Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 758: Bố trí

Ngoài miệng Tương Bạch Miên nói vậy nhưng trong lòng lại không nghĩ thế, cô hỏi các tin tức liên quan đến nhiệm vụ của "Tổ điều tra cũ":

"Các anh có hiểu biết gì về khu phế tích thành phố Thiết Sơn không?"

Ullrich có hình tượng cá nhân cẩn thận tỉ mỉ, vô cùng nghiêm túc, cũng không vì mình đã trở thành hội trưởng lâm thời của ủy ban quản lý "Chiếc thuyền Noah ngầm" mà qua loa có lệ trước mặt đám người Tương Bạch Miên, biểu hiện bên ngoài dường như quay trở về quá khứ, đang đối diện với Dimarco như một tên bạo chúa, thái độ cung kính đến mức không nhìn ra được chút sai sót nào.

Có lẽ đây là bản năng và thói quen của ông ta.

Trước khi Dimarco bị giết chết, ông ta đã làm quản gia và người chấp sự cả nửa đời người.

Mà nửa đời người của ông ta đối với rất nhiều dân du cư hoang dã mà nói cũng gần bằng cả đời.

Cho dù vận may của họ không tệ, không gặp phải tai nạn và rủi ro gì, nhưng chỉ hai vấn đề là dinh dưỡng không tốt và môi trường xung quanh tương đối ác liệt đã có thể khiến họ qua tuổi trung niên, tình trạng sức khỏe bắt đầu xuống dốc, dần dần bệnh tật triền miên, cho đến lúc chết đi, mà lúc này, thường họ mới chỉ hơn bốn mươi, thậm chí còn không đến.

Cho nên, trong một vài điểm tụ cư của dân du cư hoang dã, những người có tuổi tác hơn ba mươi lăm đều tính là người già.

Ullrich sắp xếp lời lẽ, trả lời câu hỏi của Tương Bạch Miên:

"Người của "Chiếc thuyền Noah ngầm", thậm chí người của toàn bộ chợ Đá Đỏ đều không có hiểu biết gì về khu phế tích thành phố Thiết Sơn."

"Trải qua thời kỳ hỗn loạn, trật tự bên này bước đầu được khôi phục, lúc có đủ lực để mở rộng khai thác nguồn tài nguyên ở bên ngoài, khu phế tích thành phố Thiết Sơn đã bị khai quật gần như toàn bộ, không có quá nhiều giá trị, mà chúng tôi lại đi theo con đường buôn lậu, cho nên..."

Ullrich còn chưa dứt lời, nhưng ý tứ rõ ràng đến mức trẻ con cũng nghe hiểu.

Ông ta dừng một chút, lại nói:

"Có lẽ đám quái núi sẽ rõ ràng hơn."

"Thế giới cũ bị hủy diệt chưa được bao nhiêu năm, họ đã vào sâu trong Thiết Sơn, chắc hẳn có tiếp xúc với khu phế tích bên kia dãy núi."

"Ừm." Tương Bạch Miên khẽ gật đầu.

Cùng lúc đó, cô thầm lẩm bẩm một câu: Ông ra đời sau Lịch Mới, không biết về giai đoạn giữa của thời kỳ hỗn loạn, "Chiếc thuyền Noah ngầm" cũng rất có lực, chỉ có điều lúc đó Dimarco đặt trọng tâm vào việc đối chọi với Diêm Hổ và cư dân trên đảo giữa hồ, sau đó người của giáo phái Cảnh Giác tới truyền giáo..."

Tương Bạch Miên theo câu trả lời của Ullrich, hỏi về một chuyện đã từng dặn dò trước đó:

"Cũng gần một năm rồi, các ông qua lại với người cá và quái núi như thế nào?"

Người thoáng nghiêng về phía trước, chỉ còn một nửa mông ngồi trên ghế sofa.

Ông ta từ tốn đáp lại:

"Một năm qua, vì trận chiến với chợ Đá Đỏ lúc trước, người cá và quái núi đều bị tổn thất nghiêm trọng, không hay tập kích bên này nữa, thế cục tương đối ổn định."

"Họ cũng không bài xích việc qua lại với chúng tôi, muốn dùng khoáng sản trong núi, đặc sản trong hồ để đổi lấy những vật phẩm buôn lậu hữu dụng như lương thực, vũ khí, thuốc thang."

"Nhưng họ vẫn rất đề phòng con người, mang theo sự thù hận rõ rệt, nếu không phải người của "Chiếc thuyền Noah ngầm" không tham dự vào trận chiến phòng ngự của chợ Đá Đỏ lúc ấy, tôi nghĩ việc qua lại sẽ không thuận lợi như thế."

"Sau nhiều lần tiếp xúc, một bộ phận người cá và quái núi có thái độ ôn hòa hơn với chúng tôi, tôi cũng dặn dò những người phụ trách giao dịch nói một vài chuyện mang theo chút nhân tính, văn minh với họ. Nói đi nói lại cho họ biết sở dĩ con người là con người, mấu chốt không phải là vẻ bề ngoài. Dường như họ rất thích nghe những chuyện này, ít nhất không bài xích việc nói chuyện với chúng tôi."

Trước khi rời khỏi chợ Đá Đỏ, để thỏa mãn "lý tưởng vĩ đại" của Thương Kiến Diệu, giúp người cá, quái núi và cư dân của chợ Đá Đỏ hóa giải thù hận, không còn tấn công lẫn nhau nữa, hơn nữa cũng để ngăn cản anh dùng "Thằng hề suy luận", thực hiện một bầu không khí hòa bình giả tạo, Tương Bạch Miên cố ý dặn các ủy viên của ban quản lý "Chiếc thuyền Noah ngầm", bảo họ tổ chức đội ngũ buôn lậu, tiếp xúc với người cá và quái núi, thông qua sự tương tác giữa hai bên, truyền bá quan niệm, kéo gần khoảng cách giữa hai bên.

Cô không hy vọng xa vời việc này sẽ có hiệu quả trong vòng vài năm, ít nhất phải đợi qua hai đời người, thù hận cơ bản bị lãng quên thì chuyện này mới xảy ra được.

Hơn nữa, ở giữa còn phải cố gắng duy trì trạng thái "đình chiến" giữa hai bên, thông qua buôn lậu để thỏa mãn nhu cầu cơ bản của người cá và quái núi, dựa vào trao đổi để giảm khát vọng trở về chợ Đá Đỏ của họ, bày ra sức mạnh trấn áp tâm linh của họ.

Nói chung đây là một chuyện phức tạp lại khó khăn, tuyệt đối không đơn giản như những gì mà Thương Kiến Diệu nói.

Nghĩ tới đây, Tương Bạch Miên đột nhiên ngẩn người.

Cô ngạc nhiên phát hiện ra, đối với Thương Kiến Diệu bây giờ mà nói, chuyện này thực sự dễ dàng như những gì anh ta nói.

Hiện giờ anh ta đã là người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh", hơn nữa còn nắm giữ năng lực "Dẫn dắt tư duy", nó có thể thể hiện các đặc điểm của "Tư duy cấy ghép" và "Thằng hề suy luận", nếu muốn để người cá và quái núi tiếp nhận một quan niệm hoặc một suy nghĩ nào đó, không phải là chuyện quá dễ dàng hay sao.

Hơn nữa, hai quần thể người không hoàn chỉnh như người cá và quái núi có số lượng cũng không nhiều lắm, Thương Kiến Diệu vất vả một chút, bí mật một chút, dùng dăm bữa nửa tháng là có thể "bao phủ" toàn bộ.

Sau đó dẫn dắt họ định kỳ nghe đài phát thanh, củng cố "hiệu quả điều trị".

Việc này hẳn là có thể khiến người cá và quái núi chung sống hòa bình với cư dân chợ Đá Đỏ thời gian dài, cho đến khi mối thù khắc cốt ghi tâm này biến mất theo cái chết của những người không hoàn chỉnh kia.

Về phần bên chợ Đá Đỏ, có giáo đường Cảnh Giác trông coi, chắc chắn Thương Kiến Diệu không thể nào làm được chuyện gì ở quy mô lớn, nhưng cũng may cư dân chợ Đá Đỏ không có hứng thú đối với vùng khỉ ho cò gáy, chỉ cần người cá, quái núi không đến trêu trọc họ, phần lớn người ở đây đều bằng lòng giữ nguyên hiện trạng.

Trong lúc suy nghĩ, Tương Bạch Miên thay đổi nét mặt, thiếu chút nữa lắc đầu ngay trước mặt đám tổ viên Long Duyệt Hồng và người của ủy ban quản lý "Chiếc thuyền Noah ngầm".

Cô bắt đầu cân nhắc đến việc dùng năng lực của người thức tỉnh để giải quyết mạnh mẽ vấn đề ở chợ Đá Đỏ!

Lúc trước theo cô thấy đây là hành vi khá tàn nhẫn, dùng năng lực trực tiếp thay đổi ý chí của người khác, về bản chất không khác nào chế tạo ra con rối, chỉ thích hợp sử dụng với kẻ địch.

Mà bây giờ tuy cô vẫn cảm thấy không thể thực hiện như trước, nhưng lại không nhịn được mà liệt kê các phương án tương ứng ra.

"Phù, vẫn phải tôn trọng ý chí của người cá và quái núi, không thể vì hay tự trêu trọc mình là nhân vật phản diện mà thực sự sẽ làm việc của nhân vật phản diện..."

"Có điều, nếu tương lai vẫn không trấn áp được khát vọng quay trở về chợ Đá Đỏ của người cá và quái núi, cũng như không tìm được cách để dân cư thị trấn chấp nhận, đối diện với một cuộc xung đột có khả năng đổ máu quy mô lớn, tạm thời dùng năng lực áp chế một chút, để họ tiếp tục duy trì hòa bình, cũng là một cách có thể cân nhắc..."

"Trên Đất Xám, tuyệt đối không thể quá đề cao đạo đức, đôi khi sẽ hại chết rất rất nhiều người... So với việc ý chí của họ bị bóp méo vài năm, để nhiều người được sống sót, chào đón ánh bình minh hơn, thì sự áy náy không coi vào đâu..." Tương Bạch Miên nghiêng đầu liếc nhìn Thương Kiến Diệu.

Cô không biết người đang kiểm soát cơ thể lúc này là Thương Kiến Diệu nào, dù sao anh ta cũng không có biểu hiện nhộn nhạo muốn thử khi nghe thấy những gì Ullrich nói.

"Các ông làm rất tốt, chuyện này cần phải kiên trì thời gian dài." Tương Bạch Miên gật đầu với Ullrich, Dư Thiên và Baldur.

"Làm ăn với người cá và quái núi cũng mang đến lợi ích cho chúng tôi." Ullrich bày tỏ, cho dù hội trưởng danh dự Tiết Thập Nguyệt không dặn nhóm người mình, người của ủy ban quản lý "Chiếc thuyền Noah ngầm" cũng sẽ tiếp tục làm việc này.

Tương Bạch Miên "ừm" một tiếng, trầm ngâm một chút rồi nói:

"Lần sau các ông giao dịch là lúc nào?"

Ullrich chưa trả lời ngay, mà nói:

"Các cô muốn lúc nào cũng được, nhưng phải nói trước một ngày cho tôi biết, tôi sẽ phái người liên lạc với họ."

Ha, cựu quản gia - hội trưởng lâm thời thực sự rất chu đáo, có thể nghe ra được ẩn ý của mình... Thảo nào người có tiền, có địa vị ở thế giới cũ đều muốn tìm một quản gia tốt... Tương Bạch Miên dùng khóe mắt liếc nhìn Long Duyệt Hồng và Thương Kiến Diệu, phát hiện họ một người tỏ vẻ nghi hoặc không hiểu, một người đang để hồn bay đi đâu.

Trầm ngâm một hồi, Tương Bạch Miên hỏi:

"Chiều mai gặp người cá, chiều ngày kia gặp quái núi được chứ?"

"Không thành vấn đề." Ullrich đáp, vẻ trầm ổn không thay đổi.

Sau khi trao đổi xong việc khác, đuổi ba người của ủy ban quản lý "Chiếc thuyền Noah ngầm" đi, Tương Bạch Miên đứng dậy vươn vai một cái, không cần giữ hình tượng:

"Đêm nay ở tầng này, tranh thủ trước khi lão Gnawa tới, gặp người cá và quái núi cho xong."

Long Duyệt Hồng rốt cuộc không nhịn được nữa, lên tiếng hỏi:

"Tổ trưởng phải gặp quái núi tôi có thể hiểu được, là để thu thập thêm thông tin về khu phế tích thành phố Thiết Sơn, nhưng gặp người cá có ý nghĩa gì?"

Tương Bạch Miên mỉm cười:

"Lần trước tôi đã muốn làm việc này, nhưng lúc đó thực lực của chúng ta còn quá yếu, biết nhiều chưa chắc đã là chuyện tốt."

"Mọi người còn nhớ chuyện thần sứ người cá không?"

"Nhớ." Bạch Thần là người trả lời đầu tiên.

Mà thời gian tỉnh táo của Thương Kiến Diệu hôm nay không được dài lắm, đầu lại bị choáng rất nghiêm trọng.

Tương Bạch Miên nói mang theo ý cười:

"Người phát hiện ra miếu thần của Diêm Hổ đầu tiên không phải là thần sứ người cả, mà là một vài thanh niên trong tộc người cá."

"Họ lên đảo, vào thị trấn, phát hiện ra ngôi miếu thần kia, cảm thấy có chút kỳ dị, không dám đi vào, phái người thông báo cho thần sứ người cá."

"Tôi đang nghĩ lúc đó họ ở trong thị trấn đợi thần sứ người cá đến, thời gian có phải hơn nửa tiếng đồng hồ không."

Nghe đến đó, Long Duyệt Hồng lập tức ngộ ra.

Hắn nhớ lúc trước khi thăm dò hòn đảo giữa hồ, công ty có đưa ra ba hạng mục chú ý:

"Trong thần miếu thần không được quá mười lăm phút, ở khu vực xung quanh miếu thần không được quá nửa tiếng đồng hồ, các nơi khác trên hòn đảo không được quá ba ngày."

Đám người cá kia không tiến vào miếu thần, cũng không ở trên đảo quá ba ngày, nhưng rất có khả năng họ ở gần khu vực miếu thần, cũng chính là trong thị trấn kia một khoảng thời gian, để đợi thần sứ người cá đến!

Long Duyệt Hồng hỏi dò:

"Tổ trưởng, cô muốn điều tra xem đám người cá kia sau đó hoặc lúc đó có xuất hiện sự bất thường nào không à?"

Bốp bốp bốp, Thương Kiến Diệu cố gắng gượng dậy, vỗ tay.

Tương Bạch Miên thỏa mãn gật đầu:

"Đúng vậy."

Nói xong cô chỉ ra cửa:

"Kiếm đồ ăn trước, sau đó ngủ sớm dậy sớm, đêm nay không đi ra ngoài."

Cô vừa dứt lời, Thương Kiến Diệu cố ý thấp giọng nói:

"Thật sự không đi ra ngoài?"

"Không đi nghe xem đám người ở giáo đường Cảnh Giác đang cãi nhau điều gì sao?"

"Tạm thời không cần." Tương Bạch Miên lắc đầu.

Thương Kiến Diệu "thích mới lạ" tiếp tục hạ thấp giọng, nói:

"Sự giải nghĩa khác nhau về giáo lý sẽ phản ánh khác nhau vào trong phong tục tập quán hằng ngày, phong tục tập quán đấy..."

Anh cố gắng nhấn mạnh chữ "phong tục tập quán" một lần nữa.

Tương Bạch Miên do dự một chút.

"Dù sao cũng còn sớm." Bạch Thần ở bên cạnh nói chen vào một câu.

"Được rồi." Tương Bạch Miên thở hắt ra: "Đến giáo đường Cảnh Giác hỏi thăm người cảnh báo Tống, tránh để người ta nói mình không lịch sự."
Bạn cần đăng nhập để bình luận