Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 855: Phiếu định mức

Lần này Long Duyệt Hồng không hỏi vì sao, bởi vì hắn cũng nhìn ra được chuyện này không đơn giản như vậy.

Nếu chỉ đơn thuần là có hai người nội gián đánh cắp một ít vật tư quân sự, "Quân cứu thế" hoàn toàn không cần để ý nhiều đến vậy, chỉ cần gửi điện báo cho các điểm định cư biên cảnh, trạm gác then chốt, miêu tả tướng mạo, chiều cao, cách ăn mặc của đối tượng cần truy nã, chỉ ra vật tư cần tìm về là cái gì, thì qua một thời gian ngắn, nếu có người tiện đường, bổ sung thêm ảnh chụp truy nã, không cần phái ra tổ nhân viên chuyên môn mang theo văn kiện, đến các điểm định cư biên cảnh khác nhau, trạm gác then chốt để thông báo lần lượt từng nơi một.

"Là thứ gì chứ?" Bạch Thần vừa lái xe, vừa thấp giọng tự nói.

Thương Kiến Diệu khá hứng thú, suy đoán:

"Thiết bị khung xương quân dụng? Vũ khí bí mật mà "Quân cứu thế" tìm kiếm được hoặc tự mình nghiên cứu ra?"

"Có khả năng này không, vật tư quân sự chỉ là lớp ngụy trang, mượn một cái cớ để thông báo với bên ngoài, thứ thực sự bị đánh cắp là thứ khác?" Ánh sáng đỏ loé lên trong mắt Gnawa.

Tương Bạch Miên phát ra giọng mũi:

"Không loại trừ khả năng này."

"Ôi, đừng đoán già đoán non nữa, trong tình huống không nắm giữ đầu mối gì, đây chẳng khác nào tự mình biên soạn một câu chuyện."

"Đúng vậy đúng vậy." Người phụ họa là Thương Kiến Diệu.

Anh lập tức phản bác lại mình:

"Biên soạn ra câu chuyện chẳng phải có cảm giác sao?"

"Ha, xem nhiều tài liệu giải trí của thế giới cũ, từ ngữ cũng phong phú lên rồi." Tương Bạch Miên cũng không để ý lắm chuyện tổ viên có thảo luận hay không, dù sao cũng đang nhàn rỗi.

Họ cứ thế theo con đường ngày càng bằng phẳng, mất chưa tới nửa tiếng đồng hồ đã ra khỏi Vân Sơn, tiến vào một vùng hoang dã cỏ mọc thành bụi, rộng mênh mông bát ngát.

Lúc này, Đinh Linh giảm tốc độ xe, đợi xe jeep của "Tổ điều tra cũ" đi song song với mình mới hạ cửa sổ xe xuống nói:

"Đến Ô Bắc ít nhất phải hơn tám tiếng đồng hồ, chúng ta sẽ tìm một điểm tụ cư để nghỉ ngơi, sáng mai lại khởi hành, không thành vấn đề chứ?"

"Không." Tương Bạch Miên đầu tiên là lắc đầu, sau đó nghi hoặc hỏi: "Chỉ hơn tám tiếng đồng hồ?"

Cô đã xem bản đồ có độ chính xác cao của thế giới cũ, cũng từng nghiên cứu bản đồ đơn giản do các thợ săn di tích của thời đại này vẽ ra, cảm thấy khoảng cách từ đây đến Ô Bắc cũng gần bằng khoảng cách từ thành phố Ban Sơ đến chợ Đá Đỏ, nếu may mắn một chút thời gian có thể dùng ngày để tính, nếu gặp phải thời tiết không tốt, thiên tai liên tiếp, cần vòng đường xa, dùng đơn vị tuần để tính cũng không phải là chuyện hiếm thấy.

Nhận thấy sự kinh ngạc của Tiết Thập Nguyệt, Đinh Linh liếc nhìn đường phía trước, giải thích bằng giọng hơi tự hào: "Lịch mới bắt đầu được 20 năm, chúng tôi đã hoàn toàn sửa xong con đường chính nối Ô Bắc và Vân Sơn, mấy năm nay vẫn luôn bảo trì tu sửa."

"Từ nơi này đến Ô Bắc, ngoại trừ mấy nơi ô nhiễm nghiêm trọng, khá nhiều vấn đề cần đi vòng qua, thời điểm khác cứ đi theo đường thẳng là được."

"Một trong những người sáng lập ra "Quân cứu thế" chúng tôi Lý Tử Nhân từng nói lương thực là máu, công nghiệp là xương, con đường chính là thần kinh nối tất cả mọi thứ."

Bốp bốp bốp, Thương Kiến Diệu ra sức vỗ tay.

Tương Bạch Miên cũng thật sự cảm nhận được khí chất khác biệt giữa "Quân cứu thế" và các thế lực khác.

Tuy họ bị đánh giá đã sa sút, nhưng trên con đường xây dựng lại vẫn vượt xa các thế lực lớn như thành phố Ban Sơ.

Ở những nơi đó thường xuất hiện những câu nói tương tự như:

"Dù sao thế giới cũ cũng còn để lại rất nhiều con đường, còn có thể đi lại, có một vài nơi đi vòng qua một chút không phải là được rồi sao?"

"Đâu ra nhiều vật tư như vậy để sửa đường? Làm sàn xe cao hơn chút, không phải là không thể lái qua được vùng hoang dã!"

"Tôi còn sợ đường sửa đẹp quá, nô lệ sẽ dễ dàng chạy thoát!"

Cho tới hôm nay, thành phố Ban Sơ chỉ có các con đường trong nội bộ các điểm định cư và các con đường nối đến trang trại là từng được sửa chữa một lần, thường xuyên có người bảo trì, các nơi khác, gồm cả trạm gác ngoài vùng hoang dã, điểm định cư xung quanh, đều chủ yếu dựa vào các con đường để lại từ thời thế giới cũ và vùng hoang dã coi như bằng phẳng.

Hơn nữa những khu vực rộng lớn không người bị ô nhiễm nặng, tồn tại sự nguy hiểm và thời tiết cực đoan đã ảnh hưởng đến thời gian di chuyển của mọi người, khiến thời gian tăng lên rất nhiều.

"Không hổ là "Quân cứu thế"!" Tương Bạch Miên cũng khen ngợi một câu.

Nhìn ra được Đinh Linh và cấp dưới của chị ta đều rất vui vẻ với lời khen này.

Bất kể là đã sa sút hay chưa, họ vẫn có chút tự hào và cảm động về hành động và thành tựu trong quá khứ của "Quân cứu thế".

Hơn ba giờ chiều, hai chiếc xe đã đến một chỗ điểm tụ cư.

Đây là một nông trường từ thời thế giới cũ được quây lại, xây dựng nên, bên ngoài bức tường cao là những đồng ruộng xanh tươi mơn mởn, đợi lột xác thành những bông lúa vàng óng.

Dựa vào hào quang của chiến sĩ thâm niên "Quân cứu thế", đội trưởng điểm định cư biên cảnh - Đinh Linh, đám người Tương Bạch Miên không cần giấy thông hành và thư giới thiệu, đã đi thẳng vào trong điểm tụ cư, đến kho dầu nằm ở nơi vắng vẻ.

Đinh Linh xuống xe, lấy ra một chiếc khăn tay màu trắng được cuộn lại thành một cục từ trong túi bên cạnh của đồng phục màu đen.

Chị ta cẩn thận mở chiếc khăn tay ra, để lộ ra một xấp thẻ nhỏ có màu sắc khác nhau được chế bằng nhựa.

"Đây là phiếu dầu năm mươi lít..." Sau khi tìm kiếm qua một hồi, Đinh Linh lấy ra chiếc thẻ nhỏ màu vàng nhạt.

Tương Bạch Miên chú ý thấy, bên ngoài tấm thẻ nửa trong suốt có in mấy chữ dầu tiêu chuẩn, 50 lít, "Ủy ban thống nhất vật tư" sản xuất, cũng in một con dấu đỏ không hoàn chỉnh.

Đợi người trông coi kho giao nhận lấy tấm thẻ nhỏ bằng nhựa, bắt đầu bơm dầu cho chiếc xe địa hình màu xanh lục, Thương Kiến Diệu tò mò đến bên cạnh Đinh Linh, nhìn tấm thẻ nhựa, nói:

"Đây chính là phiếu định mức của "Quân cứu thế" các cô?"

"Đúng vậy, có phiếu dầu, phiếu thịt heo, phiếu thịt bò, phiếu thịt dê, phiếu cá, phiếu gạo, phiếu bột mì, phiếu vải, phiếu thợ may..." Đinh Linh giới thiệu sơ lược một chút: "Sau này tốt nhất là các anh dùng vật tư để trao đổi phiếu định mức với tôi, như vậy bổ sung vật tư mình muốn sẽ dễ dàng tiện lợi hơn."

"À." Thương Kiến Diệu tỏ vẻ "tôi đã hiểu rồi".

Tương Bạch Miên tiến lên hai bước, vừa cười vừa nói:

"Hay là chúng tôi đổi từ chỗ chị một ít trước."

"Được." Đinh Linh không từ chối, thậm chí còn nói đùa: "Dùng đồ hộp thịt heo dưa chua ngày hôm qua các cô ăn để đổi đi, mùi vị hôm qua làm chúng tôi phát thèm, cứ nuốt nước bọt liên tục!"

Tương Bạch Miên khẽ cười một tiếng:

"Đồ hộp này là do "Quân cứu thế" các cô sản xuất, bị người ta buôn lậu qua biên cảnh, chúng tôi mới có cơ hội lấy được..."

Lúc nói chuyện cô liếc nhìn vẻ mặt của Đinh Linh và cấp dưới của chị ta, phát hiện họ không để ý đến chuyện buôn lậu này lắm.

Thông qua trao đổi "Tổ điều tra cũ" dùng một phần đồ hộp và lương khô đã ăn chán ngấy lấy một ít phiếu định mức, gồm cả phiếu thịt heo tính bằng cân.

Long Duyệt Hồng đứng ngoài xem toàn bộ quá trình giao dịch, phát hiện trong tay Đinh Linh vẫn còn có một loại phiếu định mức tên là phiếu chặt gỗ.

"Đây là?" Hắn tò mò chỉ vào.

Đinh Linh cúi đầu liếc nhìn, cười ha ha:

"Tất cả tài nguyên của "Quân cứu thế" chúng tôi thuộc về tập thể, nếu muốn chặt cây cối, làm đồ gỗ cũng cần có phiếu định mức."

Thương Kiến Diệu suy nghĩ một chút, chỉ vào tấm pin năng lượng mặt trời để trên nóc xe jeep nhà mình, nghiêm túc hỏi:

"Thu hoạch năng lượng mặt trời cũng cần chiếu định mức à?"

Phụt... Chẳng thà anh hỏi phơi nắng có cần trả phí hay không? Tương Bạch Miên bật cười một tiếng trong lòng.

Đinh Linh rõ ràng có sửng sốt:

"Không cần, thứ đó thì không cần."

Đợi xe địa hình đổ xăng xong, Đinh Linh và cấp dưới của chị ta dẫn mấy thành viên "Tổ điều tra cũ" lái xe vào chỗ doanh trại lộ thiên trong góc điểm tụ cư.

Trên đường, họ gặp một vài người cả trai lẫn gái, hình như là thợ săn di tích.

Sở dĩ Tương Bạch Miên cảm thấy họ là thợ săn di tích là vì khí chất của họ rõ ràng có sự khác biệt rất lớn so với cư dân và binh lính của điểm tụ cư.

Họ phóng khoáng hơn, cởi mở hơn, không thèm để ý ánh mắt người ngoài, trong đó, thậm chí có người đứng trên nóc xe, bật nhạc, uốn éo cơ thể, nhìn thấy Thương Kiến Diệu thì hai mắt phát sáng.

Nhưng nếu nói đây là thợ săn di tích, họ lại có sự khác biệt nhất định với những thợ săn gì tích phía tây Vân Sơn, không có khí chất kìm nén nặng nề và bừa bãi buông thả kết hợp với nhau, cũng không có bộ dạng khổ sở vì bị bỏ đói quá lâu, chịu khổ chịu rét.

Sau khi đỗ xe bên ngoài khu doanh trại dã ngoại, Tương Bạch Miên tìm được Đinh Linh và cấp dưới của chị ta, chỉ vào những người đó:

"Họ là thợ săn di tích à?"

"Ừm." Đinh Linh đầu tiên là gật đầu, tiếp đó thấy trên mặt đám người Long Duyệt Hồng có sự nghi hoặc, lại mỉm cười giải thích một câu: "Trong "Quân cứu thế" chúng tôi, thợ săn di tích không phải cứ muốn là làm được."

"Hả?" Thương Kiến Diệu phối hợp đáp lại.

Đương nhiên, anh quả thực cũng rất tò mò.

"Ngoại trừ trẻ con và người già có tuổi, mỗi người trong "Quân cứu thế" chúng tôi đều có cương vị và chức trách của mình, làm sao có thể nói làm thợ săn di tích là sẽ được làm thợ săn di tích chứ? Nói ra có lẽ các anh không tin, trong phạm vi thế lực của chúng tôi, ngoại trừ một số ít khu vực sâu trong núi và khu vực bị ô nhiễm nghiêm trọng chưa từng thăm dò, các nơi khác không có dân du cư hoang dã." Đinh Linh để lại để lộ ra vẻ tự hào giống như từ lúc sinh ra đã có vậy.

Chị ta nói tường tận:

"Lúc đầu, chúng tôi hoàn toàn không chào đón nghề nghiệp này, thăm dò di tích, thu thập vật tư đã có đội ngũ chuyên môn phụ trách, nhưng sau đó nhân khẩu ở thành thị ngày càng nhiều, người ở chức vụ này từ từ thiếu phân phối, cho dù sắp xếp lại một lần nữa cũng vẫn không đủ, lúc này mới phân ra một nhóm người bằng lòng gia nhập nghiệp đoàn thợ săn."

"Cho nên muốn làm thợ săn di tích trong "Quân cứu thế" chúng tôi cần phải thông qua phê duyệt."

Việc này... Long Duyệt Hồng lần đầu tiên được mở mang tầm mắt, nhưng nghĩ kỹ lại cảm thấy nó không khác gì với công ty nhà mình.

Nếu đám người hắn và Thương Kiến Diệu không được phân vào Ban an toàn, được phê chuẩn quyền tự do hoạt động nhất định ở bên ngoài thì làm sao có thể trở thành thợ săn di tích?

Mặt khác cũng có thể dựa vào nghiệp đoàn thợ săn để thu thập thông tin cơ sở từ các nơi khác trên đất xám... Tương Bạch Miên lại suy xét về sự cải biến của "Quân cứu thế" từ một góc độ khác.

Đinh Linh liếc nhìn đám thợ săn di tích kia, nói bằng giọng hơi phức tạp:

"Hiện giờ đám người này luôn thích cười nhạo chúng tôi bảo thủ cứng nhắc, nhưng họ cũng không nghĩ xem là ai cho họ miếng cơm lúc thăm dò không có thu hoạch, là ai giúp họ không cần lo lắng đến cướp đường khi ở ngoài vùng hoang dã? Là người nhà của họ, là quân chính quy chúng tôi!"

Cảm nhận của đội trưởng cũng chính là cảm nhận của mấy cấp dưới, họ đều thấy nóng mắt.

Đúng lúc này, có mấy thợ săn di tích chạy ra từ một chỗ trong điểm tụ cư, la lớn:

"Có đầu mối về hai tên nội gián!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận