Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 874: Âm thầm lo lắng

Nhìn ủy viên Hoàng đứng bên cửa sổ, Tương Bạch Miên luôn cảm thấy những lời vừa rồi không phải ông ta nói với đám người mình, cũng không cần thiết phải nói với đám người mình.

Tương Bạch Miên mơ hồ cảm thấy sau khi biết những gì đám người mình trao đổi với lão Trương, ủy viên Hoàng muốn dựa vào việc này để nói với lão Trương ở xa.

Tuy lão Trương không thể nghe thấy những lời này, nhưng với ủy viên Hoàng mà nói, có lẽ ông ta muốn đạt được hiệu quả này.

Nỗi lòng tương tự rất khó nói ra.

Nói xong, ủy viên Hoàng rơi vào im lặng hồi lâu.

Ông ta lấy hộp thuốc lá móp méo từ trong túi áo ra, rút một điếu, đặt lên bên miệng, dừng vài giây, ông ta lại bỏ vào cất đi, dường như cảm thấy hút thuốc trong phòng người khác không tốt lắm.

Lúc này, Thương Kiến Diệu lên tiếng với vẻ mặt nghiêm túc:

"Đến khi lứa người già các ông chết đi, "Quân cứu thế" có thể hoàn thành việc điều chỉnh không?"

Những người khắc sâu ấn tượng về sự phồn hoa của thế giới cũ chắc chắn đều đã gần tám mươi tuổi, thậm chí còn hơn, dù ở trong "Quân cứu thế", những lão chiến sĩ như vậy cũng không còn lại bao nhiêu, hơn nữa, nhìn từ quy luật tự nhiên, chắc chắn họ cũng không thể sống được bao năm nữa, cho dù người có cơ thể vô cùng cường tráng như ủy viên Hoàng, chỉ cần ngã bệnh một cái là sẽ sụp đổ.

Ủy viên Hoàng quay người nhìn về phía Thương Kiến Diệu, gật đầu:

"Cho nên công việc mấy năm gần đây của tôi chủ yếu là xây dựng một chế độ có thể thích ứng với hoàn cảnh trước mắt, không cần đám già chúng tôi cũng có thể vận hành một cách ổn định, đồng thời gắng sức bồi dưỡng ra những người kế thừa còn sót lại chút hào quang của lý tưởng."

Nghe đến đấy, Tương Bạch Miên cảm thấy khó hiểu:

"Dựa theo cách nói của ông, không phải nên nghiêng về việc phát triển những người nối nghiệp sao?"

Ủy viên Hoàng hơi ngẩng đầu, bật cười ha ha:

"Đây chính là chút tâm tư của chúng tôi, chúng tôi vẫn hi vọng lý tưởng của mình có thể được kế thừa và truyền bá."

"Hơn nữa, một tổ chức không có lý tưởng thì sẽ không có tương lai, dù phương pháp giám sát hữu hiệu đến đâu, lúc gặp phải một tổ chức mà mỗi người đều lựa chọn sự dung tục, lựa chọn sa ngã thì cũng vô dụng."

"Khoa học kỹ thuật có lợi hại hơn nữa cũng cần dựa vào sức người để thực hiện."

"Việc này có thể giao cho người máy, thông minh chúng tôi." Gnawa rốt cuộc không nhịn được nữa chen miệng vào: "Chúng tôi sẽ không sa ngã, sẽ không biến chất, có thể đảm nhiệm được chức vụ người giám sát."

Ủy viên Hoàng quét mắt nhìn người máy màu bạc đen này, lắc đầu cười nói:

"Người máy cũng bị con người thao túng và khống chế."

"Mà người máy không bị con người thao túng, khống chế thì tương đương với con người chân chính, là người thì sẽ có tư lợi."

"Là người thì sẽ tư lợi..." Ánh sáng đỏ lóe lên trong mắt Gnawa, ông ta lẩm bẩm.

Ủy viên Hoàng tiếp tục nói:

"Đám già chúng tôi vẫn hi vọng một ngày nào đó lý tưởng của mình có thể được thực hiện."

Nói đến đây, ông ta lại nghiêng đầu nhìn ánh đèn không sáng lắm ngoài cửa sổ:

"Chẳng phải các cô cậu vẫn luôn cảm thấy cái giá phải trả của tôi rất bí mật, đang đoán già đoán non là gì sao?"

"Bây giờ tôi sẽ nói cho các cô cậu biết, cái giá phải trả của tôi là vĩnh viễn mất đi một phần kí ức."

Cái này cũng có thể làm cái giá phải trả? Dường như cái giá phải trả này rất tốt, mình có thể đóng gói những ký ức không muốn nhớ lại để hiến tế... Long Duyệt Hồng lần đầu tiên dao động vì cái giá phải trả của người thức tỉnh.

Trí nhớ quá tốt không phải là chuyện tốt, hắn thường cảm thấy xấu hổ vì những chuyện trong quá khứ.

Ví dụ như, làm cải tạo gien mới được một mét bảy lắm...

Dường như nhận ra suy nghĩ của đám người Long Duyệt Hồng và bình thường, ủy viên Hoàng cười tự giễu:

"Lúc đó tôi phát hiện có thể sử dụng một phần ký ức làm cái giá phải trả cũng có tâm trạng tương tự các cô cậu bây giờ: tốt quá, có thể dọn dẹp đám rác rưởi trong đầu óc, lại không dễ dàng bị nhắm vào."

"Đáng tiếc, quên cái gì tôi không thể tự quyết định, mỗi lần thăng cấp đều sẽ quên đi rất nhiều chuyện."

"Về sau, tôi dần hiểu được ý nghĩa thực sự của một câu trong thế giới cũ."

"Người không có quá khứ thì không có tương lai, người quên đi quá khứ chắc chắn sẽ mất đi động lực hướng tới tương lai."

Giọng của ủy viên Hoàng dần trở nên trầm hơn:

"Nếu như không phải tôi vẫn còn nhớ đến sự phồn hoa của thế giới cũ, nhớ tới lời thề mà mọi người cùng nhau lập ra khi xây dựng "Quân cứu thế" cùng ước mơ với tương lai, có lẽ tôi đã không thể tiếp tục kiên trì từ lâu, đã lựa chọn tự kết thúc tính mạng của mình."

"Bây giờ tôi đã hơn tám mươi, quá trình có thể xây dựng, nhưng mục tiêu không được thay đổi."

"Tôi hy vọng sau khi tìm ra mọi nguồn "Bệnh vô tâm", hoàn toàn loại trừ được tai họa ngầm nay, nền công nghiệp sẽ được xây dựng lại một cách hoàn chỉnh, vật tư dự trữ đạt tới một mức độ nhất định, "Quân cứu thế" chúng tôi có thể từng bước đạt được lý tưởng lúc trước..."

Giọng của ủy viên Hoàng chợt cất cao:

"Cuộc sống tốt đẹp trong tương lai chắc chắn sẽ được thực hiện!"

Thương Kiến Diệu chợt khép hai chân lại, giơ tay phải ấn lên ngực trái:

"Vì toàn bộ nhân loại!"

Ủy viên Hoàng cũng bất giác đưa tay phải ấn lên ngực trái, sống lưng thẳng tắp, đáp lại bằng vẻ mặt nghiêm túc:

"Vì toàn bộ nhân loại!"

Ông ta lập tức xua tay, cười tự giễu:

"Tôi ấy mà, có lẽ không đợi được đến ngày đó, được rồi, các cô cậu nghỉ người sớm một chút đi, sáng mai sẽ tiếp nhận kiểm tra, sơ tán khỏi thành phố, đề phòng chuyện bất trắc."

"Vâng." Thương Kiến Diệu trả lời khá nhanh nhẹn.

Sau khi tiễn ủy viên Hoàng đi, Tương Bạch Miên ngẩng đầu liếc nhìn về phía Thương Kiến Diệu, trêu chọc một câu:

"Lần này sao không phản bác những gì ủy viên Hoàng nói, nói ông ta quên mất lý tưởng chẳng khác nào phản bội?"

Thương Kiến Diệu có sai thì nhận, thở dài không chút che giấu:

"Tôi cảm thấy ông ấy nói rất có lý, không thể yêu cầu tất cả mọi người, hoặc lên nói không thể yêu cầu đại đa số người cũng đơn thuần như chúng ta."

Anh đơn thuần sao? Anh có đến mười nhân cách đấy! Long Duyệt Hồng không nhịn được thầm châm chọc hai câu.

Thương Kiến Diệu lại nhìn Tương Bạch Miên nói:

"Mà dù là tôi, cũng phải thường xuyên thỏa hiệp với hiện thực, "Quân cứu thế" làm ra thỏa hiệp, tạm thời dừng mở rộng, điều chỉnh bản thân, điều này tôi hoàn toàn có thể hiểu được."

Ha, không thỏa hiệp anh còn muốn thế nào nữa, trèo lên nóc nhà nhảy múa sao? Tương Bạch Miên rì rầm một tiếng.

Cô lại khẽ cười nói:

"Những gì ủy viên Hoàng nói có lẽ chỉ là một phần tình hình, chỉ nhìn từ những gì ông ta giải thích, tôi không tìm ra được lý do vì sao đám người lão Trương lại phản đối dữ dội đến vậy, cho rằng lãnh đạo cao cấp đều đã bị khống chế não."

"Có lẽ..."

Tương Bạch Miên ngừng một chút rồi nói:

"Có lẽ một bộ phận lãnh đạo cao cấp, thậm chí trong đám người già như ủy viên Hoàng cũng có một vài người quả thực đã sa ngã, đặt trọng tâm vào việc làm thế nào khiến cuộc sống của mình tốt hơn, làm thế nào để con cháu mình có thể giữ được đặc quyền lâu dài."

"Quân cứu thế có thể hoàn thành việc điều chỉnh, không bị biến chất như thế lực thành phố Ban Sơ hay không, đây vẫn còn là một ẩn số."

Vẻ mặt Thương Kiến Diệu trở nên nghiêm túc, anh không đáp lại.

Bạch Thần thì đồng ý với suy nghĩ của tổ trưởng:

"Là con người đều sẽ tư lợi."

Long Duyệt Hồng cũng muốn lên tiếng, Tương Bạch Miên bỗng nhiên "ối" một tiếng.

"Ủy viên Hoàng vừa nói, cái giá phải trả của ông ta là vĩnh viễn mất đi một phần ký ức?"

"Cái giá phải trả này rất giống lĩnh vực "Mạt Nhân"..."

Sau khi suy nghĩ kỹ càng, Tương Bạch Miên cảm thấy một người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh" chủ quản một cơ quan tình báo thuộc lĩnh vực "Mạt Nhân" dường như rất bình thường, thậm chí có thể nói là vô cùng phù hợp.

Long Duyệt Hồng cũng hiểu ra:

"Chẳng trách tôi vẫn luôn cảm thấy ông ta có thể biết được suy nghĩ của mình!"

Kịp thời đưa ra lời đáp.

Tương Bạch Miên cũng theo đó gật đầu:

"Ông ta xác định chúng ta không có vấn đề gì, là vì lặng lẽ đọc kỹ ức của chúng ta, phát hiện không nói dối?"

"Ơ, chỉ nói dối ở một vài chi tiết nhỏ nhặt..."

Đối với chuyện này, Tương Bạch Miên không cảm thấy tức giận mà ngược lại còn kiên định hơn một chút, có cảm giác thả lỏng khi bản thân đã rửa sạch được hiềm nghi.

Nếu như gặp phải người không thể nói rõ, lại không có cách nào xác nhận, hoặc là trong lòng muốn để "Tổ điều tra cũ" gánh tội, thì khá phiền phức.

Chuyện tiếp theo sẽ diễn biến thế nào, đầu đạn hạt nhân kia có được tìm ra hay không, Ô Bắc có bị nổ tung hay không, Tương Bạch Miên không suy nghĩ cũng như không phân tích thêm nữa.

Sau khi người trong phòng 214 chết đi, "Tổ điều tra cũ" ở khách sạn chỉ có thể chờ kết quả điều tra của "Quân cứu thế" một cách bị động.

Dù sao sáng mai họ có thể được sơ tán rồi.

Thấy thời gian không còn sớm, sau khi để lại Gnawa vừa sạc pin vừa trực đêm, đám người Long Duyệt Hồng lần lượt về phòng, lên giường ngủ.

Không biết qua bao lâu, Tương Bạch Miên đột nhiên cảm thấy có chỗ nào không đúng.

Dường như có ai đó đang chăm chú nhìn vào cô.

Tương Bạch Miên vùng dậy thoát khỏi giấc mơ, mở mắt ra.

Sau đó, cô nhìn thấy một đôi mắt.

Tương Bạch Miên ngồi phắt dậy, chém tay trái ra.

Keng! Hai tay Thương Kiến Diệu giữ lấy nắm đấm, lại bị đánh bay ra khỏi giường.

Lúc này Tương Bạch Miên mới phản ứng lại, người vừa rồi nương theo ánh sao yếu ớt, lặng lẽ nhìn chăm chăm mình trong bóng tối hình như là Thương Kiến Diệu.

"Hơn nửa đêm không ngủ, ở đó nghĩ gì đấy?" Cô thấp giọng hỏi.

Thương Kiến Diệu đứng thẳng người lên, hơi cau mày, vuốt cằm nói:

"Tôi nghĩ đến một vấn đề."

"Vấn đề gì?" Vẻ mặt Tương Bạch Miên dần nghiêm túc.

Thương Kiến Diệu ngẩng đầu nhìn trần nhà:

"Tôi đang suy nghĩ, bóng đen lúc trước cố gắng "nhập xác" tôi có phải đến từ "Thế giới mới" không?"

Ý anh là chỉ chuyện xảy ra khi anh chạm vào chiếc huy hiệu lúc ở trong phòng 214.

"Lúc đó không phải đã thảo luận rồi sao? Rất có khả năng." Tương Bạch Miên không theo kịp suy nghĩ của Thương Kiến Diệu.

Nét mặt Thương Kiến Diệu dần trở nên lạnh lùng:

"Nói cách khác, bóng đen kia tương đương với một người ở "Thế giới mới"."

"Người này có quen "Bác sĩ" ở "Thế giới mới" hay không, có nói tình uống của chúng ta ở nơi này cho hắn biết không?"

"Chúng ta đã giết chết một thuộc hạ lợi hại của "Bác sĩ", lần này hắn có thông qua "thích khách" kia, tìm tới nơi này, quay về hiện thực, tự mình ra tay không?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận