Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 631: Lựa chọn

"Nước nơi này không bị ô nhiễm phóng xạ quá nghiêm trọng, vẫn trong phạm vi có thể lọc được." Người máy màu bạc đen Gnawa ngồi xổm xuống bên cạnh một dòng suối chảy qua mặt đất màu đen, hoàn thành quy trình đo lường.

Cỏ dại nơi này vừa rậm rạp vừa dài, màu xanh biếc gần như phủ kín tất cả những nơi mà đường nhìn có thể chạm tới, nhưng so với những khu vực bị ô nhiễm phóng xạ nghiêm trọng hơn, chúng không tính là vượt quá mức bình thường.

Những nơi đó, cỏ xanh thường cao gần bằng nửa người, nhìn thấy hành tây mọc hoang cao gần ba mét cũng không phải là chuyện hiếm gặp.

Tuy hoàn cảnh tương tự không phải là tiêu chuẩn mấu chốt để phán đoán tình hình ô nhiễm, nhưng có thể giúp các thợ săn di tích đưa ra phán đoán bước đầu từ nơi khá xa, giảm độ khó của việc lựa chọn xuống.

"Cuối cùng..." Nghe Gnawa nói xong, Long Duyệt Hồng thở phào một hơi thật dài.

Khi mạo hiểm ở khu phế tích bờ bắc, vấn đề nghiêm túc nhất, hiện thực nhất chính là kiếm được nguồn nước.

Nơi này có rất nhiều nguồn nước bị ô nhiễm nghiêm trọng, vượt quá khả năng của vi mạch lọc nước, nếu cố tình uống vào có lẽ sẽ không ngộ độc, nhưng sau đó sẽ bị bệnh tật triền miên, thậm chí xuất hiện biến dị, đây là những chuyện có xác suất rất lớn.

Chính vì vậy, thợ săn di tích muốn tới khu phế tích bờ bắc, ngoại trừ mang theo vũ khí, đồ ăn, còn phải chuẩn bị vi mạch lọc nước, biết được nơi phân bố nguồn nước ít ô nhiễm.

"Tổ điều tra cũ" đang bị truy nã, rất nhiều nơi không thể đi, chỉ có thể dựa vào kinh nghiệm của Tăng Đóa, tri thức của Tương Bạch Miên và hệ thống kiểm tra đo lường của Gnawa để tìm kiếm nguồn nước mới.

Trong tình huống nước uống mang theo không còn nhiều, sau khi lần lượt thất bại, cuối cùng họ đã có thu hoạch.

Cảm khái xong, đám người Long Duyệt Hồng, Thương Kiến Diệu lấy nước vào các chai tương ứng, dựa vào vi mạch lọc nước để xử lý.

Nhân cơ hội này, Tương Bạch Miên nhìn quanh một vòng, nói:

"Nhìn từ tình huống trước mắt, quân chính quy thành phố Ban Sơ canh giữ thị trấn Sơ Xuân có chừng hai liên đội, bình thường họ chia đội thay phiên nhau tuần tra khu vực xung quanh, tự xưng là diễn tập, ngăn cản thợ săn di tích hoặc dân du cư hoang dã đến gần thị trấn Sơ Xuân..."

"Bước đầu phán đoán là một đội ở lại đóng giữ, một đội đi tuần tra."

"Tổ điều tra cũ" thông qua việc ngụy trang, "kết giao bạn bè", trong thời gian này đã tiến vào chỗ ở của thợ săn di tích khu vực Hertford Bắc An, biết được thời gian, địa điểm và chi tiết cụ thể việc họ gặp gỡ quân chính quy thành phố Ban Sơ.

Có những tin tức này, lại phân tích tình huống của kẻ địch, nhiệm vụ có vẻ dễ dàng hơn nhiều.

Ví dụ như, phán đoán quân trú đóng chỉ có hai liên đội, là vì các thợ săn di tích kia qua qua lại lại chỉ đụng phải những người như thế, sau vài lần gặp gỡ sẽ quen mặt.

"Họ có ít nhất hai chiếc xe tăng, hai chiếc thiết giáp, sáu máy bay không người lái, mấy thứ như súng máy hạng nặng, ống phóng tên lửa tác chiến đơn binh, súng phóng lựu cũng không ít, về phần người thức tỉnh, người cải tạo gien, chỉ nhìn từ bề ngoài thì không thể nhận ra, không thể nào suy đoán..." Tương Bạch Miên miêu tả sơ lược về tình hình, cuối cùng nói: "Chỉ dựa vào mức độ hiểu biết như thế, tôi cho rằng hành động vào lúc này không phải là biện pháp tốt, nhiệm vụ của chúng ta là giải cứu một thị trấn, một khi lọt vào, bị bao vây, lại không có phương án tương ứng, thì toàn quân bị diệt không phải là chuyện đùa."

Những gì cô nói khiến Hàn Vọng Hoạch và Tăng Đóa rơi vào im lặng.

Không phải bởi vì họ cảm thấy Tiết Thập Nguyệt - người có cái tên "rõ ràng" là biệt hiệu này nói có gì sai, mà ngược lại, thực sự quá đúng, khiến họ có chút nhụt chí.

Gnawa vốn đã phân tích ra kết quả, hỏi dò:

"Lão Hàn, phương án hành động lúc trước của các anh như thế nào? Nói ra cho mọi người tham khảo một chút, biết đâu có thể mang đến linh cảm."

Tương Bạch Miên, Long Duyệt Hồng suýt chút nữa giơ tay lên che mặt, họ quên mất phải ngăn cản người máy thông minh có EQ đáng lo ngại.

Hàn Vọng Hoạch mấp máy môi vài cái, nói có chút lúng túng:

"Còn chưa kịp định ra phương án hành động."

Trong dự đoán của anh ta, không phải là lén lút đến gần thị trấn Sơ Xuân, nhân lúc trời tối, tập kích bất ngờ, sau đó nội ứng ngoại hợp, thoát khỏi vòng vây, đi đến "vùng đất hi vọng" mà Tăng Đóa đã chọn à?

Nếu như không thể thành công, dù sao bản thân cũng không sống được bao lâu nữa, dùng tính mạng yểm trợ cho các đồng đội rút lui là được.

Từng là quản lý trị an của chợ Đá Đỏ và đội trưởng đội cảnh vệ thị trấn, Hàn Vọng Hoạch không phải không biết kế hoạch này có trăm ngàn lỗ hổng, nhưng với vật tư đang nắm giữ và năng lực của bản thân anh ta, chỉ có thể làm được đến trình độ đó.

Để ngăn Gnawa hỏi thêm, Long Duyệt Hồng hỏi thử Tăng Đóa:

'Thị trấn Sơ Xuân có địa đạo không?"

Hắn vừa dứt lời, thì nghe thấy Thương Kiến Diệu bật cười một tiếng, trong lòng nhất thời giật thót, cảm thấy có lẽ mình đã bỏ quên điều gì cho nên bị cười nhạo.

Tương Bạch Miên nói với vẻ mặt như thường:

"Lúc đầu, đây là một hướng đi tốt, nhưng thành phố Ban Sơ đã khống chế thị trấn Sơ Xuân mấy tháng, với tài nguyên và năng lực của họ, chắc chắn đã làm rõ phương diện này, chúng ta lựa chọn đi theo địa đạo chẳng khác nào tự chui đầu vào rọ."

Lúc Long Duyệt Hồng tự nói một câu "cũng phải", Tăng Đóa lên tiếng trả lời câu hỏi trước của hắn:

"Không có địa đạo."

"Đối với chúng tôi mà nói, thị trấn chính là chỗ dựa cuối cùng, rời khỏi nó lại càng nguy hiểm, không cần phải đào địa đạo."

Trong phế tích bờ bắc, "vô tâm giả" và sinh vật biến dị vô cùng nhiều, lối ra của địa đạo mở ở chỗ nào cũng không được đảm bảo, để so sánh, lúc gặp phải nguy hiểm, toàn bộ dân thị trấn vừa đánh vừa lui, từng nhóm người rút đi là sự lựa chọn tốt hơn.

"Xung quanh thị trấn có sông không?" Gần đấy có núi không?" Bạch Thần cũng tham gia thảo luận.

"Cô muốn làm gì?" Thương Kiến Diệu hỏi với vẻ mặt "sợ hãi".

Bạch Thần không giấu giếm suy nghĩ của mình:

"Tạo ra thiên tai tự nhiên để tìm kiếm cơ hội cho mình."

"Xung quanh thị trấn có sông suối nhỏ, bản thân thị trấn nằm ở rìa của một quả đồi, không có núi." Câu trả lời của Tăng Đóa khiến đề nghị của Bạch Thần còn chưa tiến vào giai đoạn lập phương án chi tiết đã phải tuyên bố thất bại.

Tương Bạch Miên khẽ gật đầu:

"Dùng sức người tạo ra thiên tai, mức độ phá hủy rất khó khống chế, nếu không phải không có cách khác, thì cố gắng đừng thử."

Nói đến đây cô thở dài:

"Vấn đề quan trọng nhất bây giờ không phải là giải cứu thị trấn Sơ Xuân như thế nào, đây là chuyện sau này mới cần suy tính, chỉ khi chúng ta nắm được tình hình của quân chính quy thành phố Ban Sơ mới có thể đưa ra phương án hữu hiệu."

"Điều tôi lo lắng nhất là, trong đó có người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh" hoặc là người chủ trì biến dị có trình độ tương ứng, như vậy, mức độ phiền phức sẽ tăng lên rất nhiều."

"Hơn nữa, chưa biết chừng hai liên đội còn có mấy thiết bị khung xương quân dụng, hoặc là áo giáp thông minh sinh kĩ thuật."

Với trang bị hiện có của "Tổ điều tra cũ", đối đầu với thực lực mà quân canh gác thị trấn Sơ Xuân biểu hiện ra, họ không dám nói là mình nắm chắc, nhưng ít nhất nhân lúc đêm tối tập kích bất ngờ vẫn có hi vọng không nhỏ.

Nhưng vấn đề ở chỗ là, những gì đối phương thể hiện ra ngoài chưa chắc đã là toàn bộ thực lực.

Hàn Vọng Hoạch và Tăng Đóa đã được "Tổ điều tra cũ" phổ cập cho biết cái gì gọi là người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh", cả hai đều bày ra vẻ mặt khá nghiêm trọng.

Nếu như thí nghiệm mà thành phố Ban Sơ thực hiện ở thị trấn Sơ Xuân không quá quan trọng, thì sự lo lắng của Tương Bạch Miên sẽ không xuất hiện, nhưng nếu thí nghiệm kia liên quan đến nhiều phương diện, có cường giả chủ trì gần như là chuyện có xác suất rất lớn.

"Nhưng phải làm thế nào mới biết rõ được tình uống này? Tôi hoàn toàn không liên lạc được với người dân trong thị trấn." Tăng Đóa không hề che giấu sự lo lắng của mình.

Cô vừa dứt lời, Thương Kiến Diệu đã thở dài:

"Đều do đám thợ săn di tích kia quá nhát gan."

"Hả?" Người không hiểu không chỉ có Long Duyệt Hồng, mà còn có Hàn Vọng Hoạch và Tăng Đóa.

Tương Bạch Miên mỉm cười, giải thích giúp:

"Ý của anh ta là đám thợ săn di tích kia vừa gặp phải quân chính quy của thành phố Ban Sơ là lập tức rút lui có trật tự, không tìm cách tiếp tục xâm nhập."

"Nếu vậy, sẽ không có xung đột, không có xung đột tức là không có cách nào khiến đám quân chính quy của thành phố Ban Sơ phô bày thực lực thật sự."

"Ừm, nếu tồn tại người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh", nhất định sẽ ở trong thị trấn Sơ Xuân, giám sát khu vực mấy trăm mét xung quanh, không ra ngoài tuần tra..."

Nếu mình là thợ săn di tích, dưới tình huống không có quan hệ lợi ích, sẽ không cố ý để xảy ra xung đột với người của thế lực lớn... Hơn nữa, đám quân chính quy này còn phân chia đội ngũ, ba bốn mươi người cùng nhau hành động, vũ khí trang bị lại rất hoàn hảo, đội ngũ thợ săn di tích bình thường ai dám đắc tội? Họ chỉ sợ mình bị hiểu nhầm là cướp, xông vào để cướp đoạt tài sản... Long Duyệt Hồng lầm bầm trong lòng.

"Chúng ta thử giao đấu với một đội tuần tra?" Hàn Vọng Hoạch đưa ra đề nghị của mình.

Tương Bạch Miên hơi trầm ngâm rồi mỉm cười:

"Hướng suy nghĩ là thế, nhưng còn có biện pháp tốt hơn."

"Chuyện này nếu không cần bản thân tự đứng ra thì không đứng ra, tránh đánh rắn động cỏ."

Không đợi Hàn Vọng Hoạch hỏi lại, cô đã nhìn về phía Tăng Đóa:

"Khu vực Hertford Bắc An và dải đất xung quanh, có toán cướp nào lợi hại? Bình thường hay lui tới chỗ nào?"

"Cô muốn xúi giục toán cướp đến tấn công quân chính quy của thành phố Ban Sơ?" Hàn Vọng Hoạch hỏi lại như có điều kiểu ra: "Nhưng làm sao họ lại làm chuyện này..."

Giọng của Hàn Vọng Hoạch dần nhỏ lại, dường như nhớ ra điều gì đó, thầm lẩm bẩm trong lòng giống Long Duyệt Hồng.

"Họ rất dễ thân cận, dễ thuyết phục." Thương Kiến Diệu mỉm cười ôn hòa, đáp lại.

Tương Bạch Miên cũng nở nụ cười:

"Đôi khi không phải do bọn họ làm chủ."

Không biết tại sao giờ phút này Tăng Đóa lại lặng lẽ thương xót cho những toán cướp đó.

Cô ta nhanh chóng lấy lại tinh thần, vắt óc tìm kiếm đối tượng mục tiêu trong trí nhớ của mình.

Điều này khiến cô ta có cảm giác mình đang lựa chọn "kẻ xui xẻo".
Bạn cần đăng nhập để bình luận