Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 670: Tạm thời lắng xuống

Chẳng mấy chốc, "Garibaldi" Giuseppe đã kề vai sát cánh với Thương Kiến Diệu, gia nhập vào đội lao động cải trang bề ngoài xe jeep.

Tương Bạch Miên nhìn bóng lưng họ, thầm thở phào một hơi.

Có "Thằng hề suy luận", lúc "Garibaldi" Giuseppe quay về báo cáo công ty, bất kể xảy ra chuyện gì, chỉ cần không gặp phải người thức tỉnh lĩnh vực "Mạt Nhân" có thể xem ký ức, thì cũng không tiết lộ chuyện của Tiểu Xung, dù sao hai điều kiện tiên quyết để thành lập "suy luận" lần lượt là "mọi người từng đồng sinh cộng tử" và "đều là người của công ty", điều này khiến kết luận "chúng ta thuộc về cùng một tiểu đội, nên bảo vệ bí mật của nhau" ở ý nghĩa nào đó có vẻ như không thể phá giải.

Đương nhiên, chỉ cần là kết luận do "Thằng hề suy luận" dẫn dắt đưa ra, sẽ không có chuyện không bao giờ bị phá giải, Tương Bạch Miên chỉ là cảm thấy sau khi "Garibaldi" Giuseppe đi vào "Sinh vật Bàn Cổ", tất cả những lời lẽ có thể nghe được từ hoàn cảnh xung quanh đều không đủ để phủ định "Thằng hề suy luận".

Không lâu sau, lớp cải trang khẩn cấp đã hoàn thành, chiếc xe jeep màu xanh ngọc một lần nữa biến mất trong đám xe khác.

Bạch Thần chở theo đám người Tương Bạch Miên, lái một mạch đến một căn phòng an toàn ở khu Hồng Cự Lang mà "Tổ điều tra cũ" đã chuẩn bị từ trước.

Do không mang lại bất cứ sự trợ giúp nào cho việc họ thoát khỏi miếu Sikhara, thoát khỏi khống chế của Thiện Na Già, cho nên lúc đó họ hoàn toàn không muốn thuê thêm phòng an toàn dự phòng, không cần lo bị Thiện Na Già mượn "Đọc tâm đối phương" biết được địa điểm tương ứng, sau đó truy lùng tới.

Đỗ xe, vào phòng xong, Long Duyệt Hồng rốt cuộc mới yên tâm một chút.

Tương Bạch Miên nhìn quanh một vòng, nói:

"Lát nữa nhớ ngụy trang, với cả, sáng mai phải ra ngoài, một mặt là quan sát tình hình của cuộc mít-tinh công dân ở quảng trường Hi Vọng, xác định phương án tiếp theo, mặt khác là phải kiếm một chiếc máy thu phát vô tuyến điện, hoặc là dùng các linh kiện điện tử tự lắp ráp, nói chung, chúng ta phải báo cáo cho công ty biết những gì gặp phải trong thời gian làm việc, thông báo cho lão Gnawa, lão Hàn vào đúng thời gian đã hẹn, bảo họ chú ý tình hình xung quanh, đừng chỉ đề phòng người của thành phố Ban Sơ."

Vì sao họ không làm ngay đêm nay, là vì đã qua thời gian liên lạc.

Mặc dù "Sinh vật Bàn Cổ" có điện báo viên trực đêm, nhưng Tương Bạch Miên cảm thấy tốt nhất là đợi đến ngày mai rồi báo cáo thì hơn.

Điều này càng tỏ rõ họ chạy trốn khỏi người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh" kia khó khăn đến nhường nào, dùng việc này để che giấu sự tồn tại của Tiểu Xung.

Hơn nữa, chuyện đêm nay ùn ùn kéo tới, bản thân Tương Bạch Miên lại bị năng lực của người thức tỉnh ảnh hưởng, cảm thấy đầu óc không được minh mẫn như bình thường, muốn ngủ một giấc rồi mới cẩn thận xem xét lại, xác định cái gì nên báo cáo, cái gì không.

Phương án sơ bộ mà cô đặt ra hiện giờ là: Đem tiếng "xi" của Tiểu Xung ậm ờ thành tiếng "xi" của Ngô Mông, "dừng hình" vào thời khắc mấu chốt thì đổ lên người vị học giả đồ cổ thần bí Đỗ Hoành, dù sao không lâu sau đó đối phương cũng đã chạy tới hiện trường "dừng hình".

"Được." Bạch Thần không có dị nghị gì về sự sắp xếp của tổ trưởng.

Long Duyệt Hồng vẫn còn chút lo sợ:

"Tổ trưởng, thực ra chúng ta không cần quan sát tình hình buổi mít-tinh công dân ở cự ly gần, thật sự xuất hiện chuyện không ổn gì, chúng ta rất có khả năng bị cuốn vào."

"Chúng ta chỉ muốn lợi dụng sự hỗn loạn, vậy hoàn toàn có thể đợi đến khi cuộc hỗn loạn lan rộng rồi cân nhắc nên làm gì.

Tương Bạch Miên khẽ gật đầu nói:

"Tôi hiểu điều anh lo lắng."

"Tôi nói quan sát tình hình không phải là đến gần quan sát, mà là trong quá trình tìm kiếm máy thu phát vô tuyến điện, lợi dụng đài phát thanh, ti-vi, phản ứng của người qua đường để thu thập ít thông tin, suy đoán ra hướng phát triển."

Long Duyệt Hồng lập tức thở hắt ra:

"Vậy thì tốt rồi."

Nói đến đây, hắn không nhịn được mà cảm khái:

"Hiện giờ tôi mới biết cái gì gọi là núi cao còn có núi cao hơn."

"Nếu không phải lúc đầu người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh" kia quá thận trọng, chúng ta lại có con bài chưa lật nhất định, căn bản không thể sống sót, mà Tiểu Xung dường như còn mạnh hơn hắn không biết bao nhiêu lần, thảo nào Đỗ Hoành nói nó có thể hủy diệt cả một thành phố."

Bạch Thần nghe vậy, lạnh lùng đáp lại Long Duyệt Hồng một câu:

"Chỉ cần chúng ta còn điều tra nguyên nhân thế giới cũ bị hủy diệt và nguồn gốc "Bệnh vô tâm", thì tương lai chắc chắn còn gặp phải kẻ địch mạnh như thế, hơn nữa càng ngày càng mạnh, càng khủng khiếp hơn."

Nghe thấy câu này, Long Duyệt Hồng một lần nữa nhận thức sâu sắc rằng mục tiêu điều tra nguyên nhân thế giới cũ bị hủy diệt và nguồn gốc "Bệnh vô tâm" gian khổ đến mức nào, để so sánh, bản thân "Tổ điều tra cũ" quá nhỏ bé yếu đuối.

Thảo nào mọi người vừa nghe thấy câu cửa miệng "cứu vớt toàn bộ nhân loại" của Thương Kiến Diệu, đều cảm thấy hoang đường, cho rằng anh ta đang nói đùa... Long Duyệt Hồng thầm thở một hơi thật dài trong lòng.

Tương Bạch Miên nhất thời im lặng, khó mà lên tiếng.

Thương Kiến Diệu lại lắc đầu:

"Cho nên chúng ta phải cố gắng nâng cấp bản thân."

"Tôi rất nóng lòng muốn vào "Hành lang tâm linh"!"

Giờ phút này, anh dường như vẫn tràn đầy tự tin và động lực.

Giờ phút này, Tương Bạch Miên nhớ lại lúc trước.

Thương Kiến Diệu nói: Việc này không phải quá tốt rồi sao? Khi tất cả mọi người đều trầm lắng, tiêu cực, tuyệt vọng, vẫn còn có một người vẫn giữ nụ cười, tràn đầy nhiệt huyết...

Anh ta quả nhiên đã làm tròn lời hứa... Nhưng, anh còn có khả năng và phướng hướng để nâng cấp, mà chúng tôi... Thật sự không có cách nào để nâng cấp sao? Trong đầu Tương Bạch Miên liên tiếp nảy ra các suy nghĩ.

Cô trầm ngâm một lát rồi nói:

"Bất kể thế nào, cứ vượt qua lần này đã, nếu không thì chúng ta sẽ chết ở thành phố Ban Sơ."

"Lúc trở về công ty, đánh giá lại thực lực của bản thân và tính nguy hiểm của các nhiệm vụ tiếp theo, đưa ra quyết định một cách lý trí."

Trong phủ tướng quân, số 18 đường Công Dân, khu Kim Bình Quả.

Forcas như con sư tử già ngồi trong phòng làm việc không bật đèn, chỉ có ánh trăng từ ngoài chiếu vào, ông ta cầm điện thoại, không ngừng đưa ra các mệnh lệnh:

"Ba ngày tới, canh phòng nghiêm ngặt các lối ra vào, bất kể là đội quân nào cầm lệnh của ai, trong tình huống chưa được Viện nguyên lão nhất trí cho phép, cũng không được vào thành phố..."

"Bắt đầu từ đêm nay, toàn thành phố cấm bay, dù là máy bay không người lái và trực thăng của "Bàn tay trật tự" cũng phải tuân thủ, lần một cảnh cáo, lần hai bắn rơi..."

"Giữ an ninh trật tự cho buổi mít-tinh công dân sáng mai..."

"Bất kể là ai, dùng bất cứ cớ gì để tụ tập ở những nơi như Viện nguyên lão, phủ thống soái, viện giám sát, lập tức bắt giữ, người cố tình phản kháng, sử dụng bom cay, sau đó cân nhắc đến việc đánh ngất..."

"Tập trung toàn bộ thiết bị khung xương quân dụng và áo giáo thông minh sinh học, thống nhất phân phối...'

"Sắp xếp xen kẽ người thức tỉnh, đề phòng việc bất trắc..."

Từng mệnh lệnh như thế được truyền đạt xuống cho các bộ phận khác nhau trong quân phòng thủ thành phố một cách đâu ra đấy, nói xong Forcas có chút khô miệng rát lưỡi.

Cuối cùng, ông ta bỏ điện thoại xuống, thở phào nhẹ nhõm.

Việc nên làm, ông ta đã làm rồi, nếu thật sự xuất hiện bạo loạn quy mô lớn, thì chỉ có thể đi một bước xem một bước thôi.

Cốc, cốc, cốc.

Có người gõ cửa phòng làm việc.

"Vào đi." Forcas mặc trang phục tướng quân dựa vào lưng ghế.

Kẹt một tiếng, cánh cửa gỗ mở ra, đè tường màu vàng trên hành lang rọi vào trong phòng làm việc mờ tối.

Bên ngoài vô cùng yên tĩnh, phần lớn người trong phủ dường như cũng đã ngủ.

Một con đường khác trong khu Kim Bình Quả, trong phủ của một trong hai quan giám sát đứng đầu thành phố Ban Sơ - Alexander.

Vị nguyên lão có mái tóc vàng đã hoa râm, vóc người cao to, mặc quần áo màu đen đưa mắt về phía con gái nhỏ cách đó không xa.

Già La Lan tóc vàng mắt xanh, dung mạo xinh đẹp không mặc áo đạo sĩ màu xanh xám nữa, mà đổi sang váy màu đỏ rượu.

Chi tiết trên bộ váy này được làm rất kỳ công, dùng vật liệu vô cùng xa xỉ, vừa nhìn đã biết không phải loại được sản xuất hàng loạt bằng máy móc.

"Cha còn tưởng rằng con sẽ không mặc những bộ váy này nữa." Alexander khẽ gật đầu nói.

Ông ta không hề che giấu sự vui mừng, quan tâm và một chút châm chọc của mình.

Nét mặt Già La Lan vẫn bình thản như không có gì:

"Chỉ là một cái váy."

Trạng thái cô ta biểu hiện ra chính là: Bản chất của nó chẳng khác gì áo đạo sĩ, đều là thứ để con người dùng che chắn cơ thể, giữ nhiệt độ.

Lúc này, có một tiếng nổ mạnh từ đằng xa truyền tới.

Trong đêm tối yên tĩnh, nó vô cùng rõ rệt.

Hơn nữa còn không chỉ có một tiếng, có lớn, có bé.

Alexander đi đến trước cửa sổ sát đất, nhìn về phía vụ nổ xảy ra, nhân cơ hội dạy bảo con gái:

"Những thứ con muốn cần phải dùng máu và sắt, dùng một lượng lớn sinh mệnh để đổi, không phải nói con thương hại họ, quay về nhà làm loạn một trận là có thể thực hiện được."

"Con đã du lịch trên Đất Xám vài năm, không còn ngây thơ như trước nữa đâu nhỉ?"

Già La Lan gật đầu:

"Con hiểu."

"Cho nên, con mới hi vọng người người đều nghe theo lời dạy bảo của "Trang Sinh", hiểu rõ vận mệnh không thể phản kháng, đặt trọng tâm vào việc lĩnh ngộ sự tồn tại của đạo, nếu như cho thêm thời gian, nếu phân biệt rõ ràng chân thực và giả dối, là có thể hoàn toàn thoát khỏi gông cùm xiềng xích, thời gian trở nên vĩnh hằng."

Alexander bị chặn họng không nói nên lời, nhịn hồi lâu mới lên tiếng:

"Như vậy thì đã không có xã hội loài người."

Già La Lan đang muốn đáp lại, đột nhiên có người gõ cửa phòng sinh hoạt.

Cốc, cốc, cốc.

"Ai đấy?" Alexander lên giọng hỏi.

Quản gia của ông ta ở ngoài cửa:

"Thưa ngài, phu nhân Cynthia tới."
Bạn cần đăng nhập để bình luận