Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 917: Đùa dai

Sau hồi lâu im lặng, Thương Kiến Diệu "thành thực" rốt cuộc không nhịn được nữa, đưa ra lời nghi vấn:

"Vì sao chúng ta phải ngồi chồm hỗm ở chỗ này phải canh chừng căn phòng "102", mà không đi vào?"

Thương Kiến Diệu "lỗ mãng" kéo cổ áo rằn ri màu xanh xám của mình:

"Ai bảo không đi vào?"

"Là các anh đang ngăn cản tôi!"

"Đợi vượt qua giấc mơ của "Trang Sinh" hoặc là một bóng ma tâm lý nào đó, chúng ta sẽ trở thành người thức tỉnh thăm giò sâu trong "Hành lang tâm linh", đến lúc đó chưa biết chừng có thể phát hiện ra cánh cửa dẫn đến "Thế giới mới" ở trong này!"

Trong khoảng thời gian từ thành phố Đài quay về "Sinh vật Bàn Cổ", trong tình huống Tương Bạch Miên không thúc giục, các Thương Kiến Diệu một lần nữa bị tinh thần mạo hiểm và thú vui khi thử thách ảnh hưởng, lựa chọn một căn phòng không được miêu tả kỹ càng trong "Sổ tay chiếm đóng", đến gần đây mới vượt qua bóng ma tâm lý thứ hai ở trong đó.

Nói cách khác, anh cần phải thăm dò không hoàn chỉnh một căn phòng nữa, mới được tính là người thức tỉnh sâu trong "Hành lang tâm linh", có tư cách tìm kiếm cánh cửa dẫn đến "Thế giới mới".

"Muốn chết cũng đừng kéo theo chúng tôi." Thương Kiến Diệu "thâm độc" ngồi xếp bằng dưới đất, nhìn chăm chăm vào cánh cửa màu đỏ thẫm của căn phòng "102", không chớp mắt.

Lúc này Thương Kiến Diệu "bình tĩnh lí trí" vươn vai, đang từ tựa lưng vào tường thành đứng thẳng hai chân.

Anh ta mỉm cười nói:

"Mỗi ngày tôi đều tới quan sát một hồi, muốn xem lúc nào căn phòng "102" sẽ chuyển đi."

"Các anh thì vì điều gì?"

Căn phòng "102" vốn không nằm bên cạnh căn phòng tâm linh của anh, cho đến khi "Tổ điều tra cũ" gặp phải giấc mơ của "Trang Sinh" ở thành phố Đài, căn phòng này mới đột nhiên mọc ra ở vị trí trước mặt.

Tương Bạch Miên vốn tưởng rằng khi "Trang Sinh" tỉnh lại, tiểu đội nhà mình rời khỏi thành phố Đài, căn phòng "102" chắc chắn sẽ mau chóng rời đến chỗ khác, nhưng không ngờ cho đến cuối thu, khi họ quay về "Sinh vật Bàn Cổ", căn phòng "102" vẫn làm tổ ở đó.

Câu trả lời của Thương Kiến Diệu khiến các đồng nghiệp im lặng một hồi.

Qua vài giây, Thương Kiến Diệu "thành thực" mới nói ra suy nghĩ của mình:

"Tôi muốn xem anh bị bệnh gì."

"Tôi còn tưởng rằng anh định ủng hộ tôi vượt qua bóng ma tâm lý hoặc giấc mơ của "Trang Sinh"." Thương Kiến Diệu "lỗ mãng" có chút tiếc nuối.

Thương Kiến Diệu "bình tĩnh lí trí" cười nói:

"Tìm một căn phòng đơn giản hơn chút, nhanh chóng thăng cấp thành người thức tỉnh thăm dò sâu trong "Hành lang tâm linh", đợi đến khi có thực lực tương đương với Diêm Hổ, rồi hãy cân nhắc đến căn phòng "102"."

"Được." Thương Kiến Diệu "thâm độc cay nghiệt" tỏ ý tán thành.

Mười Thương Kiến Diệu lập tức hợp làm một, đi về hướng lúc trước chưa thăm dò.

Men theo tấm thảm dày màu vàng thẫm đi một hồi, Thương Kiến Diệu đảo mắt qua, trước mắt đột nhiên sáng lên.

Anh nhìn thấy một biển số phòng quen thuộc:

"506"!

Dựa theo những gì miêu tả trong "Sổ tay chiếm đóng", bóng ma tâm lí trong căn phòng này có cách để giải, chính là đủ dũng khí đối diện với nguy hiểm, cho nên thăm dò nó tương đối an toàn và đơn giản.

Nói cách khác không cần vài ngày nữa, Thương Kiến Diệu đã có thể trở thành người thức tỉnh đã thăm dò sâu trong "Hành lang tâm linh".

Suy tính vài giây, để tiến vào phòng "102", Thương Kiến Diệu "lỗ mãng", Thương Kiến Diệu "thích mới mẻ" bỏ phiếu tán thành đề nghị thăm dò căn phòng "506" của Thương Kiến Diệu "bình tĩnh lí trí".

Qua một phen tranh đấu, Thương Kiến Diệu vặn nắm đấm cửa bằng đồng thau, đẩy cánh cửa phòng "506" ra.

Vì căn phòng này được công nhận là đơn giản cho nên anh không mang "Ngọc sáu giác quan" và dây chuyền "Thiên sứ sinh mệnh" theo.

Đi về phía trước hai bước, trước mắt Thương Kiến Diệu đột nhiên xuất hiện một mặt biển sâu đen kịt.

Trong bóng đêm tăm tối, anh bước đến một hòn đảo nhỏ, xung quanh là đại dương mênh mông không thấy bờ bến.

Gió dữ gào thét thổi qua, thỉnh thoảng lại dấy lên những ngọn sóng lớn như một quả núi, khiến cho người ta cảm thấy bản thân có vẻ vô cùng nhỏ bé trước sức mạnh khổng lồ của thiên nhiên.

Rào rào, những đợt sóng lớn không ngừng vỗ vào mép hòn đảo, khiến Thương Kiến Diệu cảm thấy bản thân đang trải qua những cơn động đất nối tiếp nhau không dứt.

Bỗng nhiên, dưới mặt nước đen ngòm hiện ra một bóng đen.

Bóng đen kia rất lớn, giống như một hòn đảo khác, chỉ có điều bị nước biển bao phủ bên trên.

Trong lúc mơ hồ, bóng đen kia động đậy.

Thương Kiến Diệu nhớ nội dung trong "Sổ tay chiếm đóng", thấp giọng tự nói:

"Dũng khí đối diện với nguy hiểm..."

"Dũng khí đối diện với nguy hiểm..."

Trong lúc anh lầm bầm, không biết từ lúc nào ở sát mép hòn đảo mọc ra từng xúc tu trơn nhẵn, bên trên có những con mắt.

Những con mắt đen trắng rõ ràng nhanh chóng đảo quanh, đồng thời nhìn về phía Thương Kiến Diệu.

"Dũng khí đối diện với nguy hiểm!" Thương Kiến Diệu bị nhìn chăm chăm, trên gương mặt phấn khởi hiện ra nụ cười.

Giây tiếp theo, trên đỉnh đầu anh, trên hai vai, ngực, bụng, tay chân thò ra một đống đầu người, mọc ra những cánh tay và đôi chân tương ứng.

Mười Thương Kiến Diệu dùng cách này để xuất hiện trên hòn đảo rung lắc như sắp sụp đổ.

Sau đó, họ lúc thì lăn, Lúc thì đi, lúc thì chạy về phía bóng đen khổng lồ trốn bên dưới mặt nước đang thò những xúc tu mọc đầy mắt lên trên, xông về phía đại dương không bờ bến.

"Dũng khí là bài ca của nhân loại!" Các Thương Kiến Diệu vừa lao về phía trước vừa kêu lên.

Những con ngươi trên xúc tu trơn nhẵn đồng thời ngưng lại một giây, sau đó đồng loạt thét lên:

"Người đừng qua đây!"

Từng chiếc xúc tu rút về đáy biển, mà các Thương Kiến Diệu hoàn toàn không có ý định dừng lại.

Đúng lúc này, bầu trời giăng đầy mây đen đột nhiên nứt ra.

Cả thế giới rung lắc dữ dội, sau đó nhanh chóng tan thành từng mảnh nhỏ.

Khách sạn "U mộng", Ainol.

Bà chủ Ainol ngồi phắt dậy, ôm chặt lấy chăn, cả người run rẩy.

"Làm mình sợ gần chết, làm mình sợ gần chết, sao lại mơ thấy ác mộng khủng khiếp như vậy!" Bà ta vội vàng bật đèn lên.

Khi ánh sáng trắng thống trị cả căn phòng, xua tan tất cả bóng tối, Ainol mới thở vào nhẹ nhõm, không dám ngủ lại một lần nữa.

"Như vậy coi là vượt qua rồi?" Các Thương Kiến Diệu một lần nữa hợp nhất, lên tiếng với giọng nghi hoặc.

Anh không thấy tinh thần và năng lực của mình có chỗ nào tăng lên.

Đến khi anh ngẩng đầu lên, nhìn bốn phía, phát hiện mình đang ở một nơi khá kỳ quặc.

Cách bài trí nơi này rất giống với tổ hạng mục C-14 mà anh từng tới, bức tường được đúc bằng kim loại ngăn cách những cỗ máy móc phức tạp.

Mà người qua lại đều mặc áo dài màu trắng, đeo khẩu trang màu xanh nhạt.

"Lúc trước chỉ là một giấc mơ, bây giờ mới thuộc về bóng ma tâm lý?" Thương Kiến Diệu sờ cằm, nói.

Vẻ mặt anh dần trở nên hăng hái.

Thương Kiến Diệu đang định đi vào bóng ma tâm lý này đột nhiên anh nhớ tới một chuyện, trở tay xem đồng hồ.

"Gần tám giờ tối rồi!" Anh hô lên thành tiếng.

Ngay sau đó các Thương Kiến Diệu cùng nhất trí dừng cuộc thăm dò lần này ở đây.

Trong thế giới hiện thực, Thương Kiến Diệu đang nằm trên giường mở mắt ra.

Anh hơi nhổm dậy, kê gối đầu ra sau lưng.

Thương Kiến Diệu điều chỉnh xong tư thế, tiếng đài phát thanh bên ngoài cửa sổ đã vang lên, giọng nói mang theo cảm giác trẻ con quen thuộc rơi vào trong tay anh:

"Chào các bạn, tôi là MC tin tức giờ chẵn Hậu Di, bây giờ là tám giờ tối..."

"Hôm nay ban giám đốc mở cuộc họp, thảo luận công tác sắp xếp sinh sản trong quý cuối cùng của năm nay, thành viên ban giám đốc, phó chủ tịch Quý Trạch chỉ ra tình hình công ty trong ba quý đầu năm phát triển theo hướng ổn định, yêu cầu mọi người không xả hơi, không buông lỏng trong quý cuối cùng..."

"Lần này ban giám đốc cũng thảo luận quy mô mức thưởng cuối năm và bảo hiểm lao động năm sau, các phúc lợi liên quan..."

"Để khuấy động bầu không khí trong quý cuối cùng của năm nay, điều chỉnh trạng thái tinh thần của các công nhân viên, Ban giải trí quyết định sắp tới sẽ cử hành cuộc thi ca hát mừng xuân mới, mà người đứng đầu trong cuộc thi có cơ hội lên sân khấu biểu diễn trong buổi tổng kết cuối năm..."

Thương Kiến Diệu nghe đến đây hai mắt sáng lên, nghiêm túc suy nghĩ xem lần này mình nên hát bài nào.

Anh suy nghĩ quá chăm chú nên không nghe vào các tin tức đằng sau nữa, không biết ngủ mất từ lúc nào.

Nửa đêm, Thương Kiến Diệu đã ngủ một giấc buổi chiều, đột nhiên tỉnh lại.

Anh xoay người ngồi dậy, mặc áo khoác bông dày màu xanh lục, cầm chiếc đèn pin thô kệch có vỏ ngoài bằng nhựa màu đen, đi ra khỏi phòng.

Sau khi đến nhà vệ sinh công cộng giải quyết vấn đề cá nhân, Thương Kiến Diệu lật cổ tay xem đồng hồ, nhẹ tay nhẹ chân đi về phía ngược lại với nhà mình.

Anh đi một mạch tới số nhà 11 khu C, cũng chính là bên ngoài nhà của Long Duyệt Hồng.

Tiếp đó, anh ngồi xổm xuống vị trí chân tường đối diện nhà số 11, đặt đèn bin chiếu vào cằm, chuẩn bị bật lên bất cứ lúc nào.

"Anh muốn dọa Tiểu Hồng?" Thương Kiến Diệu "thành thực" thấp giọng hỏi các đồng nghiệp.

Thương Kiến Diệu "thích đùa" cười ha ha nói:

"Không thì sao chứ?"

"Nhưng làm sao anh biết anh ta sẽ đi vệ sinh vào giờ này?" Thương Kiến Diệu "thành thực" tỏ ý không hiểu.

Cho dù người có thói quen đi tiểu đêm, cũng không thể ngày nào cũng đi đến nhà vệ sinh công cộng vào đúng một giờ cố định ban đêm.

Hơn nữa, nhà của Long Duyệt Hồng là loại có nhà vệ sinh nhỏ!

Thương Kiến Diệu "thích nói đùa, thích trêu trọc người khác" đáp lại một cách tỉnh bơ:

"Buổi sáng lúc anh bị họ trấn áp, tôi nhân lúc kiểm soát cơ thể đã cấy ghép cho Tiểu Hồng tư duy "ba giờ đêm hôm nay đến nhà vệ sinh công cộng"."

"Nhưng làm sao anh có thể xác định bản thân sẽ tỉnh dậy vào lúc ba giờ sáng?" Thương Kiến Diệu "thành thực" gặng hỏi.

Anh ta không phát hiện mình bị cấy ghép tư duy tương ứng.

Thương Kiến Diệu "thích đùa dai" lắc đầu:

"Không xác định."

"Nếu như tôi không tỉnh, coi như giúp Tiểu Hồng rèn dũng khí."

Vừa dứt lời, anh ta đột nhiên "a" lên một tiếng: "Trong phòng chỉ có khí tức của ba nhân loại..."

"Tiểu Hồng không có trong nhà!"

Nhà họ Long có năm nhân khẩu, ngoại trừ Long Tri Cố hiện giờ đang học đại học, ở trong tầng tương ứng, hẳn là còn bốn ý thức nhân loại mới đúng.

Hơn nữa là khách quen thường ra vào nhà họ Long, Thương Kiến Diệu biết phòng của Long Duyệt Hồng ở chỗ nào, xác định bên trong không có ai.

Thương Kiến Diệu "thành thực" mỉm cười:

"Tôi biết rồi, Tiểu Hồng đến chỗ Tiểu Bạch ngủ rồi!"

"Không thú vị gì cả." Thương Kiến Diệu "thích nói đùa" lầu bầu một câu, đứng dậy quay trở về khu B.

Trong phòng 59, khu B, tầng 622.

Long Duyệt Hồng bị mắc tiểu tỉnh lại, cẩn thận bỏ tay và chân của Bạch Thần đang để trên người mình ra, chui ra khỏi tấm chăn ấm áp.

Hắn không khoác áo bông tới đây, chỉ có thể dùng áo khoác của Bạch Thần để chống chọi với cái giá rét trên hành lang.

Sau khi khoác xong áo khoác dày, Long Duyệt Hồng cầm chìa khóa, bật đèn pin, ra khỏi phòng.

Hắn không quên tiện tay đóng cửa, sau đó men theo hành lang vừa tăm tối vừa lạnh lẽo, nương theo ánh đèn màu vàng đi từng bước về phía nhà vệ sinh công cộng.

Lúc này là ba giờ đêm, trên hành lang vắng vẻ không người.
Bạn cần đăng nhập để bình luận