Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 1000: Phương hướng khác nhau

"Bồ Đề"? Bạch Thần kìm lại ý muốn nghe cho kỹ càng.

Một mặt là vì lời dặn của tổ trưởng còn văng vẳng bên tai, bóng ma "chuyện ngoài ý muốn" khiến cô không dám thăm dò sâu, mặt khác là bàn khách kia thấy họ đi ngang qua, tạm thời ngậm miệng lại, không trao đổi tiếp nữa.

Ra khỏi nhà hàng, Bạch Thần cố gắng không nhìn Long Duyệt Hồng bên cạnh, thấp giọng nói với Tương Bạch Miên:

"Tổ trưởng, bàn khách vừa rồi hình như đang nói đến chuyện liên quan đến "Bồ Đề"."

"Thì ra là đồng tín." Thương Kiến Diệu thiền sư "Phổ Độ" có chút vui vẻ, chắp hai tay lại, nói: "Nam mô a nhục Đa La tam miệu tam bồ đề."

Tương Bạch Miên "ha" một tiếng:

"Thảo luận về "Bồ Đề" chưa chắc đã là người trong Phật môn, còn có thể là người nghiên cứu lịch sử giống chúng ta."

"Tổ điều tra cũ" về bản chất coi như là đang nghiên cứu lịch sử, tái hiện chân tướng.

Không để Thương Kiến Diệu có cơ hội đáp lời, cô chỉ vào phía trước:

"Đừng để ý nhiều vậy, chúng ta về khách sạn trước, yên ổn sạc điện."

Cuộc đời tràn đầy lối rẽ, cô không hi vọng bản thân vừa lạc mất phương hướng trên con đường chân thực, vừa đưa ra lựa chọn sai lầm trên con đường vận mệnh.

Không phải cô thực sự cho rằng cung mệnh của Long Duyệt Hồng hay Thương Kiến Diệu có vấn đề gì, mà là vì sau lưng có một đám Chấp tuế, cô nhìn chuyện gì cũng nghi thần nghi quỷ.

"Được rồi." Thương Kiến Diệu khá thất vọng.

Bốn người ăn uống no đủ, đi từng bước về phía khách sạn "Lửa và thép" trong không khí có chất lượng khá thấp, dưới ánh sáng của từng ngọn đèn đường.

Khoảng cách chỉ mấy chục mét, Long Duyệt Hồng vừa đi vừa nơm nớp lo sợ.

Cũng may, dọc đường vô sự, họ thuận lợi tiến vào khách sạn.

Phù... Long Duyệt Hồng lặng lẽ thở hắt ra.

Thương Kiến Diệu thì nhìn hắn với vẻ mặt tiếc nuối, không nói gì, chỉ lắc đầu.

Long Duyệt Hồng đã chuẩn bị sẵn sàng cãi nhau với anh nhất thời hơi khựng lại, rất muốn hỏi một câu tên này rốt cuộc có ý gì.

Lúc này, Tương Bạch Miên nhìn thấy anh chàng lễ tân tóc vàng mắt xanh, tướng mạo tuấn tú đang thu dọn đồ.

Anh ta cầm một chiếc ba lô vải bạt, kéo khóa ra, bỏ một khẩu súng lục "Liên hợp 202", hai hộp đạn và mấy quả lựu đạn vào trong đó.

"Tan làm rồi?" Thương Kiến Diệu nhiệt tình hỏi han.

"Đúng vậy." Anh chàng lễ tân kia đáp lại với một nụ cười tươi rói: "Đợi đồng nghiệp đến giao ca rồi đến nghiệp đoàn thợ săn xem có nhiệm vụ thích hợp nào không."

Vừa nói chuyện, anh ta vừa đeo ba lô lên, cầm một khẩu súng săn hai nòng.

Bộ dạng vũ trang đầy đủ này khiến Long Duyệt Hồng cảm thấy thực ra anh ta sắp đi cướp ngục chứ không phải là làm lễ tân.

Đây là "Đoàn bạch kỵ sĩ" sao? Hắn thầm lầm bầm một câu.

Anh chàng lễ tân kia liếc ra cửa, vẫn không thấy đồng nghiệp của mình, lại sốt ruột quay về vị trí cũ.

Tương Bạch Miên đảo mắt qua, phát hiện trước mặt anh ta đặt một quyển sổ mỏng, bên trên có các hình vẽ, chữ viết, từng hàng chia tách ra, như đang liệt kê cái gì đó.

"Đây là cái gì?" Về mặt hiếu kỳ, Thương Kiến Diệu không khiến Tương Bạch Miên thất vọng

"Tư liệu ảnh về thuốc biến đổi gien tôi lấy được trong pháo đài. Tôi sắp góp đủ tiền rồi, muốn chọn trước một phương diện sẽ cường hóa vào lần sau."

"À, à." Thương Kiến Diệu đến gần, hỏi thăm không chút khách sáo: "Có những cái nào? Có thể cho chúng tôi xem không?"

"Có thể." Anh chàng lễ tân kia không hề để ý: "Bản thân các anh cũng có thể vào pháo đài yêu cầu, đối với họ, việc này cũng tương đương với làm ăn, ha ha, có một vài loại thuốc biến đổi gien chỗ chúng tôi có, chỗ các anh chưa chắc đã có."

Lúc anh ta nói chuyện, Thương Kiến Diệu giơ tay cầm lấy quyển sổ, đám người Tương Bạch Miên sát lại, cùng xem.

Long Duyệt Hồng không xem không biết, vừa xem thì đã hết hồn.

Hắn hoàn toàn không ngờ "Đoàn bạch kỵ sĩ" lại có gần trăm loại thuốc biến đổi gien!

Bao nhiêu năm qua, "Sinh vật Bàn Cổ" cũng mới tích lũy được ba loại: loại hình 1 là loại cũ nhất, hiệu quả không tốt lắm; loại hình 2 mang tính thí nghiệm, hiệu quả xuất chúng; loại hình 3 gần như không có ảnh hưởng tiêu cực nào.

Đến tận loại hình 3, "Sinh vật Bàn Cổ" mới phát triển trong nội bộ và phổ cập cải tạo gien.

Cho nên, lúc nhân viên nội bộ "Sinh vật Bàn Cổ" nói đến chuyện thuốc biến đổi gien, sẽ không cố tình nhắc đến là loại hình nào, mặc nhận là loại hình 3.

Theo Tương Bạch Miên biết, sau loại hình 3, trọng điểm nghiên cứu của công ty đặt ở các nhân viên có hiệu quả cải tạo gien không tốt, tìm kiếm nguyên nhân cụ thể, phát triển loại hình phụ có hiệu quả cụ thể, loại hình này có lẽ sẽ chia thành hơn mười loại nhỏ, cũng có lẽ chỉ chia làm ba loại nhỏ.

Cân nhắc đến sự tồn tại của anh chàng lễ tân, Long Duyệt Hồng không trao đổi sự kinh ngạc của mình với Bạch Thần, chỉ chăm chú xem giới thiệu trong quyển tư liệu ảnh.

Đến khi Thương Kiến Diệu lật được ba trang, hắn đã hiểu đại khái đây là gì: Trong dung dịch gốc cải tạo gien và thuộc tương ứng của "Sinh vật Bàn Cổ", thuốc có thể khiến một người được nâng cao toàn diện, từ chiều cao, tư duy, dáng vẻ, đến khả năng miễn dịch, khả năng thích ứng hoàn cảnh, bao quát mọi phương diện.

Đương nhiên, cụ thể có thể đạt được hiệu quả như thế nào, bởi vì thể chất của cá nhân khác nhau cho nên hiệu quả sẽ khác nhau.

Mà thuốc cải tạo gien của "Đoàn bạch kỵ sĩ" đều chỉ nâng cao "hạng mục đơn lẻ".

Ví dụ như nhóm X là chuyên ưu hóa khả năng miễn dịch của nhân loại, loại X-3 là cơ bản, cũng là loại thành thục nhất, rẻ nhất, có thể khiến nhân loại đề kháng ô nhiễm trong vấn đề ăn uống, đằng sau nó còn có vài loại có hiệu quả tốt hơn.

Nhóm A ưu hóa diện mạo, liên quan đến ngũ quan và chiều cao, nhóm B là tăng tốc độ phản ứng, vân vân...

Nói tóm lại, phải cộng nhiều loại thuốc cải tạo gien của "Đoàn bạch kỵ sĩ" lại với nhau mới có thể khiến một người được nâng cao toàn diện.

Nhưng nếu so sánh hiệu quả "hạng mục đơn lẻ", hiệu quả cải tạo gien của "Sinh vật Bàn Cổ" lại không bằng "Đoàn bạch kỵ sĩ".

Về điểm này, lúc trước Tương Bạch Miên đã biết rồi.

Nhận thức của cô là:

"Đoàn bạch kỵ sĩ" khai sáng phương pháp mới, ưu hóa "hạng mục đơn lẻ" đến cực hạn nào đó, mà "Sinh vật Bàn Cổ" coi trọng cân đối và tổng thể hơn.

Rất nhiều thời điểm, chỉ ưu hóa "hạng mục đơn lẻ" sẽ khiến cơ thể phải gánh chịu một áp lực lớn... "Đoàn bạch kỵ sĩ" không có nhiều người qua năm mươi tuổi, chưa biết chừng có nguyên nhân trong phương diện này... Trong Tương Bạch Miên suy nghĩ, cô nghe thấy Thương Kiến Diệu hỏi lễ tân:

"Lần này anh định mua loại thuốc nào?"

Anh chàng lễ tân tỏ ra do dự:

"Tôi định chọn ở nhóm C hoặc nhóm K."

Nhóm C là cường hóa khả năng giữ thăng bằng, khả năng phối hợp, nhóm K là ưu hóa trí nhớ và khả năng học tập.

Không đợi Thương Kiến Diệu đáp lại, anh chàng lễ tân còn tự nói thêm:

"Các anh cũng biết, ngoại trừ nhóm X cơ sở, cuộc đời một người chỉ có thể làm tối đa ba lần cải tạo gien."

"Tôi đã uống nhóm E một lần, nhóm A một lần, chỉ còn một cơ hội cuối cùng, phải nghiêm túc cân nhắc."

Nhóm E là nâng cao các năng lực liên quan đến cơ bắp.

Thương Kiến Diệu không hiểu, hỏi lại:

"Anh đã biết chỉ có ba lần cơ hội, sao còn chọn nhóm A?"

Anh thấy mặt đẹp hay xấu không phải là chuyện quan trọng nhất.

Lễ tân thở dài:

"Để thu được chiều cao."

"Nếu một người có chiều cao, lại tăng cân nặng một cách thích hợp, cố gắng rèn luyện, là có thể có được năng lực chiến đối tương đối khá."

Anh ta cao gần một mét tám, xấp xỉ Tương Bạch Miên, tuy ngoại hình tạm được, nhưng không đặc biệt xuất chúng.

Long Duyệt Hồng theo đó phán đoán vị thuốc cải tạo gien mà vị này có thể mua được đều là loại cơ sở có giá khá rẻ, hiệu quả không tốt lắm.

Hơn nữa, anh ta rõ ràng là sau khi trưởng thành mới uống hai loại thuốc khác, không được tiếp nhận cải tạo từ giai đoạn thai nhi hoặc là trẻ nhỏ, đương nhiên cũng có ảnh hưởng nhất định.

Thương Kiến Diệu "à" một tiếng, sau đó đưa ra đề nghị.

Anh chỉ vào đầu mình:

"Bất kể lúc nào, đầu óc tốt đều rất quan trọng."

"Để tôi suy nghĩ thêm..." Anh chàng lễ tân tóc vàng mắt xanh lại rơi vào đấu tranh tâm lý.

Đám người Tương Bạch Miên thấy thế, trả lại tư liệu ảnh về thuốc cải tạo gien, yên tĩnh đi vào cầu thang, trở về phòng căn hộ của mình.

Trên đường, Thương Kiến Diệu hăng hái hỏi:

"Vậy như chúng ta thì còn có mấy cơ hội uống thuốc cải tạo gien của "Đoàn bạch kỵ sĩ"?"

"Vô số lần, anh muốn uống thì uống, chỉ là không có hiệu quả gì." Tương Bạch Miên hất cho Thương Kiến Diệu một chậu nước lạnh.

Cô có sự hiểu biết nhất định về phương diện này.

Thương Kiến Diệu lại nói:

"Tôi hỏi giúp Tiểu Hồng, xem có thể điều chỉnh chiều cao nữa không."

"Tôi cảm ơn anh nhé!" Tuy không muốn thừa nhận, nhưng trong lòng Long Duyệt Hồng vẫn có chút thất vọng.

Lúc nói chuyện, họ quay về căn phòng của mình, Gnawa vẫn đang ngồi vị trí lúc trước, bảo vệ số pin tính năng cao đang được sạc điện.

An toàn quay về, không có chuyện ngoài ý muốn... Sau khi đi qua cửa phòng, Tương Bạch Miên thầm thở phào nhẹ nhõm.

Đúng vào lúc này, ánh sáng đỏ lóe lên trong mắt Gnawa, ông ta phát ra âm thanh điện tử hợp thành:

"Cuối cùng các cô cũng quay về, vừa rồi tôi nghe lén thấy các thợ săn di tích đi ngang qua dưới lầu đang thảo luận về chuyện của "Bồ Đề"."

Đừng nói! Trong lòng Tương Bạch Miên, Long Duyệt Hồng và Bạch Thần đồng thời phát ra tiếng hét này.

Họ ngàn tính vạn tính cũng không tính đến chuyện lão Gnawa lại đảm nhận vai diễn rước lấy "phiền phức" này, không tính được rằng nhóm người mình lại bị ngã xuống ngay trước vạch đích.

Phù, Tương Bạch Miên thở hắt ra, không trốn tránh, trực tiếp hỏi:

"Là chuyện gì?"

Cô cảm thấy việc đã đến nước này, vẫn nên biết rõ ràng thì tốt hơn, để có thể sớm đưa ra phương án tương ứng.

Gnawa đáp:

"Nói là thời gian trước, nghiệp đoàn thợ săn có treo một nhiệm vụ, tìm kiếm một pho tượng Bồ Đề do một vị tăng nhân đánh rơi ở pháo đài Guest, giá trị giải thưởng là năm mươi đồng vàng kỵ sĩ."

"Nhiều vậy sao?" Thương Kiến Diệu không che giấu sự kinh ngạc của mình.

Trọng điểm chú ý của anh rõ ràng đã bị kéo lệch đi, đặt vào giá trị treo thưởng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận