thời thế giới cũ, có lúc là loại dê bò bị biến dị, yên tâm, chúng tôi đã lựa chọn, đã ăn thử, bao nhiêu năm qua đều không xảy ra vấn đề gì, dùng cách nói của trưởng lão chúng tôi chính là biến dị tốt."

Thương Kiến Diệu gật đầu, nghiêm túc hỏi:

"Tuổi thọ trung bình của người trong thành Tuế Mạt các ông là bao nhiêu?"

"A..." Người đàn ông trung niên kia nghẹn họng.

Hiển nhiên, thành Tuế Mạt cũng không có công tác thống kê chuyện này.

Thương Kiến Diệu lên mặt kẻ cả:

"Ý của tôi là, thành Tuế Mạt của các ông có nhiều người chết trẻ không?"

"Hoặc nên nói, có nhiều người chết trước bốn mươi tuổi không?"

"Cũng tạm đi... Không kém hơn các điểm tụ cư lớn của nhân loại ở phía nam." Người đàn ông trung niên kia suy nghĩ một chút rồi nói.

Tiếp đó, ông ta lại cố gắng chào hàng số da thuộc trên xe của mình.

Toàn bộ thị trấn Sơn Ao dường như biến thành hiện trường triển lãm bán hàng quy mô lớn, mỗi một chiếc xe chính là một cửa hàng, một quầy hàng.

Tương Bạch Miên lịch sự nghe xong lời giới thiệu của người đàn ông trung niên, tùy ý nhìn số da thuộc kia, nói:

"Người đứng đầu của các ông là ai?"

"Các cô muốn làm ăn lớn?" Hai mắt người đàn ông trung niên kia sáng lên.

Tương Bạch Miên không nói "phải", cũng không nói "không phải".

"Xem tình hình đi."

Người đàn ông trung niên kia lập tức chỉ vào hiện trường mổ lợn giết dê máu chảy đầy đất"

"Ở đó, là người mặc áo khoác da gấu, cầm tẩu thuốc."

"Có muốn lấy chút thuốc lá không? Dù thành Tuế Mạt của chúng tôi ở Băng Nguyên, nhưng một vài nơi trong thung lũng có khí hậu và thổ nhưỡng rất thích hợp trồng thuốc lá, không kém hơn ở phía nam."

"Ông thấy chúng tôi giống người hút thuốc lá à?' Thương Kiến Diệu toét miệng cười, để lộ ra hàm răng trắng.

Tương Bạch Miên lại hỏi:

"Người cầm đầu của các ông tên là gì?"

"Lão Hà, các cô cứ gọi anh ta là lão Hà là được." Người đàn ông trung niên kia nhiệt tình giới thiệu.

Năm thành viên của "Tổ điều tra cũ" đi về phía "lò mổ" trên một con đường bên cạnh quảng trưởng nhỏ.

Dê, bò, heo bị giết ngay tại chỗ này cũng không phải dùng để giao dịch, đây là một phần lương thực trong mấy ngày tiếp theo của cả đội xe.

Đương nhiên, nếu thực sự có dân làng Huyền Nhai không thông qua giao dịch số lượng lớn tập thể với tập thể, muốn tự mình bỏ ra chút muối, lá trà, sản phẩm công nghiệp để đổi lấy mấy cân thịt, làm một bữa ngon, người của thành Tuế Mạt cũng không ý kiến gì.

Giờ phút này, thủ lĩnh của đội xe - người được gọi là lão Hà đang đứng trên con phố đầm đìa máu tươi, chỉ huy cấp dưới thái thịt, phân loại để bảo quản.

Có lẽ ông ta cũng khoảng bốn mươi tuổi, khoác áo da gấu, đội mũ quả dưa bằng lông, thỉnh thoảng lại cầm tẩu thuốc hút một hơi, gương mặt thon gầy, trông đầy vẻ mệt mỏi.

Nghĩ đến chuyện trưởng thôn từng nói trong đội xe của thành Tuế Mạt có người thức tỉnh nghi là thuộc lĩnh vực "Mạt Nhân" hoặc là "Trang Sinh", Tương Bạch Miên nghiêng đầu, liếc mắt nhìn Gnawa đang trùm áo dài.

Gnawa hiểu ý cô, chậm rãi gật đầu.

Ông ta là phòng tuyến cuối cùng của "Tổ điều tra cũ".

Tuy người máy thông minh cũng sẽ bị "Nhiễu sóng điện từ", "Can thiệp vật chất" và một phần năng lực ảnh hưởng, nhưng chắc chắn miễn dịch nhiều hơn nhân loại.

"Lão Hà, lão Hà!" Thương Kiến Diệu nhiệt tình bắt chuyện với thủ lĩnh đội xe của thành Tuế Mạt.

Lão Hà xoay người lại, nhìn họ một hồi, để lộ ra vẻ chần chừ:

"Các anh là?"

Sao trông cứ như quen thân với mình vậy?

Trong tình huống mặt đối mặt, Tương Bạch Miên phát hiện đôi mắt của lão Hà có hơi sâu, không hợp với tướng mạo, khí chất của ông ta lắm.

"Chúng tôi tới từ làng Huyền Nhai." Tương Bạch Miên mỉm cười đáp: "Nhưng chúng tôi không phải là người của thn."

Ánh mắt của lão Hà đảo qua cô, Thương Kiến Diệu, Bạch Thần và Long Duyệt Hồng mấy lần:

"Nhìn ra được."

"Nhưng bất kể các cô đến từ đâu, đều là khách hàng của chúng tôi, muốn giao dịch cái gì à?"

"Heo, bò, dê, còn có da thuộc, đều không phải là thứ chúng tôi muốn." Thương Kiến Diệu giành trả lời trước Tương Bạch Miên.

Lão Hà khá bình tĩnh:

"Chúng tôi còn có bột mì, thuốc lá, còn một ít đặc sản của Băng Nguyên."

"Không không, đây cũng không phải là thứ chúng tôi muốn." Thương Kiến Diệu đắc ý lắc đầu.

Anh rất tự hào vì lão Hà từ đầu đến cuối đều không đoán ra được nhóm người mình muốn giao dịch cái gì.

Thấy huyệt thái dương của lão Hà giật giật, Tương Bạch Miên vội vàng chữa cháy giúp tên này:

"Chúng tôi muốn giao dịch thông tin."

"Sắp tới chúng tôi phải đến Băng Nguyên làm nhiệm vụ, muốn hỏi thăm các thông tin liên quan đến khí hậu, địa hình, di tích từ các ông."

Vẻ mặt lão Hà dịu xuống:

"Quả thực chúng tôi biết khá nhiều."

Nói đến đây ông ta đổi giọng:

"Nhưng có thông tin có giá trị rất cao, các cô có thể lấy cái gì để giao dịch?"

"Một ít vũ khí thông thường, hoặc là một thanh pin tính năng cao, đồ do công ty "Quả Quýt" sản xuất." Tương Bạch Miên đã sớm có phương án.

Lần này đến Băng Nguyên làm nhiệm vụ, "Tổ điều tra cũ" lại xin thêm một lô pin tính năng cao, cộng thêm mấy thanh vốn có, có thể nói là sung túc ở phương diện này.

"Một thanh có lẽ không đủ." Lão Hà mỉm cười: "Còn phải xem các cô muốn hỏi cái gì."

Mặc dù trong hoàn cảnh chung của Băng Nguyên, pin tính năng cao không bằng những vật tư như xăng và dầu mazut, nhưng khí hậu trong thung lũng của thành Tuế Mạt khá ấm áp, khá nhiều thiết bị vẫn khá ỷ lại vào thứ này.

Đầu tiên, Tương Bạch Miên hỏi về vị trí cụ thể của thành phố nơi cha Thương Kiến Diệu xuất hiện cuối cùng.

"Tôi biết có một thành phố như vậy, rất lâu trước đây từng tiếp xúc với cư dân ở đó, nhưng mấy chục năm nay không đụng phải họ nữa, cũng không rõ rốt cuộc thành phố kia ở khu vực nào, chỉ biết phương hướng đại khái."

"Nó ở khu vực gần với "Đoàn bạch kỵ sĩ", các cô có thể căn cứ vào khí hậu để tìm đến đó, có thể khiến nhiều người chống đỡ được nhiều năm như vậy ở Băng Nguyên, khí hậu hẳn là không kém lắm, cho dù không bằng thành Tuế Mạt chúng tôi, nhưng chắc chắn ấm áp hơn nhiều so với trạng thái bình thường ở Băng Nguyên."

Tương Bạch Miên lại hỏi thêm vài chi tiết, đều nhận được đáp án tương đối hài lòng.

"Vậy ông đã từng gặp được đặc phái viên của viện nghiên cứu Số 8 chưa?" Thương Kiến Diệu không kịp chờ đợi, xen miệng vào hỏi.

Thấy lão Hà lộ ra vẻ mờ mịt, Tương Bạch Miên bổ sung giúp:

"Ông có từng gặp một vài người kỳ quặc ở Băng Nguyên không? Hình như họ cũng ở một nơi nào đó trên Băng Nguyên."

"Tôi không gặp." Lão Hà lắc đầu: "Tôi cũng không rõ những người khác trong thành Tuế Mạt chúng tôi có gặp được không, lát nữa các cô có thể đi hỏi thử một vòng."

Tương Bạch Miên "ừm" một tiếng, lấy một thanh pin tính năng cao ra:

"Tạm thời không còn câu hỏi khác."

Sau khi hoàn thành giao dịch này, Thương Kiến Diệu đột nhiên lùi về sau một bước, co hai cánh tay lại, tạo thành tư thế ôm con.

Anh thấp giọng nói:

"Cuối cùng đều thuộc về Tư Mệnh!"

Tương Bạch Miên biết, tên này đang thử thăm dò tín ngưỡng của thành Tuế Mạt.

Lão Hà mỉm cười:

"Anh cũng là tín đồ của "Tư Mệnh"? Thành Tuế Mạt chúng tôi có rất nhiều người tín ngưỡng ngài."

Lúc Thương Kiến Diệu định tiến lên nhận người quen, lão Hà còn nói thêm:

"Đáng tiếc tôi không phải."

"Tín ngưỡng của ông là?" Thương Kiến Diệu tò mò hỏi.

Lão Hà lấy ra một sợi dây chuyền, mặt của nó là một người nhỏ bằng gỗ, trên mặt không có ngũ quan, trống không.

Lão Hà cầm mặt dây chuyền, thành kính, nghiêm trang nói:

"Tôi tín ngưỡng "Chân Lý"."
Bạn cần đăng nhập để bình luận