Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 618: Cửa đột phá

Lúc Wall nhìn thấy, Theodore cũng chú ý đến điểm này, nhất thời vừa cảm thấy hoang đường vừa cảm thấy bực bội:

"Họ còn nhận nhiệm vụ mà chúng ta đã ban bố!"

"Muốn làm gì đây?"

Đây đúng là một kiểu khiêu khích, thậm chí có thể gọi là sỉ nhục!

Quý ông trung niên Constance cân nhắc rồi nói:

"Có lẽ bọn họ muốn thông qua cách này để gửi đến tin tức sai lệch cho chúng ta?"

Phần lớn thành viên của "Bàn tay trật tự" có mặt ở đây đều tán thành suy đoán này, bởi vì nghe nó hợp lý nhất.

Một quản lý trị an trong đó cười nói:

"Chỉ có thể giải thích như vậy, cũng không thể vì số tiền thưởng mà chúng ta đưa ra đâu nhỉ?"

"Ha ha." Các thành viên khác của "Bàn tay trật tự" đều bật cười, rõ ràng họ đều bị chọc cười.

Đến khi bầu không khí ổn định lại, họ cảm thấy mình đã bị khiêu khích nên đều tích cực tham gia vào công việc, cố gắng tìm đầu mối hữu dụng từ trong tư liệu mà nghiệp đoàn thợ săn cung cấp.

"Họ nhận nhiệm vụ đến dãy núi bờ bắc bắt con sói trắng."

"Có thể liên hệ một chút với quân đội trú đóng ở doanh trại tiền tuyến xem họ nói thế nào."

"Bọn họ chắc là tới từ phía thành phố Cỏ Dại."

"Trong một tư liệu khác có nói, họ từng đụng phải "Giáo dục phản tri thức", từng giúp tướng quân Forcas truy bắt đám tín đồ tà giáo này, lúc điều tra ra nguyên lão Varro có quan hệ với "Quân cứu thế", "Giáo dục phản tri thức", họ đều có mặt ở hiện trường."

Các quản lý trị an và trợ lý của quản lý trật tự và đều vắt óc suy nghĩ, tạo nên một cuộc thảo luận sôi nổi.

Trong quá trình này, Wall nhạy bén bắt được danh từ "Giáo dục phản tri thức" này.

Trong lòng anh ta khẽ dao động, nhớ tới chuyện lần trước, vội vàng nghiêng đầu nhìn về phía Theodore.

Bộp!

Anh ta vỗ nhẹ lên bàn một cái, ý bảo mọi người im lặng.

Sau đó anh ta nhìn Theodore, trầm giọng nói:

"Có nhớ vụ án cái chết của "cha xứ" thật không?"

Theodore là thành viên của "Bàn tay trật tự" đã nhiều năm, lên được đến chức vụ hiện tại, chủ yếu là dựa vào năng lực cá nhân, nghe vậy thì lập tức hiểu Wall muốn nói gì.

Anh ta xoay cổ, để ánh mắt di chuyển, hỏi lại với vẻ mặt nghiêm trọng:

"Anh cho rằng là nhóm người Tiết Thập Nguyệt, Trương Khứ Bệnh làm?"

Anh ta không để ý đối phương là người mình ghét nữa.

"Họ có động cơ, cũng có năng lực làm điều đó!" Wall nhớ lại, cảm thấy phong cách rất giống với vụ án đánh cắp tin tức ở sân giác đấu.

Trước khi làm việc, mục tiêu luôn bày ra kế hoạch chặt chẽ, trong quá trình thực hiện ý chí luôn kiên định, tâm trạng ổn định, lúc rút lui đều chú ý đến đủ loại chi tiết ở các phương diện, gần như không hề lưu lại đầu mối nào có thể điều tra.

Nếu không phải xảy ra chuyện ngoài ý muốn, vô tình gặp phải Wall, thì anh ta cảm thấy đội ngũ này sẽ không dễ dàng bị định vị như vậy

"Thật sự lợi hại, "cha xứ" thật đã phách lối nhiều năm, chắc chắn không ngờ sau đó lại bị giết một cách tức tưởi như vậy." Quý ông trung niên Constance cảm khái một câu.

Trong lúc họ trao đổi chuyện này, quân trú đóng ở mấy doanh trại tiền tuyến gửi điện báo về.

Quản lý trị an phụ trách dịch mã không kìm được, cất cao giọng nói:

"Bọn họ, bọn họ có đến ba thiết bị khung xương quân dụng!"

"Còn có một người máy đi theo."

"Cái gì?" Đám người trợn tròn hai mắt.

Câu trả lời này thực sự dọa cho họ hết hồn.

Thực lực của đội ngũ đối phương còn mạnh hơn tưởng tượng của họ.

Nếu không biết những điều này, mù quáng truy đuổi, các thành viên của "Bàn tay trật tự" có mặt ở đây không biết sẽ có bao nhiêu người phải hy sinh vì nhiệm vụ.

Bản thân Theodore cũng không dám nắm chắc điều gì, dù sao năng lực của anh ta vô hiệu đối với người máy.

Sau khi im lặng một lát, Constance thở hắt ra nói:

"Xem phần ghi chép về những nhiệm vụ còn lại đi, biết đâu còn ẩn giấu đầu mối khác."

Trong một căn phòng an toàn thuộc khu Thanh Cảm Lãm.

Năm thành viên "Tổ điều tra cũ" đang xem xét lại tất cả các chuyện liên quan đến thân phận thợ săn, xem có tồn tại tai họa ngầm liên lụy đến chuyện trước mắt không.

"Những nhiệm vụ mà chúng ta từng hoàn thành để lộ ra quá nhiều tin tức." Long Duyệt Hồng nhíu mày nói. Thương Kiến Diệu bật cười một tiếng:

"Chuyện Trương Khứ Bệnh làm liên quan gì đến Thương Kiến Diệu?"

"Đúng vậy, tuy thông qua những điểm kia có thể truy ngược lại một phần những gì chúng ta từng trải qua, khiến kẻ địch nắm bắt thêm năng lực của chúng ta, nhưng đều không thực sự uy hiếp đến chúng ta hiện giờ. Chúng ta sẽ không lỗ mãng xông ra ngoài, cùng họ sống chết." Tương Bạch Miên cũng nói ra suy nghĩ của mình.

Đơn giản mà nói thì ý của cô chính là: Đây đều là những tin tức đã bị cắt đứt, sẽ không khiến vị trí hiện giờ của "Tổ điều tra cũ" bị đào ra.

"Cũng phải..." Long Duyệt Hồng thở phào một hơi.

Lúc này, Bạch Thần đưa ra một nơi có tồn tại tai họa ngầm khác:

"Ngoại trừ tiếp nhận nhiệm vụ, chúng ta còn từng ban bố."

"Đúng vậy, bọn họ có đi điều tra chỗ ở người già Waite không?" Long Duyệt Hồng chợt lo lắng trong lòng.

Hắn không muốn những gia đình đáng thương đã mất đi cha mẹ, vợ chồng, con trai, con gái này bị liên lụy vì nhóm người mình.

"Chắc chắn là sẽ điều tra, nhưng có lẽ sẽ không làm khó họ, bọn họ thậm chí còn không biết chúng ta là ai. Về chuyện này, biểu hiện của chúng ta giống như nhận một nhiệm vụ, chuyên đi đưa "tiền tuất" của thợ săn cho các gia đình bị hại, giữa hai bên thực ra không tồn tại bất cứ liên quan gì, mà sự thật đúng như vậy. "Bàn tay trật tự" không thể nào không tra rõ được chuyện này đơn giản như thế." Tương Bạch Miên trấn an Long Duyệt Hồng.

Nói xong, cô lại đi về phía Bạch Thần đang há miệng muốn nói, mỉm cười:

"Tôi biết cô muốn nói gì."

"Có phải cô muốn nói các nhân viên trị an cấp thấp sẽ nhân cơ hội này gán tội danh cho họ, chiếm lấy "tiền tuất" của họ không?"

Bạch Thần bắt đầu:

"Đừng quá tin tưởng vào hành vi ngày thường của nhân viên trị an thành phố Ban Sơ, nhiều người trong số họ hoàn toàn không có lương tâm."

Tương Bạch Miên thở dài:

"Chủ yếu là chuyện này đã làm lớn lên, bên trên có rất nhiều người nhìn vào, họ sẽ không làm gì quá đáng, nhưng thuận tiện vơ vét chút lợi ích chắc chắn là không thể tránh khỏi. Người nhà của Waite nếu sống ở thành phố Ban Sơ nhiều năm, chắc chắn sẽ biết tán tài tiêu tai, hơn nữa ngoại trừ chúng ta, không ai rõ họ rốt cuộc được cầm số "tiền tuất" là bao nhiêu, đưa ra một ít đối với họ cũng không ảnh hưởng quá nhiều."

"Ừm." Bạch Thần chấp nhận cách phân tích này.

Đúng lúc này, Thương Kiến Diệu đứng phắt dậy, phun ra hai chữ:

"Lão Hàn!"

Đúng vậy! Chúng ta còn treo thưởng đi tìm lão Hàn, hơn nữa còn nói là bạn của chúng ta! Long Duyệt Hồng cũng tỏ vẻ kinh hãi.

Sắc mặt của Tương Bạch Miên trở nên khá nghiêm trọng, Bạch Thần há miệng nhưng không nói gì vậy, ánh sáng đỏ trong mắt Gnawa lóe lên vài cái.

"Đợi lấy được số vũ khí kia, chúng ta sẽ tập hợp với những người khác, xuất phát đến thị trấn của cô." Hàn Vọng Hoạch đeo súng trường trên lưng, nói với Tăng Đóa ở bên cạnh một câu.

"Được." Đôi mắt đen của Tăng Đóa chợt sáng hơn một chút.

Họ xuống lầu, đi đến đầu đường, chuẩn bị rẽ vào phố Antana.

Đột nhiên, Hàn Vọng Hoạch nhìn thấy một kẻ buôn bán tin tức quen thuộc.

Tên buôn bán tin tức này đang nấp trong một ngõ nhỏ, ló đầu nhìn ra bên ngoài.

Vừa nhìn thấy Hàn Vọng Hoạch, hắn lập tức vẫy tay phải, bảo anh ta đi qua.

Hàn Vọng Hoạch cảnh giác nhìn xung quanh, thấy không ai chú ý đến mình mới bước nhanh về phía tên buôn bán tin tức kia.

"Gần đây anh phải cẩn thận một chút." Tên buôn bán tin tức lùi vào sâu trong ngõ nhỏ, thấp giọng nói: ""Bàn tay trật tự" đang tìm anh đấy, thanh thế rất lớn!"

Hàn Vọng Hoạch nhíu mày:

"Vì sao?"

"Tôi cũng không rõ lắm, tôi chỉ nhắc anh một tiếng." Tên buôn bán tin tức thời dài nói: "Thù lao cực kỳ hậu hĩnh, tôi cũng rất động lòng, nếu không phải lúc trước anh từng giúp đỡ tôi, giúp con tôi kịp thời chữa bệnh, tôi chắc chắn sẽ lựa chọn cầm tiền thưởng. Đi mau đi, lần sau gặp lại chúng ta sẽ trở thành kẻ địch."

Bởi vì tôi từng giúp anh? Hàn Vọng Hoạch nghe đối phương giải thích xong, há miệng ra nhưng không nói gì.

Trong phòng an toàn khu Thanh Cảm Lãm.

Long Duyệt Hồng hít sâu một hơi:

"Lão Hàn sẽ không bị chúng ta liên lụy đấy chứ... Anh ta cứ nói rõ tình huống là được, chúng ta chỉ từng hợp tác ở chợ Đá Đỏ, miễn cưỡng coi là người quen, không có quan hệ nào khác. Ừm, "Bàn tay trật tự" nhất định có thể xác nhận lời anh ta nói là thật."

Tương Bạch Miên gật đầu:

"Trên lý thuyết là thế."

Khi cô nói câu này, vẻ mặt không hề thả lỏng chút nào.

Sau khi thầm thở hắt ra, Tương Bạch Miên trầm giọng bổ sung:

"Nhưng lão Hàn là người không hoàn chỉnh."

"Các công dân ở thành phố Ban Sơ ghét nhất là những thứ liên quan đến nghiên cứu gien, ô nhiễm, biến dị, vô cùng kỳ thị người không hoàn chỉnh, mà sau khi Viện nguyên lão xây dựng đội quân người không hoàn chỉnh, ngoài kỳ thị ra còn vô cùng căm hận."

Một khi người không hoàn chỉnh bị bắt được, cho dù không phạm tội gì, chưa biết chừng cũng sẽ bị hành hạ đến chết, hy vọng duy nhất của họ là có thể lực đặc thù, cơ thể cường tráng, được Viện nguyên lão chọn vào đội quân người không hoàn chỉnh kia.

"Làm sao bây giờ?" Long Duyệt Hồng sốt ruột hỏi.

Hắn cho rằng những gì Tương Bạch Miên nói quả thật là một vấn đề.

Việc kỳ thị người không hoàn chỉnh xảy ra ở khắp các ngõ ngách trên Đất Xám, mà thành phố Ban Sơ được coi là nơi khá nghiêm trọng.

Những gì mà cư dân ở thị trấn Hắc Thử từng gặp phải khiến Long Duyệt Hồng khắc sâu ấn tượng, đến nay vẫn còn tỉnh thoảng mơ thấy ác mộng vì chuyện đó.

Tương Bạch Miên liếc mắt nhìn Thương Kiến Diệu đang rất nghiêm túc, cân nhắc rồi nói:

"Ngụy trang đi, ra ngoài một chuyến, tranh thủ tìm được lão Hàn trước "Bàn tay trật tự"!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận