Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 752: Dồi dào

Long Duyệt Hồng vừa dứt lời, dường như để chứng minh những gì hắn nói, phương hướng mà hắn vừa chỉ lại vang lên một tiếng động lớn.

Ngay sau đó, là tiếng súng nổ xuyên qua màn mưa.

"Xem ra bên kia có đấu hỏa lực rồi." Sự chú ý của Thương Kiến Diệu lập tức bị chuyển đi, hăng hái đưa ra suy đoán: "Là có người tập kích họ, hay là họ tập kích người khác?"

"Ai biết được?" Tương Bạch Miên không phải là thần tiên, có thể tìm hiểu được tình huống bên kia mà không cần cơ sở.

Sau đó cô trêu trọc Thương Kiến Diệu:

"Sao vậy, muốn qua đó chủ trì chính nghĩa?"

"Lỡ đâu là chó cắn chó thì sao?" Thương Kiến Diệu thành thật luôn nói chuyện rất bộc trực.

Anh ta lập tức thở dài, dạt dào cảm xúc mà giải thích:

"Nếu như xác định có một bên vô tội, bị tập kích, vậy thì tôi bằng lòng trợ giúp một chút, nếu không thì, tôi khổ sở tiến vào "Hành lang tâm linh" làm gì?"

"Nhưng bây giờ, nếu không rõ tình huống bên kia, chẳng bằng lựa chọn đứng ngoài xem, tránh làm nhiều sai nhiều, dù sao trên Đất Xám ngày nào cũng có chuyện như thế xảy ra., không chỉ một chỗ."

"Anh rất ít khi nói nhiều như vậy." Người cảm khái không phải ai khác, chính là một Thương Kiến Diệu khác.

Mà Thương Kiến Diệu "thành thật" lại khinh thường nói:

"Xuôi ngược đều bị anh nói, tức là anh luôn có lý đúng không?"

Mắt thấy các Thương Kiến Diệu tôi một câu anh một lời chuẩn bị cãi nhau, Tương Bạch Miên hít một hơi, nói:

"Dừng!"

Giờ phút này, cô không khỏi đau đầu, chỉ cảm thấy sau khi Thương Kiến Diệu tiến vào "Hành lang tâm linh", bản thân rõ ràng chỉ dẫn theo ba tổ viên, lại nhọc lòng như đang chỉ huy cả một đại đội hành động.

Mức độ cãi vã của mười Thương Kiến Diệu chẳng khác nào bằng một trăm người khác!

Tương Bạch Miên lấy lại tinh thần, ra lệnh cho đám người Long Duyệt Hồng:

"Mọi người thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đề phòng, tránh bị vạ lây lại phản ứng không kịp."

"Rõ, tổ trưởng!" Người lớn tiếng trả lời vẫn là Thương Kiến Diệu.

Long Duyệt Hồng và Bạch Thần không do dự, mở cốp sau xe jeep, mỗi người xách một thùng gỗ ra.

Một thùng đựng áo giáp thông minh sinh học loại hình "Tắc kè hoa" mới nhất, một thùng đựng thiết bị khung xương quân dụng loại "M-45" khá mới.

Bởi vì một phần chức năng của thiết bị khung xương quân dụng trùng lặp với cánh tay người máy loại hình T1 của Long Duyệt Hồng, cho nên, để tối đa hóa thực lực, hiện giờ hắn dùng áo giáp thông minh sinh học nhiều hơn là thiết bị khung xương quân dụng.

Mà lần này, trước khi ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, "Tổ điều tra cũ" một mặt đổi bộ áo giáp thông minh sinh học loại "Tắc kè hoa" tịch thu được sang loại hình mới nhất, mặt khác thì xin thêm một bộ giáp thông minh sinh học hệ "Thiết xà Hắc Trảo".

Nói cách khác, hiện giờ "Tổ điều tra cũ" tổng cộng có ba bộ thiết bị khung xương quân dụng, hai bộ áo giáp thông minh sinh học, mà tổng cộng mới có bốn thành viên gốc các-bon.

Mức độ phân phối này được coi là xa xỉ trên Đất Xám.

Nếu như "Tổ điều tra cũ" không nhân lúc khoảng thời gian nghỉ ngơi, xin cải tạo lại xe jeep, làm cốp sau rộng hơn, thì cho dù áo giáp thông minh sinh học không chiếm không gian lắm, hai bộ mới phải sử dụng một chiếc thùng gỗ, thì họ cũng không thể chứa nổi tất cả vật phẩm.

Căn cứ vào trang bị hiện có của tổ đội, Thương Kiến Diệu thậm chí có suy nghĩ hoang đường, mong muốn được thử hiệu quả khi người máy thông minh mặc áo giáp thông minh sinh học.

Đến khi Bạch Thần và Long Duyệt Hồng chuẩn bị sẵn sàng cho trận đấu, bắt đầu thăm dò xung quanh, Tương Bạch Miên và Thương Kiến Diệu một người cầm áo giáp thông minh sinh học loại "Thiết xà Hắc Trảo", một người lấy thiết bị khung xương quân dụng loại "AC-45" ra.

