Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 813: Ngoài cửa

Nhìn trung tâm y tế sản khoa Hoắc Mẫu có bức tường màu vàng bị thực vật phủ kín, Tương Bạch Miên để mặt súng tự động rơi xuống, treo lủng lẳng trước người.

Cô giơ tay phải lên, dựng ngón trỏ.

Đây là phương án hành động được đánh số 2 của "Tổ điều tra cũ".

Mặc dù không trao đổi bằng ngôn ngữ, nhưng Bạch Thần, Long Duyệt Hồng và Thương Kiến Diệu vẫn nhanh chóng đáp lại, đầu tiên là họ kéo giãn khoảng cách với nhau, dường như đề phòng đòn tấn công tầm xa có thể diệt toàn quân, tiếp đó tự mình điều chỉnh.

Long Duyệt Hồng cho cánh tay người máy loại hình T1 của mình thò ra khỏi khe hở bên tay phải của bộ áo giáp thông minh sinh học loại hình "Thiết xà Hắc Trảo", định sử dụng cánh tay này một cách tốt hơn.

Áo giáp thông minh sinh học loại "Thiết xà Hắc Trảo" đúng như tên gọi của nó, giữ được đặc tính mềm mại khá tiêu chuẩn, có thể cuộn lại ở một mức độ nhất định, tiện cho Long Duyệt Hồng để lộ ra cánh tay người máy.

Bạch Thần nhanh chóng giấu cơ thể mình đi, dường như hòa làm một thể với hoàn cảnh xung quanh, nhưng Tương Bạch Miên và Thương Kiến Diệu có thể thông qua việc cảm ứng ý thức nhân loại, phát giác ra vị trí của cô.

Thương Kiến Diệu thì khởi động eo, tỏ vẻ như sắp cống hiến một màn vũ đạo.

Ngay sau đó, anh tháo ba lô chiến thuật xuống, lấy "Ngọc sáu giác quan", dây chuyền "Thiên sứ sinh mệnh", và ngọc phật ra.

Không hề do dự chút nào, Thương Kiến Diệu học tăng lữ "Giáo phái Ý Thức Thạch Anh", tay trái cầm tràng hạt, ném dây chuyền "Thiên sứ sinh mệnh" cho Tương Bạch Miên.

Sau khi Tương Bạch Miên nhận lấy, cô điều chỉnh một chút, để tứ chi bị liệt biến thành cánh tay phải.

Ngọc phật còn lại, Thương Kiến Diệu nhìn chăm chú hai giây, thấp giọng tuyên một tiếng Phật hiệu:

"Nam mô a nhục đa la tam miệu tam bồ đề, Tiểu Hồng không phải người trong Phật môn, vẫn nên để trên người tôi thì hơn."

Có cần phải diễn nhiều như thế không, tôi cũng không kỳ vọng anh đưa ngọc phật cho tôi, tôi cầm thì có ích gì? Lúc trước đề phòng "Ác mộng" cũng không thấy nó có hiệu quả gì! Trong lòng Long Duyệt Hồng có rất nhiều điều muốn nói, nhưng cuối cùng không dám nói ra khỏi miệng.

Hắn cảm thấy mình đang quan tâm đến đại cục cho nên mới nhịn xuống lời phản bác, dù sao trong trường hợp thế này cũng không thích hợp cãi nhau, có thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn bất cứ lúc nào.

Sau khi sắp xếp xong đội hình chiến đấu, "Tổ điều tra cũ" đi đến gần trung tâm y tế sản khoa Hoắc Mẫu.

Họ đi với tốc độ không nhanh, thậm chí còn hơi chậm, dường như đang lo lắng trong thánh địa Phật môn này sẽ xuất hiện con quái vật nào đó.

Trong tình huống mắt thường có thể thấy được, Tương Bạch Miên không lạc đường, cô mất bảy tám phút, cuối cùng đến trước cửa lớn của mục tiêu.

Ánh mặt trời ban chiều chiếu rọi, hắt lên cửa kính tự động cảm ứng, phản xạ ra những tia sáng màu vàng.

Tương Bạch Miên quay đầu sang, xuyên qua cánh cửa thủy tinh tuy không sạch sẽ nhưng chưa đến mức quả bẩn, quan sát cảnh tượng bên trong.

Đúng lúc này, ở nơi cách cô chưa đến hai mét phía đằng sau, một bóng người phụ nữ nhanh chóng phác họa ra.

Bóng người này khoảng tầm hai sáu hai bảy tuổi, khí chất khá chín chắn, mặt trái xoan, chân mày lá liễu, mặc áo khoác bò màu xanh lam, kết hợp với sơ mi trắng, đầu đội mũ phớt chóp cao, mỗi một chi tiết trên người đều đối xứng đến mức bất thường.

Hứa Lam!

Vị đặc phái viên của viện nghiên cứu Số 8 này sau một hồi kìm nén, cuối cùng cũng tập kích bất ngờ.

Cô ta thuộc lĩnh vực "Cán Cân Vàng", thăm dò đến chỗ sâu trong "Hành lang tâm linh", là một trong những thích khách đáng sợ nhất trên thế giới này.

Chỉ cần một vài cường giả "Thế giới mới" còn chưa quay về, cô ta hoàn toàn xứng đáng với danh hiệu này!

Bởi vì một trong những loại năng lực của cô ta có tên là "Ẩn thân", có thể giấu đi cơ thể mình, giấu đi ý thức của bản thân, quấy nhiễu thính giác và thị giác của mục tiêu, ảnh hưởng đến linh cảm của họ, làm được chuyện đi đến bên cạnh đối tượng muốn ám sát mà người đó hoàn toàn không phát hiện ra.

Năng lực này hoàn toàn không tồn tại trong giai đoạn "Đại sảnh Quần Tinh" và "Biển khởi nguồn", khi trả cái giá là chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế về tính đối xứng, chỉ nhận được hai loại năng lực là "quấy nhiễu thính lực" và "che khuất thị giác", nhưng khi tiến vào "Hành lang tâm linh", người thức tỉnh lựa chọn "giác quan trì độn", ba năng lực này mới hợp lại là một, trở thành năng lực ám sát kia.

Căn cứ vào thí nghiệm của viện nghiên cứu Số 8, lúc dùng chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế về tính đối xứng làm cái giá phải trả, ba năng lực được trả lại cũng không hoàn toàn cố định, nhưng chắc chắn sẽ có hai trong ba năng lực "quấy nhiễu thính lực", "che giấu thị giác" và "giác quan trì độn", đến khi đi lên thang máy vàng, trong quá trình thăm dò "Hành lang tâm linh", bổ sung năng lực còn lại thường có thể nhận được "Ẩn thân".

Đương nhiên, bản thân người sử dụng "Ẩn thân" cũng có hạn chế, có hai ảnh hưởng lớn nhất là: Một là trên người không thể mang theo bất cứ đạo cụ nào có khí tức của người khác, không thể mang theo trên người những sự vật vượt quá trọng lượng nhất định;

Hai là một khi cố gắng định vị mục tiêu, bất kể là dùng ý thức, hay là mắt và tai, đều dẫn đến việc hiệu quả bị biến mất, nói cách khác, trong chớp mắt trước khi Hứa Lam phát động tấn công, cô ta không thể che giấu bản thân.

Theo Hứa Lam biết, nếu như cô ta có thể đi vào "Thế giới mới", hai điều này đều sẽ được cải thiện một cách hữu hiệu.

Giờ phút này, cô ta vừa hiện thân, trong tay cầm hai khẩu "Liên hợp 202" nhắm ngay vào Tương Bạch Miên, ở trạng thái đợi bóp cò.

Hứa Lam đã thành thạo quy trình tương ứng từ lâu, không hề có bất kỳ do dự nào, nhanh chóng bóp cò.

Trong tình huống điềm báo và đòn tập kích gần như đồng thời xuất hiện, lại thêm cự ly gần như thế, Hứa Lam không cảm thấy viên đạn của bản thân sẽ bắn vào khoảng không.

Trong đầu cô ta đã hiện ra hình ảnh trán và thân của mục tiêu tỏa ra những bông hoa máu, bị viên đạn cỡ lớn xé rách cơ thể.

Hơn nữa để đảm bảo, cô ta dùng hai khẩu súng, không muốn để xảy ra sơ suất gì.

Đây cũng là sự lựa chọn chung của những người thức tỉnh tương tự, dù sao vũ khí có uy lực lớn trọng lượng đều sẽ rất nặng.

Đương nhiên, đây chắc chắn cũng là yêu cầu của chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế về tính đối xứng.

Lúc tiếng súng vang lên, Welf che giấu ý thức bản thân, trốn ngoài phạm vi cảm ứng tín hiệu điện sinh vật của Tương Bạch Miên, từ trên mái nhà đáp xuống.

Lưng hắn đeo thiết bị bay lượn, giống như một con dơi màu đen to lớn, từ giữa không trung lao về phía mấy thành viên của "Tổ điều tra cũ".

Ngay sau đó, hắn tiến vào phạm vi hữu hiệu của năng lực "Thay đổi ký ức".

Mà lúc này, Thương Kiến Diệu, Bạch Thần, Long Duyệt Hồng đều phản ứng với cuộc đấu súng, không ai để ý tình huống trên không trung.

Đôi mắt Welf trở nên kỳ quặc, màu đen thì ít, màu trắng thì nhiều, ánh sáng trong mắt tối đi.

Cùng lúc đó, hai xúc tu vô hình từ trong cơ thể hắn thò ra, trong chớp mắt chui vào trong đầu Bạch Thần và Long Duyệt Hồng.

Hắn vừa đọc ký ức, vừa tìm kiếm chỗ thích hợp, chuẩn bị tiến hành thay đổi.

Đúng lúc này hắn nhìn thấy cảnh tượng: Trong giáo đường yên tĩnh mờ tối, trên bức tường vẽ một cánh cửa lớn màu trắng.

Nó hơi hé mở, để lộ ra bóng người phụ nữ như ẩn như hiện trong bóng tối âm u đằng sau cánh cửa.

Bóng người phụ nữ kia dường như đang nhìn chăm chăm vào chủ nhân của ký ức, cảm giác uy nghiêm lạnh lùng khiến răng người này va vào nhau cành cạch, khiến mồ hôi lạnh túa ra như tắm không thể kìm nén nổi, khiến tay chân lạnh lẽo, đầu cúi thấp xuống.

Đây là nỗi sợ hãi mạnh mẽ nhất, nguyên thủy nhất.

Trong đầu Welf nhất thời "uỳnh" một tiếng.

"U Cô"!

"A!" Welf phát ra tiếng gào thảm thiết, cả người cuộn lại theo bản năng, hoàn toàn mặc kệ bản thân đang bay lượn trên không.

Hắn run lên cầm cập, lao thẳng xuống mặt đất như một bao tải nặng nề.

Một phía khác, trong lúc sớm hơn một chút, khi bóng dáng Hứa Lam vừa phác họa ra, Tương Bạch Miên đã hơi nghiêng người, giơ cánh tay trái lên, dường như muốn dùng nó và ống phóng rốc-két tác chiến đơn binh chắn ở trước người.

Hứa Lam không hề bị ảnh hưởng, vững vàng bóp cò.

Cô ta cảm thấy đối phương không thể kịp hoàn thành động tác.

Pằng pằng!

Sức giật của "Liên hợp 202" khiến cánh tay của Hứa Lam hơi giật về sau, nhưng hình ảnh phản chiếu trong mắt cô ta lại không giống với tưởng tượng.

Hai viên đạn vừa bắn ra hoàn toàn không lao về chỗ mà cô ta đã định, lại có sự chệch đi nhất định!

Một viên trong đó bắn vào mặt ngoài của ống phóng rốc-két tác chiến đơn binh, phát ra tiếng keng, một viên khác lại bắn trúng cánh tay trái của Tương Bạch Miên, chỉ tạo ra một vết thương không lớn.

Tách, một thứ chất lỏng không màu rơi xuống mặt đất.

Nó không phải là máu.

Nó đến từ cánh tay nhân tạo loại hình "Cá chình điện"!

Tuy Tương Bạch Miên bị thương, nhưng trên gương mặt lại hiện ra nụ cười.

Vừa rồi cô vẫn luôn đề phòng xung quanh, sau khi cảm ứng được ý thức nhân loại và tín hiệu điện sinh vật đồng thời xuất hiện ở gần, cô lập tức sử dụng năng lực "Ảo giác không gian" với mục tiêu.

Cô biết kẻ địch là người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh", bị ảo giác sẽ không quá lớn, nhưng cô cũng không hy vọng xa vời đòn tấn công của kẻ địch sẽ thất bại, chỉ hy vọng vị trí mà cô ta định vị sẽ lệch khỏi chỗ hiểm một chút, gần đến cánh tay trái của mình.

Sự thực chứng minh việc này có tác dụng.

"Trong tình huống đã xác minh tổ viên và bản thân tôi từng bị đọc ký ức, làm sao tôi không đề phòng khả năng bị các cô biết được đích đến cuối cùng của mình, chờ sẵn chúng tôi ở đây?"

"Phương án số 2 chính là được thiết kế để nhắm vào điểm này, chúng tôi vừa cảnh giác khả năng bị ám sát, vừa hồi tưởng lại ánh nhìn chăm chú của "U Cô" ở trong đầu."

"Tiểu Hồng để lộ cánh tay người máy ra, là để tạo ra hình ảnh mất đối xứng mãnh liệt, thu hút cô tập kích, mà anh ta lại mặc áo giáp thông minh sinh học "Thiết xà Hắc Trảo", ai ngờ cô vẫn có thể kìm chế được, chủ động lựa chọn mục tiêu..."

Trong đầu Tương Bạch Miên hiện lên một loạt suy nghĩ, cô cúi lưng xuống, tránh né đòn tấn công tiếp theo.

Lúc làm động tác này, trong mắt cô phản chiếu một quả hồ quang điện khổng lồ, sáng rực rỡ.

Gần như đồng thời, đôi mắt Thương Kiến Diệu trở nên sâu thẳm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận