Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 1022: Thử

Ăn cơm trưa xong, quay lại khách sạn, Long Duyệt Hồng cảm khái một tiếng:

"Xem ra, pho tượng Bồ Đề thật sự có khả năng rơi vào tay Gittis."

"Nếu như chúng ta báo cáo đầu mối này cho nghiệp đoàn thợ săn, không biết có thể đổi được bao nhiêu tiền..."

"Khoan đã." Gnawa thành thực ngắt lời Long Duyệt Hồng: "Bây giờ chúng ta cố gắng kiếm tiền là để trả lại tiền nợ cho Gittis, đồng thời mua câu trả lời của Iman và Franz từ chỗ cô ta, mà bây giờ, cách kiếm tiền thưởng là bán bí mật của Gittis cho nghiệp đoàn thợ săn, quan hệ logic giữa hai điều này phải chăng có chút không đúng lắm?"

"Đúng vậy." Thương Kiến Diệu rất tán đồng: "Chúng ta không thể vì trả tiền cho Gittis mà bán đứng cô ấy."

Bạch Thần nói giúp Long Duyệt Hồng một câu:

"Trong tư liệu giải trí của thế giới cũ, những chuyện tương tự không ít, chỉ có điều mục đích cũng là để quỵt nợ."

"Đây không phải là phong cách của chúng ta!" Thương Kiến Diệu nói bằng giọng nghĩa khí.

Tương Bạch Miên gật đầu theo:

"Chủ yếu là Gittis coi như thân thiết với chúng ta, lúc giao dịch cũng giữ chữ tín..."

"Thậm chí còn cho phép chúng ta nợ tiền!"

Thương Kiến Diệu bổ sung.

"Nói thật, nếu phải bán đứng bí mật của Gittis, tôi vẫn có chút không đành lòng." Tương Bạch Miên trợn mắt lườm Thương Kiến Diệu một cái: "Hơn nữa, hiện giờ vẫn chưa thể hoàn toàn xác định."

Long Duyệt Hồng cũng nghĩ vậy, lại một lần nữa đề nghị:

"Hay là chúng ta trực tiếp đi tìm Gittis, lấy việc này ra để trao đổi với cô ta?"

"Nếu pho tượng Bồ Đề thực sự rơi vào tay cô ta, vậy thì chúng ta có thể hứa hẹn không tiết lộ bí mật này ra ngoài, điều kiện là trừ hết nợ, tặng thêm hai thông tin."

Như vậy hai bên cùng có lợi.

"Khoan đã." Thương Kiến Diệu bắt chước Gnawa: "Đơn giản mà nói, cách của anh không phải là đi tìm Gittis, nói cho cô ta biết, chúng ta đã biết bí mật của cô ta, nếu cô ta không trừ nợ, lại cho thêm chút tin tức, vậy thì chúng ta sẽ giao bí mật này cho nghiệp đoàn thợ săn?"

Long Duyệt Hồng càng nghe càng á khẩu không trả lời được.

Thương Kiến Diệu chỉ hơi thay đổi cách nói, điều chỉnh lại trình tự, liền xé toạc vẻ ngoài ôn hòa trong lời nói của mình, để lộ ra bản chất thật.

Xảo trá bắt chẹt!

"Tôi, tôi không có ý đó." Long Duyệt Hồng muốn tỏ ý mình không có suy nghĩ bắt chẹt Gittis, nhưng lại không tìm được lời lẽ thích hợp để biện minh cho mình.

Cũng không thể nói là vì xúc tiến hai bên cùng có lợi được, đúng không?

Tuy hắn đúng là nghĩ như vậy.

Tương Bạch Miên suy tư vài giây rồi nói:

"Đêm nay có ca trực của Gittis, đến lúc đó chúng ta đi tìm cô ta, dùng việc mua tin tình báo làm lý do."

"Sau đó, "Này" trực tiếp "Kết giao bạn bè" với cô ta, xác nhận pho tượng Bồ Đề có ở trong tay cô ta không."

"Nếu như chúng ta phán đoán sai, thì lại tìm đầu mối khác, nếu như chúng ta đoán đúng, thì tìm hiểu một chút tiền căn hậu quả, từ đó mới làm ra quyết định, ừm, bản thân Gittis không đề cập tới, chúng ta tuyệt đối không thể nói dùng việc giữ bí mật để đổi lấy tiền."

"Được." Thương Kiến Diệu đáp lại không chút do dự.

Đến chạng vạng, Gittis có mái tóc màu mật được xõa tùy ý tiến vào khách sạn "Lửa và thép", giao ban với đồng nghiệp.

"Tổ điều tra cũ" không lập tức đi tìm cô ta, mà lề mề ra khỏi cửa, lấp đầy dạ dày, đợi đến khi đêm đã sâu hơn, đại sảnh không còn ai qua lại, mới đi về phía quầy lễ tân.

Gittis thu lại vẻ mặt ngẩn ngơ:

"Có chuyện gì không?"

Tương Bạch Miên cười nói:

"Muốn hỏi thăm chút tin tức từ chỗ cô."

"Các cô còn nợ tôi hai đồng vàng đại kỵ sĩ đấy." Gittis nhắc nhở.

Lúc này, cô ta không hề thất thần.

Thương Kiến Diệu lập tức đáp lại:

"Không phải đã hẹn trong vòng ba ngày sao? Lúc này mới qua một ngày."

"Hơn nữa, chúng ta đã hợp tác hai lần, hai bên đều cho thấy mặt đáng tin cậy, từ một ý nghĩa nào đó mà nói, chúng ta đều tương đương với bạn bè."

Chỉ cần cho Thương Kiến Diệu cơ hội nói chuyện, chỉ cần xác thực có chuyện để trao đổi, anh có thể hoàn thành "Cấy ghép tư duy" mà không để lại dấu vết gì, khiến người ta khó lòng đề phòng.

Gittis dường như không ngờ rằng "Tổ điều tra cũ" lại đột nhiên ra tay với mình, ánh mắt hơi ngây ra, sau đó nói:

"Đúng vậy."

"Lần này các anh muốn nghe được tin tức gì?"

Tương Bạch Miên gắng sức để cho nụ cười thân thiện ôn hòa:

"Chúng tôi muốn biết pho tượng Bồ Đề có ở chỗ cô hay không?"

Con ngươi của Gittis đột nhiên phóng to, cả người dường như bị rót một chậu nước đá, mắt thấy sắp thoát khỏi ảnh hưởng của "Cấy ghép tư duy".

Đúng lúc này, Thương Kiến Diệu đã sớm có chuẩn bị, quát lên một tiếng:

"Chúng tôi không có ác ý!"

Kết hợp với hiệu quả "Cấy ghép tư duy" lúc trước, cả người Gittis trở nên thả lỏng.

Cô ta thốt lên:

"Làm sao các cô biết được?"

Tương Bạch Miên không trả lời ngay, dùng nụ cười để trấn an đối phương:

"Không cần lo lắng, nếu chúng tôi thực sự muốn dùng chuyện này để làm hại cô, thì người tìm cô bây giờ chính là thợ săn di tích rồi."

Không cho Gittis cơ hội nói chuyện, Tương Bạch Miên lẩm bẩm:

"Đội ngũ của chúng ta khá giàu kinh nghiệm, đã biết về các lĩnh vực thuộc "Bồ Đề" như "Thiên nhãn thông", "Kết nối sinh mệnh", "Đọc tâm thuật", đồng thời biết rõ pho tượng Bồ Đề có khả năng liên quan đến cái gì."

"Lúc cô bày ra năng lực trước mặt chúng tôi mà không hề kiêng kỵ, đưa ra tin tình báo, hẳn nên biết rằng, chúng ta sớm muộn gì cũng nghi ngờ cô."

"Mà bây giờ, nghi ngờ của chúng tôi đã được chứng thực."

Trên mặt Gittis từ từ hiện lên vẻ hiểu ra.

Tương Bạch Miên tò mò hỏi:

"Cô cảm thấy chúng ta không thể nào biết được năng lực do pho tượng Bồ Đề mang tới, nảy sinh liên tưởng tương ứng, hay vì có nguyên nhân gì ép buộc cô phải làm vậy?"

Đây là điều cô khó hiểu nhất.

Biểu hiện của Gittis giống như không hiểu lắm về các chuyện liên quan đến người thức tỉnh vậy.

Lúc này, Gittis không thất thần nữa, im lặng vài giây rồi nói:

"Một mặt đúng là có hơi coi thường các cô, mặt khác là tôi phải tranh thủ thời gian kiếm tiền."

"Vì sao phải gấp gáp như vậy?" Thương Kiến Diệu tò mò hỏi.

Đôi mắt Gittis mất đi tiêu cự, qua vài giây mới nói:

"Nửa năm qua, tôi bắt đầu cảm thấy sức mạnh của pho tượng đang yếu dần đi, có lẽ thêm một hai năm nữa, thậm chí ngắn hơn, nó sẽ mất đi tất cả sự thần kỳ."

"Bình thường." Tương Bạch Miên và Thương Kiến Diệu đồng thanh nói.

Có thể sử dụng nhiều lần trong gần ba năm mới là chuyện không bình thường!

Gittis tiếp tục nói:

"Trước khi pho tượng hoàn toàn mất đi năng lực, tôi phải tích góp đủ tiền điều trị bệnh cho cha mẹ, tích góp đủ tiền để tôi mua thuộc cải tạo gien loại mới nhất, xử lý tốt một vài chuyện sau đó."

Cho nên mới vội vã dùng năng lực đổi lấy tiền tài... Tương Bạch Miên khẽ gật đầu, nói:

"Bình thường cô hay thất thần, thích đờ ra là do ảnh hưởng tiêu cực của bức tượng mang tới?"

"Không phải, là vì tôi còn khống chế đồng thời mấy người, phải để họ không biểu hiện ra dị thường trong cuộc sống hàng ngày, đồng thời thỉnh thoảng tôi còn phải dùng "Thiên nhãn thông" thu thập tin tức ở những nơi khác nhau trong pháo đài Guest theo thời gian thực." Gittis cảm thấy "Tổ điều tra cũ" quả thực không có ác ý, cho nên trả lời khá kỹ càng chi tiết.

Thương Kiến Diệu có kinh nghiệm về "khống chế đồng bộ" hăng hái hỏi:

"Thần kính thông kết hợp Kết nối sinh mệnh?"

"Thần kính thông" có thể khiến ý thức của mình chia ra làm nhiều, lại không tạo thành ý thức độc lập, "Kết nối sinh mệnh" có thể nhìn thấy quá khứ của chúng sinh, có thể sử dụng ý thức của bản thân để xâm chiếm cơ thể của một nhân loại, giống như đoạt xá hoặc là ký sinh.

Hai thứ kết hợp với nhau có nghĩa là có thể đồng thời kiểm soát nhiều nhân loại trong tay.

Dimarco lúc trước chính là như vậy.

Gittis sửng sốt một chút, cười khổ nói:

"Quả nhiên các anh rất hiểu về những năng lực này.'

Tương Bạch Miên tạm thời không tiếp tục đề tài này, lại hỏi:

"Làm sao cô có được pho tượng Bồ Đề?"

Ánh mắt Gittis mù mờ vài giây rồi mới nói:

"Sau khi tăng nhân kia đến pháo đài Guest, sức khỏe vẫn luôn không tốt."

"Có một lần, ông ta đến nhà chúng tôi hóa duyên, tôi cảm thấy ông ta rất đáng thương, cho ông ta một ít đồ ăn còn thừa, lại hỏi bình thường ông ta ở đâu, thỉnh thoảng sẽ đưa cho ông ta chút đồ ăn và quần áo, nhưng điều kiện của gia đình tôi cũng không tốt lắm, số lần làm vậy thực ra cũng rất ít."

"Tôi không ngờ, có một buổi tối, ông ấy lại tới nhà tìm tôi, nói là cảm ơn tôi đã chiếu cố, muốn tặng pho tượng cho tôi. Lúc đó tôi cũng không rõ pho tượng này thần kỳ như vậy, cảm thấy không có gì nên đã nhận lấy."

"Lúc tôi vừa tiếp xúc với pho tượng kia, lập tức rơi vào trạng thái kỳ dị, biết nó ẩn chứa sức mạnh gì, mà lại không thấy tăng nhân kia đâu, đến hôm sau, ông ta bị người ta phát hiện chết ở khu vực nhà xưởng."

Lúc nói chuyện, Gittis cúi người xuống, cầm ba lô vải bạt đặt dưới chân lên.

Đây là chiếc ba lô cô ta đeo hàng ngày.

Tiếp đó, Gittis lấy một bức tượng làm bằng gỗ từ trong ba lô ra.

Nó có màu nâu, cao khoảng năm mươi phân, gương mặt hiền lành mang vẻ khổ đau, giống hệt pho tượng trong miêu tả của nghiệp đoàn thợ săn.

Tương Bạch Miên cảm thấy ngạc nhiên, hỏi:

"Cô không cần tiếp xúc trực tiếp với pho tượng cũng có thể sử dụng năng lực của nó?"

Pho tượng lại được đặt trong ba lô!

Tương Bạch Miên còn tưởng rằng nó được giấu trong ngăn kéo quầy lễ tân, tiện cho Gittis lúc nào cần sử dụng chỉ cần kéo ngăn tủ ra, chạm vào mặt ngoài là được.

"Đúng vậy, sau lần đầu tiên chạm tay vào, chỉ cần nó ở trong phạm vi nhất định, tôi có thể dùng năng lực của nó, cũng bị nó ảnh hưởng." Gittis không nói cụ thể phạm vi này là bao nhiêu.

Thương Kiến Diệu khen từ đáy lòng:

"Thần kỳ!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận