Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 582: Đạo trong điện

Phản ứng của Tương Bạch Miên khiến đám người Vương Phú Quý, Waite, Grey, cùng với hai người sống sót dẫn đường đều vô cùng kinh ngạc, hoàn toàn không hiểu nổi.

Khó khăn lắm mới đi hết con đường, ra khỏi hang động, tìm được một phế tích thành phố, lúc này lại dè dặt tra xét bốn phía, mở đài gì đó, nghe phát thanh gì đó?

Đây là biểu hiện mà người bình thường nên có sao?

Lẽ nào đội ngũ này bị chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, lúc này phải mở đài ra nghe kênh phát thanh nào đó? Không, kênh phát thanh kia là do thế lực đằng sau họ mở, nghe phát thanh thực ra là đang nhận mệnh lệnh? Hoặc là đây là cái giá phải trả của Tiết Thập Nguyệt? Vương Phú Quý cũng được coi là hiểu sâu biết rộng, nhanh chóng tìm ra hai cách giải thích hợp lí.

Long Duyệt Hồng, Bạch Thần cũng coi như có ấn tượng khá sâu sắc về tần số 119.2, tuy họ không trực tiếp gặp phải ảnh hưởng lặng lẽ mà đáng sợ này, nhưng sau khi nghe Tương Bạch Miên, Thương Kiến Diệu kể lại thì vẫn có cảm giác như đang nghe truyện ma.

Hơn nữa, việc này có liên quan mật thiết đến di tích Số 13 khu đất hoang mà thành phố Ban Sơ phải phái quân chính quy trông coi.

Không xui xẻo như vậy chứ... Rõ ràng lúc bọn mình vào núi phải không hề đi về phía Đông Bắc... Long Duyệt Hồng vốn chỉ nghĩ có thể tìm được căn cứ bí mật, đào ra tin tức và vật phẩm có giá trị, cái trước có thể báo cáo cho công ty, đợi nhận thưởng điểm công hiến, cái sau lại có thể sử dụng để trả nợ nần, nào ngờ, tiểu đội lại phát hiện ra di tích Số 13 khu đất hoang, bí mật thì bí mật, nhưng cũng quá bí mật rồi, mức độ nguy hiểm đột nhiên tăng lên cao.

Lúc này, Gnawa thông qua loa phát thanh, phát lại nội dung thu được:

"Các bạn, hôm nay chủ yếu nói về sửa chữa tủ lạnh và sự thay đổi âm dương của đạo..."

Giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên, Tương Bạch Miên nghe thấy thì da đầu có hơi tê dại.

Cô vội vàng nói với Gnawa:

"Đổi vị trí khác rồi thu sóng một lần nữa, làm rõ khoảng cách giữa chúng ta và kênh phát thanh "Đạo và sửa chữa thiết bị điện"."

Đạo và sửa chữa thiết bị điện... Vương Phú Quý càng nghe càng mờ mịt.

Họ có thể hiểu được mỗi một từ, nhưng gộp chung vào một chỗ thì lại không rõ rốt cuộc là cái gì.

Với sự mờ mịt như thế, họ cẩn thận án binh bất động, không đi thẳng vào công viên, thăm dò khu phế tích thành phố này.

Vẻ mặt có chút nghiêm trọng của Tương Bạch Miên khiến họ cảm thấy sự việc không hề đơn giản như vậy.

Trong quá khứ họ đều có kinh nghiệm tương tự, vào lúc này thà bỏ lỡ chứ không thể mạo hiểm.

Qua một hồi, Gnawa đã thay đổi vị trí, quay trở về, phát ra giọng nam trung tiêu chuẩn:

"Kênh phát thanh kia cách chúng ta không quá hai cây số."

Việc này... Mặc dù Long Duyệt Hồng đã chuẩn bị tâm lý về đáp án này, nhưng vẫn giật giật khóe mắt, tim đập mạnh.

Đám người mình thực sự đã vào di tích Số 13 khu đất hoang, hơn nữa còn ngay ở gần kênh phát thanh "Đạo và sửa chữa thiết bị điện"!

Tương Bạch Miên liếc nhìn Thương Kiến Diệu không hề sợ hãi ngược lại còn tràn đầy tinh thần thăm dò, thở hắt ra nói:

"Rút lui khỏi nơi này."

"Cần bàn bạc kĩ hơn."

Ý cô nói "cần bàn bạc kĩ hơn" là trước tiên quay về doanh trại tiền tuyến, báo cáo chuyện này cho công ty, xem công ty có lý giải và nhận xét gì về di tích Số 13 khu đất hoang, đưa ra phản hồi thế nào, sau đó căn cứ vào phản hồi, quyết định có muốn trở lại hay không, nếu muốn thì chuẩn bị đầy đủ, đợi đến ban ngày rồi tiếp tục thăm dò.

Đương nhiên, nếu như thực sự quá nguy hiểm, thì dừng lại ở đây, để công ty phái người khác đến.

"Rút lui..." Vương Phú Quý thấp giọng tự nói một câu, nhận ra mối nguy hiểm đang âm thầm cuộn trào trong bầu không khí.

Hắn ta vội vàng nói với "Tổ điều tra cũ":

"Ở đây có vấn đề gì sao?"

"Không biết anh có từng nghe nói về di tích Số 13 khu đất hoang không?" Bởi vì Vương Phú Quý vẫn tỏ ra rất thân thiết, cho nên Tương Bạch Miên quyết định nhắc nhở họ vài câu.

Việc này cũng không có gì gây tổn hại đối với bản thân "Tổ điều tra cũ".

Grey sợ lạnh ở bên cạnh Vương Phú Quý nghe thấy Tương Bạch Miên hỏi lại thì nói với vẻ mặt kinh hãi:

"Nơi này là di tích Số 13 khu đất hoang?"

Là thợ săn độc hành quanh năm hoạt động ở khu vực xung quanh thành phố Ban Sơ, gã đang nghe rất tinh tường các loại tin đồn xung quanh di tích Số 13 khu đất hoang.

"Đúng vậy." Tương Bạch Miên nghiêm túc gật đầu: "Xem ra có lẽ con sói trắng khổng lồ kia từ nơi đó đi ra ngoài."

Việc này có thể giải thích tại sao trong dãy núi bờ bắc lại đột nhiên xuất hiện một sinh vật biến dị có năng lực đặc thù như thế.

Nghe thấy con sói trắng khổng lồ và di tích có liên quan đến nhau, đám người Vương Phú Quý khẽ gật đầu, cảm thấy rất hợp lý.

Không có thứ gì lại vô duyên vô cớ nhảy ra.

Đồng thời họ nhớ lại phương hướng và khoảng cách lúc đi lại, càng cảm thấy đây là di tích Số 13 khu đất hoang.

"Nơi này nguy hiểm đến mức nào, tôi nghĩ tôi không cần nói nhiều nữa. Cho dù các anh muốn mạo hiểm, liều một phen, tôi vẫn muốn đề nghị quay về trước, chuẩn bị đầy đủ rồi hẵng quay lại." Tương Bạch Miên không dông dài, trực tiếp đưa ra ý kiến của "Tổ điều tra cũ", về phần đám thợ săn độc hành kia có nghe hay không, cô không quan tâm.

Làm đến bước này, "Tổ điều tra cũ" đã coi như hết lòng rồi.

Vương Phú Quý hơi trầm ngâm, nói với đám người Waite, Grey:

"Tôi cũng cảm thấy không thể lỗ mãng, vẫn nên trở về rồi hãy tính. Một phế tích thành phố lớn thế này, cũng không tự mình mọc chân chạy mất đâu."

Đám người Waite, Grey có chút do dự, dù sao di tích Số 13 khu đất hoang cũng có vật tư phong phú và những thông tin với giá trị trên trời.

Mà điều ngăn cản các thợ săn di tích không đến thăm dò nơi này không phải là những lời đồn khủng khiếp kia, mà là quân chính quy của thành phố Ban Sơ đã phong tỏa nó.

Lúc này, Thương Kiến Diệu lại đột nhiên cười nói:

"Quan quân của thành phố Ban Sơ thật là ngu xuẩn, lại không phái người canh giữ ở chỗ này."

Nghe thấy câu này, sắc mặt của đám người Waite đều thay đổi: Nếu như quân chính quy của thành phố Ban Sơ đã khống chế được di tích này, thì không thể không phái binh lính đến trông chừng một lối ra như thế!

Nếu không có, vậy chứng tỏ họ chỉ phong tỏa ở phạm vi bên ngoài, chứng tỏ họ còn chưa thăm dò sâu vào trong di tích Số 13 khu đất hoang.

Ngay cả quân chính quy của thành phố Ban Sơ cũng chỉ làm đến bước này, vậy thì nguy hiểm ẩn chứa trong di tích Số 13 khu đất hoang có thể tưởng tượng được!

"Được, quay về trước đã." Waite lập tức hưởng ứng đề nghị của Vương Phú Quý.

Đám người ở đây cũng không do dự nữa.

Hai đội ngũ lần lượt xoay người, quay trở ra bằng con đường cũ.

Lúc này nhìn lại, họ phát hiện lối vào kia vốn có một cánh cổng lớn bằng kim loại mở sang hai bên, nhưng không biết bị ai mở ra.

"Kênh phát thanh mà các cô vừa nghe có liên quan đến nơi này?" Lúc đi ra, Vương Phú Quý thành khẩn hỏi.

Tương Bạch Miên gật đầu:

"Một kênh phát thanh vô cùng nguy hiểm, nó nằm ở trong này."

"Nó có thể khiến người nghe được nội dung phát thanh bị ảnh hưởng..." Thương Kiến Diệu dùng giọng điệu như kể chuyện ma để miêu tả lại tình hình.

Đám người Vương Phú Quý, Grey và Waite đều mở to mắt.

Chuyện thế này, họ hoặc là chưa từng nghe thấy, hoặc là chỉ nghe qua một vài lời đồn đại, có sự lý giải nhất định, chứ chưa bao giờ gặp trực tiếp.

Chủ nhân của kênh phát thanh kia vừa bí ẩn vừa hùng mạnh, chỉ tưởng tượng thôi cũng có thể khiến người ta run sợ.

Trong lúc hai đội ngũ im lặng đi về phía trước, trong ba lô chiến thuật của Thương Kiến Diệu đột nhiên vang lên âm thanh:

"A, anh thật sự rất nhớ em..."

Tiếng hát vừa đau thương vừa cảm động nhanh chóng vang vọng ra xung quanh.

Long Duyệt Hồng lại vô cùng kinh ngạc, mờ mịt nghiêng đầu nhìn sang, bất giác hỏi Thương Kiến Diệu:

"Sao đột nhiên lại bật nhạc?"

Trong bầu không khí hiện giờ, điều này thực sự ổn sao?

Thương Kiến Diệu bị mọi người nhìn chăm chăm, không hề xấu hổ, còn tỏ ra vui mừng:

"Cái loa nhỏ của tôi sống rồi! Nó có thể tự mình bật nhạc!"

Anh vừa nói vừa cố gắng tháo ba lô chiến thuật xuống.

Tương Bạch Miên tin rằng Thương Kiến Diệu sẽ không nói dối trong những chuyện như thế, nghe thấy câu này cô chợt biến sắc, bỗng nhiên nghĩ tới điều gì.

Cô vội vàng nhìn về phía Gnawa.

Ánh sáng đỏ trong mắt Gnawa lóe lên, ông ta đã dừng bước.

Trong bầu trời đêm có vô vàn ánh sao, trong hoàn cảnh hoang vắng, cỏ dại mọc um tùm, ông ta há miệng ra, phát ra âm thanh mang theo ý cười:

"Đạo ở trong mạch điện, trong bảng điện, trong thiết bị điện."

Âm thanh này và giọng nam trung có cảm giác được hợp thành bằng điện tử của Gnawa hoàn toàn khác nhau, trầm thấp, rõ ràng có cảm xúc.

Nó giống như thông qua đài phát thanh trực tiếp phát ra.

Nghe thấy câu này, lại thấy Gnawa như vậy, con ngươi của Long Duyệt Hồng lập tức phóng to, trong đầu hiện lên một cái tên: Ngô Mông!

Chủ nhân của kênh phát thanh "Đạo và sửa chữa thiết bị điện" - Ngô Mông!
Bạn cần đăng nhập để bình luận