Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 706: Gnawa khuyên giải

Thị trấn Sơ Xuân, khu vực Hertford Bắc An, phế tích.

Gnawa và Tăng Đóa không tùy tiện đi thẳng vào, dựa vào các thiết bị cảm ứng và vũ khí điện từ, canh chừng từng kẻ địch đang trốn trong các căn nhà của thị trấn.

Viên đạn được điện từ đẩy đi, có lực xuyên thấu rất mạnh, khiến khá nhiều quân canh gác của thành phố Ban Sơ rõ ràng đã ở "nơi an toàn", được bức tường dày bảo vệ, vẫn mất đi tính mạng của mình hoặc bị thương nặng.

Hàn Vọng Hoạch nắm lấy cơ hội này, đi tới khu vực cổng chính của thị trấn sơ Xuân, leo lên chiếc xe tăng màu vàng đất kia.

Sau khi đẩy thi thể ngã sang một bên, anh ta chui vào xe tăng, ngồi vào ghế lái.

Đây là lần đầu tiên Hàn Vọng Hoạch được tiếp xúc với loại trang bị vũ khí được xưng là "vua lục chiến" trong một thời gian rất dài ở thế giới cũ này.

Với tình hình đường sá tệ hại và đường sắt không có mấy ở Đất Xám, xe tăng không phải là một loại phương tiện dễ vận chuyển, không thích hợp để buôn lậu.

Giao dịch liên quan đến nó thường diễn ra ở các khu vực liền kề, một bên lái tới, một bên lái về.

Tuy rằng chưa từng nhìn thấy xe tăng, nhất là loại do thành phố Ban Sơ tự sản xuất như thế này, nhưng Hàn Vọng Hoạch không hề lúng túng chút nào, sau khi nghiên cứu một hồi, anh ta bắt đầu điều khiển.

Trên đường từ bờ sông Hồng Hà quay về thị trấn Sơ Xuân, để nhắm vào xe tăng canh giữ, Gnawa đã dùng phương pháp chiếu hình để cho Hàn Vọng Hoạch và Tăng Đóa xem về các thông tin của xe tăng, tuân thủ nghiêm ngặt lời dặn dò "không đánh những trận không được chuẩn bị kỹ càng" của Tương Bạch Miên.

Mà tài liệu sử dụng vũ khí tương tự cùng kỹ năng liên quan, trong kho số liệu của Gnawa còn rất nhiều, dù sao ông ta cũng từng là thị trưởng của Tarnan và đội trưởng đội vệ binh người máy thông minh, phần lớn công tác là duy trì trị an, dẹp cướp đường, đối đầu với kẻ thù bên ngoài.

Không lâu sau, chiếc xe tăng màu vàng đất phát ra tiếng động.

Trong lúc bánh xích di chuyển, nó chậm rãi chuyển đầu, để nòng pháo nhắm ngay vào cổng chính của thị trấn Sơ Xuân.

Uỳnh!

Cánh cổng làm bằng gỗ dày lập tức vỡ tan tành.

Hàn Vọng Hoạch lái xe tăng, tiến vào thị trấn Sơ Xuân.

Dưới sự chỉ huy của Gnawa, anh ta nhồi đầy đạn pháo, bắn về phía những kẻ địch mà vũ khí điện từ không thể bắn tới một cách gọn gàng.

Ầm ầm! Ầm ầm!

Từng căn nhà đổ sập xuống, chỉ có một vài kẻ gắng chạy thoát thân.

Bọn họ đã mất đi dũng khí chống cự, dựa vào chướng ngại vật che chắn, chạy tán loạn vào trong thị trấn.

Gnawa và Tăng Đóa thay nhau đổi đạn, lúc thì dùng hỏa lực trấn áp, lúc thì thử bắn từng người, không cho đám binh lính của thành phố Ban Sơ trong trung tâm thị trấn có thể tổ chức được một đòn đánh trả hữu hiệu, khởi động hai chiếc xe thiết giáp còn lại.

Khi chiếc xe tăng màu vàng đất đến gần, đám quân canh giữ còn lại đã rút vào trong một tòa nhà trông có vẻ được xây bằng xi măng cốt thép kiên cố.

Đây là trường học của thị trấn Sơ Xuân, cũng là chỗ lánh nạn mà họ đã xây dựng.

Dưới lòng của tòa nhà này có một dãy hầm trú ẩn mà dân cư thị trấn đã mất mấy chục năm mới xây dựng nên.

Mà lúc này, Tăng Đóa phát hiện ra lối vào của hầm trú ẩn đã bị đám binh lính của thành phố Ban Sơ xây dựng thành lô cốt kiên cố trong vòng mấy tháng.

"Kết quả thăm dò: bên trong có một lượng lớn người, hẳn là bao gồm cả dân cư thị trấn Sơ Xuân." Gnawa phát ra giọng nam trung mang theo cảm giác do âm thanh điện tử hợp thành.

Như vậy, Hàn Vọng Hoạch không thể sử dụng xe tăng trực tiếp bắn nổ.

Cho dù vận may của anh ta vô cùng tốt, đạn pháo bay được vào bên trong, thì người bị nổ chết cũng chưa chắc đã là binh lính của thành phố Ban Sơ, có xác suất rất lớn là dân cư thị trấn Sơ Xuân.

Đối với Hàn Vọng Hoạch mang theo mục đích giải cứu dân cư thị trấn Sơ Xuân mà nói, hiển nhiên không thể làm ra chuyện hoàn toàn trái ngược như thế.

Anh ta đỗ xe tăng lại, chui ra, cầm theo súng trường, xem có cơ hội bắn tỉa từng tên không.

Anh ta và Tăng Đóa cũng không nôn nóng, bởi vì họ đã đoán trước được tình uống hôm nay.

Có người dân thị trấn Sơ Xuân như Tăng Đóa ở đây, "Tổ điều tra cũ" làm sao không biết về sự tồn tại của hầm trú ẩn, không cân nhắc đến chuyện quân canh gác và dân cư thị trấn đều ở trong đó?

Lúc tách ra, Tương Bạch Miên đã chia hơn nửa số khí gây mê hiệu quả mạnh của "Sinh vật Bàn Cổ" mà mình mang theo cho Gnawa.

Sau khi cô sử dụng khí gây mê trong cánh tay nhân tạo loại hình cá chình điện, đương nhiên là phải bổ sung, mà lúc ra ngoài phiêu lưu, trong rất nhiều trường hợp tác dụng của khí gây mê còn quan trọng hơn cả thiết bị khung xương quân dụng, cho nên cô đã mang theo không ít.

Lúc Gnawa "chế tạo" đạn gây mê, Tăng Đóa mặc thiết bị khung xương quân dụng chú ý chặt chẽ đến khu vực cửa ra vào của hầm trú ẩn.

Cô ta không muốn quân canh gác của thành phố Ban Sơ nhân cơ hội này phát động đánh trả.

Đúng lúc này trong căn nhà đơn sơ đã được Gnawa và Tăng Đóa xác nhận là không có ai đột nhiên xuất hiện một bóng người.

Bóng người kia nhanh chóng phác họa ra giữa không trung, bên ngoài mặc một bộ giáp nhẹ được bao phủ bởi một lớp vẩy.

Dưới ánh chiều tà u ám, những chiếc vảy này lóe ra màu sắc khác nhau.

Đây là áo giáp thông minh sinh học "Tắc kè hoa" do "Sinh vật Bàn Cổ" sản xuất!

Pằng!

Bóng người kia vừa xuất hiện đã bóp cò súng về phía Hàn Vọng Hoạch đang ngắm bắn về phía cửa ra vào của hầm trú ẩn, ở phía chênh chếch mình.

Hắn vác một khẩu súng trường Gauss.

Viên đạn kim loại được bao bọc bởi luồng điện trắng bạc được bắn ra.

Gần như cùng lúc bóng người ấy xuất hiện, Tăng Đóa đã dựa vào "hệ thống cảnh báo tổng hợp" phát hiện ra hắn.

Cô ta sửng sốt, nhảy mạnh một cái, bổ về phía Hàn Vọng Hoạch.

Rầm!

Hàn Vọng Hoạch bị Tăng Đóa đẩy ngã lên chiếc xe tăng, viên đạn kim loại xuyên qua phần vai bọc thép của thiết bị khung xương quân dụng, bay về phía xa.

Chỉ thiếu chút nữa, Tăng Đóa đã bị bắn trúng.

Mà lúc này máy bắn lựu đạn của Gnawa đã chuyển sang.

Uỳnh!

Bóng người mặc áo giáp thông minh sinh học kia hoàn toàn không kịp né tránh, bị ngọn lửa bốc lên nuốt chửng.

Nhưng hắn còn chưa chết, thậm chí không tính là thương nặng, áo giáp thông minh sinh học đã cung cấp cho hắn một lớp phòng vệ vô cùng xuất sắc.

Chủ yếu là hắn mất đi khẩu súng trường, nó đã bị nổ tan nát.

Giây tiếp theo, một tia laser màu đỏ từ lòng bàn tay Gnawa lóe lên, đáp xuống bóng người kia, trực tiếp xuyên qua lớp vẩy, chui thẳng vào bên trong.

Bóng người kia lảo đảo vài cái, rốt cuộc cũng ngã xuống.

"Chú ý hơn đến xung quanh." Gnawa dặn dò một câu, lại vội vàng "chế tạo" đạn gây mê.

Tăng Đóa nhảy lên, trả lời: "Được."

Cô ta thở hổn hển vài hơi, tiếp tục quan sát khu vực cửa ra vào hầm trú ẩn, đồng thời để ý đến cả những ngôi nhà ở gần đấy.

Hàn Vọng Hoạch vội vàng đứng dậy, vừa nhặt súng trường của mình lên, vừa xoa chỗ bị thiết bị khung xương quân dụng làm đau.

Anh ta liếc nhìn Tăng Đóa, nhíu mày nói:

"Vì sao cô lại cứu tôi?"

"Cô không biết làm vậy rất nguy hiểm, dễ khiến mình bị thương nặng, thậm chí chết đi sao?"

Tăng Đóa không hiểu lắm vì sao Hàn Vọng Hoạch lại có phản ứng như thế, ngập ngừng nói:

"Tôi nghĩ, nghĩ rằng anh tới đây giúp tôi, rủi ro này nên do tôi gánh chịu, hơn nữa, dù sao tôi cũng không sống được bao lâu nữa, chết rồi thì trái tim sẽ thuộc về anh..."

Đôi mắt Hàn Vọng Hoạch hơi lóe lên, anh ta buột miệng nói:

"Cô làm việc chưa bao giờ lo lắng cho bản thân sao?"

Dừng một chút, anh ta lại bổ sung:

'Sống cho tốt, nếu hiện giờ cô chết đi, tôi cũng không có thiết bị để bảo quản trái tim của cô."

"Cô muốn tôi khổ cực bao lâu như thế, cuối cùng lại không lấy được thù lao sao? Còn liên lụy tôi chết cùng à?"

Nói xong, anh ta xoay người, một lần nữa ngắm bắn về phía khu vực ra vào của hầm trú ẩn.

Tăng Đóa ngậm miệng, cảm thấy hơi nghi hoặc, đồng thời cũng thừa nhận Hàn Vọng Hoạch nói có lý.

Gnawa ở bên cạnh trấn an hai người:

"Tôi đã cải tạo qua một vài module, có thể làm ra một cái hộp có nhiệt độ thấp tạm thời, chỉ là không đủ dịch bảo quản tương ứng."

Hàn Vọng Hoạch không tiếp tục đề tài này, thúc giục:

"Mau làm cho xong đạn gây mê đi."

Trong cửa tiệm đồng hồ Green, phố Antana, thành phố Ban Sơ.

Thương Kiến Diệu mặc đồng phục của quân phòng thủ thành phố canh giữ trước cửa, nhìn kim giây của chiếc đồng hồ treo tường nhảy từng vạch một.

Qua gần mười phút, một loạt tiếng bước chân vang lên, theo sau là âm thanh huyên náo.

Sau đó có người gõ cửa của tiệm đồng hồ.

Rầm rầm rầm!

Tiếng động vô cùng lớn, rất gấp gáp, giống như nếu không có ai đáp lại, người gõ cửa sẽ giơ chân đạp cửa ra vậy.

Thương Kiến Diệu mở cửa chính, nhìn thấy một tiểu đội của quân phòng thủ thành phố.

Thấy người bên trong cũng mặc đồng phục, họ rõ ràng tỏ ra sửng sốt.

Thương Kiến Diệu mỉm cười, vừa lấy ra giấy chứng nhận và công văn mà tướng quân Forcas đưa cho, vừa nói:

"Các anh xem..."

"Tôi mặc quân phục giống các anh."

"Lại còn có giấy chứng nhận và công văn."

"Cho nên..."

Mấy tên lính của quân phòng thủ thành phố như bừng tỉnh hiểu ra, nhao nhao hỏi:

"Anh đang thi hành nhiệm vụ bí mật à?"

"Nơi này có vấn đề gì?"

"Có phát hiện ra đầu mối hữu dụng nào không?"

"Chúng tôi phải giả vờ không phát hiện ra?"

"Nhiệm vụ bí mật gì mà con mặc đồng phục?"

Lúc những tên lính này hỏi lại, dưới ánh hoàng hôn u ám, chiếc trực thăng màu đen ở trên trời đang chuyển hướng về phía này.

Âm thanh của cánh quạt từ xa đến gần, từ nhỏ đến lớn, mang theo những đợt gió dữ dội.
Bạn cần đăng nhập để bình luận