Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 754: Hỗn loạn

"Xin lỗi, quấy rầy rồi." Thương Kiến Diệu lại một lần nữa nói xin lỗi, lùi ra ngoài, đóng cửa lại.

Anh vẫn lịch sự như trước, thậm chí còn nhắm hai mắt lại, tỏ ý phi lễ chớ nhìn.

Sau khi nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại, Thương Kiến Diệu đi về phía lối ra của khoang thuyền, định quay lại boong tàu ở tầng một, xem đám người ở đó có xuất hiện sự bất thường không.

Vừa đi hết hành lang nhỏ, anh đã nương theo ánh trăng nhạt trên cao và ánh đèn tường màu vàng hai bên, nhìn thấy ba người đứng ở lối vào khoang thuyền.

Đó chính là ba người bị anh làm mặt quỷ chọc giận, cố gắng đuổi theo.

Trong đó, người ngậm điếu thuốc lá nhăn nheo kia, ánh mắt mờ mịt, tay trái còn cầm theo thuốc lá, ngón giữa và ngón trỏ tay phải kẹp lại, đưa vào miệng, thỉnh thoảng lại hút một hơi.

Hai người khác, người có nốt ruồi đen ở đuôi mắt luống cuống chạy tới chạy lui, dường như đang giải tỏa vì thừa tinh lực, một người khác thì cởi sạch quần áo, đứng đó cười ngây ngô.

Thương Kiến Diệu nghiêm túc suy tư một hồi, cuối cùng không thể nghĩ ra nên dùng động tác tay nào, đành phải quay về phía người trần truồng kia, một lần nữa làm mặt quỷ, thành khẩn nói:

"Trước mặt "Người Giám Sát" không có sự giả tạo!"

Làm lễ xong, anh vòng qua ba người không nhìn thấy mình, đưa ánh mắt nhìn về những nơi khác của boong tàu.

Người tụ tập nơi này ít hơn lúc trời chưa tối rất nhiều, nhưng vẫn phải đến gần trăm người.

Giờ phút này, họ hoặc vung tay vung chân lung tung, hoặc đại tiểu tiện bừa bãi không biết dọn, hoặc mắt nhìn hằm hằm vào một nơi không người, hoặc mơ màng làm ra những hành vi kỳ quặc, không có ai là bình thường.

Cảnh tượng tương tự đối với người bình thường hoặc phần lớn người thức tỉnh mà nói, chắc chắn còn khủng khiếp hơn gặp phải một lượng "Vô tâm giả" tương đồng, bởi vì cảm giác quỷ quái này khiến người ta kinh hãi.

Đa số thời điểm, trạng thái chưa biết đều đáng sợ hơn sự nguy hiểm biết nguyên nhân!

Thương Kiến Diệu không vội vã đến thử, nhìn quanh một vòng, dường như đang đi tìm người kia!

Người anh muốn tìm là chủ nhân căn phòng "522"!

Bình thường, sau khi tiến vào một bóng ma tâm lý, người thức tỉnh ở mức độ nào đó sẽ sắm vai chủ nhân căn phòng, cho nên không có khả năng gặp chính người đó.

Nhưng đây là căn phòng "912", hiện giờ Thương Kiến Diệu đang thay thế chủ nhân của nó, mà từ suy đoán hai cảnh tượng này gần như giống nhau, chủ nhân căn phòng "522" rất có khả năng cũng ở trên du thuyền lúc đó, là người trải qua sự kiện kỳ dị này.

Chỉ cần có thể tìm được hắn, hành động theo hắn, Thương Kiến Diệu có thể thuận lợi vượt qua bóng ma tâm lý này, dù sao chủ nhân căn phòng "522" chắc chắn còn sống, sau đó còn tiến vào "Hành lang tâm linh", có cơ hội diễn dịch cảnh tượng này thành bóng ma tâm lý.

Đương nhiên, sách lược này của Thương Kiến Diệu chưa chắc đã có hiệu quả, bởi vì chiếc du thuyền này rất có khả năng không chỉ mang đến sự khủng khiếp trong một lần, chủ nhân của hai căn phòng này chưa chắc đã ở cùng một nhóm "người bị hại", cho nên, anh đang tìm, cũng là đang xác nhận.

Nhìn mấy phút, Thương Kiến Diệu đột nhiên đấm nắm tay phải vào lòng bàn tay trái.

Bộp!

Anh ảo não tự nói:

"Mình cũng không biết tướng mạo của chủ nhân căn phòng "522" như thế nào, tên là gì..."

Đây là Thương Kiến Diệu "chân tay nhanh hơn đầu óc".

Người "nhu nhược, nhát gan" kia nhất thời bật cười một tiếng:

"Có đôi khi, tôi thực sự không muốn thừa nhận anh là một thành viên trong chúng tôi."

"Tuy không rõ dáng vẻ của chủ nhân căn phòng "522" như thế nào, tên là gì, nhưng trước tiên chúng ta có thể tìm người sống sót, hoặc nên nói là người bình thường trong tình huống hiện nay, hắn có xác suất cao nằm trong số đó."

Bộp!

Thương Kiến Diệu lại đấm nắm tay phải vào lòng bàn tay trái, nói mà không cảm thấy mất mặt chút nào:

"Đúng vậy!"

Đúng lúc này, anh nhìn thấy một vài hành khách trên du thuyền có hành vi cử chỉ kỳ quặc đột nhiên xoay người đưa mắt nhìn mình vì âm thanh mình tạo ra.

Họ hoặc biểu cảm dữ tợn, hoặc trên mặt tỏ vẻ luống cuống.

"Ồ, muốn đánh nhau à?" Thương Kiến Diệu thích đùa giỡn phát ra âm thanh.

Thương Kiến Diệu "thích mới lạ" lắc đầu:

"Không, tôi muốn trải nghiệm cảm giác cướp đường chạy thoát thân."

Thương Kiến Diệu lập tức vuốt cằm:

"Tạm thời không nên tấn công."

"Có nhớ bóng ma tâm lý đầu tiên trong căn phòng "522" không? Trước khi làm rõ tình huống, tùy tiện sử dụng năng lực có thể mang đến thay đổi bất thường."

Trong thế giới tâm linh, cho dù là dùng súng bắn, cũng là dùng năng lực "can thiệp vật chất", nếu không đạn không có hiệu quả.

Lúc họ nói chuyện, mấy hành khách trên du thuyền đã chạy nhanh tới, hoặc nắm chặt tay, hoặc rút súng ra, tràn ngập tính công kích.

"Chạy đi!" Thương Kiến Diệu hô to một tiếng, xoay người, chạy vào khoang thuyền.

Anh chạy thẳng vào cửa cầu thang, định lên tầng trên xem sao.

Đột nhiên, anh cảm thấy phía bên cạnh hành lang có mấy bóng người chạy tới.

Họ có nam có nữ, vẻ mặt hoặc vặn vẹo hoặc điên cuồng, trong tay có cầm dao găm, có cầm súng tự động, chẳng mấy chốc đã đến gần cửa cầu thang, chạy về phía Thương Kiến Diệu.

Thương Kiến Diệu thấy phía trước phía sau đều có kẻ địch, không do dự nữa, chạy nhanh thêm vài bước, trượt xuống dưới.

Mấy người phía trước đột nhiên mất đi động tác, nhưng cơ thể họ vẫn còn giữ quán tính rất lớn.

Bịch, bịch!

Họ lần lượt ngã quỵ xuống, trông như thể bị Thương Kiến Diệu gạt ngã xuống đất.

"Hai chân thiếu sót động tác"!

Thương Kiến Diệu lướt qua giữa họ, đưa tay chống xuống, nhảy bật lên.

Nhưng trong chớp mắt, anh khựng lại ở đó, dường như bị choáng váng.

Ngay sau đó, Thương Kiến Diệu lấy loa ra, phát một bài hát:

"Mountain top cùng đi theo..."

Trong giai điệu sống động, Thương Kiến Diệu lắc lư người, nhảy một điệu, nhưng động tác rất vụng về, không giống bình thường.

Vẻ mặt của anh vừa mê man vừa điên cuồng.

Không lâu sau, Thương Kiến Diệu lảo đảo không kiểm soát được, cả người co quắp, bóng dáng theo đó cũng mờ nhạt.

Anh mở mắt ra, thấy bên ngoài người mình bốc lên điện quang xèn xẹt, Tương Bạch Miên đang giơ tay trái lên, vẻ mặt lo lắng.

Thương Kiến Diệu ngồi phắt dậy, run rẩy mở cửa sổ xe, thò đầu ra ngoài.

Ộc ộc ộc!

Anh nôn hết toàn bộ đồ đã ăn buổi trưa nay ra ngoài.

Đợi anh đỡ hơn chút, Tương Bạch Miên quan tâm hỏi han:

"Làm sao vậy?"

"Tinh thần bị hao tổn nặng hơn, đầu rất choáng váng." Thương Kiến Diệu bình tĩnh đáp: "Cũng may cô kịp thời có hành động đối phó, nếu không có lẽ tôi đã bị nhốt bên trong rồi."

Nói xong, anh lại buồn nôn, thò đầu ra ngoài.

Lần này, ngay cả mật xanh mật vàng cũng phun ra hết.

Lúc trước Tương Bạch Miên có nói Thương Kiến Diệu có thể chợp mắt một lát, một lần nữa thăm dò bóng ma tâm lý đó, thì thực sự chỉ cho anh chợp mắt mà thôi.

Đây không phải là hành vi ngược đãi tổ viên, mà là phương án nhắm vào những chuyện bất trắc: Nếu trong vòng mười lăm phút, Thương Kiến Diệu không gặp phải chuyện gì trong bóng ma du thuyền kia, thì sẽ lay anh để đánh thức anh dậy, dựa theo kinh nghiệm lúc trước và đặc thù của bóng ma tâm lý chỗ này, anh có thể trực tiếp thoát khỏi phòng "912", không bị tổn thương về mặt tinh thần;

Nếu Thương Kiến Diệu thực sự gặp chuyện bất trắc, rơi vào nguy hiểm, dựa vào bản thân không thể thoát ra, thì trong mười lăm phút ngắn ngủi cũng không đến mức khiến anh hoàn toàn kẹt lại trong bóng ma tâm lý, ngoài hiện thực thì biến thành người thực vật, cho nên, cố ý ép anh dậy trong thời gian ngắn, có thể dùng việc khống chế mức độ tổn thương tinh thần để thay thế hậu quả nghiêm trọng hơn.

Căn cứ vào điều này, vừa đến mười lăm phút, Tương Bạch Miên đã lập tức bảo Long Duyệt Hồng ở hàng ghế sau dùng cánh tay người máy điên cuồng lắc Thương Kiến Diệu.

Sau khi thấy lắc Thương Kiến Diệu không có hiệu quả, cô quyết định thật nhanh, trực tiếp giật điện anh

Nôn xong một lượt này, Thương Kiến Diệu bình thường hăng hái nay lại kiệt sức dựa vào lưng ghế, chậm rãi nói:

"Lần này sau khi đi vào, trực tiếp lên ngay du thuyền..."

Anh kể lại những gì đã trải qua trong lần này, thỉnh thoảng hơi ngừng một chút, cuối cùng nói:

"Xem ra khi sử dụng năng lực trong lúc du thuyền bị trạng thái hỗn loạn bao phủ, cũng sẽ khiến bản thân bị nhiễm phải, trở thành "bệnh nhân" có chướng ngại về ý thức, hành vi hỗn loạn."

Nói đến đây, Thương Kiến Diệu khịt mũi một cái, mỉm cười:

"Thịt của tôi nướng lên cũng rất thơm..."

Lời còn chưa dứt, anh đã thò đầu ra, nôn một trận nữa.

"Tự mình chuốc khổ..." Tương Bạch Miên bĩu môi, cân nhắc rồi nói: "Lẽ nào toàn bộ quá trình không thể sử dụng năng lực?"

"Hoặc là, có thể dùng lúc mọi người bình thường?" Bạch Thần đang lái xe nói chen vào một câu.

"Ban ngày bình thường, buổi tối hỗn loạn?" Long Duyệt Hồng cũng suy đoán theo.

Thương Kiến Diệu yếu ớt đáp lại:

"Không biết, lần sau để xem lại."

"Cửa đột phá tốt nhất vẫn là tìm ra chủ nhân căn phòng "622"."

"Ừm, cũng may căn phòng này có thể tự lùi ra ngoài, tinh thần bị hao tổn không nghiêm trọng lắm, coi như còn một con đường sống." Tương Bạch Miên khẽ gật đầu, tiếp đó cảm khái: "Mà hòn đảo kia của tôi, thực sự không thấy chút hi vọng nào, càng so sánh càng làm người ta tức chết."

"Còn chưa có hướng đi sao?" Bạch Thần hỏi.

Tương Bạch Miên "a" một tiếng:

"Cũng không phải là không có, gần đây tôi đang thử một phương hướng mới."

"Lúc trước, tôi chủ yếu thông qua các biện pháp như ám thị tâm lý để xây dựng nên trạng thái tương ứng, sau đó đi đối diện với hôn mê, hơn nữa lúc tỉnh táo, thường hay ép bản thân nhớ lại những nỗi sợ hãi trong hai lần bị hôn mê đó, đối diện với bóng ma tâm lý, cuối cùng không có tác dụng gì."

"Việc đó có chút mâu thuẫn với cách chiến thắng bóng ma tâm lý trong nhận thức của tôi, tôi cảm thấy tôi không sợ hãi đến vậy."

"Hiện giờ, tôi định ra tay từ năng lực của mình. Đây là linh cảm mà Thương Kiến Diệu đưa đến cho tôi, lúc anh ta ở "Biển khởi nguồn", đã lôi năng lực và cái giá phải trả của mình ra chơi, phối hợp với dũng khí của bản thân một cách hữu hiệu, chiến thắng nỗi sợ hãi."

"Kết quả thế nào?" Long Duyệt Hồng tò mò hỏi.

Tương Bạch Miên mỉm cười:

"Mới thử hai lần, có hiệu quả nhất định, nhưng cách thành công còn rất xa."

Cô giải thích thêm:

"Chủ yếu tôi đang sử dụng năng lực "Mất phối hợp kích thích", thay đổi phản ứng ngất đi khi gặp kích thích của mình."

"Hiện giờ, sau khi tôi lên đảo, có thể gắng gượng được mười mấy giây mới hôn mê."

Không đợi Bạch Thần, Long Duyệt Hồng đưa ra đề nghị, Tương Bạch Miên đã tự nói:

"Tiếp theo tôi định đem những tâm lý đã xây dựng từ trước nén vào trong hơn mười giây, xem sau khi hôn mê có sự thay đổi tốt lên không."

Thương Kiến Diệu đột nhiên lên tinh thần:

"Nghĩ ra là làm luôn!"

Tương Bạch Miên lườm anh một cái:

"Sao, anh cảm thấy mình cần bao lâu để hồi phục?"

"Ít nhất là một tuần." Thương Kiến Diệu không chắc chắn lắm.

Tương Bạch Miên gật đầu:

"Vậy tôi chợp mắt một lát."

Nói xong, cô giơ tay che miệng, giống như muốn ngáp.
Bạn cần đăng nhập để bình luận