Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 624: Lấy xe

Lời Tương Bạch Miên nói quả thật là vấn đề quan trọng nhất trước mắt, nếu như không giải quyết, thì chuyện của thị trấn Sơ Xuân vĩnh viễn không thể hoàn thành, cho nên Hàn Vọng Hoạch và Tăng Đóa đều tích cực đáp lại.

"Đi từ bờ bắc là khó nhất, họ chỉ cần phong tỏa cây cầu lớn, phái tàu chiến và máy bay không người lái tuần tra trên sông, thì chúng ta hoàn toàn không có cách nào đột phá." Nhớ lại những hiểu biết của mình về thành phố Ban Sơ, Hàn Vọng Hoạch phát biểu quan điểm.

Tăng Đóa cũng nói:

"Đi về phía Đông gần khu Kim Bình Quả, kiểm tra sẽ càng nghiêm ngặt hơn, đi về phía Nam ra khỏi thành phố là trang trại, người lui tới tương đối nhiều, có thể cân nhắc, nhưng chắc chắn "Bàn tay trật tự" cũng nghĩ ra được, sẽ thiết lập nhiều trạm kiểm soát ở bên đó."

"Để so sánh, đi theo hướng công xưởng phía Tây là lựa chọn tốt nhất. Sáng sớm và xẩm tối có một lượng lớn công nhân đi làm và tan tầm, dù người của "Bàn tay trật tự" có nhiều gấp bội cũng không kiểm tra hết được, đợi vào khu nhà xưởng, với hoàn cảnh nơi đó, hoàn toàn có cơ hội chạy thoát ra ngoài."

Khu nhà xưởng có diện tích cực lớn, bao gồm vùng ngoại ô có ý nghĩa truyền thống, các loại kiến trúc nhiều vô số kể, muốn hoàn toàn phong tỏa là chuyện vô cùng khó khăn.

Tương Bạch Miên gật đầu:

"Đây cũng là một cách, nhưng có hai vấn đề."

"Một, công nhân đi làm bằng xe đạp là số ít, phần lớn đều dựa vào đi bộ, nếu chúng ta lái xe xen lẫn vào họ, giống hệt như một con đom đóm trong đêm, vô cùng bắt mắt, khiến người ta chú ý, mà nếu không lái xe, chúng ta không thể nào mang theo vật tư, trừ phi có thể nghĩ được cách khác, thông qua con đường khác, mang số vũ khí, vật tư ra khỏi thành phố trước, nếu không thì không phải là một lựa chọn tốt."

Người lái xe đến khu nhà xưởng, ngoại trừ một bộ phận cấp quản lý nhà xưởng, thì chỉ có thợ săn di tích nhận nhiệm vụ bên đó, số lượng không quá nhiều, vô cùng dễ kiểm tra.

Tương Bạch Miên dừng một chút, nói tiếp:

"Hai, lần này "Bàn tay trật tự" huy động một số lượng người thức tỉnh cực kỳ lớn, cho dù chúng ta trà trộn vào trong số công nhân đi làm, cũng chưa chắc qua mắt được họ."

Điều này cô rút ra được từ lời dạy dỗ của tướng quân Forcas.

Thấy Hàn Vọng Hoạch và Tăng Đóa đều không có khái niệm rõ ràng lắm, dường như chỉ biết sẽ có người rất lợi hại, nhưng không rõ rốt cuộc lợi hại đến mức nào, Tương Bạch Miên suy nghĩ một chút rồi nói:

"Lão Hàn, anh còn nhớ thần xứ người cá kia không?"

"Nhớ." Vẻ mặt của Hàn Vọng Hoạch trở nên nghiêm trọng hơn vài phần.

Đến nay anh ta vẫn còn nhớ bản thân cách xa khoảng một trăm mét vẫn có thể bị ảnh hưởng.

Thương Kiến Diệu cướp lời trước Tương Bạch Miên, nói:

"Người thức tỉnh hùng mạnh của "Bàn tay trật tự" còn lợi hại hơn thần xứ người cá gấp mấy lần, thậm chí mười mấy lần."

... Hàn Vọng Hoạch nói không nên lời.

Thương Kiến Diệu lại nói thêm:

"Hẳn là gần bằng Dimarco lúc còn nguyên bản, nhưng tôi chưa từng gặp Dimarco lúc còn nguyên bản, không rõ rốt cuộc ông ta mạnh đến mức nào."

"Dimarco?" Hàn Vọng Hoạch không hề xa lạ gì với cái tên này.

Là quản lý trị an của chợ Đá Đỏ và đội trưởng đội cảnh vệ thị trấn nhiều năm, anh ta có ấn tượng sâu sắc về "Chiếc thuyền Noah ngầm" và ngài Dimarco.

Chủ nhân thần bí của "Chiếc thuyền Noah ngầm" lại là người thức tỉnh hùng mạnh?

"Đúng vậy." Thương Kiến Diệu để lộ vẻ mặt hồi tưởng: "Chúng tôi đã đánh nhau với ông ta một trận, nhận được món quà từ ông ta."

"Món quà?" Hàn Vọng Hoạch hoàn toàn không theo kịp suy nghĩ của Thương Kiến Diệu.

"Một viên ngọc, hiện giờ mất rồi, còn có trong "Chiếc thuyền Noah ngầm", người hầu vùng dậy làm chủ!" Thương Kiến Diệu nói ra từng việc một.

Anh khá tự hào về chuyện này.

Quà tặng từ "Chiếc thuyền Noah ngầm"? Hàn Vọng Hoạch chỉ cảm thấy những việc mình trải qua trong bao nhiêu năm qua còn không ảo ma bằng hôm nay.

Anh ta dò hỏi:

"Hiện giờ Dimarco thế nào rồi?"

"Chết rồi." Thương Kiến Diệu trả lời, lời ít ý nhiều.

Nghe đến đó, Hàn Vọng Hoạch đại khái đã hiểu, sau khi mình rời đi đội ngũ Tiết Thập Nguyệt đã đánh vào "Chiếc thuyền Noah ngầm", giết chết Dimarco.

Không ngờ họ lại làm ra một chuyện lớn như thế? Còn thành công! Hàn Vọng Hoạch khó mà che giấu nổi sự kinh ngạc của mình.

Giây tiếp theo, anh ta liên tưởng tới chuyện trước mắt, sinh ra lòng nghi ngờ đối với mục đích của đội ngũ Tiết Thập Nguyệt ở thành phố Ban Sơ.

Trong chớp mắt này, anh ta nảy ra một suy nghĩ: Có lẽ họ thực sự đang thực hiện một âm mưu lớn nhằm vào thành phố Ban Sơ!

Thấy Tăng Đóa không rõ "Chiếc thuyền Noah ngầm", Dimarco, thần sứ người cá đại diện cho cái gì, Tương Bạch Miên hỏi dò:

"Cô cảm thấy toán cướp nào khiến người ta sợ hãi nhất ở khu phế tích bờ bắc?"

"North." Tăng Đóa bất giác đưa ra câu trả lời.

Không biết bao nhiêu thợ săn di tích đã chết trong tay toán cướp này, bị bọn chúng cướp sạch đồ thu hoạch được.

Bọn chúng không những có vũ khí hoàn mỹ, hỏa lực dư thừa, hơn nữa còn có người thức tỉnh.

Điều chứng minh thực lực của bọn chúng nhất chính là bao nhiêu năm qua lần nào bọn chúng cũng trốn khỏi cuộc vây quét của quân chính quy thành phố Ban Sơ.

Tương Bạch Miên gật đầu:

"Người thức tỉnh lợi hại của "Bàn tay trật tự" chỉ cần một người có thể giải quyết cả toán cướp North, ừm, điều kiện tiên quyết là họ có thể tìm được mục tiêu."

Tăng Đóa khẽ đảo mắt, rốt cuộc đã nhận thức được sự khủng khiếp của người thức tỉnh hùng mạnh một cách trực quan.

Mà đội ngũ trước mặt này lại nghi ngờ "Bàn tay trật tự" sẽ phái ra người thức tỉnh hùng mạnh như thế để đối phó với họ!

Rốt cuộc họ có lai lịch gì?

Rốt cuộc thực lực của họ mạnh đến mức nào?

Rốt cuộc họ đã từng làm gì?

Một loạt nghi vấn hiện lên trong đầu Tăng Đóa, khiến cho cô ta nghi ngờ mình hợp tác với đám người này có phải là một sai lầm không.

Rắc rối mà họ mang lại có lẽ còn hơn cả những gì thị trấn Sơ Xuân đang gặp phải!

Nhưng nghĩ đến chuyện không còn sự giúp đỡ nào khác, Tăng Đóa lại phải đè nén nghi ngờ vừa rồi vào sâu trong đáy lòng.

Thấy Hàn Vọng Hoạch và Tăng Đóa cũng không có biện pháp tốt hơn, Tương Bạch Miên lặng lẽ thở dài:

"Cũng không cần gấp quá, bất kể ra khỏi thành phố như thế nào, trước tiên cũng phải trốn vài ngày đã, tránh đầu sóng ngọn gió, chúng ta còn đầy đủ thời gian để suy nghĩ."

Cùng lúc đó, cô thầm lẩm bẩm trong lòng:

"Chẳng lẽ phải dùng đến sự giúp đỡ của tướng quân Forcas, hoặc là tìm nguyên lão Meyers?"

"Ừm, chờ công ty trả lời trước đã..."

Tuy "Sinh vật Bàn Cổ" vẫn chưa sắp xếp nhiệm vụ tiếp theo cho "Tổ điều tra cũ", phải chờ ban giám đốc họp, nhưng Tương Bạch Miên đã đem chuyện thế cục thay đổi trong thời gian này và tình cảnh trước mắt của tiểu đội mình chuyển thành điện văn, trước khi ra ngoài tìm Hàn Vọng Hoạch đã gửi điện báo cho công ty.

Một mặt cô xem công ty có thể cung cấp sự viện trợ nào không, mặt khác là nhắc nhở nhân viên tình báo "Garibaldi" từng gặp nhóm người mình, bảo hắn nhanh chóng trốn cho kỹ.

Tương Bạch Miên nhìn quanh một vòng, cân nhắc rồi nói:

"Bây giờ chúng ta nhiều người như vậy, phải lấy thêm một chiếc xe."

"Ăn trộm?" Bạch Thần đưa ra đề nghị của mình.

Bây giờ cô đã có thể thản nhiên bày ra một vài tác phong vốn có của mình trước mặt các thành viên trong đội ngũ.

Có những chuyện không phải ai cũng có thể ngụy trang cả đời.

Lúc Hàn Vọng Hoạch hơi cau mày, Tăng Đóa đã tỏ ý tán thành:

"Chắc chắn là không thể thuê xe được nữa, hiện tại chủ và nhân viên của công ty cho thuê xe đều đã nhận được thông báo, cho dù họ không vạch trần ngay tại trận, nhưng sau đó cũng sẽ báo cáo chuyện chúng ta thuê xe gì cho "Bàn tay trật tự"."

Cũng không cần chúng ta tự mình đứng ra... Long Duyệt Hồng nhỏ giọng lầm bầm một câu.

Có "Thằng hề suy luận", còn ai không quen thân được?

Đối với việc trộm xe, Long Duyệt Hồng cũng không phản đối lắm, tiếp đó bồi thêm một câu:

"Chúng ta có thể để lại chút tiền bồi thường cho chủ xe."

"Anh ta sẽ báo án, chúng ta lại không đủ thời gian để ngụy trang xe." Tương Bạch Miên mỉm cười, bác bỏ đề nghị của Bạch Thần và sự cố gắng hoàn thiện chi tiết của Long Duyệt Hồng .

Cô định thông qua "anh em tốt" của Thương Kiến Diệu, ông chủ thứ hai của "đảng áo đen" Terrence lấy một chiếc.

Lúc này Hàn Vọng Hoạch lên tiếng:

"Tôi có một chiếc xe dự phòng, lấy được ở tí tích bờ bắc, sau đó tìm cơ hội mang về thành phố Ban Sơ, không một ai biết nó thuộc về tôi."

Tăng Đóa kinh ngạc nhìn sang.

Lúc trước cô ta hoàn toàn không biết việc này.

Nhưng nhớ ra Hàn Vọng Hoạch đã chuẩn bị hai chỗ ở từ trước, cô ta lại cảm thấy đây là chuyện đương nhiên.

Không biết quá khứ người đàn ông này đã trải qua chuyện gì, mà lại cẩn thận đến như vậy.

Lúc Tăng Đóa hiện lên những suy nghĩ như thế, Thương Kiến Diệu giơ hai tay lên, đặt chéo trước ngực, lùi về sau một bước:

"Lòng cảnh giác vĩnh viễn tồn tại!"

Trong thoáng chốc, Hàn Vọng Hoạch dường như quay trở về chợ Đá Đỏ.

Đủ loại chuyện anh ta gặp phải trong mấy năm trước được gói gọn trong hai từ "cảnh giác" này.

Tương Bạch Miên lườm Thương Kiến Diệu một cái, trầm ngâm rồi nói:

"Lão Hàn, xe ở đâu? Bây giờ chúng tôi đi lấy về, tránh đêm dài lắm mộng."

"Ở trong một bãi đỗ xe trên phố Antana." Hàn Vọng Hoạch thành thật trả lời.

Rất trùng hợp... Tương Bạch Miên suy nghĩ một chút, nói với Bạch Thần và Long Duyệt Hồng:

"Hai người và Tăng Đóa ở lại đây, tôi và "Này", lão Gnawa đi lấy xe."

"Được." Bạch Thần không quan tâm đến chuyện này lắm.

Trong phòng có thiết bị khung xương quân dụng, đủ để đảm bảo sức chiến đấu của họ.

Tương Bạch Miên liếc nhìn hai thùng gỗ trong góc phòng, "ừm" một tiếng:

"Chúng tôi mang theo một bộ, đề phòng chuyện bất trắc."

Lúc này trên xe jeep đã có sẵn một bộ.

Thứ gì vậy? Tăng Đóa tò mò liếc nhìn, nhưng không dám hỏi.

Đối với cô ta mà nói, "Tổ điều tra cũ" vẫn là người xa lạ như trước.

"Thiết bị khung xương quân dụng?" Hàn Vọng Hoạch hỏi như có điều hiểu ra.

Một bộ thiết bị khung xương quân dụng trong đó chính là nhờ anh ta lấy được.

"Đúng vậy, sau đó chúng tôi lấy thêm được hai bộ nữa, một bộ là quà tặng của Dimarco, một bộ là mua ở chỗ Lehman." Thương Kiến Diệu nói với giọng điệu như đang giới thiệu đồ chơi.

Thiết bị khung xương quân dụng? Còn không chỉ có hai bộ? Tăng Đóa ở bên cạnh nghe, thiếu chút nữa quên cả thở.

Loại trang bị này, cô ta mới chỉ gặp qua một hai lần, phần lớn thời gian chỉ là nghe nói.

Đội ngũ này thực sự rất mạnh, thảo nào "Bàn tay trật tự" lại coi trọng đến vậy, còn phái ra người thức tỉnh lợi hại... Chắc là, chắc là bọn họ cũng có thể dựa vào năng lực của "mình" để giải quyết toán cướp North... Không biết tại sao, Tăng Đóa đột nhiên có chút kích động.

Cô ta thêm vài phần tin tưởng về chuyện cứu vớt thị trấn Sơ Xuân.

Về phần rắc rối đằng sau "Tổ điều tra cũ", cô ta không để ý lắm, dù sao thị trấn Sơ Xuân muốn thoát khỏi khống chế, tất nhiên sẽ phải đối đầu với thành phố Ban Sơ

Trong lúc tâm tư của Tăng Đóa lên xuống, Gnawa nhấc một thùng gỗ lên, cùng Thương Kiến Diệu, Tương Bạch Miên và Hàn Vọng Hoạch ra ngoài, men theo cầu thang đi xuống.
Bạn cần đăng nhập để bình luận