Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 863: Ăn vạ

Không biết tại sao Long Duyệt Hồng lại cảm giác được chút bi ai từ trong những lời mà ông già đội nồi nhôm nói, đồng thời lại cảm thấy ông ta mang theo sự chờ mong nào đó khó diễn tả thành lời.

Bạch Thần im lặng vài giây, lại hỏi:

"Vì sao ông lại cảm thấy có tồn tại chuyện như khống chế não này?"

Ông già đội nồi nhôm dường như hơi khó thở vì vừa rồi bị kích động, thở hổn hển hai hơi mới nói:

"Không phải vừa rồi tôi đã nói rất rõ ràng rồi sao?"

"Nếu như không có máy sóng não, không có chuyện bí mật khống chế này, những người từng trải qua núi đao biển máu làm sao lại đột nhiên thay đổi, ngay cả lí tưởng cũng bỏ qua?

"Còn có..."

Ông ta dừng một chút, đầu đang đội nồi nhôm dường như được nâng cao hơn một chút:

"Các người là thợ săn di tích, có thể đi một mạch đến Ô Bắc, chắc chắn đã gặp qua cái gọi là người thức tỉnh."

"Họ thông qua sóng não ảnh hưởng đến mục tiêu, đạt được các hiệu quả kỳ dị, đây là một trong những biểu hiện của khống chế não!"

"Có điều bởi vì cách thức can thiệp này có hiệu quả còn quá thấp, kẻ đứng đằng sau sự kiện thế giới cũ bị hủy diệt đã tạo ra máy sóng não, có thể một lần bao trùm một, thậm chí nhiều thành phố, ảnh hưởng đến hàng vạn nhân loại!"

"Chỉ có những người có chuẩn bị như chúng tôi, đội nồi nhôm vào mới có thể thoát được sự khống chế bí mật này, giữ cho tư duy độc lập, nhớ rõ lí tưởng của mình, không thông đồng làm bậy với bọn họ!"

Tâm trạng ông già lại kích động, mấy câu nói về sau đều mang theo trọng âm.

Long Duyệt Hồng thốt lên:

"Đội nồi nhôm có thể đề phòng người thức tỉnh ảnh hưởng?"

Phần mặt từ mũi trở lên của ông già bị nồi nhôm bao phủ, khiến người ta không nhìn thấy sự thay đổi trên nét mặt của ông ta:

"Đúng, khẳng định là có thể!"

"Tôi nói cho mấy người biết, nếu không phải vẫn luôn đội nồi nhôm, tôi đã sớm biến thành "Vô tâm giả" rồi. Kẻ ác đứng sau sẽ không nương tay với những người phát hiện ra bí mật khống chế não, hoặc là triệt để khống chế, không cho anh có suy nghĩ của riêng mình, hoặc là trực tiếp phá hỏng não anh, khiến anh biến thành "Vô tâm giả"!"

"Rất nhiều đồng đội của tôi vì thiếu cẩn thận, không đội nồi nhôm mỗi giây mỗi phút, để phản lại khống chế bí mật mới đột nhiên mắc "Bệnh vô tâm", bị thanh trừ, ôi..."

Nhưng lúc trước Thương Kiến Diệu có nói anh ta có thể cảm ứng được ý thức của hai người đội nồi nhôm đi ngang qua đường, mà có thể cảm ứng được ý thức chúng tỏ có thể gây ảnh hưởng được... Long Duyệt Hồng lầm bầm trong lòng, nhưng không nói ra miệng, sợ kích thích thần kinh cực đoan là nhạy cảm của ông già đối diện.

Hơn nữa hắn cũng nhớ Đinh Linh từng nói đám người đội nồi nhôm tuyên truyền việc khống chế não này luôn cho rằng bản thân có thể tránh được bị lây nhiễm "Bệnh vô tâm", kết quả cũng không có.

Đương nhiên, trong nội bộ những người này đã tìm được lý do hợp lý để giải thích.

Bạch Thần lẳng lặng nghe xong, đột nhiên hỏi:

"Vì sao ông nói cho chúng tôi biết nhiều như vậy?"

Cô vốn đã chuẩn bị lời lẽ, muốn dụ cho đối phương nói ra những chuyện liên quan, không ngờ mọi việc lại thuận lợi như vậy, thuận lợi đến mức cô có cảm giác chỉ cần vào thời điểm thích hợp, trường hợp thích hợp, nhóm người mình sẽ trở thành người nghe.

Ông già đội nồi nhôm xua tay phải:

"Là do tôi thấy mấy người vừa tiến vào Ô Bắc, có lẽ còn chưa bị khống chế não, mới chia sẻ những chuyện này cho mấy người, ôi, có thể cứu vớt được bao nhiêu hay bấy nhiêu, có thể thêm được một đồng đội cũng tốt."

Giờ phút này, Long Duyệt Hồng cảm thấy nếu Thương Kiến Diệu ở đây có lẽ anh ta sẽ tiến lên một bước, đặt tay phải lên ngực trái, dõng dạc hô khẩu hiệu "vì toàn bộ nhân loại".

Bạch Thần ngẩn ra, không biết nên đáp lại thế nào, chỉ rặn ra hai chữ:

"Cảm ơn."

Ông già đội nồi nhôm còn muốn nói thêm gì đó, đột nhiên xoay người nhìn về phía cửa sau của khách sạn cách đó không xa.

"Tay sai của đám người sa ngã đến rồi, tôi nghe thấy tiếng bước chân của hắn, tôi phải đi thôi." Ông già xua tay, cúi thấp đầu, nhìn đường dưới chân, lò dò từng bước một đi về phía lối ra ở phía bên cạnh bãi đỗ xe.

Long Duyệt Hồng và Bạch Thần theo ông già nhìn về phía cửa sau của khách sạn, thấy quản lý khách sạn tuổi trung niên đầu hơi hói lúc trước đang đứng ở đó, vẻ mặt vừa ngượng ngùng vừa xấu xí.

Đúng lúc này, ông già đang chậm rãi đi ra ngoài đột nhiên hô lên một tiếng:

"Nhớ tìm nồi nhôm đội vào!"

Quản lý khách sạn rốt cuộc lấy lại tinh thần, bước nhanh về phía Bạch Thần và Long Duyệt Hồng, vừa bực mình vừa nóng nảy nói:

"Đừng nghe ông ta, đầu óc ông ta có..."

Nói đến đây, quản lý khách sạn giơ ngón tay chỉ vào huyệt thái dương:

"Vấn đề!"

Bạch Thần vẫn thản nhiên, cố ý để nét mặt hiện ra chút nghi hoặc:

"Rốt cuộc ông ta là ai, cảm thấy rất kỳ quặc."

Ủa, Tiểu Bạch học tổ trưởng rất giống đấy... Hoặc nên nói trước khi gia nhập công ty cô ấy đã biết đóng kịch rồi? Trọng điểm chú ý của Long Duyệt Hồng không thích hợp lắm.

Quản lý khách sạn liếc nhìn xung quanh, thấp giọng nói:

"Ông ta là lão chiến sĩ từ thời thành lập "Quân cứu thế" chúng tôi, sống cho đến bây giờ, hai người cũng biết người trải qua chiến tranh quy mô lớn và thương vong, chắc chắn sẽ để lại hội chứng chiến tranh gì đó, mà thời đại hỗn loạn và giai đoạn trước lịch mới cũng không có ai coi trọng việc này, có thể sống đã là tốt lắm rồi, trải qua từng cuộc chiến tranh, ông ta dần trở nên nóng tính, dễ nổi giận, cũng không thể tập trung chú ý."

"Ông ta như thế, rất nhiều đồng đội của ông ta cũng vậy, có người thậm chí bắt đầu nát rượu, một phần tài nguyên của "Quân cứu thế" chúng tôi phải tiêu phí cho họ."

"Như vậy còn chưa tính, ông ta và những chiến hữu cũng bị hội chứng giống ông ta, sau khi rút khỏi chức vụ tuyến đầu, vấn đề càng nghiêm trọng hơn, bắt đầu nghi thần nghi quỷ, luôn cảm thấy có người muốn hại mình, cứ cảm thấy những ủy viên ở tuyến đầu, các trưởng phòng đều đã sa ngã, quên mất lý tưởng, cũng không nhìn xem bây giờ là thời đại nào, cũng không nhìn xem tình hình hiện nay đã khác, từ làm thế nào sinh tồn biến thành làm thế nào để vận động tính tích cực của mọi người, phát triển theo chiều hướng tốt lên."

"Sau đó nữa, họ giống hệt người bị bệnh tâm thần, xây dựng ra một tổ chức phản không chế bí mật, kêu gọi mọi người đều đội nồi nhôm, trốn tránh kẻ đứng đằng sau, đây, đây có phải là biểu hiện của bệnh tâm thần không?"

Long Duyệt Hồng không sửa lại "di chứng chứ không phải là hội chứng", đối với một quản lý khách sạn tuổi trung niên mà nói, có thể biết được từ ngữ kia đã không tệ rồi, đủ thấy "Quân cứu thế" đã phổ cập giáo dục từ rất sớm.

Vì sao một quản lý khách sạn có thể nói ra được câu "vấn đề lúc trước đã khác rồi, từ làm thế nào sinh tồn biến thành làm thế nào vận động tính tích cực của mọi người"... Bạch Thần nổi lên một nghi vấn như vậy, nhưng ngoài miệng lại nói ra chuyện hoàn toàn không liên quan:

"Quản lý, vì sao ông ta lại chạy đến bãi đỗ xe của khách sạn?"

Quản lý khách sạn thở dài nói:

"Ông ta và đồng đội của ông ta ở trong một viện dưỡng lão gần đây, loại người từng trải như họ muốn vào khách sạn bằng được chúng tôi nào dám ngăn cản?"

"Ông ta vốn thích ra đường chặn các thanh niên lại để nói về chuyện khống chế não, nói về chuyện sa ngã, sau đó không có mấy người thích nghe, ông ta chuyển mục tiêu đến những người từ ngoài đến ở trong khách sạn của chúng tôi."

"Bình thường ông ta tới sẽ giả vờ bất cẩn đụng phải thứ gì đó, ngã xuống dưới đất, đợi người tới đỡ, sau đó ông ta có thể nhân cơ hội nói cho những người này biết về chuyện liên quan đến khống chế não."

A... Long Duyệt Hồng nghe vậy thì nghẹn họng.

Rốt cuộc hắn đã xác định mình và Tiểu Bạch bị người ta ăn vạ.

Thì ra ông già kia cố ý đụng vào xe jeep, đợi người đến đỡ, cho nên dù không bị thương tích gì ông ta vẫn ngồi lỳ ở đó, là vì nếu đứng lên quá sớm sẽ không có hiệu quả.

Thảo nào Tiểu Bạch hỏi cái gì ông ta liền đáp cái đó, hơn nữa còn chủ động triển khai, nói vừa lưu loát vừa khí thế... Long Duyệt Hồng càng nghĩ càng cảm thấy mình quá ngốc nghếch, quá ngây thơ.

Bạch Thần cũng ngẩn người vài giây mới cau mày nói:

"Lái buôn đến giao dịch và thợ săn di tích nhập cảnh thực sự sẽ đến đỡ ông ta sao?"

Với kinh nghiệm từng là dân du cư hoang dã, cô không cho rằng hai loại người này sẽ mang ý tốt gì, người như Ngô Thủ Thạch thực sự quá ít.

Quản lý khách sạn mỉm cười:

"Rất nhiều người vì muốn trở thành thành viên của "Quân cứu thế" chúng tôi mà luôn cam tâm tình nguyện bày ra mặt thiện lương của mình."

"Ha ha, người tốt chuyện tốt thật sự có thể giúp họ rút ngắn thời gian định cư, đây là việc mà "Ủy ban thống nhất vật tư" khích lệ."

Vậy à... Long Duyệt Hồng cảm thấy chính sách này cũng không tệ lắm.

Trao đổi đến đây, không còn gì đáng nói nữa, hắn và Bạch Thần tạm biệt quản lý khách sạn tên là Thẩm Khang kia, quay trở về căn phòng ở tầng ba theo đường bình thường.

Đợi Tương Bạch Miên và Thương Kiến Diệu quay trở lại, Bạch Thần chủ động kể lại chuyện ông già đội nồi nhôm.

Thương Kiến Diệu nghe vậy hai mắt sáng lên, nghiêng đầu nói với Long Duyệt Hồng:

"Hay là anh đội thử nồi nhôm tôi xem có thể khống chế anh không?"

"Không cần." Long Duyệt Hồng không hề do dự lập tức lắc đầu.

Việc này rõ ràng có thể!

Gnawa đưa ra lời phủ định từ góc độ khoa học:

"Như vậy không được, trừ phi dùng nồi nhôm bao bọc toàn thân, đồng thời tiếp đất, mới sinh ra hiệu quả che chắn điện từ."

"Có lẽ có thể thử một lần làm vậy..." Tương Bạch Miên đứng lên như có điều suy nghĩ.

Cô muốn xem năng lực người thức tỉnh có thể dùng sóng điện từ làm vật dẫn hay không.

Long Duyệt Hồng đột nhiên có chút căng thẳng.

Bạch Thần lại nói về chuyện một quản lý khách sạn mà trong miệng đầy lí luận cao cấp.

Đối với chuyện này, Tương Bạch Miên cười nói:

"Điều này rất dễ hiểu, ông già kia thường xuyên đến khách sạn tìm người "dốc bầu tâm sự", chắc chắn cũng từng nói đến chuyện khống chế não với ông ta, mà ông ta lại là người nhận được lợi ích, bán ra chút lợi ích của "Quân cứu thế", trong lòng chắn hẳn chột dạ, lúc không có việc gì làm có lẽ thường hay suy nghĩ nếu mình đối diện với sự chỉ chích như vậy thì nên thanh minh thế nào."

"Trong tình huống này, nghe nhiều đài phát thanh, xem nhiều tài liệu được phát xuống, trò chuyện nhiều với người xung quanh, tự nhiên sẽ chậm rãi hình thành lý luận nhất quán trước sau như một."

Mắt thấy thời gian không còn sớm, Tương Bạch Miên đang định gọi tổ viên đến nhà hàng của khách sạn để ăn cơm trưa thì trong phòng, trên hành lang, trên chỗ cao ngoài đường đột nhiên vang lên tiếng phát thanh.

Chúng đồng thời vang lên.

Một giọng đàn ông rõ ràng đã dùng máy biến âm ngân vang:

"Các vị, tôi là một người thích chơi trò chơi."

"Bây giờ tôi và các vị sẽ chơi một trò."

"Tôi đã giấu một đầu đạn hạt nhân ở một nơi trong Ô Bắc, trong vòng ba ngày nếu các vị không tìm ra nó sẽ "uỳnh" một tiếng nổ tung."

"Mọi người cố gắng lên, hi vọng Ô Bắc không trở thành một phết tích trong khói lửa mù trời."

Sau khi nói xong mấy câu đó, giọng đàn ông kia không vang lên nữa, chỉ còn tiếng dòng điện xẹt xẹt phát ra từ loa phóng thanh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận