Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 641: Thiền Na Già

Đột nhiên mọc ra một hòa thượng như thế, nói lời khó hiểu, khiến tinh thần Long Duyệt Hồng chợt căng thẳng, lại thêm vài phần nghi hoặc và mờ mịt.

Rốt cuộc đây là chuyện gì?

Tại sao lại mọc ra một hòa thường tín ngưỡng Bồ Đề?

Hắn là kẻ điên, tinh thần không bình thường?

Long Duyệt Hồng bất giác đưa mắt về phía trước, thấy gò má của Tương Bạch Miên ở vị trí phó lái căng lên.

Đúng lúc này, Thương Kiến Diệu hạ cửa xe xuống, thò đầu ra, cao giọng hô lên:

"Vì sao không dùng tiếng Đất Xám?"

"Tiếng Hồng Hà không bày tỏ được ý nghĩa này!"

Tên này lại tích cực ở chỗ kỳ quặc... Long Duyệt Hồng một lần nữa không biết nên khen Thương Kiến Diệu thần kinh thô, hay là không biết rõ cục diện.

Điều khiến Long Duyệt Hồng bất ngờ chính là hòa thượng mặc áo xám tro gầy tong teo lại đưa ra câu trả lời.

Hắn vẫn dùng tiếng Hồng Hà:

"Tôi không biết chữ Đất Xám."

"Nhưng lễ kính Phật Đà lại là lễ kính ý thức tự thân, giảng Phật lý là trình bày bản tính thực sự, dùng ngôn ngữ gì cũng không ảnh hưởng đến bản chất của nó."

"Sao anh lại muốn ngăn chúng tôi, còn nói biển khổ vô biên, quay đầu là nờ?" Thương Kiến Diệu có tư duy nhảy cóc, chớp mắt đổi đề tài.

Tương Bạch Miên không ngăn cản anh, cố gắng sử dụng cách nói chuyện không theo lẽ thường của anh để phá rối suy nghĩ của hòa thượng áo dài xám tro, tạo ra cơ hội để dò xét chân tướng sự tình hoặc là thoát khỏi cảnh trước mặt.

Hòa thượng mặc áo dài xám tro lại thấp giọng tuyên một tiếng phật hiệu:

"Bần tăng tiên đoán được hôm nay giờ này, tiểu đội bốn người đi ngang qua con đường này sẽ ảnh hưởng đến sự ổn định của thành phố Ban Sơ, mang đến một cuộc bạo loạn."

"Ngã phật từ bi, không đành lòng nhìn thấy chúng sinh gặp cực khổ, bần tăng đành phải chặn các anh lại, canh giữ một thời gian."

Câu nói này khiến đám người Tương Bạch Miên nhìn lẫn nhau, có cảm giác đối phương quả thực bị bệnh thần kinh.

Đây chính là tai bay vạ gió!

"Tổ điều tra cũ" còn chưa kịp làm gì cả!

Vẻ mặt Thương Kiến Diệu chợt nghiêm túc, anh cao giọng đáp lại:

"Mang đến cuộc bạo động, ảnh hưởng sự ổn định không biết là tiểu đội bốn người nào, chỉ có thể là những quý tộc kia, những nguyên lão kia, những kẻ có dã tâm nắm trong tay quân đội kia."

"Thiền sư, vì sao anh không đi canh giữa đám người Beulius, Alexander, Gaius?"

"Hãy tin tôi, đây mới là cách giải quyết tai họa ngầm hữu hiệu nhất."

Ha, trình độ tranh luận ngày càng cao rồi... Tương Bạch Miên thầm khen một tiếng.

Hòa thượng mặc áo xám tro im lặng vài giây rồi nói:

"Về phương diện này, bần tăng cũng sẽ thử, nhưng bây giờ cần phải canh giữ các anh trước."

Giọng hắn khá bình thản, lại thể hiện ra được ý chí kiên định.

Lúc này, Bạch Thần lái xe cũng thò đầu ra:

"Đại hòa thượng, anh dựa vào cái gì để xác định là chúng tôi?"

Tuy con đường này hiện giờ không có những người khác lui tới, nhưng tiên đoán sai không nhất định là mục tiêu, còn có thể là thời gian và địa điểm.

"Đúng vậy." Thương Kiến Diệu phụ họa: "Anh nghĩ một chút mà xem, giải nghĩa lời tiên đoán xảy ra sai lầm, chắc chắn anh cũng..."

Anh còn chưa dứt lời, hòa thượng mặc áo dài xám tro tuyên một tiếng phật hiệu:

"Nam mô a nậu đa la tam miệu tam bồ đề..."

Giọng nói như chuông đồng của hắn vang vọng bên tai đám người Tương Bạch Miên, thành công át đi lời tiếp theo của Thương Kiến Diệu.

Ngay sau đó, hắn không cho Thương Kiến Diệu cơ hội tiếp tục mở miệng, điềm đạm nói:

"Thí chủ, đừng cố gắng dùng năng lực ảnh hưởng đến logic và phán đoán của bần tăng, bần tăng nắm giữ "Đọc tâm đối phương", biết anh rốt cuộc muốn làm gì."

Mẹ kiếp... Long Duyệt Hồng không nhịn được chửi bậy một câu trong lòng.

Năng lực "Đọc tâm đối phương" thực sự quá đáng ghét!

Bên này muốn làm chút gì, ngay cả một dấu tay còn chưa làm xong đã bị cản lại rồi, còn đánh làm sao?

Hơn nữa, hòa thượng này cách chúng ta hơn mười mét, "Đọc tâm đối phương" của hắn lại có thể rõ ràng như thế, điều này chứng tỏ cấp bậc của hắn còn vượt xa tăng lữ máy móc Tịnh Pháp...

Trong lúc đầu óc Long Duyệt Hồng quay cuồng suy nghĩ, hòa thượng mặc áo dài xám tro lại nói tiếp:

"Thí chủ, không cần lấy loa và máy thu âm xách tay, anh đã "nói" cho bần tăng biết, âm thanh lưu trữ trong đó mang đến ảnh hưởng không tốt."

Thương Kiến Diệu nghe hắn khuyên can, nhưng không nghe hết.

Tuy anh không lấy loa và máy thu âm xách tay ra khỏi ba lô chiến thuật, nhưng cố gắng ấn nút bấm, bật to âm lượng.

Cùng lúc đó, Tương Bạch Miên vẫn luôn giữ im lặng bỗng rút súng, tay trái đẩy cửa, tay phải vung ra ngoài, định bắn về phía hòa thượng mặc áo dài xám tro.

Cô cũng không hi vọng mình sẽ thành công, chỉ là muốn thử quấy phá đối phương, ảnh hưởng hắn sử dụng năng lực, tạo cơ hội cho Thương Kiến Diệu phát bản ghi âm của Tiểu Xung và Ngô Mông.

Bạch Thần cũng lập tức phản ứng lại, cô đạp chân ga hết cỡ, để chiếc xe việt dã nặng nề này phát ra tiếng động cơ nổ rất lớn, cả xe chiếc lao đi.

Trong chớp mắt ấy, hòa thượng mặc áo dài xám tro chuyển động tràng hạt trong tay trái.

Tương Bạch Miên âm thầm cảm nhận một cơn đau cực đoan khó mà chịu nổi, giống như rơi vào một cái bẫy do kim thép tạo thành.

Pằng pằng pằng!

Tay phải của cô rụt về theo phản xạ, đạn bắn lệch về phía nền đá bên đường.

Thương Kiến Diệu lại giống như rơi vào biển lửa vô tận, làn da đau đớn vì bị cháy.

Anh cuộn người lại, hoàn toàn không có sức bật nút mở.

Bạch Thần chỉ cảm thấy mình bị ném vào nồi nước đang sôi sùng sục, đau đớn khiến cô thiếu chút nữa trực tiếp hôn mô.

Chân của cô bất giác rời khỏi chân ga, chiếc xe mới lao đi được mấy mét, đã giảm tốc độ, chậm rãi lái về phía trước.

Long Duyệt Hồng như rơi vào hầm băng, run lẩy bẩy không thể kiềm chế.

Cả người hắn trở nên cứng nhắc, tư duy dường như bị đóng băng.

"Địa ngục đạo" của lục đạo luân hồi!

Trong lúc bị hành hạ vô hình khó mà tả nổi, "Tổ điều tra cũ" mất đi tất cả sức phản kháng.

Không, tay trái của Tương Bạch Miên vẫn còn đang cử động.

Nó "tự động" đưa ra ngoài xe, ném đồng tiền xu đang nắm trong lòng bàn tay ra.

Trong tiếng "xẹt xẹt", ánh điện màu trắng bạc tỏa ra, quấn vòng quanh đồng tiền xu kia, tạo thành một "đuôi lửa" rõ ràng.

Nó giống hệt một viên đạn pháo điên cuồng, bắn thẳng về phía hòa thượng áo dài xám tro!

Lúc Thương Kiến Diệu và đối phương nói chuyện với nhau, Tương Bạch Miên cũng đã chuẩn bị cho sự xung đột có thể xảy ra sau đó.

Từng qua lại với rất nhiều người thức tỉnh, cô rất rõ ràng, chỉ cần không gặp phải kẻ địch có loại hình đặc biệt, dựa vào vi mạch phụ trợ thiết lập hành vi từ trước, có thể né tránh được phần lớn sự ảnh hưởng.

Đáng tiếc là, vi mạch trong cánh tay nhân tạo của cô khá đơn giản, chỉ có thể cài đặt trước rất ít động tác, nếu đổi thành Gnawa ở đây, có thể cài đặt trước hẳn một bài tập thể dục rồi, cho nên, đây chỉ có thể là một đòn phản kích mang tính một lần khi rơi vào đường cùng, không còn biện pháp khác.

Nhưng, hòa thượng mặc áo dài xám tro dường như đã có dự liệu từ trước.

Một khối đá ở bên đường không biết đã bay đến từ lúc nào, chăn trước đồng xu kim loại.

Keng!

Khối đá cháy sém, dòng điện chạy tán loạn, không thể tiến xa thêm.

Dù sao Tương Bạch Miên cũng là dùng tay ném đồng xu, dựa vào điện cao thế để giành phần thắng, không thể đạt được hiệu quả pháo điện từ.

"Địa ngục đạo" vẫn còn được duy trì, "Tổ điều tra cũ" đau đớn đến mức có vài thành viên đã gần rơi vào hôn mê.

"Nam mô a nậu đa la tam miệu tam bồ đề..." Hòa thượng mặc áo dài xám tro tuyên một tiếng phật hiệu, tất cả đều trở lại bình thường.

Long Duyệt Hồng bất giác nhìn cơ thể của mình, không thấy bị tổn thương chút nào, nhưng cảm giác giày vò và lạnh lẽo vừa rồi vẫn còn rõ ràng trong ký ức của hắn, vô cùng chân thật.

Trán và lưng hắn ướt đẫm mồ hôi cũng chứng tỏ mọi chuyện không phải là không xảy ra.

"Các vị thí chủ, phản kháng vô nghĩa sẽ chỉ khiến các vị đau đớn." Hòa thượng mặc áo dài xám tro chậm rãi nói: "Vẫn nên để bần tằng canh giữ thì hơn."

Tương Bạch Miên vừa cài đặt động tác cho vi mạch phụ trợ, vừa trầm giọng hỏi:

"Thiền sư, anh muốn canh giữ chúng tôi bao lâu?"

"Mười ngày, mười ngày sau sẽ thả các cô đi." Hòa thượng mặc áo dài xám tro đơn giản đáp lại.

Hắn liếc nhìn Tương Bạch Miên, không hề ngăn cản, chỉ nói với Thương Kiến Diệu:

"Muốn khiến tôi trở nên quái đản?"

Thương Kiến Diệu mỉm cười, dang hai tay ra, ý bảo mình chỉ nghĩ vậy thôi, không định thực hiện.

"Thiền sư tên là gì?" Anh thoải mái hỏi.

Hòa thượng mặc áo dài màu xám tro khẽ gật đầu:

"Bần tăng pháp hiệu là Thiện Na Già."

Khối đá trước mặt hắn chậm rãi bay trở về bên đường, rơi xuống vị trí cũ, giống như có một bàn tay vô hình đang thao túng.

Điều này khiến đám người Tương Bạch Miên càng thêm khẳng định hòa thượng này là người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh".

"Thiền sư thuộc giáo phái nào?" Thương Kiến Diệu lại hỏi tiếp.

Đôi mắt màu xanh lục của Thiện Na Già đảo quanh:

"Đây không phải là nơi nói chuyện."

"Các vị thí chủ, đi theo bần tăng thôi."

"Xin thiền sư hãy dẫn đường." Tương Bạch Miên thấy chuyện rơi vào ngõ cụt, bắt đầu tìm kiếm cách khác.

Ví dụ như, khi đến nơi canh giữ được chỉ định, nói cho Thiện Na Già, có một đứa bé đang ở một mình, nếu không có sự chăm sóc của "Tổ điều tra cũ" sẽ không được ăn no mặc ấm, chi bằng mang cả nó đến đó.

Thậm chí Tương Bạch Miên còn cân nhắc có nên mời Thiện Na Già lên xe chỉ đường, nếu không thì hòa thượng này đi chậm rãi ở phía trước sẽ vô cùng bắt mắt, dễ dẫn đến sự quan tâm khác.

Thiện Na Già không muốn mạng của họ, nhưng "Bàn tay trật tự" chỉ hận không khiến họ chết đi.

"Các vị thí chủ từ bi." Thiện Na Già thỏa mãn gật đầu.

Một giây kế tiếp, bàn tay không cầm tràng hạt của hắn khẽ vẫy một cái, một chiếc xe máy tối màu bên đường chợt bay tới.

"A..." Trong lúc Long Duyệt Hồng trợn mắt há mồm, hòa thượng mặc áo dài xám tro này xoay người nhấc chân, trèo lên xe máy, vặn tay ga.

Trong tiếng nổ của động cơ, Thiện Na Già nằm sấp người xuống, bình thản nói:

"Các vị thí chủ đi theo sau bần tăng là được."

Giờ phút này, hình ảnh tăng lữ mặc áo dài xám tro, đầu bóng loáng, lái xe mô-tô, tạo thành vệt khí sau đuôi vô cùng chấn động thị giác, khiến vẻ mặt đám người Tương Bạch Miên, Long Duyệt Hồng và Bạch Thần đều dại ra.

Thương Kiến Diệu tò mò:

"Vì sao thiền sư không lái xe ô tô?"

Thiện Na Già vừa cho xe mô-tô giữ thăng bằng, vừa thản nhiên đáp:

"Ô tô quá nặng."
Bạn cần đăng nhập để bình luận