Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 477: Quy củ mới

Trong tiếng mưa nhỏ tí tách, chiếc xe jeep được sơn màu rằn ri xanh bộ đội đi chậm lại, lái về phía lối vào tòa nhà ngầm "Sinh vật Bàn Cổ".

Nhìn cánh cổng tuy mới gặp qua vài lần nhưng vô cùng quen thuộc, trong lòng đám người Long Duyệt Hồng đều xuất hiện sự kích động khó mà kìm nén nổi.

Phiêu bạt bên ngoài mấy tháng, rốt cuộc cũng về nhà rồi.

Thương Kiến Diệu giơ tay lên, chùi khóe miệng.

Sau khi họ rời khỏi chợ Đá Đỏ, mục tiêu chỉ có "Sinh vật Bàn Cổ", ven đường không có chỗ nào để nghỉ chân, chỉ đi qua một điểm tụ cư khá lớn, bổ sung chút lương thực.

Hơn nữa, so với lúc vừa ra ngoài, vì không cần lo lắng "Lễ tế sinh mệnh" mai phục, thực lực của tổ đội còn được tăng cường, cho nên họ không đi đường vòng, chỉ thận trọng tránh né những nơi dễ bị phục kích.

Điều này khiến họ rút ngắn được rất nhiều thời gian trên quãng đường đi về.

Khi cánh cổng lớn màu bạc trắng của "Sinh vật Bàn Cổ" mở ra, Tương Bạch Miên liếc mắt liền nhận ra bố cục nơi này đã có sự khác biệt rất lớn so với lúc trước.

Ngoại trừ nhân viên của ban an toàn canh giữ từ hai mươi người tăng lên thành ba mươi người, còn thêm hai thiết bị an ninh loại hình mới.

"Chuyện gì thế này?' Tương Bạch Miên hạ cửa xe xuống, thò đầu ra, lên tiếng hỏi mà không hề che giấu sự nghi ngờ của mình.

Lưu Trừng Khôn phụ trách khu vực ra vào nhìn thấy người quen, mỉm cười đi tới:

"Ôi, đây không phải là Miên Miên sao?"

Đội trưởng cấp D8 của Ban an toàn này chừng ba mươi tuổi, da màu bánh mật, tướng mạo góc cạnh rõ ràng.

Đối với tên gọi thân mật đã sớm xa lạ này, Tương Bạch Miên nhất thời không biết nên đáp lại thế nào.

Gần như cùng lúc đó, cô nghe thấy ghế đằng sau vang lên tiếng cười "nhỏ".

Sau đó, Thương Kiến Diệu "đè thấp" giọng, nói với Bạch Thần ở vị trí phó lái:

"Cách gọi Miên Miên này không hề rõ ràng chút nào."

Bạch Thần mím môi không trả lời, nhưng bên má cô dường như có rung động khe khẽ.

Tương Bạch Miên vừa chậm rãi hít một hơi rồi thở ra, vừa kéo phanh tay, đẩy cửa xuống xe.

Cô nhìn Lưu Trừng Khôn, mỉm cười:

"Đội trưởng Lưu, sao vậy? Sao đột nhiên lại chặt chẽ thế?"

Ôi, ai bảo tên trước mắt này là bạn thân của anh trai mình chứ?

Lưu Trừng Khôn quét mắt nhìn Thương Kiến Diệu, Long Duyệt Hồng và Bạch Thần cũng xuống xe theo, mỉm cười nói:

"Còn không phải là có người gây họa sao?"

"Năm trước có một đội ngũ ra ngoài làm nhiệm vụ quay về, lúc nộp vật phẩm lên thì chẳng có đầu óc gì, giấu đi hai món, một cho tổ trưởng của họ, kết quả một món trong đó hình như ẩn giấu vấn đề gì đó, tạo thành hỗn loạn phạm vi nhỏ, cũng may là nhanh chóng giải quyết được."

"Ban giám đốc biết việc đã trách hỏi trưởng ban, trưởng ban cũng rất tức giận, vừa qua năm mới thì bắt đầu sửa lại quy củ, yêu cầu dựng thêm trạm lục soát và ghi tên, để những đội ngũ quay về công ty nộp toàn bộ vật phẩm ở chỗ này, đợi thẩm duyệt xong rồi sẽ trả lại."

Lúc trước "Sinh vật Bàn Cổ" không quản lý vật phẩm tùy thân nghiêm ngặt như vậy, làm xong bước đầu kiểm tra ở cửa là sẽ cho vào thẳng, sau đó sẽ do tổ trưởng, đội trưởng của đội ngũ tương ứng phụ trách giám sát các vật phẩm mang từ bên ngoài về được các thành viên nộp lên.

Tương Bạch Miên nghe vậy, nhíu mày than thở:

"Thật là, đây không phải là thêm phiền cho mọi người sao?"

Sở dĩ cô nói như vậy, là vì cô có đồ muốn giấu đi.

Cô không muốn nộp viên dạ minh châu màu xanh biếc cố định khí tức của Dimarco lên.

"Đúng vậy, đồ xui xẻo kia bị giảm hẳn ba cấp." Lưu Trừng Khôn lắc đầu cười nói: "Được rồi, xin hãy phối hợp."

"Ừm." Tương Bạch Miên không phản đối.

Cô gọi Long Duyệt Hồng, Bạch Thần và Thương Kiến Diệu tới, mở cốp sau ra.

Trong quá trình này, cô nháy mắt với Thương Kiến Diệu.

Thương Kiến Diệu đã thò tay vào túi quần từ sớm.

Anh đứng ở đó, nhìn tổ trưởng và Long Duyệt Hồng chuyển hai thùng gỗ xuống, không giúp đỡ.

"Đây là cái gì?" Lưu Trừng Khôn và mấy nhân viên của ban an toàn được anh ta gọi tới phụ trách kiểm tra tò mò hỏi.

Căn cứ vào kinh nghiệm của họ, những vật phẩm mà nhân viên công tác ở bên ngoài mang về thường là mấy thứ linh tinh, phần lớn là trang bị mang theo người và những thùng giấy đựng đồ hộp, không cần phải dùng hẳn thùng gỗ để đựng đồ.

Tương Bạch Miên cố ý cười nói:

"Các anh tự mở ra xem đi."

Lưu Trừng Khôn không khách sáo, dù sao đây cũng là công việc của anh ta, anh ta cúi người xuống, lật nắp một thùng gỗ trong đó.

"Đây..." Lưu Trừng Khôn bị vật phẩm đập vào mắt mà hoảng sợ.

Đây, mẹ kiếp, đây lại là một bộ thiết bị khung xương quân dụng!

Giây kế tiếp, bên tai anh ta vang lên hàng loạt tiếng hít sâu.

Cấp dưới của anh ta mở thùng gỗ còn lại.

Bên trong cũng có một thiết bị khung xương quân dụng, hơn nữa trông có vẻ là loại hình mới hơn!

Nhân lúc ánh mắt của toàn bộ nhân viên kiểm tra đều bị thu hút, Tương Bạch Miên ngẩng đầu nhìn Thương Kiến Diệu một cái.

Thương Kiến Diệu rút tay trái ra, gật đầu cười.

Phù, Tương Bạch Miên lặng lẽ thở phào.

Vài giây sau, Lưu Trừng Khôn rốt cuộc tỉnh táo lại, chỉ vào hai bộ thiết bị khung xương quân dụng nói:

"Các cô, các cô lấy được ở đâu vậy?"

Sản phẩm điện tử tân tiến như thế này, là cỗ máy giết chóc của quân đội, công ty còn không có bao nhiêu, lúc phân phối luôn phải giật gấu vá vai, thế mà tiểu đội bốn người của Tương Bạch Miên lại nắm giữ hai bộ!

"Một bộ là dùng nhiệm vụ thợ săn cùng vật tư tích góp đổi lấy, một bộ là tước đoạt được." Tương Bạch Miên giải thích đơn giản.

Lưu Trừng Khôn và các nhân viên của Ban an toàn hệt như đang nghe sách trời, trong đầu vang lên toàn câu nói "tôi không tin".

Họ đều là những nhân viên từng ra ngoài công tác, một phần thậm chí còn có thân phận là thợ săn di tích, nhưng cho tới giờ vẫn chưa từng phát hiện ra làm một nhiệm vụ thợ săn có thể đổi được thiết bị khung xương quân dụng!

Về phần tước đoạt được, họ coi như có thể hiểu được, dù sao tiểu đội của Tương Bạch Miên đã có một bộ thiết bị khung xương quân dụng, cũng đủ thực lực tương ứng.

Lưu Trừng Khôn im lặng vài giây, lên tiếng:

"Lần này ra ngoài các cô đã có rất nhiều trải nhiệm đấy."

Anh ta không gặng hỏi kỹ càng nữa, bởi vì đối tượng cần Tương Bạch Miên báo cáo không phải là anh ta, mà là phó trưởng ban Tất Ngu.

"Chỉ thiếu cứu vớt toàn bộ nhân loại nữa thôi." Thương Kiến Diệu cười đáp lại anh ta một câu.

Lưu Trừng Khôn buồn cười, nói với đám cấp dưới xung quanh:

"Được rồi, đừng nhìn không thế, lần lượt kiểm tra, phân loại đăng ký đi."

Có hai bộ thiết bị khung xương quân dụng đi trước, sau đó "Tổ điều tra cũ" chuyển một đống máy tính xách tay xuống đương nhiên không còn khiến mọi người thán phục nữa, chúng qua đợt kiểm tra sơ bộ một cách bình thường, sau đó bị bỏ sang một bên, đợi nộp lên thẩm duyệt.

Trong quá trình này, đám người Tương Bạch Miên còn phải bỏ toàn bộ vật phẩm trên người ra.

Mà Lưu Trừng Khôn căn cứ vào số liệu trên mạng, đem những thứ mà lúc trước "Tổ điều tra cũ" đã đăng ký, xét duyệt xong trả lại ngay tại chỗ cho họ.

Một nhân viên trong Ban an toàn cầm một quả cầu thủy tinh bình thường lên, thuận miệng hỏi Thương Kiến Diệu:

"Thứ đồ chơi này khắp nơi đều có, cầm về làm gì?"

Thứ tương tự quả thật hiếm lạ trong tòa nhà ngầm của "Sinh vật Bàn Cổ", nhưng trên Đất Xám, loại vật phẩm không thể ăn không thể mặc không thể dùng này chỉ cho trẻ con chơi, ít ai bỏ sức ra thu thập.

Trong từng phế tích thành phố, quả cầu thủy tinh tương tự, phần lớn đều đẹp hơn quả cầu này của Thương Kiến Diệu.

Thương Kiến Diệu thành khẩn đáp:

"Để làm kỷ niệm."

"Ha ha, cô gái nào tặng anh đấy?" Nhân viên Ban an toàn kia nói đùa, bỏ quả cầu thủy tinh xuống.

Sau khi kiểm tra sơ bộ xong, anh ta ra hiệu cho Thương Kiến Diệu có thể đi qua thiết bị an ninh.

Dễ dàng thông qua quy trình kiểm tra, Tương Bạch Miên lái xe jeep trống không đến vị trí cũ, dẫn tỏ viên đi thẳng về phòng làm việc tầng 647 của mình.

Tắm giặt xong, họ thay quần áo sạch sẽ, một lần nữa đi vào thang máy.

Dựa theo chỉ thị trong điện báo, toàn bộ thành viên trong tổ đội cần gặp phó trưởng ban Tất Ngu quản lý trực tiếp của "Tổ điều tra cũ" trước giờ cơm tối.

Mắt thấy thang máy đang đến, Tương Bạch Miên liếc nhìn Long Duyệt Hồng như có điều suy nghĩ:

"Đợi lát nữa có gì không biết thì tích cực đặt câu hỏi."

"Vâng thưa tổ trưởng!" Long Duyệt Hồng chỉ còn thiếu điều vỗ ngực đảm bảo.

Trên đường về họ đã thương lượng về những việc cần chú ý khi gặp lãnh đạo, trong đó có một điều: Hỏi phó trưởng ban những vấn đề đã từng được cô hỏi!

Đối với "Tổ điều tra cũ" có bí mật nhỏ, định giấu việc cứu Gnawa và hành động chém đầu Dimarco mà nói, giảm bớt số lượng câu hỏi của phó trưởng ban Tất Ngu có thể giảm đi mức độ mạo hiểm một cách hữu hiệu.

"Tôi có thể hỏi không?" Thương Kiến Diệu khá tích cực muốn tham gia.

"Anh thì... thôi đi." Tương Bạch Miên nhíu mày một cái rồi thôi.

Cô sợ lộ ra việc "bệnh tình" của Thương Kiến Diệu còn nghiêm trọng hơn cả báo cáo của bác sĩ.

Đồng thời cô cũng sợ phó trưởng ban Tất Ngu bị Thương Kiến Diệu chọc giận đến mất hình tượng, như vậy tương lai chưa biết chừng sẽ bị hạn chế.

Không lâu sau, "Tổ điều tra cũ" đã đến tầng 646, gõ cửa phòng làm việc của phó trưởng ban Tất Ngu, sau đó họ dựa theo chỉ thị, cùng ngồi xuống ghế sô pha dài.

Tất Ngu mặc quần áo gọn gàng, để mái tóc dài màu nâu, nở nụ cười ôn hòa, bưng chén trà bằng gốm màu xanh lam, đi đến một chiếc ghế sô pha đơn, vừa ngồi xuống vừa nói:

"Nghe nói các cô cầm về hai thiết bị khung xương quân dụng? Rất lợi hại!"

Tương Bạch Miên không trả lời vấn đề này ngay, nở ra nụ cười mong đợi:

"Phó trưởng ban, lúc trước chị từng nói, chỉ cần là thiết bị khung xương quân dụng do chúng tôi tự lấy được, thì ông có thể làm chủ giữ nó lại tiểu đội chúng tôi."

Tất Ngu sờ trán, cười tủm tỉm nói:

"Tôi không ngờ các cô đi một lần có thể mang về hai bộ, hiện giờ khá nhiều người biết rồi, muốn lấy cho đội ngũ của mình một bộ, vừa rồi chánh thanh tra có hành động quy mô lớn, gọi điện thoại đến cho tôi. Các cô khiến tôi rất bị động."

"Tôi có thể thuyết phục họ giúp chị." Thương Kiến Diệu chủ động xung phong.

"Thuyết phục thế nào? Dựa vào cơ bắp sao?" Tất Ngu có thể thông cảm cho sự sốt ruột của "Tổ điều tra cũ", mỉm cười hỏi ngược lại một câu.

Về phương diện này, chị ta rất chuyên nghiệp... Tương Bạch Miên thầm đáp trong lòng.

Không cho họ có cơ hội nói tiếp, Tất Ngu gật đầu:

"Cũng may, chút áp lực này tôi vẫn có thể chịu được, đợi thẩm duyệt không có vấn đề gì, hai thiết bị khung xương quân dụng sẽ đứng tên các cô, mỗi lần ra ngoài làm nhiệm vụ có thể trực tiếp đến nhận."

"Xe jeep kia không phải các cô cũng đã cải tạo rồi sao? Sau này sẽ coi là xe chuyên dụng của các cô."

"Đúng vậy, cảm ơn phó trưởng ban Tất!" Tương Bạch Miên không che giấu sự mừng rỡ của mình.

Cùng lúc đó, cô dùng tay phải khẽ nhéo cánh tay Thương Kiến Diệu một cái, để anh ta không nói ra mấy lời quá đáng, ví dụ như "cảm ơn chị đã không chia rẽ chúng tôi".

Sau khi nói xong vấn đề này, bầu không khí hài hòa hơn nhiều, Tất Ngu nhìn quanh một vòng, nói:

"Các cô báo cáo nhiệm vụ lần này bằng lời trước đi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận