Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 1020: Đường tắt

Tương Bạch Miên ở hàng ghế sau bật cười một tiếng:

"Chắc chắn sẽ không đơn giản như vậy đâu."

"Nếu bắt được một đặc phái viên, sau đó tẩy não hắn, câu ra nhân viên nội bộ phụ trách đưa đón, là có thể tìm thấy vị trí cụ thể của viện nghiên cứu Số 8, vậy thì họ đã sớm bị các thế lực lớn hợp sức treo cổ rồi."

"Tôi nghi ngờ sau khi đặc phái viên đến địa điểm gặp mặt đã được giao hẹn, trước khi nhân viên nội bộ phụ trách đưa đón đến, sẽ có một cuộc thẩm tra kín đáo, thông qua các phương pháp tương tự với đọc ký ức, xác nhận người quay về không có vấn đề gì."

"Hoặc là, viện nghiên cứu Số 8 vẫn luôn thông qua vệ tinh còn có thể sử dụng mà mình nắm giữ, giám sát khu vực xung quanh địa điểm gặp mặt, vừa phát hiện có vấn đề lập tức phóng tên lửa ra, đồng thời tiêu diệt cả phe ta lẫn phe địch."

"Nói chung, tiếp theo chúng ta phải đưa ra một loạt phương án nhắm vào các tình huống khác nhau, xem có thể nghĩ ra được cách thức đi vòng qua những sự hạn chế này không."

Việc này không thể hoàn thành trong thời gian ngắn được, ngay cả bản thân Tương Bạch Miên hiện giờ cũng không có đầu mối gì.

Đặc biệt là vị giáo sư Tần của viện nghiên cứu Số 8 kia có thể xóa bỏ ký ức ở quy mô lớn, hơn nữa còn thăm dò đến chỗ sâu trong "Hành lang tâm linh", phạm vi ảnh hưởng của năng lực sẽ không nhỏ, nếu ông ta thực sự nấp trong bóng tối, cách một cự ly khá xa âm thầm tra xét những gì Murray và Benito đã trải qua, "Tổ điều tra cũ" rất khó phát hiện ra, trước khi xóa bỏ ký ức ở quy mô lớn, chắc chắn có thể đọc xem chúng trước.

Quan trọng hơn là, giáo sư Tần chưa chắc đã trốn ở khu vực xung quanh địa điểm gặp mặt, ông ta hoàn toàn có thể "mai phục" Murray và Benito trên đường về từ trước, khiến người ta khó lòng đề phòng.

Long Duyệt Hồng không nói nữa, Thương Kiến Diệu cũng rơi vào trầm tư.

Lúc họ quay trở lại khách sạn "Lửa và thép", Spant đã bàn giao công việc với Gittis, bắt đầu trực ca đêm.

Nhưng người buôn bán tin tình báo Gittis này cũng không rời đi, ngồi ở trên ghế sô pha có chút cũ kỹ ở đại sảnh, nhìn ra cửa với đôi mắt không có tiêu cự.

Không biết cô ta đang suy nghĩ cái gì, cho nên Thương Kiến Diệu rón rén đi đến trước mặt cô ta, cô ta mới đột nhiên tỉnh táo lại.

"Thế nào, thông tin chuẩn xác không?" Gittis chậm rãi đứng lên, mở miệng hỏi.

Thương Kiến Diệu hỏi một đằng đáp một nẻo, tỏ vẻ như hiểu ra:

"Cô đang chờ chúng tôi về?"

"Sợ chúng tôi quỵt tiền?"

Thấy Spant tò mò nhìn về phía này, Gittis thấp giọng nói:

"Tám đồng vàng đại kỵ sĩ không phải là con số nhỏ, rất nhiều công nhân không ăn không uống, không nuôi con cũng phải mất hai ba năm mới tích góp được."

Lúc này Tương Bạch Miên tiến lên hai bước, lấy ra sáu đồng vàng đại kỵ sĩ đưa cho Gittis:

"Còn thiếu hai đồng, trong vòng ba ngày sẽ đưa cho cô."

Bởi vì "Tổ điều tra cũ" đã thanh toán phần lớn, cho nên Gittis cũng không dây dưa chuyện này nữa, thu tiền lại, gật đầu một cái rồi nói:

"Hiệu suất của các cô rất cao, nhanh như vậy đã hoàn thành kiểm chứng."

"Bắt được người không?"

"Không." Tương Bạch Miên thành khẩn lắc đầu.

Họ quả thực không bắt được, chỉ giao lưu thân thiện với Murray và Benito thôi.

Thương Kiến Diệu lại tỏ vẻ khiếp sợ, nhìn Gittis nói:

"Là người buôn bán tin tình báo xuất sắc nhất pháo đài Guest, trước khi chúng tôi quay lại, chẳng phải cô đã biết chúng tôi có bắt được mục tiêu hay không sao?"

"Thì ra cũng có lúc cô không biết!"

Gittis im lặng vài giây, nói:

"Trong vòng ba ngày nhớ trả nốt khoản còn lại."

Thương Kiến Diệu không nói nên lời.

Gittis không để ý đến họ nữa, dùng tư thế như mộng du ra khỏi khách sạn "Lửa và thép", biến mất ở nơi mà đèn đường không chiếu tới.

"Các anh mua thông tin về phương diện nào mà lại thanh toán nhiều đồng vàng vậy?" Tuy rằng Spant không nghe rõ "Tổ điều tra cũ" và Gittis nói chuyện gì, nhưng có thấy họ đưa cho đồng nghiệp mình mấy đồng vàng đại kỵ sĩ, nhất thời có chút kinh ngạc và tò mò.

Tương Bạch Miên mỉm cười, đi tới nói:

"Hai đồng vàng đại kỵ sĩ, chúng tôi sẽ nói cho anh biết."

Spant áng chừng ví tiền, bỏ qua lòng hiếu kỳ không cần thiết.

Thương Kiến Diệu sán lại gần, thân thiết hỏi:

"Cô ấy thiếu tiền lắm hả?"

"Tôi không rõ lắm." Spant lắc đầu: "Tôi chỉ biết cha mẹ cô ấy vẫn luôn mắc bệnh, bình thường cô ấy phải mua một ít dược phẩm và thuốc sinh học."

"Vậy à?" Thương Kiến Diệu gật đầu.

Nói chuyện phiếm vài câu, "Tổ điều tra cũ" trở lại lầu, vào phòng.

Họ không lập tức thảo luận làm thế nào để lợi dụng Murray và Benito để định vị vị trí cụ thể của viện nghiên cứu Số 8, mà trao đổi về sự sắp xếp tiếp theo.

"Murray và Benito có thể bị gọi về bất cứ lúc nào, chúng ta chưa chắc còn có thời gian rảnh đi Konimis." Long Duyệt Hồng nhìn Thương Kiến Diệu, nói.

Như vậy, kế hoạch tìm kiếm tung tích của cha Thương Kiến Diệu lại được đẩy về sau.

"Có lẽ viện nghiên cứu Số 8 đã rời tổng bộ đến Konimis." Thương Kiến Diệu nói với vẻ thờ ơ: "Hai chuyện này cái nào trước, cái nào sau, tôi đều không có ý kiến."

Tương Bạch Miên khẽ gật đầu nói:

"Kế hoạch chắc chắn phải căn cứ theo tình huống cụ thể để có sự điều chỉnh tương ứng, hiện giờ không vội thay đổi, chưa biết chừng viện nghiên cứu Số 8 không có ý định gọi Murray và Benito quay về, mà phái vị giáo sư Tần kia đến, để họ phối hợp tìm thêm một người như More nữa thì sao?"

Điều này hoàn toàn có khả năng, mà "Tổ điều tra cũ" lại có cơ hội bắt được một nhân vật cấp giáo sư của viện nghiên cứu Số 8 ở pháo đài Guest.

Người cấp cao như vậy có xác suất nhất định biết vị trí cụ thể của viện nghiên cứu Số 8!

Đương nhiên, ông ta còn chưa là thành viên của "Hội liên tịch giáo sư", Tương Bạch Miên cũng không dám đảm bảo ông ta sẽ biết rõ.

Bạch Thần mím môi một cái rồi nói:

"Mấy ngày tiếp theo, chúng ta một bên chờ Murray và Benito truyền tin tức lại, một bên có thể tiếp tục đến gặp những người còn lại trong danh sách mà Gittis đưa cho, tranh thủ lấy được thêm nhiều thông tin liên quan đến cha "Này"."

Họ còn có ba người chưa đến gặp.

Tương Bạch Miên cân nhắc rồi nói:

"Trong vòng ba ngày, nếu như Murray và Benito còn chưa nhận được lệnh triệu tập quay về viện nghiên cứu Số 8, chúng ta phải cân nhắc đến việc âm thầm theo dõi, thậm chí bảo vệ bọn họ, bởi vì điều này chứng tỏ viện nghiên cứu Số 8 đã làm trước một cuộc thẩm tra, đợi xác nhận họ không có vấn đề gì mới liên lạc với bọn họ."

"Trong ba người còn lại trong danh sách mà Gittis đưa, Smith còn chưa quay lại pháo đài Guest, chúng ta có đủ "thân thiết" với ông ta, đến lúc đó không lo không nói chuyện được, mà Phó đoàn trưởng đoàn kỵ sĩ bản địa Iman và hội trưởng nghiệp đoàn thợ săn Franz, tôi định mua câu trả lời tương ứng từ chỗ Gittis."

"Hả?" Long Duyệt Hồng không ngờ tổ trưởng của họ sẽ chọn "lười biếng".

Tương Bạch Miên cười nói:

"Năng lực tình báo của Gittis đã được chứng thực, điểm này mọi người đều rõ như ban ngày."

"Nếu mất một đồng vàng đại kỵ sĩ có thể nhận được câu trả lời thành thật của một trong những mục tiêu trọng yếu, vậy vì sao chúng ta còn phải lãng phí thời gian mạo hiểm, vất vả tới gặp Iman và Franz?"

"Nếu nhận được đáp án không hài lòng, có nghi ngờ, thì lúc ấy thử tiếp cũng không muộn."

Long Duyệt Hồng vừa cảm thấy việc này quả thật có lý, vừa cho rằng như vậy giống như đi đường tắt, khiến tiểu đội mất đi tính chủ quan năng động, nếu cứ thế, nhóm người mình sẽ trở nên lười biếng, thả lỏng, không có tư tưởng rõ ràng.

Nhưng người buôn tin tình báo giống như Gittis lại không phải muốn gặp là gặp được, chỗ nào cũng có... Qua một phen đấu tranh tư tưởng, Long Duyệt Hồng lựa chọn chấp nhận phương án này.

Đây đúng là cách bớt việc nhất, tiện nhất, tiết kiệm thời gian nhất.

"Vậy cần tốn thêm hai đồng vàng đại kỵ sĩ, mà chúng ta còn nợ Gittis hai đồng." Bạch Thần chỉ ra vấn đề lớn nhất.

Đó chính là "Tổ điều tra cũ" không có tiền.

Trong phòng nhất thời im lặng, Tương Bạch Miên qua một hồi mới nói:

"Đợi Murray và Benito xác nhận chuyển đến căn phòng an toàn, chúng ta sẽ coi tin tình báo của Gittis đưa cho thành do chúng ta điều tra ra, giao nó cho quản lý trị an Yergai, như vậy ít nhất có thể đổi được một đồng vàng đại kỵ sĩ."

"Sau đó, chúng ta nhân cơ hội xin một ít tư liệu, xem có thể tìm được manh mối gì trong chuyện pho tượng Bồ Đề không, từ đó nhận ít tiền thưởng."

"Tư liệu gì?" Thương Kiến Diệu tò mò hỏi.

Tương Bạch Miên mỉm cười:

"Đến lúc đó anh sẽ biết."

Sáng hôm sau, sau khi thông qua Gnawa nhận được điện báo của Murray và Benito, năm thành viên của "Tổ điều tra cũ" lên xe jeep, đến thẳng Sở trị an của pháo đài Guest.

Nó là một tòa tháp nằm trong pháo đài cổ, bên ngoài có tường bao và là kiến trúc chủ thể.

Chẳng mấy chốc, đám người Thương Kiến Diệu gặp được Yergai.

Vị quản lý trị an đã thay đồng phục màu xanh thẫm này quan sát "Tổ điều tra cũ" vài lần:

"Có thu hoạch rồi?"

"Đúng vậy." Tương Bạch Miên đưa tranh chân dung ra: "Chúng tôi đã hỏi được tướng mạo của tay súng bắn tỉa kia."

Đây đúng là hỏi.

Yergai tiếp nhận bức tranh chân dung, nhìn tỉ mỉ.

"Tay súng bắn tỉa kia xuất hiện cuối cùng ở quảng trường nhà More, nghi là ở cùng một tòa nhà trọ với More." Nhân cơ hội này, Tương Bạch Miên nói ra những gì nhóm người mình đã trải qua: "Chúng tôi tìm được một vài người chứng kiến ở khu vực này, còn đóng giả làm người của Ủy ban dùng điện an toàn đến kiểm tra từng nhà, nhưng không phát hiện ra mục tiêu, ừm, có mấy căn phòng không ai ở, không ai mở cửa."

Yergai khẽ gật đầu:

"Tôi sẽ lập tức tổ chức nhân lực qua đó kiểm tra lần lượt, nếu như xác nhận thông tin của các cô hữu dụng, các cô sẽ nhận được một đồng vàng đại kỵ sĩ làm thù lao."

Tương Bạch Miên không có thắc mắc gì, lại nói:

"Ngài quản lý trị an, chúng tôi muốn sao chép ít tài liệu từ chỗ các ông."

"Tài liệu gì?" Yergai cảnh giác hỏi.

Tương Bạch Miên nở nụ cười vô hại:

"Tư liệu về tất cả các vụ án hình sự, vụ án tranh chấp trong pháo đài Guest, ghi chép nhập viện của bệnh viện tâm thần và những ca tử vong trong vòng hai tháng gần đây, nếu có cấp bậc bảo mật khá cao, chúng tôi chỉ cần biết có chuyện như thế là được."
Bạn cần đăng nhập để bình luận