Phạm vi năng lực lớn nhất của Tương Bạch Miên lúc này mới được mười lăm mét, cho nên cô chú trọng dùng áo giáp thông minh sinh học loại "Thiết xà Hắc Trảo", có thể bao bọc toàn thân, năng lực chống đạn vô cùng tốt, gần như hòa vào đêm đen, như vậy cô có thể ẩn giấu ý thức bản thân, đội mưa bom bão đạn, lẻn đến gần kẻ địch mới sử dụng năng lực.

Năng lực liên quan đến ảo giác của lĩnh vực "Gương Vỡ" có phạm vi bao phủ rộng hơn rất nhiều so với năng lực thuộc lĩnh vực "Trang Sinh".

Mà Thương Kiến Diệu mặc thiết bị khung xương quân dụng, có thể vừa sử dụng "Tứ chi thiếu sót động tác", "Thanh viên văn học - Người quái đản", vừa dùng hỏa lực như súng bắn lựu đạn, trang bị laser, vũ khí điện từ để áp chế trong khoảng cách một trăm mét.

Cài xong khóa áo cuối cùng, Thương Kiến Diệu ngẩng đầu nhìn về phía Tương Bạch Miên và Long Duyệt Hồng, lên tiếng:

"A ha ha!"

"Hai người mặc như thế thật buồn cười!"

Tuy áo giáp thông minh sinh học chỉ mô phỏng công năng chứ không phải ngoại hình, Tương Bạch Miên không đến mức mang theo đầu rắn, Long Duyệt Hồng cũng không giống như tắc kè hoa, nhưng nhân viên thiết kế của "Sinh vật Bàn Cổ" dường như luôn hi vọng có thể thể hiện được một chút đặc thù của tên gọi trên ngoại hình, vì vậy, áo giáp thông minh khác nhau sẽ có phong cách khác nhau.

Về phương diện này, khoa trương nhất là áo giáp thông minh loại hình "Thằn lằn", nhân viên "Sinh vật Bàn Cổ" mặt nó vào thực sự giống như một con thằn lằn hình người.

"Tắc kè hoa" và "Thiết xà Hắc Trảo" còn tương đối bình thường, nhưng cái đầu chỗ vị trí mắt trên mũ giáp lồi ra rõ ràng, cái sau thì mang theo một cái đuôi không ngắn, nói là dùng để giữ thăng bằng trong lúc vận động tốc độ cao.

"Anh, cười, rất, nhiều, lần, rồi!" Tương Bạch Miên gằn từng chữ, "nhắc nhở" Thương Kiến Diệu.

Có điều, cô cũng không thể nổi giận, bởi vì lúc trước Thương Kiến Diệu mặc thử, bản thân anh ta cũng đã từng cười nhạo mình.

Bốn người cứ thế canh giữ bên cạnh xe jeep, nhìn màn mưa lất phất bên ngoài tòa nhà, cho đến khi tiếng súng, tiếng nổ đã hoàn toàn lắng xuống.

Qua một hồi nữa, sau khi xác nhận ban đêm đã yên tĩnh trở lại, Long Duyệt Hồng thở phào một hơi:

"Xem ra bất kể bên nào đạt được thắng lợi, cũng không có suy nghĩ tự dưng kiếm chuyện."

"Nhóm người phía sau kia có lẽ không biết đến sự tồn tại của chúng ta, muốn tự nhiên kiếm chuyện cũng không có cách nào." Thương Kiến Diệu "thành thật" có sao nói vậy.

Long Duyệt Hồng nhất thời nghẹn lời, cố kìm ý muốn giơ tay gãi đầu.

Để phát huy tác dụng của cánh tay người máy loại hình T1, bộ áo giáp thông minh sinh học loại hình "Tắc kè hoa" đã đặc biệt cải tạo phần tay phải, có thể kéo ra một khe hở, thò tay ra ngoài.

Tương Bạch Miên thấy thế, hỏi Thương Kiến Diệu:

"Lúc trước anh nói cái gì mà lùi ra không bị tổn thương là như thế nào?"

Thương Kiến Diệu lập tức kể lại từ đầu đến cuối chuyện mình không theo "tài liệu tiến công", lựa chọn căn phòng "912", kết quả một lần nữa gặp được du thuyền kia.

"Anh thật sự là dồi dào tinh thần tìm đường chết." Tương Bạch Miên cảm khái từ đáy lòng.

Rõ ràng có "tài liệu tiến công" để tham khảo, cần gì phải tìm căn phòng lạ để mạo hiểm!

Đúng vậy đúng vậy... Long Duyệt Hồng thầm phụ họa, Bạch Thần cũng khẽ gật đầu một cái.

Thương Kiến Diệu cảm thấy đây là đang khen ngợi:

"Đương nhiên!"

"Nếu luôn đi theo "tài liệu tiến công", sẽ rất khó có thêm thu hoạch, khó phát hiện ra nguyên nhân thế giới cũ bị hủy diệt, nguồn gốc của "Bệnh vô tâm" và bản chất của "Hành lang tâm linh"."

"Giống như lúc trước, nếu không phải chúng ta hành động không theo lẽ thường, để Tiểu Hồng leo ra bên ngoài cửa sổ nhìn tình hình trong phòng ngủ chính, thì làm sao phát hiện được sự bất thường của phòng 302?"

"..." Tương Bạch Miên ngẩn ra, có cảm giác suýt chút nữa bị tên này thuyết phục rồi.

Cô nhanh chóng tìm lại logic:

"Có căn phòng trong "tài liệu tiến công" không có nghĩa là không có thu hoạch thêm, giống như "101", "205"."

Nói đến đây, Tương Bạch Miên bỗng bật cười: "Nếu bản thân Tiểu Hồng không có điểm đặc thù, cũng không có "Ngọc sáu giác quan", lúc tiến vào phòng sẽ lập tức sản sinh ảnh hưởng, cho thấy bất cứ ai đứng ở ngoài cửa sổ nhìn vào phòng ngủ chính của phòng 302, đều có thể phát hiện ra hài cốt và tấm chăn đỏ."

"Từ đó suy rộng ra, liệu có một nơi, cách một thứ gì đó, là có thể nhìn thấy "Thế giới mới"?"

"Cánh cửa của thời gian." Bạch Thần nói ra suy nghĩ của mình: "Cửa sổ của phòng ngủ chính phòng 302 cùng loại với nó."

Tương Bạch Miên "ừm" một tiếng thật dài, nghiêng đầu nói với Thương Kiến Diệu:

"Đêm nay tạm thời đừng thử nữa, đề phòng bất trắc, ngày mai tìm thời gian thử lại xem có đặc thù gì không."

Thương Kiến Diệu "lỗ mãng, hấp tấp" cuối cùng lựa chọn nghe theo:

"Được."

Mưa tạnh, gió ngừng, cả đêm không có động tĩnh gì.

Lúc "Tổ điều tra cũ" rời khỏi khu phế tích thành phố này, ánh mặt trời đã chiếu xuyên qua mấy tầng mây, rọi những tia sáng xuống.

Mà đội ngũ tối hôm qua đã sớm rời đi.

Xe jeep của "Tổ điều tra cũ" lái mấy tiếng đồng hồ về phía Nộ Hồ, đi vào một vùng bình nguyên hoang vu rộng lớn.

Đám người Tương Bạch Miên đang muốn đến một con sông ô nhiễm không nặng ở gần đó để bổ sung thêm nước, đột nhiên nhìn thấy cách đó hơn hai trăm mét, có một đoàn xe đang lấy nước nấu cơm.

Họ có thất cả sáu chiếc xe, chủ yếu là xe việt dã, số lượng gần hai mươi.

"Là nhóm người đêm qua?" Tương Bạch Miên nghiêng người nhìn Thương Kiến Diệu ở hàng sau.

"Số lượng không đúng." Bây giờ là Thương Kiến Diệu "bình tĩnh lý trí".

Tương Bạch Miên trầm ngâm rồi nói:

"Vậy chúng ta lấy nước xa chút."

Trong tình huống này, bảo giữ khoảng cách ít nhất hơn ba trăm mét, tránh bị đối phương bất tri bất giác dùng năng lực ảnh hưởng đến.

Sau "Tổ điều tra cũ" khi tìm được vị trí cạnh bờ sông, một chiếc xe leo núi màu xanh thẫm trong đội ngũ kia quay lại, đi về phía họ.

Lúc hai bên còn cách khoảng hơn trăm mét, người trong xe leo núi thò đầu ra, cao giọng hô lên:

"Chúng tôi muốn hỏi thăm chút chuyện!"

Tương Bạch Miên suy nghĩ một chút, gật đầu với Thương Kiến Diệu.

Thương Kiến Diệu lập tức lấy chiếc loa phóng thanh màu xanh trắng ra, đáp lại:

"Phải trả thù lao!"

Bên kia im lặng một lát rồi nói:

"Được!"

Xe leo núi ngày càng gần, Long Duyệt Hồng và Bạch Thần đều lùi về gần cốp sau, chuẩn bị sẵn sàng hành động.

Lúc còn mười mét, chiếc xe màu xanh đậm dừng lại, hai người một trái một phải đẩy cửa bước xuống.

Họ đều là đàn ông người Đất Xám, mặc quần áo màu đen bình thường, một người gần bốn mươi tuổi, mặt chữ điền, lông mày rậm, một người trông bề ngoài trẻ hơn chút, lông mày như kiếm, sống mũi cao thẳng.

Lúc hai người đi đường, tư thế đều thẳng, bước đi gần như giống hệt nhau.

"Xưng hô thế nào?" Người đàn ông nhiều tuổi hơn chút ung dung hỏi.

Tương Bạch Miên không đáp mà hỏi lại:

"Các anh muốn hỏi chuyện gì?"

Người đàn ông lớn tuổi kia gật đầu nói:

"Từ nơi này đến chợ Đá Đỏ còn bao lâu?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận