Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 864: Kéo tơ bóc kén

Nghe xong tiếng loa phát thanh, Long Duyệt Hồng vốn đang ngồi trên giường đứng phắt dậy.

Chuyện phát triển hoàn toàn vượt ngoài dự liệu của hắn.

Người nhận được đầu đạn hạt nhân lại muốn dùng nó để cho nổ Ô Bắc, tiễn hàng trăm nghìn người xuống địa ngục!

Hơn nữa, hắn ta còn dùng loa phát thanh để uy hiếp, lan truyền chuyện này rộng rãi, dường như muốn thưởng thức biểu hiện kinh hoàng, tuyệt vọng, sụp đổ của cư dân Ô Bắc.

Đây đúng là một tên điên!

Một quả bom khinh khí cỡ nhỏ rơi vào tay người như vậy đúng là một tai họa.

"Tổ trưởng, làm sao bây giờ?" Long Duyệt Hồng nhìn về phía Tương Bạch Miên.

Hắn cũng không bị căng thẳng quá độ, trở nên hoảng loạn, mất đi năng lực suy nghĩ, sau khi trải qua rèn luyện thời gian dài như vậy, lúc gặp phải tình huống tương tự hắn vẫn có thể giữ được sự bình tĩnh cơ bản.

Sở dĩ hắn trực tiếp hỏi Tương Bạch Miên, là vì hắn nhớ tổ trưởng vừa đề cập đến chuyện ủy viên Hoàng của Ủy ban thống nhất vật tư Ô Bắc bảo sau khi nhận được phản hồi vào ngày mai hoặc ngày kia, "Tổ điều tra cũ" sẽ tiếp nhận kiểm tra kỹ càng, rời khỏi Ô Bắc.

Giờ phút này, trừ phi trực tiếp trở mặt với "Quân cứu thế", dựa vào năng lực bản thân cố gắng xông ra khỏi Ô Bắc, nếu không, buộc phải cân nhắc đến vấn đề này.

Tương Bạch Miên không lập tức trả lời, mà hơi cau mày, nói như có điều suy nghĩ:

"Đừng nôn nóng, tôi cảm thấy việc này quá đột ngột, có chút kỳ lạ..."

"Đúng vậy, đúng vậy." Thương Kiến Diệu phụ họa.

Bạch Thần thử phỏng đoán suy nghĩ của Tương Bạch Miên:

"Thời gian bắt đầu trò chơi này quá kỳ lạ, không sớm cũng không muộn."

"Nếu như nói hắn ta đang đợi quân đội vào thành phố, Ô Bắc giới nghiêm, mọi người không thể nào tự do ra ngoài, hoàn toàn có thể tuyên bố trò chơi bắt đầu vào tối hôm qua."

"Chuyện này không phải là càng kéo dài thì xác suất thất bại càng lớn hay sao?"

Thương Kiến Diệu "thành thực" đưa ra đáp án của mình:

"Có lẽ cho đến mấy phút trước hắn mới tìm được cơ hội, tạm thời khống chế hệ thống phát thanh của toàn bộ Ô Bắc, lúc trước muốn tuyên bố đều không thể tuyên bố được."

Ra đầu đường phát tờ rơi quá dễ bị bại lộ, chỉ có người của "Giáo dục phản tri thức" mới thích làm vậy.

Tương Bạch Miên gật đầu:

"Tôi cảm thấy hắn làm như vậy là vẽ rắn thêm chân."

"Nếu thật sự muốn dùng việc cho nổ Ô Bắc, thỏa mãn dục vọng ở phương diện nào đó làm mục tiêu, chắc chắn phải lén lút tiến vào thôn, không nổ súng, như vậy xác suất thành công mới cao."

"Không, không, không." Thương Kiến Diệu lắc lắc ngón tay: "Có lẽ hắn chỉ là một tên điên, muốn thưởng thức sự ghê tởm của nhân tính và bộ dạng sụp đổ của nhân loại trước khi cho nổ thì sao?"

Tương Bạch Miên vốn định đáp lại một câu "kẻ điên như vậy thường không khống chế được hành vi của bản thân, rất ít người có thể hoàn thành được phương án tương ứng", nhưng nghĩ lại, cô nhớ ra trên Đất Xám có sự tồn tại của người thức tỉnh.

Người thức tỉnh hiến tế tinh thần khỏe mạnh vừa có năng lực, vừa có lực hành động, ví dụ như Thương Kiến Diệu phiên bản hắc ám tuyệt đối có thể làm ra chuyện tương tự.

Tương Bạch Miên dừng lại một chút, nhìn quanh một vòng rồi nói:

"Ý của tôi là, có một đoạn phát thanh như thế, có một thông báo về trò chơi như thế, trong lúc tâm trạng hoảng loạn, Ủy ban thống nhất vật tư Ô Bắc xác suất cao sẽ động viên khẩn cấp, sơ tán từng nhóm cư dân và vật tư ra khỏi Ô Bắc."

"Ba ngày là đủ để biến nơi đây thành một thành phố trống không, đến lúc đó chỉ có thể cho nổ kiến trúc, vị kia sẽ vừa ý sao?"

Nghe tổ trưởng phân tích như vậy, Long Duyệt Hồng cũng dần dần cảm thấy không đúng.

Thương Kiến Diệu "thành thực" lại cố tranh luận:

"Có lẽ tên điên kia không muốn nổ chết mọi người, hắn chỉ muốn tạo ra một cuộc hỗn loạn, thưởng thức vẻ hoảng loạn của mọi người."

Là một người bị bệnh tâm thần, cách nói của Thương Kiến Diệu khiến cho đám người Tương Bạch Miên, Gnawa có mặt ở đây đều không thể phản bác.

Ở phương diện này anh là "người chuyên nghiệp".

Một vị "chuyên gia" khác, Thương Kiến Diệu nhu nhược nhát gan nhưng độc ác nham hiểm nhanh chóng cười nhạo chính mình:

"Đổi thành tôi, chắc chắn sẽ thêm một câu vào cuối đoạn phát thanh."

"Trong vòng ba ngày Ô Bắc chỉ được vào không được ra, nếu có một người tự ý thoát ra tôi sẽ cho nổ đầu đạn hạt nhân trước thời hạn."

"Như vậy, bất kể mục đích là hủy diệt Ô Bắc, giết chết phần lớn người ở đây, hay là thưởng thức các biểu hiện khoa trương của nhân loại trong nguy hiểm, đều có thể đạt được hiệu quả tối đa!"

Giỏi thật, Long Duyệt Hồng thầm kêu gào trong lòng.

Thương Kiến Diệu thâm hiểm độc ác đã chứng minh một cách hoàn mỹ cái gọi là kẻ điên nguy hiểm cực độ, trí thông minh cực cao.

Có một "chuyên gia" như thế ở đây, vấn đề ẩn giấu trong đoạn phát thanh thông báo vừa rồi nhất thời trở nên rõ ràng.

Các ý tưởng của Tương Bạch Miên theo đó cũng xâu chuỗi lại.

Cô khẽ mỉm cười nói:

"Thấy mầm biết cây, chỉ căn cứ vào tình huống hiện thực và nội dung đoạn phát thanh, chúng ta có thể suy đoán được chuyện này có hai khả năng."

"Một, phần tử khủng bố kia điên thì điên, đầu óc không được tốt lắm, quên mất thêm một câu cuối cùng vào đoạn phát thanh "trong lúc trò chơi diễn ra, Ô Bắc chỉ được vào không được ra", thực ra tính khả năng của tình huống này không cao lắm, tên ngu xuẩn hẳn là sẽ sớm để lộ ra sơ hở, mà cho dù trước đó có đủ loại nguyên do khiến cho hắn chưa bị bại lộ, sau khi phát đoạn thông báo kia, hắn cũng không nhảy nhót được bao lâu nữa, xác suất cao là không thể cho nổ đầu đạn hạt nhân."

"Hai, hắn cố tình không thêm câu trong "lúc diễn ra trò chơi, Ô Bắc chỉ được vào không được ra", khiến quy tắc tồn tại sơ hở..."

Nói đến đây, Tương Bạch Miên một lần nữa nhìn quanh một vòng:

"Mục đích thật sự của hắn có lẽ là ép Ủy ban thống nhất vật tư Ô Bắc sơ tán mọi người trong thành phố."

"Chỉ khi sơ tán quy mô lớn trong trạng thái khẩn cấp này hắn mới có cơ hội đục nước béo cò!"

Việc này... Long Duyệt Hồng nghe vậy cho có linh cảm.

Bạch Thần cũng hiểu ra.

Người lên tiếng trước mọi người chính là Gnawa, ông ta gật gật cái cổ bằng kim loại, nói:

"Kẻ kia muốn nhân lúc sơ tán quy mô lớn, chuyển đầu đạn hạt nhân ra khỏi thành phố?"

"Nếu không thì trong trạng thái giới nghiêm, với năng lực động viên và tổ chức của "Quân cứu thế" cùng lực lượng người thức tỉnh của họ, chưa đến vài ngày đã tìm ra được người kia, tìm đầu đạn hạt nhân về."

Bốp bốp bốp, tiếng vỗ tay của Thương Kiến Diệu không bao giờ đến muộn.

Lúc này, tầng một của khách sạn vang lên tiếng huyên náo, nơi đó dường như đã trở nên tương đối hỗn loạn.

"Tổ điều tra cũ" nhìn nhau một cái, Tương Bạch Miên chỉ xuống sàn nhà:

"Chúng ta cũng xuống xem một chút đi."

Lúc trước họ thảo luận đã nghe thấy có rất nhiều khách trọ rời khỏi phòng đi ra hành lang, đi thẳng xuống tầng một.

Sau khi "Tổ điều tra cũ" xuống tầng một, phát hiện các lái buôn quá cảnh để buôn bán, thợ săn di tích từ ngoài đến đang vây lấy quản lí khách sạn Thẩm Khang và một phần nhân viên vào giữa, thi nhau la hét:

"Mau cho chúng tôi đi!"

"Nơi này quá nguy hiểm."

"Tôi tới đây để làm ăn, không phải là phần tử nguy hiểm, mau cấp giấy chứng minh cho tôi rời khỏi thành phố!"

"Ô Bắc bị người ta đặt đầu đạn hạt nhân rồi, còn không mau chóng sơ tán mọi người ra ngoài?"

Trong lúc các khách trọ nhao nhao nói, điện thoại trên quầy lễ tân khách sạn đổ chuông.

"Tôi, tôi đi nhận một cuộc điện thoại, có lẽ có chỉ thị mới nhất." Quản lý khách sạn Thẩm Khang lau mồ hôi lạnh trên trán, nhân cơ hội xuyên qua đám người đến nhận điện thoại.

Sau một phen "vâng vâng", "được được", vẻ mặt Thẩm Khang thả lỏng khá nhiều, xoay người nói với các khách trọ trong khách sạn:

"Các vị đừng hốt hoảng, Ủy ban thống nhất vật tư Ô Bắc chúng tôi đang nghiên cứu phương án sơ tán khẩn cấp, yên tâm, sớm nhất là vào chiều hôm nay, muộn nhất là buổi sáng ngày mai chúng ta có thể rút khỏi Ô Bắc, lúc này còn cách thời điểm đầu đạn hạt nhân phát nổ rất lâu!"

Nghe thấy câu này, đám người Long Duyệt Hồng, Bạch Thần đồng thời đưa ánh mắt về phía Tương Bạch Miên: Khả năng cao là suy đoán của tổ trưởng chính xác rồi.

Tương Bạch Miên không hề đắc ý vì điều này.

Nếu nói Ủy ban thống nhất vật tư Ô Bắc không có ai thông minh, không phát hiện ra vấn đề, cô cảm thấy người nghĩ như vậy mới là ngu xuẩn.

Đây chính là cùng bày ra dương mưu.

Trong tình huống sự uy hiếp của đầu đạn hạt nhân đã bị phơi bày, "Quân cứu thế" vẫn mang tôn chỉ cũ không thể không sơ tán dân chúng!

Tương Bạch Miên lập tức làm một dấu tay, ra hiệu cho các tổ viên đi theo mình.

Quay trở lại phòng ở tầng ba, cô nhìn Gnawa đang đóng cánh cửa gỗ lại, nói với Thương Kiến Diệu:

"Thực lực của anh bây giờ có thể xâm nhập hệ thống phát thanh Ô Bắc, làm ra loại tuyên bố như vừa rồi không?"

"Ừm, tiền đề là trong phạm vi năng lực."

Thương Kiến Diệu suy nghĩ một chút, tiếc nuối lắc đầu:

"Vẫn chưa được, tôi chỉ có thể khiến cho giọng của MC vặn vẹo nghe không rõ."

"Trừ phi tôi có thể cấy ghép tư duy tương ứng cho MC từ trước."

"Giọng nói không giống." Hôm qua Long Duyệt Hồng nghe đài phát thanh Ô Bắc, biết rằng giọng nói vừa rồi không thuộc về bị MC nào.

Tương Bạch Miên "ừm" một tiếng:

"Xem ra, thực lực của phần tử khủng bố kia vượt qua "Này", cho dù chưa tiến vào "Thế giới mới", có lẽ cũng sắp tìm thấy cổng vào rồi."

"Chưa chắc, tôi không thể xâm nhập, nhưng lão Gnawa có thể." Thương Kiến Diệu mỉm cười, chỉ vào Gnawa: "Xâm nhập đài phát thanh lại không phải chỉ có một cách thức, người thức tỉnh hùng mạnh có thể, mà người máy thông minh cũng làm được."

"Cũng phải." Tương Bạch Miên tiếp nhận cách giải thích này, nhét nó vào phạm vi suy xét.

Cô lại để lộ vẻ mặt suy tư:

"Còn có một vấn đề, vấn đề trên tuyến thời gian."

"Cái gì?" Long Duyệt Hồng hỏi với giọng hơi căng thẳng.

Tương Bạch Miên tự nói tiếp:

"Buổi trưa ngày 15 chúng ta nghe nói đến chuyện mất trộm vật tư quân sự, đến buổi chiều hai phản đồ đã bị phát hiện, cùng chết, đồng thời, căn cứ vào sự vật mà bọn họ để lại phán đoán, bọn họ đã tới Ô Bắc, giao vật tư quân sự bị mất cho ai đó."

"Mà từ điểm tụ cư kia đến Ô Bắc nhanh nhất cũng phải mất hơn tám tiếng đồng hồ, nói một cách khác, hai tên phản đồ kia rời khỏi Ô Bắc chậm nhất là vào sáng ngày 15, đương nhiên họ còn có thể ngồi máy bay, nhưng như vậy thì quá huênh hoang, quá phách lối."

"Buổi chiều ngày 16 chúng ta tới Ô Bắc, đến Sở nhập cảnh lấy giấy thông hành, sau đó nơi này bắt đầu giới nghiêm."

Tương Bạch Miên dừng một chút, đưa ra tổng kết:

"Từ sáng sớm ngày 15 đến chạng vạng ngày 16, người nhận được đầu đạn hạt nhân có đủ thời gian và cơ hội đưa nó ra khỏi thành phố, không cần lo bị giới nghiêm sau đó, nhưng bây giờ xem ra đầu đạn hạt nhân vẫn còn trong thành phố Ô Bắc."

"Vì sao chứ?"

"Hắn mắc bệnh lề mề?" Thương Kiến Diệu trả lời không chút do dự.

Tiếp đó anh tự phản bác mình:

"Có thể mục đích của phần tử khủng bố kia chính là cho nổ Ô Bắc, giết chết phần lớn người ở đây, chỉ có điều hắn lựa chọn để mọi người nhìn thấy hy vọng, sau đó trong quá trình sơ tán đột nhiên nói một câu "lừa các người đó", rồi cho nổ đầu đạn hạt nhân."

Tương Bạch Miên nói tiếp:

"Còn một khả năng nữa."

"Người nhận được đầu đạn hạt nhân kia lúc đó đã gặp phải chuyện ngoài ý muốn nào đó, nên mới phải trì hoãn hai ngày, bị lệnh giới nghiêm giữ lại bên trong thành phố!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận