Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 495: Anh em tình thâm

"Tổ điều tra cũ" vừa sắp xếp xong thì sắc trời trở tối, nắng chiều như nhuộm một lớp lụa mỏng màu cam lên toàn bộ thành phố.

Đám người Tương Bạch Miên thay quần áo, cất kỹ "Rêu băng" và "Liên hợp 202", chậm rãi ra khỏi "Cửa hàng súng A Phúc", đi vào phố Nam.

Sau khi đến những điểm tụ cư cỡ lớn kiểu này, họ không muốn ăn đồ hộp, bánh quy và lương khô nữa.

"Náo nhiệt hơn nhiều so với lúc trước." Long Duyệt Hồng đi trên đường, nhìn xung quanh, nói.

Lúc này trên phố Nam, người đến kẻ đi, quần áo đủ loại, có người giống như đến từ rừng sâu núi thẳm, có người mặc ra được phong cách của thế giới cũ.

Xe cộ chậm rãi đi lại giữa họ, hệt như phá tan một con sóng để đi về phía trước.

Mà những quán mỳ, tiệm cơm, nhà hàng hai bên, bất kể là đẹp xấu, gần như đều ngồi kín người.

Nghe thấy tiếng cảm khái của Long Duyệt Hồng, Bạch Thần nói một câu vô cùng đơn giản:

"Vốn có ít thợ săn di tích đến vào mùa đông."

Sau khi vào xuân, một lượng lớn thợ săn di tích từ những điểm tụ cư xung quanh và các thế lực khác nhau đều đổ về đây, hoặc tìm cơ hội, hoặc giao dịch những thứ thu hoạch được, khiến thành phố Cỏ Dại từng gặp biến động lấy lại cảnh tượng của ngày xưa.

"Thơm quá..." Thương Kiến Diệu không để ý đến chuyện này, ngửi mùi thơm của đồ ăn đang thoang thoảng trong không khí, tích cực tìm kiếm nhà hàng còn chỗ trống.

Lúc Tương Bạch Miên đảo mắt qua, phát hiện đã tới gần nơi có quảng trường trung tâm, không ít người tụ tập trong góc, trong ngõ hẻm, không biết đang làm gì, mà mỗi khi đội tuần tra đi qua, họ lại tỏ vẻ như không có chuyện gì xảy ra.

Nhận thấy Tương Bạch Miên đang nhìn chằm chằm những người đó, Bạch Thần thuận miệng nói:

"Một vài chợ đen cỡ nhỏ."

Thấy Long Duyệt Hồng không hiểu lắm, cô lại giải thích thêm:

"Phố Tây là thị trường giao dịch ngầm, chủ yếu dùng số lượng lớn hàng hóa, vật phẩm vi phạm lệnh cấm và tiền tệ để trao đổi. Mà những vật phẩm mà thợ săn di tích tìm ra được từ trong phế tích, rất nhiều thứ không thể phân loại, khó có thể trực tiếp giao dịch với người thu mua tương ứng, đi vào chợ chính quy sẽ phải tốn một khoản vật tư, mà đây là khoản mà không phải ai cũng bằng lòng gánh."

"Họ lựa chọn đi khắp hang cùng ngõ hẻm tự chào hàng, tự động tạo thành các loại chợ đen loại nhỏ thế này, bên trong có rất nhiều vật phẩm kỳ lạ của thế giới cũ."

Nghe đến đó, Long Duyệt Hồng hiểu ra, tò mò hỏi:

"Trong này có những vật rất có giá trị không?"

"Ví dụ như, vật phẩm cố định hóa khí tức của người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh"?"

Hắn vừa dứt lời, Thương Kiến Diệu đã cười ra tiếng:

"Anh xem nhiều tư liệu giải trí của thế giới cũ lắm rồi đấy."

Cũng phải, vật phẩm này rơi vào tay người bình thường, càng giống như tai họa hoặc lời nguyền, một khi tiếp xúc lâu, tất nhiên sẽ xảy ra vấn đề, khiến người ta có thể dễ dàng nhận ra sự bất thường của họ... Long Duyệt Hồng ngượng ngùng thừa nhận bản thân đã nghĩ nhiều rồi.

"Rất ít." Bạch Thần trả lời câu hỏi trước của hắn: "Nếu có thời gian, lại có kiến thức, cũng có thể sàng lọc ra vật phẩm tốt từ trong chợ đen cỡ nhỏ, giá cả thường thấp hơn giá trị thật của nó."

Đi thêm vài bước nữa, Long Duyệt Hồng đột nhiên thấp giọng nói:

"Bên kia có người đang quan sát chúng ta, tôi vừa nhìn sang, anh ta đã nhìn sang chỗ khác."

"Bên kia cũng có một..."

Tương Bạch Miên mỉm cười:

"Không tệ, có thể ra nghề được rồi."

"Mấy người kia hẳn là người giám sát phố Bắc, không cần để ý."

Cô và Thương Kiến Diệu, Bạch Thần đã phát hiện ra sớm hơn Long Duyệt Hồng, trạng thái nhìn lén trai xinh gái đẹp và dò xét chú ý chặt chẽ đến hướng đi hiển nhiên không giống nhau.

Lúc họ đang nói chuyện, Thương Kiến Diệu phát hiện một cửa hàng có tên "Thức ăn nhanh đặc sắc" có hai bàn trống.

"Bên kia!" Anh xoa bụng, chỉ về hướng đó.

Tương Bạch Miên thế nào cũng được, dẫn nhóm "Tổ điều tra cũ" đi đến đó chiếm lấy một cái bàn bốn người.

Nhà hàng thức ăn nhanh này rất ít món, chỉ có bảy tám cái nồi xếp thành một hàng, trong nồi đang đun các thức ăn khác nhau.

Phía dưới chúng là một cái bàn có nhiều loại bếp giản dị, than củi, than đá đều đang đỏ lửa, giữ cho thức ăn trong nồi được nóng.

Thương Kiến Diệu liếc nhìn lại, nhận ra thức ăn trong phần lớn nồi là gì: Trứng xào cà chua, khoai tây hầm thịt ba chỉ, thịt kho tàu, mấy món rau mùa hầm lẫn lộn...

Gần như cùng lúc đó, Tương Bạch Miên biết được cửa tiệm này bán cái gì: Cơm trộn!

"Tôi muốn ăn cơm trộn khoai tây hầm thịt." Tương Bạch Miên nhìn về đám người Long Duyệt Hồng.

"Tổ điều tra cũ" vẫn còn Orey, Drasser và Cass thừa lại lúc trước, không cần phải đi đổi tiền ngay.

"Tôi cũng vậy." Thương Kiến Diệu giơ tay lên lau khóe miệng.

"Tôi muốn ăn thịt kho tàu."

"Tôi muốn ăn trứng xào cà chua."

Long Duyệt Hồng và Bạch Thần lần lượt nói.

Sau khi quyết định bữa tối xong, họ kiên trì ngồi đợi.

Mà những thợ săn di tích ngồi xung quanh ăn cơm thỉnh thoảng lại quan sát họ mấy lần.

Một mặt là cảm thấy vui tai vui mắt, mặt khác là thầm nghi hoặc trong lòng.

Dù sao đội ngũ có tướng mạo vóc dáng xuất chúng như thế vẫn khá hiếm thấy ở thành phố Cỏ Dại.

Ngay cả ông chủ nhà hàng cũng nhìn thêm vài lần về phía này.

Ông ta cầm đĩa, múc một muôi cơm, đắp một lớp thức ăn lên trên, chưa đến một phút đồng hồ đã làm xong bốn phần cơm trộn.

Một chữ, "nhanh"!

Thương Kiến Diệu chăm chú trộn nước sốt khoai tây hầm ba chỉ vào cơm, cũng đếm xem có tổng cộng bao nhiêu miếng thịt.

"Ba miếng nhỏ." Anh thở dài một tiếng.

Cũng may anh không nói lớn tiếng... Tương Bạch Miên vừa trộn cơm, vừa cười nói:

"Nhà hàng nhỏ kiểu này lấy được bao nhiêu thịt chứ? Hơn nữa, thịt nhiều, giá cũng đắt hơn, rất nhiều thợ săn di tích không ăn nổi."

Thương Kiến Diệu "ừm" hai tiếng, chuyên tâm xúc một thìa cơm đã ngấm sốt bỏ vào miệng.

Đúng lúc này, ngoài cửa có một chiếc xe đỗ lại.

Đó là một chiếc xe con có kính chống đạn tối màu và bọc thép rất dày.

Triệu Nghĩa Đức đẩy cửa xuống xe, giả vờ kinh ngạc kêu lớn:

"Khứ Bệnh, các cậu đã về rồi?"

Giọng của hắn vang vọng trong cửa tiệm "Đồ ăn nhanh đặc sắc", khiến các thợ săn di tích đồng loạt nhìn sang.

Sau khi nhìn rõ dáng vẻ hắn, con ngươi của những thợ săn di tích đều phóng to: Quý ngài này vừa nhìn đã biết là rất có thân phận, địa vị!

Chiếc xe sau lưng hắn là thứ mà phần lớn thợ săn di tích không cải tạo nổi; xung quanh hắn có mấy người đứng rải rác nghi là vệ sĩ; chiếc quần màu đen hơi bó cùng chiếc áo cùng màu có cúc áo khảm vàng của hắn, trong gọn gàng sạch sẽ, nhìn còn rất mới; trông hắn có da có thịt, gương mặt hồng hào, ở Đất Xám hầu như không đủ chất dinh dưỡng mà nói, trông hắn không giống người bình thường...

Mấy thợ săn di tích ở ngoài cửa mắt tinh hơn, nhìn thấy trên kính chắn gió của chiếc xe kia có kẹp theo giấy thông hành.

Đó là giấy thông hành vào phố Bắc!

Có lẽ đây là một vị quý tộc... Những thợ săn di tích hiểu nhiều về thành phố Cỏ Dại đều cúi đầu xuống.

Nghe thấy Triệu Nghĩa Đức gọi, Thương Kiến Diệu đứng phắt dậy, cũng ngạc nhiên kêu lên:

"Thì ra lúc trước anh không nhận ra chúng tôi."

"Tôi còn tưởng rằng anh không nhận người anh em này nữa."

Anh em... Mấy thợ săn di tích đang vùi đầu ăn cơm đồng thời nghiền ngẫm từ tiếng Đất Xám này.

Đội ngũ kia quả nhiên không đơn giản! Họ đều cảm thán trong lòng.

Vẻ mặt Triệu Nghĩa Đức cứng lại vài giây, cố gắng để mình cũng tỏ ra vô cùng kinh ngạc:

"Buổi chiều chúng ta có gặp nhau sao?"

Không để Thương Kiến Diệu có cơ hội trả lời, hắn vội vàng đổi đề tài:

"Đi, tới nhà tôi!"

"Ở thành phố Cỏ Dại, tôi không cho phép các cậu ăn thứ này."

Vẻ mặt Thương Kiến Diệu đột nhiên trở nên nghiêm túc, khiến trong lòng Triệu Nghĩa Đức giật thót.

"Không được, đã bắt đầu ăn rồi, không thể lãng phí lương thực." Thương Kiến Diệu nghiêm túc giải thích.

"Đúng đúng." Triệu Nghĩa Đức không dám phản bác.

Thương Kiến Diệu lập tức chỉ vào bên cạnh, nói với ông chủ tiệm đồ ăn nhanh:

"Bạn tôi tới rồi, lấy thêm cho cái ghế."

Bình thường chuyện này đều là do khách tự làm, nhưng sau khi thấy quý ngài nghi là quý tộc kia, ông chủ từ đằng sau bếp lò đi ra, cầm một cái ghế vuông đặt vào bên cạnh bàn của Thương Kiến Diệu.

Triệu Nghĩa Đức nhìn thấy cửa tiệm trơn bóng đầy dầu, nặn ra nụ cười:

"Việc này không an toàn lắm thì phải?"

"Có tôi ở đây!" Thương Kiến Diệu tỏ vẻ "có phải anh không tin tôi không".

Long Duyệt Hồng bên cạnh anh, Tương Bạch Miên và Bạch Thần ở đối diện anh đều cúi đầu nhịn cười phát mệt.

Triệu Nghĩa Đức thầm hít vào một hơi, lấy khăn tay trắng ra, lau trán.

"Chúng ta là anh em, làm sao tôi không tin cậu chứ?" Hắn đáp lại Thương Kiến Diệu một câu trước, sau đó nói với vệ sĩ bên cạnh: "Các anh ra cửa chờ."

Thương Kiến Diệu nói giúp một câu:

"Lái xe ra xa chút, đừng chắn cửa nhà người ta, cản trở người ta làm ăn buôn bán."

"Đúng đúng." Triệu Nghĩa Đức "rất biết điều".

Đợi đến khi tài xế lái xe đi, hắn chậm rãi đi đến bên cạnh đám người Thương Kiến Diệu.

Nhìn cái ghế vuông dính đầy dầu mỡ, hắn cố gắng lấy dũng khí, ngồi xuống.

Thương Kiến Diệu mừng rỡ vỗ vai hắn, thân thiết hỏi:

"Ăn cơm tối chưa?"

"Vẫn chưa." Triệu Nghĩa Đức trả lời theo phản xạ có điều kiện.

Giây tiếp theo, hắn hối hận, vì Thương Kiến Diệu hơi xoay người lại nói với ông chủ:

"Lấy thêm một phần cơm trộn khoai tây hầm thịt, tôi mời!"

Ha, chuyên gia đây rồi... Đây là tài sản của tổ đội đấy... Tương Bạch Miên không phản đối.

Khi đĩa cơm rưới nước sốt cùng mấy miếng thịt ba chỉ đắp lên trên đặt ra trước mặt Triệu Nghĩa Đức, gương mặt hắn thiếu chút nữa nhăn lại.

Chỉ cần nhìn thấy thịt mỡ là hắn đã cảm thấy buồn nôn rồi.

Hắn nhớ cha mình Triệu Chính Kỳ vô cùng thích món này, hình như từ thuở nhỏ đã có thói quen ấy, nhưng hắn thì không. Thời niên thiếu tràn đầy tò mò, hắn cũng từng thử qua, nhưng sau đó thì không bao giờ động vào nữa.

Hơn nữa, nhà hàng kiểu này, vừa bẩn vừa loạn, đồ ở đây làm sao nuốt nổi?

Thấy hắn ngây ra, Thương Kiến Diệu nói với hai mắt sáng lấp lánh:

"Không thể lãng phí lương thực."

Triệu Nghĩa Đức cầm thìa lên, chọn lấy phần cơm chưa dính nước sốt đầy dầu mỡ bỏ vào miệng.

Chẳng mấy chốc, hắn nuốt vào mà lệ ở khóe mắt như sắp trào ra.

Thấy dáng vẻ này của hắn, Tương Bạch Miên nghi ngờ Thương Kiến Diệu rốt cuộc có thực sự là "anh em tình thâm" không, hay là cố tình làm thế.

Ăn xong thìa cơm kia, Triệu Nghĩa Đức không nhịn được nôn khan hai cái.

"Anh mang bầu?" Thương Kiến Diệu ngạc nhiên.

Triệu Nghĩa Đức nhất thời không biết nên dùng ngôn ngữ và biểu cảm gì để đáp lại.

Tương Bạch Miên hắng giọng:

"Anh ấy đùa thôi."

"Ừm, chỉ là tôi ăn nhanh quá." Triệu Nghĩa Đức vội vàng giải thích.

Tương Bạch Miên nở nụ cười thân thiện:

"Ăn từ từ thôi."

Triệu Nghĩa Đức gật đầu với vẻ mặt phức tạp:

"Được."

Sau khi ép mình ăn thêm một thìa, hắn rốt cuộc không nhịn được nữa, lên tiếng nói:

"Cha tôi muốn gặp các cậu."
Bạn cần đăng nhập để bình luận