Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 509: Định giá

Vẻ mặt Tương Bạch Miên dần nghiêm lại.

Cô không nói "việc này có phải là quá trùng hợp không", mà đưa thẳng ra phán đoán: Chuyện này có vấn đề!

Hai người có giấc mơ giống nhau vì gặp cùng một chuyện hoàn toàn có hiểu được, nhưng sẽ có sự sai khác về thời gian nằm mơ, thời gian tỉnh dậy, đây lại trùng hợp đến mức khiến người ta tin chắc rằng có nhân tố bên ngoài tác động vào.

Trầm ngâm vài giây, Tương Bạch Miên nhìn ra ngoài cửa sổ, cân nhắc rồi nói:

"Ông chủ làm?"

"Ông ta là người thức tỉnh lĩnh vực giấc mơ, muốn xác nhận xem buổi chiều rốt cuộc chúng ta đã phát hiện ra cái gì?"

"Ừm... nếu ông ta thực sự là người thức tỉnh, vậy thì lúc đó chúng ta ngụy trang thực ra không có tác dụng gì, ông ta có thể cảm nhận được chúng ta đến gần cửa rồi quay lại đại sảnh..."

Thương Kiến Diệu đầu tiên là gật đầu, sau đó lại có chút không hiểu:

"Ông ta có thể trực tiếp đến hỏi chúng ta, tôi sẽ không lừa ông ta."

Nói như thể tôi sẽ lừa ông ta vạy... Tương Bạch Miên không phản bác Thương Kiến Diệu, chỉ châm chọc một câu.

Cô suy nghĩ, che miệng ngáp một cái:

"Ông chủ hiện giờ hẳn là đã tin rằng chúng ta chỉ nghe được vài âm thanh kỳ quặc, hoàn toàn không rõ rốt cuộc là có vấn đề gì."

"Ngủ đi, coi như không có chuyện gì xảy ra."

Đây là "tập tục" ở khách sạn Ugo: Anh không hỏi gì, tôi không nói gì.

Thương Kiến Diệu nhìn ra cửa, nói với vẻ háo hức: "Tôi đang nghĩ, ông chủ có quen Odick không?"

"Đều là người thức tỉnh lĩnh vực giấc mơ, không nhất định phải tín ngưỡng cùng một vị Chấp tuế, cho dù tín ngưỡng cũng một vị Chấp tuế, cũng chưa chắc đã cùng một giáo phái. Mà mấy giáo phái cùng tín ngưỡng một vị Chấp tuế nhưng bởi vì kinh văn sách vở lý giải khác nhau mà hai bên xung đột cũng không phải ít." Tương Bạch Miên đáp lại hai câu, một lần nữa nằm xuống, cơn buồn ngủ dâng lên.

Thương Kiến Diệu suy nghĩ một lát, thở dài, kéo chăn bọc mình lại.

Cả đêm không xảy ra chuyện gì nữa, cũng không có giấc mơ kỳ lạ nữa.

Sáng hôm sau, sau khi dùng bánh mỳ làm bữa sáng, Tương Bạch Miên chia sẻ chuyện tối qua gặp phải cho Long Duyệt Hồng, Bạch Thần và Gnawa, cũng nói ra suy đoán của mình.

Có lẽ đã gặp phải khá nhiều người thức tỉnh, thậm chí còn có cường giả có năng lực đáng sợ như Dimarco, Long Duyệt Hồng không quá kinh ngạc, cũng không quá sợ hãi, chỉ cảm khái một câu:

"Không hổ là thành phố Ban Sơ, tìm bừa một ông chủ khách sạn cũng có thể là người thức tỉnh."

"Cho nên không thể tự mãn, không thể xao nhãng vì lúc trước chúng ta đã làm được nhiều việc." Tương Bạch Miên nhân cơ hội dạy bảo các tổ viên.

"Xao nhãng là gì?" Gnawa không hiểu hỏi.

"Chính là từ trái nghĩa của làm đến nơi đến chốn, thận trọng chú tâm." Tương Bạch Miên bổ sung kho từ mới giúp vị người máy thông minh này.

Thương Kiến Diệu cũng nhìn về phía Bạch Thần, hỏi với vẻ tò mò:

"Cô từng nói ông chủ nơi này có quan hệ rất tốt với quản lý trị an của nơi này, cô biết họ thân thiết nhau bằng cách nào không?"

"Không có hỏi." Bạch Thần trả lời vô cùng ngắn gọi, chỉ thiếu bốn chữ "liên quan gì đến tôi" mà thôi.

Thương Kiến Diệu căn bản không đợi đáp án, hăng hái bừng bừng nói ra suy đoán của mình:

"Liệu mỗi đêm ông ta có đi vào giấc mơ của quản lý trị an đó, tạo ra đủ loại cảnh tượng, từ đó củng cố quan hệ thân thiết với anh ta?"

"Quản lý trị an kia mơ thấy ông ta nhiều lần, trông thấy ông ta là cảm thấy thân thiết, từ từ trở thành bạn?"

"Sao nghe vào có cảm giác biến thái..." Long Duyệt Hồng càng suy nghĩ càng thấy không đúng.

Tương Bạch Miên suy nghĩ một chút rồi nói:

"Chắc đây là câu chuyện tình yêu nào đó từ tư liệu giải trí của thế giới cũ được anh biên lại đúng không?"

"Dù là tình yêu thì cũng rất biến thái." Long Duyệt Hồng vẫn giữ nguyên ý kiến của mình.

"Người và người không thể đánh đồng được." Thương Kiến Diệu dùng "lời lẽ sâu xa" dạy dỗ hắn: "Có người thích yêu bằng cách biến thái."

Tương Bạch Miên không cho anh có cơ hội tán gẫu tiếp, liếc nhìn thời gian, đứng dậy đi đến bên cạnh bàn, sử dụng máy thu phát vô tuyến điện của tổ đội.

Cô muốn báo lại những gì thu hoạch được hôm qua cho Triệu Chính Kỳ - gia chủ nhà họ Triệu biết, để xem ông ta muốn làm gì tiếp theo, có thể làm như thế nào.

Để phân biệt, "Tổ điều tra cũ" trao đổi với Triệu Chính Kỳ bằng tần số nhà họ Triệu thường dùng và mật mã được thiết lập riêng cho nhiệm vụ điều tra lần này, thời gian cũng hẹn vào tám đến chín giờ sáng.

Trong phòng sách của nhà họ Triệu, thành phố Cỏ Dại.

Triệu Chính Kỳ đang uống trà, nhìn thấy con cả Triệu Nghĩa Đức vội vã đi vào.

Ông ta vốn định mắng một câu "vội cái gì, mỗi khi gặp chuyện lớn phải bình tĩnh", nhưng ngay lập tức nhớ ra chuyện gì đó, chợt ngậm miệng lại.

Sau khi dè dặt đặt chén trà xuống, Triệu Chính Kỳ lên tiếng hỏi:

"Đã xảy ra chuyện gì?"

Triệu Nghĩa Đức cầm tờ giấy nói:

"Bố ơi, tiểu đội của Trương Khứ Bệnh kia gửi điện báo lại."

"Nhanh vậy sao?" Triệu Chính Kỳ hơi ngạc nhiên nhận lấy tờ giấy.

Tối qua ông ta mới nhận được điện báo của Ranst, nói là nhân viên điều tra vừa đến thành phố Ban Sơ và đã liên lạc với mình.

Triệu Chính Kỳ nhanh chóng đọc xong nội dung trong tờ điện báo:

"Nghi là có liên quan đến "Giáo dục phản tri thức", liên quan đến người thức tỉnh có năng lực "thôi miên"."

Tương Bạch Miên chỉ nói kết quả, không kể cụ thể quá trình điều tra, đồng thời cô còn hoàn toàn giấu đi khả năng "thay đổi kí ức", tránh để chủ thuê sinh ra nghi ngờ: Vì sao họ phát hiện ra ký ức đã bị sửa đổi?

"Giáo dục phản tri thức"...

" Vụ ám sát lúc trước khiến các quý tộc lớn ở thành phố Cỏ Dại không lạ gì, Triệu Chính Kỳ cũng thế.

Ông ta vừa lẩm bẩm ra cái tên này, Triệu Nghĩa Đức cũng có chút sợ hãi:

"Bố ơi, lúc trước không phải chúng ta vẫn không tra ra được nhà ai hợp tác với "Giáo dục phản tri thức", chỉ có thể nghi ngờ thành phố Ban Sơ muốn tận diệt chúng ta, trực tiếp thôn tính sao?"

"Phải chăng, phải chăng là Nghĩa Học..."

Là con thứ đích hệ của nhà họ Triệu, chỉ cần Triệu Chính Kỳ và Triệu Nghĩa Đức chết hết, gã sẽ là người thừa kế mọi thứ của nhà họ Triệu.

Đến lúc đó, nhân lúc thành chủ và các quý tộc lớn khác bị giết, quyền lực để trống, dưới sự ủng hộ của thành phố Ban Sơ, gã có cơ hội rất lớn thống nhất thành phố Cỏ Dại.

Triệu Chính Kỳ hiển nhiên cũng nghĩ đến điều này, sắc mặt trở nên cực kỳ xấu xí, thâm trầm.

Mấy chục giây sau, ông ta mới chậm rãi nói:

"Nghĩa Học có thể đã bị thôi miên rồi."

Đây là đáp án mà ông ta cảm thấy có thể chấp nhận nhất.

"Đúng vậy." Triệu Nghĩa Đức không phản bác: "Tiếp theo chúng ta phải làm thế nào?"

"Bảo tiểu đội của Trương Khứ Bệnh xác nhận xem có thực sự là "Giáo dục phản tri thức" không, nói với họ rằng chúng ta sẽ không keo kiệt chuyện thù thao, cho dù phải trả bằng một, thậm chí là hai trang trại vì chuyện này cũng không thành vấn đề." Triệu Chính Kỳ hiện giờ cảm thấy "Giáo dục phản tri thức" mới là mối họa trong lòng.

Con trai thứ hai của mình nếu đã lăn lộn với đám người "Giáo dục phản tri thức" từ trước đến giờ, thì nhà họ Triệu sẽ không có một ngày nào được yên ổn, đến khi mọi người chết hết hoặc là theo giáo, không có ngoại lệ.

Cho dù "Giáo dục phản tri thức" đã ngứa mắt đám quý tộc nông thôn ở thành phố Cỏ Dại, đặt hết sức lực vào thành phố Ban Sơ, thì việc Triệu Nghĩa Học tham gia vào trong đó cũng sẽ liên lụy đến toàn bộ nhà họ Triệu.

Dừng một chút, Triệu Chính Kỳ lại trầm giọng nói:

"Với cả, lập tức báo cho thành chủ biết."

"Chúng ta rất có thể phải sử dụng quan hệ và lực lượng của anh ta ở thành phố Ban Sơ, bố thấy, anh ta cũng chỉ hận không thể giết chết đám "Giáo dục phản tri thức" đó."

"Ôi..."

Ông ta so sánh tính toán vài lần, cảm thấy chỉ với lực lượng của nhà họ Triệu cùng chút quan hệ ở thành phố Ban Sơ, cho dù có thêm tiểu đội của Trương Khứ Bệnh, Tiết Thập Nguyệt, cũng không đối phó được với một tổ chức lớn như "Giáo dục phản tri thức".

Chỉ khi buộc cả các thế lực căm hận giáo phái này ở thành phố Ban Sơ vào, thì mới có đủ phần thắng.

"Vâng." Triệu Nghĩa Đức vội vàng đáp.

Em trai cấu kết với "Giáo dục phản tri thức", người đứng mũi chịu sào rất có khả năng là hắn!

"Ôi, nhà họ Triệu hào phóng thật đấy." Tương Bạch Miên dịch bức điện trả lời xong, mỉm cười trêu chọc một câu.

Nếu quả thật có thể lấy được một hai trang trại, "Tổ điều tra cũ" tích thêm một vài nghìn Orey nữa, đổi thiết bị khung xương quân dụng và cánh tay người máy không thành vấn đề.

Nếu "Tổ điều tra cũ" cảm thấy không có vấn đề, rất công bằng thì Lehman hẳn cũng không thấy có vấn đề gì, dù sao gian thương này lúc trước cũng là một tên cáo già, hơn nữa, đến lúc đó "Tổ điều tra cũ" còn có thể cho hắn ta tin tức tỉ mỉ của Halmir.

"Vậy bây giờ chúng ta đến vùng ngoại ô phía nam?" Bạch Thần hỏi như xác nhận.

Thương Kiến Diệu là phái hành động, chạy ngay ra cửa, Gnawa theo sát phía sau.

Tương Bạch Miên cười lắc đầu:

"Không vội, chiều rồi đi."

"Buổi sáng chúng ta đi dạo ở khu Kim Bình Quả, quan sát tình huống xung quanh mục tiêu chính, nếu có thể phát hiện ra người âm thầm bảo vệ, lúc đó sẽ đưa ra kế hoạch cụ thể chính xác."

"Đi mấy xe?" Long Duyệt Hồng hỏi.

"Một chiếc đủ rồi, hai chiếc quá bắt mắt, với cả nhớ chỉ đi ngang qua một lần, không được lòng vòng nhiều lần, sẽ bị phát hiện có vấn đề." Tương Bạch Miên vừa nói vừa giấu máy thu phát vô tuyến điện đi.

Ra khỏi khách sạn Ugo, họ lựa chiếc xe jeep màu xanh bộ đội kia, bởi vì mục đích lần này là khu Kim Bình Quả, chỗ ở của các quý tộc thành phố Ban Sơ, lái chiếc xe quá nát kia rất bắt mắt.

Mà vấn đề từng cải tạo không tính là chuyện gì lạ ở khu vực này, không biết có bao nhiêu xe của quý tộc đã có hệ thống chống đạn nguyên bản và lắp thêm những thứ khác.

Trong lúc xe đang chạy, Long Duyệt Hồng nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm phong cảnh bên đường và người qua lại.

Đột nhiên, một bóng dáng phụ nữ lướt qua, lưng còng xuống, hai mắt đục ngầu, đầy tơ máu.

"Thứ năm..." Long Duyệt Hồng mờ mịt lẩm bẩm.

Người mắc "Bệnh vô tâm" thứ năm.

Chỉ trong thời gian ngắn, mấy con phố này đã có năm người bị "Bệnh vô tâm".

Lúc các quản lý trị an mặc đồng mục lam xám đuổi tới, Tương Bạch Miên đi chậm lại, nhíu mày nói:

"Tần suất này có phải quá cao rồi không?"

Mặc dù sau khi "Bệnh vô tâm" bùng phát đồng loạt, các khu vực xung quanh trong thời gian nhất định sẽ xuất hiện thêm nhiều là hiện tượng bình thường, hơn nữa giữa các người bệnh không có liên hệ gì, nhưng "tình hình dịch bệnh" ở thành phố Ban Sơ với tần suất phát bệnh khiến người ta có chút ngạc nhiên.

Nhưng, Tương Bạch Miên cũng biết, nhìn từ số liệu thống kê, đây là trong phạm vi hợp lý, chỉ là mang đến cho người ta cảm giác không giống nhau lắm, rất có tính chấn động.

"Vẫn coi như bình thường đi, tôi từng trải qua tần suất cao hơn, cũng ở thành phố Ban Sơ." Bạch Thần nói ra suy nghĩ của mình.

"Cũng ở thành phố Ban Sơ? Có phải nơi này có gì đó không đúng không?" Tương Bạch Miên liếc nhìn kính chắn gió, cân nhắc rồi nói: "Xem ra chúng ta cần phải thu thập tư liệu về các ca bệnh này, xem có phát hiện ra được gì không."

Điều tra ngọn nguồn của "Bệnh vô tâm" cũng là công việc chính của "Tổ điều tra cũ", bởi vì nó rất có thể liên quan đến nguyên nhân thế giới cũ bị hủy diệt.

"Được"! Thương Kiến Diệu đáp lại, háo hức muốn thử.
Bạn cần đăng nhập để bình luận