Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 506: Giá trị của tin tức

Nghiệp đoàn thợ của thành phố Ban Sơ nằm ở vị trí tây bắc của khu Hồng Cự Lang, trên một con phố người xe như nước.

Nó là một tòa nhà nhỏ năm tầng nằm độc lập, diện tích đại sảnh gấp mấy lần tòa nhà của đồng nghiệp ở thành phố Cỏ Dại, nhưng mức độ hiện đại hóa lại không hơn, chỉ bố trí hai mươi máy tính có thể tự động xem và nhận nhiệm vụ, còn lại đều thông qua những màn hình lớn và từng cửa sổ để hoàn thành.

Điều này sẽ khiến nghiệp đoàn thợ săn của bản địa phải sử dụng một lượng lớn nhân viên, cũng khiến rất nhiều người có thể sống dựa vào việc giảng giải cho các thợ săn di tích không biết chữ về nhiệm vụ, đại sảnh toàn người là người, nhốn nháo ồn ào vô cùng.

Sau khi Bạch Thần báo cho một người tiếp tân biết rằng phía mình có tin tức muốn bán cho nghiệp đoàn, được sự hướng dẫn của anh ta, họ đã nhanh chóng đi qua đại sảnh, lên tầng hai.

Trong quá trình này, Gnawa tất nhiên sẽ bị rất nhiều người nhòm ngó, nhưng so với những nơi khác, tần suất xuất hiện người máy ở thành phố Ban Sơ khá cao, rất nhiều đoàn đội thợ săn di tích cũng có một thành viên như thế, cho nên không ai thấy kỳ lạ.

Tầng hai, trong phòng 205.

Bạch Thần, Long Duyệt Hồng và Gnawa gặp được một ông già mặc áo dài màu đen, tóc hoa râm, mũi rất cao.

Ông ta khoảng năm mươi tuổi, đôi mắt xanh nhạt phản chiếu dáng vẻ của hai người đối diện:

"Các cô có tin tức gì muốn bán cho nghiệp đoàn?"

Bạch Thần còn chưa kịp trả lời, Gnawa cố gắng không khiến cái ghế của mình ngồi phát ra âm thanh ken két đã lên tiếng:

"Không biết nên gọi xưng hô với ông như thế nào?"

Ông già kia mỉm cười:

"Rất ít gặp người máy lễ phép như thế này."

Phần lớn người máy sẽ ưu tiên nghe lệnh của chủ nhân.

Long Duyệt Hồng nghe tiếng cảm khái này, thầm than một tiếng "hỏng rồi", vội vàng nói với Gnawa:

"Là ai dạy ông không cân nhắc đến ngữ cảnh, trực tiếp hỏi tên người khác?"

Mắt Gnawa lóe lên ánh sáng đỏ:

"Là "Này" nói, anh ta bảo phải biết phép lịch sự."

Quả nhiên... Long Duyệt Hồng tuyệt không bất ngờ.

Hắn vừa hỏi như vậy, là để khiến ông già năm mươi đối diện kia nghĩ theo hướng "người máy này bị chủ nhân dạy hư rồi", chứ không phải người máy trước mắt này rất có khả năng đến từ "Thiên đường máy móc", là một người máy thông minh.

"Đừng lúc nào cũng nghe anh ta, đầu óc anh ta không giống người bình thường lắm." Long Duyệt Hồng hiếm khi có cơ hội nói bậy bạ sau lưng Thương Kiến Diệu, đương nhiên sẽ không bỏ qua.

Ông già đối diện giơ tay đè xuống:

"Lịch sự chút cũng không phải là điều xấu."

"Tôi là Friedrich."

Bạch Thần khẽ gật đầu:

"Ông Friedrich, chúng tôi có một tin tức về con sói trắng trong dãy núi phía bắc sông Hồng Hà."

"Thật sao?" Friedrich có chút kinh ngạc: "Các cô mới từ dãy núi phía bắc quay về?"

"Không." Bạch Thần lấy một tờ giấy được gấp gọn gàng trong túi ra: "Lúc trước chúng tôi đã từng gặp một kẻ địch tương tự với con sói trắng kia, cho rằng hai bên hẳn là có sự tương tự nhất định, có thể so sánh và rút ra một vài thông tin hữu dụng."

Friedrich khẽ gõ ngón trỏ tay phải lên mặt bàn, suy nghĩ vài giây rồi nói:

"Nói cách khác, các cô không thể xác định tin tức này có tác dụng hay không?"

"Đúng vậy." Bạch Thần không phủ nhận: "Nhưng cũng giống vậy, các ông cũng không thể xác định nó có tác dụng hay không."

Cuộc đối thoại hệt như vè đọc nhịu, tiếng Hồng Hà của Tiểu Bạch còn tốt hơn mình nhiều... Long Duyệt Hồng thầm lẩm bẩm một câu.

Hắn cũng chỉ dám gọi tên hiệu của Bạch Thần ở trong lòng.

"Đại Bạch" cũng thế.

Chỉ có "Này", hắn thỉnh thoảng sẽ gọi vài tiếng, dù sao hắn và Thương Kiến Diệu cũng quen nói xấu đối phương rồi, chỉ cần suy xét đến việc sau đó có thể chịu nổi sự phản pháo của đối phương hay không thôi.

Về phần "lão Gnawa", không có ý trêu chọc, hắn cảm thấy không sao.

Friedrich thu tay phải lại, vừa cười vừa nói:

"Điều này khiến tôi có cảm giác đang đánh cược."

"Nhưng ông là nhà cái." Bạch Thần bình tĩnh đáp.

Thợ săn di tích bán tin tức cho nghiệp đoàn cần phải lo lắng đến hậu quả.

Đây không phải là mua bán một lần, nếu nghiệp đoàn nhận được tin thức, sau khi đọc xong, phát hiện anh có hiềm nghi, nhẹ là lấy lại thù lao, khấu trừ điểm tín dụng nhất định, tăng thêm ghi chép tương ứng, nặng thì cho anh vào sổ đen, thậm chí đưa ra nhiệm vụ bắt anh.

Cá nhân so sánh với nghiệp đoàn, luôn có vẻ nhỏ bé hơn, chỉ cần còn muốn dùng nghề thợ săn di tích để kiếm ăn thì có rất ít người giở trò ở phương diện này.

Đương nhiên, cũng có người lửa cháy đến đít buộc phải lừa nghiệp đoàn, nhưng như vậy cũng chỉ có thể cân nhắc sang làm "thợ săn bóng tối", không thông qua nghiệp đoàn để tiếp nhận nhiệm vụ và bàn giao nhiệm vụ, giống như những thợ săn di tích đầu tiên.

Friedrich mỉm cười:

"Cô rất bình tĩnh."

"Nói đi, các cô muốn bao nhiêu thù lao?"

"400 Orey." Bạch Thần đưa ra giá.

Cái giá này đủ để một nhà ba người ở khu Thanh Cảm Lãm sống một năm, nếu họ tương đối tiết kiệm, thậm chí có thể dùng đến hai năm.

Nhưng so với thiết bị khung xương quân dụng, cánh tay người máy, động tí là dùng "chục nghìn" để ra giá, thì thật sự là như muối bỏ bể, vật tư loại này thường đắt chỗ buôn buồn chỗ bán.

Với "Tổ điều tra cũ" mà nói, tin tức này chủ yếu là nhét đầy ví tiền đã báo động, dù sao họ cũng không đưa ra tất cả tin tức liên quan đến Kiều Sơ, hơn nữa họ cũng không hiểu đầy đủ về năng lực của đặc phái viên viện nghiên cứu Số 8 này.

Friedrich suy tư một chút rồi nói:

"Hi vọng nó xứng với cái giá này."

Lúc này ông ta cầm điện thoại bàn lên, gọi một số điện thoại, yêu cầu đối phương làm theo quy trình, xuất ra 400 Orey.

Đợi ông ta cúp máy, Bạch Thần đẩy trang giấy được gấp gọn qua.

Friedrich cầm kính lão để bên cạnh, mở tờ giấy ra, cẩn thận đọc:

"... Chúng tôi từng gặp một người tên là Kiều Sơ, thông tin của hắn được nghiệp đoàn treo giải một tấn bột mỳ... Hắn có thể khiến người ta không tự chủ được mà thích mình, say đắm mình, nghe theo mệnh lệnh của hắn... Năng lực này nghi là cái giá phải trả, chứ không phải là năng lực của người thức tỉnh... Năng lực của hắn hiện giờ đã biết là "cưỡng ép thay đổi sở thích của mục tiêu", "khiến người ta trở nên uể oải", còn lại không rõ... Con sói lớn trong dãy núi phía bắc nếu không phải bị biến dị mới nhận được năng lực mê luyến người khác thì cần cân nhắc việc nó có năng lực khác..."

Friedrich ngẩng đầu lên, nhìn về phía Bạch Thần và Long Duyệt Hồng:

"Các cô đã gặp được Kiều Sơ?"

"Các cô có thể thoát khỏi hắn, sống đến giờ?"

Ông ta kinh ngạc bởi chuyện này.

Bạch Thần chỉ vào Gnawa, nói mà mặt không đổi sắc:

"Có ông ta."

"Ông ta?" Friedrich hỏi ngược lại.

Trong tiếng Hồng Hà, xưng hô ngôi thứ hai số ít là hai từ khác nhau, vừa nghe là có thể nhận ra được.

Bạch Thần thuận miệng giải thích:

"Tôi là dân du cư hoang dã, cha mẹ chết sớm, phải dựa vào người máy thông minh chăm sóc, mới sống đến trưởng thành."

"Vậy à..." Friedrich tỏ ý đã hiểu.

Long Duyệt Hồng ngồi nghe mà líu cả lưỡi, không ngờ Tiểu Bạch cũng biết cách lừa người khác giống tổ trưởng.

Rõ ràng lúc đó không có người máy!

Hơn nữa, người chăm sóc cô lớn lên cũng không phải Gnawa!

Không biết Tiểu Bạch vốn chính là vậy hay được tổ trưởng rèn giũa... Long Duyệt Hồng rơi vào trầm tư.

Lúc này, Friedrich cảm thán nói:

"Xem ra sự quyến rũ này không có hiệu lực với người máy, đây cũng là một tin tức quan trọng."

"Được, tin tức này của các cô quả thực đáng giá 400 Orey."

Tương Bạch Miên đặt ra 400 Orey chủ yếu là đã tham khảo giá treo thưởng trước: một cân bột mỳ chất lượng bình thường ở thành phố Ban Sơ có giá khoảng từ 4 đến 6 Drasser, ước chừng bằng 0,5 Orey.

Đương nhiên, cũng chỉ là vào những năm không có tai ương, với cả ở những nơi như thành phố Cỏ Dại, thành phố Ban Sơ mà thôi, rất nhiều điểm tụ cư trên Đất Xám, một cân bột mỳ trong một vài tình huống có thể tương đương với một mạng người.

Nói tóm lại, 400 Orey ước chừng bằng 800 cân bột mỳ chất lượng bình thường, không chênh lệch nhiều so với giải thưởng lúc trước.

Chẳng mấy chốc, Bạch Thần đã lấy được 400 Orey tiền giấy.

Cô đếm 50 Orey từ trong đó ra, vừa giao cho Friedrich, vừa nói:

"Tôi muốn ủy thác một nhiệm vụ."

Friedrich chỉ xuống sàn nhà:

"Ủy thác nhiệm vụ ở bên dưới."

Bạch Thần không dừng lại, tiếp tục nói:

"Nội dung là giúp chúng tôi tìm một người bạn. Anh ta rất nhạy cảm, cũng là thợ săn di tích, thấy có người tuyên bố nhiệm vụ tìm anh ta, nhất định anh ta sẽ trốn đi, chúng tôi chỉ đành nhờ nghiệp đoàn hỗ trợ, lén ủy thác một vài thợ săn di tích có mạng lưới giao thiệp đủ lớn ở bản địa."

"Không cần tin tức chi tiết, chỉ cần nói cho chúng tôi biết anh ta đang ở đây, hoặc là thường lui tới khu vực nào là được."

Nghiệp đoàn thợ săn luôn có một vị phó hội trưởng quản lý trực tiếp các nhiệm vụ có nhu cầu bảo mật.

Friedrich cầm lấy tiền giấy, gật đầu nói:

"Chỉ chút thù lao này thì thời gian khó mà nói chắc được, không ai sẽ vì 50 Orey mà phát động tất cả người quen đi tìm người.'

"Không thành vấn đề." Bạch Thần lại lấy ra một tờ giấy.

Bên trên là dáng dấp của Hàn Vọng Hoạch mà Tương Bạch Miên vẽ ra, có thể nói là rất giống thật.

Đồng thời cô còn chú thích các nội dung như màu mắt, tên người ở bên cạnh.

Ủy thác xong chuyện này, Bạch Thần dẫn Long Duyệt Hồng, Gnawa xuống đại sảnh tầng một.

Họ tùy ý xem gần đây có nhiệm vụ nào không, không cân nhắc đến việc sẽ nhận, chủ yếu là dùng nó để lý giải tình hình hiện giờ của thành phố Ban Sơ.

Ra khỏi đại sảnh, quay lại bên đường, họ đang định chuyển đến nơi khác thì đột nhiên thấy phía trước có một đoàn xe lái qua.

Đây đều là xe con, màu đen thẫm, kính xe dường như đã được xử lý, từ bên ngoài nhìn vào không thấy bên trong.

Một đoàn xe đông như vậy khiến Long Duyệt Hồng có cảm giác khí thế ngút trời, bất giác nín thở.

Hắn nghiêng đầu liếc nhìn Bạch Thần, phát hiện cô đang kinh ngạc nhìn phía trước.

"Làm sao vậy?" Đợi đến khi đoàn xe biến mất cuối con đường, Long Duyệt Hồng lên tiếng hỏi.

"Không có gì." Bạch Thần lắc đầu.

Trong một căn phòng của phòng tắm Harvest.

"Anh nghĩ việc này liên quan đến "Giáo dục phản tri thức"?" Tương Bạch Miên nghe Thương Kiến Diệu miêu tả xong, suy nghĩ rồi hỏi lại: "Việc ám sát Hứa Lập Ngôn lúc trước là do nhà họ Triệu giở trò? Không đúng, Triệu Chính Kỳ và Triệu Nghĩa Đức cũng ở trong phòng nghị sự quý tộc, sẽ bị nổ chết cùng! Nội bộ nhà họ Triệu có mâu thuẫn?"

Thương Kiến Diệu không trả lời vấn đề của Tương Bạch Miên, tự nói:

"Còn có mấy người, tồn tại trong trí nhớ của Triệu Thủ Nhân, sinh ra và lớn lên ở trang trại, nhưng nhìn thì lại giống như là từ nhà khác ôm tới, rất nhiều chi tiết đều không giống, họ còn bình thường ra ra vào vào."
Bạn cần đăng nhập để bình luận