Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 931: Năm đó

Tương Bạch Miên khá tò mò với những gì chủ nhân căn phòng "506" gặp phải.

Theo cô thấy, quan hệ của đối phương với viện nghiên cứu Số 4 cũng giống như quan hệ giữa "Tổ điều tra cũ" và "Sinh vật Bàn Cổ", mà hiện giờ cô không thể tưởng tượng nổi nhóm người mình sẽ vì chuyện gì mà tách rời khỏi "Sinh vật Bàn Cổ", đồng thời bị người nhà, họ hàng, hàng xóm và các nhân viên quen thuộc dùng thái độ căm hận, lạnh lùng, ghét bỏ để đối xử.

Tương Bạch Miên không khỏi nghi ngờ phải chăng năm đó chủ nhân căn phòng "506" đã phạm phải lỗi lầm gì, khiến cho viện nghiên cứu Số 4 gặp phải tai ương.

Chỉ có như vậy, mới có thể giải thích được trạng thái bóng ma tâm lý đó.

Đương nhiên đây chỉ là suy đoán dựa vào tình huống Thương Kiến Diệu đã tiếp xúc được và các chi tiết tìm hiểu được đến giờ, một khi có đầu mối chỉ sang hướng khác, vậy thì phải phủ định rồi suy đoán lại.

Mà bản thân suy đoán này cũng có vấn đề nhất định: Thông tin về hai bóng ma tâm lý trong phòng "506" mà "Sinh vật Bàn Cổ" nắm giữ được hiện giờ cùng với bóng ma tâm lý thứ ba mà Thương Kiến Diệu đi vào đều không có cảnh tượng liên quan đến "áy náy", "xấu hổ", "chột dạ".

Tương Bạch Miên không tin một người nhớ mãi không quên về sự thay đổi thái độ của những người ở quê nhà, coi đây là ký ức đau khổ lại thoải mái tiếp nhận sai lầm lớn mà mình phạm phải.

Dù lừa dối bản thân, thôi miên bản thân theo bản năng, trong tiềm thức vẫn có sự phản ánh nhất định.

Trừ phi người này thực sự không cho đó là sai lầm, sau khi nhớ lại vẫn kiên trì cho rằng cách thức xử lý mà mình áp dụng là chính xác nhất, chỉ là không sao hiểu được vì sao người nhà, họ hàng, bạn bè, hàng xóm lại nhìn mình như vậy, đối xử với mình như vậy.

Xuất phát từ góc độ này, Tương Bạch Miên không khỏi cho rằng có lẽ vấn đề nằm ở viện nghiên cứu Số 4.

Kết hợp với các thi thể bị biến dị mà Thương Kiến Diệu nhìn thấy trong bóng ma tâm lý đầu tiên, cô cảm thấy phỏng đoán này có tính hợp lý nhất định.

Phù... Tương Bạch Miên thở hắt ra, ngừng nghĩ ngợi, định ngày mai hỏi lại Thương Kiến Diệu có vượt qua được bóng ma tâm lý trong căn phòng "506" không, vượt qua như thế nào.

Lúc này bên ngoài vang lên tiếng đài phát thanh:

"Chào các bạn, tôi là MC bản tin giờ chẵn Hậu Di, bây giờ là tám giờ tối..."

"Chào các bạn, tôi là MC bản tin giờ chẵn Hậu Di, bây giờ là tám giờ tối..."

Long Duyệt Hồng ngồi trên giường trong phòng Bạch Thần, nghe giọng nói có chút trẻ con vang vọng bên ngoài, không nhịn được cười nói:

"Nghe nói thực ra Hậu Di là một trong những trường hợp cải tạo gien thất bại, chiều cao chưa được một mét sáu, nhưng cô ấy có tính cách cởi mở, trời sinh giọng nói hay, không chịu tụt hậu, kết quả trở thành MC được yêu thích nhất trong công ty bảy năm liền."

"Tuổi tác của cô ấy không lớn lắm, chưa đến ba mươi." Bạch Thần gật đầu: "Tôi còn tưởng cô ấy là MC được các anh nghe từ nhỏ đến lớn, phải bốn năm mươi tuổi rồi."

"Bốn năm mươi tuổi sao còn có giọng trẻ con như thế?" Long Duyệt Hồng buồn cười đáp lại.

Tiếp đó, hắn lại tự phản bác mình:

"Cũng chưa chắc, hiện giờ Hậu Di đã hai mươi bảy hai mươi tám rồi, mà giọng nói cũng chưa từng thay đổi."

"Có người trời sinh giọng giống trẻ con, đến hơn sáu mươi tuổi mới có sự thay đổi." Trước đây Bạch Thần đã từng gặp được người tương tự.

Đó là lúc ở thành phố Ban Sơ.

Hàn huyên thêm vài câu về Hậu Di xong, Long Duyệt Hồng đứng dậy nói:

"Tôi phải về rồi."

Hôm nay thăng chức, được phát phần thưởng, hắn nôn nóng muốn chia sẻ với người nhà.

Hiện giờ hắn đã là nhân viên cấp D8, một khi chuyển công việc vào trong công ty, rời khỏi Ban an toàn là có thể trực tiếp lên đến D9.

Đây được coi là địa vị cao nhất mà nhân viên bình thường có thể theo đuổi.

Về phần chức vị quản lý, chỉ có thể gặp, không thể cầu.

Ngoài ra, hôm nay Long Duyệt Hồng lựa chọn quay về cũng bởi vì mình và Bạch Thần chưa đăng ký, cứ ngủ lại ở bên này cũng không tốt lắm.

"Tôi tiễn anh về." Bạch Thần cũng đứng lên.

Long Duyệt Hồng cảm thấy ấm áp trong lòng, không từ chối.

Ra khỏi phòng, đi vào hành lang được coi là phố phường, Long Duyệt Hồng vẫn nắm tay Bạch Thần, từ từ đi về phía thang máy.

Bạch Thần im lặng một hồi rồi lên tiếng hỏi:

"Đến nhà anh phải chú ý điều gì?"

Long Duyệt Hồng nghiêm túc suy nghĩ một chút rồi nói:

"Cũng không cần chú ý gì cả, giống như tổ trưởng, cứ bình thường, khách sáo một chút là được."

Nói thẳng, hắn cũng không có kinh nghiệm gì, chỉ có thể tin tưởng Tương Bạch Miên.

Về phần Tương Bạch Miên cũng không có kinh nghiệm tương ứng, Long Duyệt Hồng cũng không để ý lắm, bởi vì Tương Bạch Miên nói với hắn và Bạch Thần rằng từ nhỏ đến lớn cô đến nhà người khác làm khách, đều nhận được sự khẳng định, là con nhà hàng xóm người gặp người khen điển hình.

Lúc đó Thương Kiến Diệu "thành thực" nhỏ giọng nói một câu:

"Có lẽ không phải vì cô lịch sự lễ phép, biết cách nhìn mặt đoán ý, mà vì cha cô là cấp quản lý."

Tương Bạch Miên dùng thực tiễn để nói cho Long Duyệt Hồng và Bạch Thần biết, không lịch sự, không biết cách nhìn mặt đoán ý sẽ gặp phải kết cục thế nào.

"Ừm." Bạch Thần suy nghĩ một chút về những trọng điểm mà tổ trưởng dạy, nghe nhiều nói ít, khen nhiều chê ít, cười nhiều làm ít.

Hiếm khi có cơ hội trấn an bạn gái, Long Duyệt Hồng đang định nói thêm hai câu, đột nhiên nhìn thấy một người đi thẳng về phía mình.

Người kia có làn da hơi đen, gương mặt gồ ghề, trong mắt nhiều tơ máu, tướng mạo dưới trung bình, vừa nhìn đã biết là chưa cải tạo gien.

Long Duyệt Hồng biết người này, đó là nhân viên từ ngoài tới mà hắn đã gặp được trong nhà vệ sinh công cộng vào nửa đêm.

Đối phương mặc đồng phục rằn ri màu xanh xám, đi rất vội vã, chẳng mấy chốc đã lướt qua họ.

Bạch Thần đầu liếc nhìn Long Duyệt Hồng:

"Hình như anh quen anh ta?"

"Cái lần "Này" đùa dai, tôi đến nhà vệ sinh công cộng gặp anh ta hút thuốc trong đó." Long Duyệt Hồng kể lại sự thật.

Bạch Thần "ừm" một tiếng:

"Anh ta tên là Vương Tây, năm ngoái mới gia nhập công ty."

Nghe nói tính tình khá là nóng nảy, bình thường hay gây gổ với người khác, nếu không phải công ty có ban quản lý trật tự, chưa biết chừng anh ta đã đánh nhau với người khác."

"Thật sao? Tính tình anh ta rất ổn." Long Duyệt Hồng tỏ ý mình đã từng tiếp xúc với Vương Tây, thật ra đối phương rất khách sáo, tuy rằng lúc đó hắn quá tùy tiện, khiến cho tình huống tương đối xấu hổ, Vương Tây có chút thẹn quá hóa giận, nhưng cũng không nói những lời làm tổn thương người khác.

Bạch Thần liếc nhìn cánh tay người máy của Long Duyệt Hồng:

"Người từng là dân du cư hoang dã không thể lúc nào cũng nóng nảy, người như vậy không sống tới tuổi này."

Cô dừng một chút, nói như nhớ lại chuyện gì:

"Hình như anh ta hay đến nhà vệ sinh công cộng vào nửa đêm, một vài hàng xóm đã đụng phải anh ta."

"Việc này cũng bình thường, chắc là thành thói quen." Long Duyệt Hồng nói với vẻ không quan tâm lắm.

Lúc này hai người đã đến trước buồng thang máy, hắn vẫy tay tạm biệt với vẻ lưu luyến, bấm nút đến tầng 495.

Trước khi về nhà, Long Duyệt Hồng đến chợ cung ứng vật tư, mua chút đồ ăn vặt và hoa quả.

"Ồ, lại có đồ ăn ngon!" Long Ái Hồng vừa nhìn thấy anh trai đi vào nhà đã chạy vội tới nhận lấy cái túi trong tay hắn.

Cố Hồng trên mặt mang vẻ tươi cười, ngoài miệng lại trách móc:

"Sao con lại mua những thứ này?"

"Hôm trước vừa mới ăn rồi mà?"

Long Duyệt Hồng nhân dịp đói:

"Phần thưởng nhiệm vụ lần này của chúng con đã được phát xuống, có 30.000 điểm cống hiến."

"Lại có ba mươi nghìn nữa!" Tuy Long Ái Hồng đã quen với việc mỗi lần anh trai trở về đều được thưởng thêm, nhưng cô bé vẫn khó nén nổi sự mừng rỡ.

Long Đại Dũng vừa vui mừng, vừa thở dài.

Nụ cười trên mặt Cố Hồng càng thêm tươi, bà thấp giọng hỏi:

"Có được thăng chức không?"

Long Ái Hồng lập tức dựng lỗ tai lên nghe.

"D8 rồi." Long Duyệt Hồng càng ngày càng thản nhiên nói ra chuyện mình thăng chức.

Hắn không cần Thương Kiến Diệu hỗ trợ tuyên truyền nữa.

"Ôi, thực sự là ông trời phù hộ." Cố Hồng chắp hai tay lại, vái mấy cái.

Long Ái Hồng nói với vẻ đầy mong đợi:

"Anh ơi, anh lên D9 chắc chắn không thành vấn đề, nếu như ngày nào đó anh lên đến cấp quản lý, sau này em sẽ được phân phối công việc tốt rồi!"

"Đám bạn học của em rất hâm mộ em, rất nhiều đứa muốn làm chị dâu của em."

"Nghĩ gì thế? Con muốn liên lụy đến anh con à, nhúng tay vào việc phân phối công việc là chuyện tối kỵ!" Cố Hồng mắng con gái: "Mẹ biết thủ tục sẽ là như thế này: lúc phân phối công việc thì mặc kệ, đợi một vài năm nữa tìm cái cớ rồi điều chuyển công việc."

"Bát tự không phải là chuyện chỉ bằng một cái nét hất." Long Đại Dũng nhỏ giọng lầm bầm một câu, tiếp đó nói với Long Duyệt Hồng: "Con xem hai mẹ con kìa, ôi..."

Long Duyệt Hồng chỉ cười không nói gì.

Vui vẻ là được rồi.

Dù sao bản thân hắn cũng chưa từng nghĩ mình có thể trở thành cấp quản lý.

Sáng hôm sau, trong phòng 14, tầng 647.

Thương Kiến Diệu kể lại kỹ càng về chuyện "bị bắn trúng tim", "đứt từng khúc ruột" trong khu nhà ở thuộc Viện nghiên cứu Số 4.

Anh nói với vẻ nghi ngờ:

"Rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu, vì sao tôi khiến tất cả mọi người dùng thái độ lúc trước để đối xử với mình mà tôi cũng tin tưởng đó là sự thực vẫn không thể vượt qua được?"

Tương Bạch Miên, Long Duyệt Hồng và Bạch Thần đều im lặng, tìm kiếm nguyên nhân có khả năng.

Từng suy đoán được đưa ra, sau đó lại lần lượt bị phủ định.

Đột nhiên Tương Bạch Miên có linh cảm, nhớ lại một chuyện mà Thương Kiến Diệu từng đề cập lúc trước:

"Lần trước anh từng nói, sau khi vụ nổ xảy ra, lúc những người đó nhìn anh vẻ mặt đều lạnh lùng, cơ mặt cứng đờ giống như một thi thể không có cảm xúc."

"Đúng vậy." Thương Kiến Diệu gật đầu.

Tương Bạch Miên nói như có điều suy nghĩ:

"Có lẽ những người đó quả thực đều đã biến thành thi thể."

"Sau khi khu nhà ở trực thuộc Viện nghiên cứu Số 4 xảy ra chuyện, có lẽ toàn bộ những người ở đó đã chết, thứ mà chủ nhân căn phòng không xua đi được khỏi đầu óc chính là thái độ của họ trước khi chết, đồng thời biết được việc này không bao giờ thay đổi được."

"Cho nên, nó mới biến thành bóng ma tâm lý, mặc kệ anh có thay đổi thái độ của những người đó như thế nào, trong tiềm thức của chủ nhân căn phòng vẫn luôn biết đây là giả."

"Có thể." Thương Kiến Diệu sờ cằm: "Chủ nhân căn phòng làm thế nào chiến thắng được hòn đảo tương ứng, hòa giải với bản thân?"

Tương Bạch Miên suy nghĩ một chút rồi nói:

"Có lẽ phải tìm nguyên nhân từ việc vì sao những người đó lại thay đổi thái độ đối với chủ nhân căn phòng."

"Sau khi biết rõ điều này mới có thể có cơ sở hòa giải với bản thân."

Tiếp đó, Tương Bạch Miên nói ra suy đoán của mình tối hôm qua: "Chủ nhân căn phòng đã phạm phải một sai lầm, hoặc phát hiện ra một bí mật nào đó, khiến cho viện nghiên cứu Số 4 gặp phải tai ương, người ở nơi đó đồng loạt thay đổi thái độ đối với người này."

Long Duyệt Hồng nghe vậy, trong lòng hoảng sợ:

"Tôi thực sự không thể tưởng tượng nổi ai lại phản bội nơi mình sinh ra và lớn lên."

Giống như hắn không thể nào tưởng tượng ra cảnh mình thoát ly khỏi "Sinh vật Bàn Cổ".

Hắn cảm thấy nếu có những chuyện tương tự xảy ra trên người mình, thì có lẽ mình sẽ tự sát.

Thương Kiến Diệu nghe vậy, đột nhiên cất tiếng hát:

"Sống như vậy 30 năm, cho đến khi tòa nhà đổ sập..."

Tương Bạch Miên lườm tên này một cái, đang định nói gì thì điện thoại trong phòng làm việc đổ chuông.

Tô Ngọc đã nhận được báo cáo của Thương Kiến Diệu, đồng ý với lời xin gặp mặt của anh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận