Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 601: Ngụy trang thông tin

"Lúc đó trong phòng riêng cũng có rất nhiều quý tộc không đi vệ sinh, họ còn uống khá nhiều nước." Long Duyệt Hồng bất giác đáp lại Tương Bạch Miên một câu.

Đối với bàng quan của người trưởng thành mà nói, chút áp lực này không đáng kể.

"Bình thường đến xem đều như thế, nhưng nếu quán chủ Châu đã nhắc tới, thì có lẽ có chút vấn đề." Tương Bạch Miên suy tư rồi nói: "Dùng nước hắt vào là nhắm vào người sợ nước... Vào toa-lét tắt điện là nhắm vào người sợ tối? Nhưng việc này quá phức tạp, có nhiều thao tác vô dụng, cái giá phải trả tương ứng có lẽ không chỉ đơn giản là sợ tối."

Bạch Thần suy nghĩ một chút rồi nói:

"Vấn đề quan trọng nhất bây giờ là làm thế nào để hoàn thành được việc này."

"Hắt nước gần như là không thể, chúng ta cũng không biết người tạo ra "thế giới hư cấu" kia là ai, đang ở đâu, chỉ có thể mong hôm đó trời đổ mưa."

"Theo Marcus đến nhà vệ sinh, tiện thể đóng cửa tắt đèn, không phải là chuyện khó, khó ở chỗ làm thế nào để anh ta đi."

"Không, không, không." Thương Kiến Diệu giơ một ngón tay lên lắc qua lắc lại: "Động tác đóng cửa tắt đèn của cô đã bị loại bỏ một lần trong "thế giới hư cấu", nếu người kia sợ cảnh tượng tương tự chắc chắn sẽ không để nó thực sự xảy ra."

"Đúng vậy, các phương án mà quán chủ Châu đưa ra đều hoàn toàn không thể thực hiện trong "thế giới hư cấu..." Lần này Long Duyệt Hồng cảm thấy Thương Kiến Diệu nói có lý.

Tương Bạch Miên mỉm cười:

"Tôi đã cân nhắc đến vấn đề này, và có phương án đối ứng."

"Giải quyết như thế nào?" Long Duyệt Hồng vô cùng hiếu kỳ.

Hắn không sao nghĩ ra được cách để vượt qua "thế giới hư cấu".

Tương Bạch Miên liếc nhìn Gnawa:

"Dùng cách nói trong lĩnh vực máy tính thì chính là ngụy trang số liệu có hại thành an toàn."

"Chúng ta có thể chuẩn bị trước mấy chiếc điện thoại di động, điện thoại di động kết nối với mạng thông tin của thành phố Ban Sơ, vừa nhìn thấy Marcus đi vào nhà vệ sinh thì lập tức gọi điện cho Gnawa đang chờ ở phía xa."

"Trong điện thoại chúng ta chỉ nói chuyện như bình thường, nghe vào tai tuyệt đối không có bất cứ vấn đề gì, sẽ không khiến người khác nghi ngờ, mà trong lúc đó tôi sẽ kẹp lẫn vào một ít số liệu, khiến lão Gnawa có thể sử dụng cách thức giải mã đã giao hẹn từ trước biết rằng sau bao lâu nữa thì có thể hành động."

"Sau khi cúp điện thoại, hẹn thời gian xong, lão Gnawa ở xa phá hỏng các thiết bị, hoặc áp dụng cách tinh vi hơn, trực tiếp cắt điện toàn bộ khu vực sân giác đấu."

"Làm vậy, trong nhà vệ sinh đương nhiên sẽ không có ánh sáng, hơn nữa đây là sự thật khách quan, là việc mà chủ nhân của "thế giới hư cấu" không thể ngăn cản, trừ phi hắn có thể bao trùm "thế giới hư cấu" lên cả lão Gnawa cách đó hai ba cây số, như vậy thì thật đáng sợ, số liệu bao hàm vô cùng nhiều, chỉ cần vị đó chưa tiến vào "thế giới mới", hẳn là không thể làm được."

Người thức tỉnh bước vào "thế giới mới", sẽ không hoạt động ở Đất Xám nữa.

Tương Bạch Miên dừng lại một chút, vừa cười vừa nói:

"Hoặc là hắn biết được ám hiệu mà chúng ta đã giao hẹn, có thể nghe ra trong cuộc đối thoại bình thường của chúng ta có ẩn giấu thông tin then chốt, nhưng việc này không có khả năng lắm, hắn cũng không phải người thức tỉnh lĩnh vực "Mạt Nhân", có thể xem được ký ức của chúng ta."

"Nghe đến đó, Long Duyệt Hồng đã liên tưởng đến các danh từ như virus, mã độc, ngụy trang thông tin.

Còn có thể làm vậy? Lúc này hắn mới phát hiện ra những kiến thức mình đã học, không những có thể sử dụng ở các sản phẩm điện tử, hơn nữa còn có thể đưa vào hiện thực.

Đặc biệt là chiêu cắt điện tầm xa này, hoàn toàn tránh được cơ chế loại bỏ của "thế giới hư cấu".

Mình nói "tám giờ ngày mai cùng nhau ăn sáng", "thế giới hư cấu" chắc chắn không lọc ra vấn đề, nhưng vào tai lão Gnawa đã nắm giữ cách giải mật mã, những lời này sẽ thành tám mươi giây sau cắt điện... Việc này càng nghĩ càng thấy thần kỳ... Long Duyệt Hồng chớp mắt có cảm giác học, học nữa, học mãi.

Thương Kiến Diệu lại nhìn Tương Bạch Miên với vẻ mặt kinh ngạc:

"Cô là đàn chị?"

Ý của anh là: Cô cũng học chuyên ngành điện tử?

"Tôi tự học." Tương Bạch Miên khẽ cười một tiếng.

Cô hắng giọng, nghiêm túc nói:

"Cho nên trọng tâm không phải là tắt đèn như thế nào, mà là làm thế nào để Marcus đi vệ sinh."

Mấy thành viên "Tổ điều tra cũ" nhất thời rơi vào im lặng, ai nấy đều tự kích thích trí óc của mình, cố gắng tìm ra phương án thích hợp.

Một lúc lâu sau, Thương Kiến Diệu giơ tay lên sờ cầm:

"Cân nhắc đến công trình xã hội học?"

"Mua chuộc hoặc thuyết phục người hầu trong nhà Marcus, để anh ta bỏ thuốc xổ hoặc thuốc lợi tiểu cho Marcus từ trước."

"Trực tiếp làm vậy chắc chắn không được, những vật phẩm đó sẽ bị "thế giới hư cấu" loại bỏ, nhưng chúng ta có thể đem mấy thứ này ngụy trang, ví dụ, cho vào cây đại hoàng mà quý tộc cũng thường ăn, hoàn thành việc này ở bên ngoài "thế giới hư cấu"."

Bản thân cây đại hoàng có công dụng đi tả nhất định, mà chủ nhân của "thế giới hư cấu" hẳn là không cách nào nhận ra hiệu quả của nó có bị thứ khác tăng cường hay không, chỉ đơn thuần là sao chép thông tin.

"Đó là một cách." Tương Bạch Miên gật đầu: "Nhưng tính thực tế không cao, chúng ta không thể xác định hôm diễn ra trận giác đấu, Marcus có ăn đại hoàng hay không, nhìn từ việc anh ta uống ít nước để khỏi phải đi vệ sinh, ngày nào cần ra ngoài, anh ta hẳn là sẽ không dùng món ăn tương tự, với cả người hầu ra ngoài mua đồ quả thực đã ra khỏi phạm vi bao phủ của "thế giới hư cấu", nhưng chúng ta khó mà chắc chắn đó có phải là một cái bẫy hay không."

Gnawa đồng ý với cách giải thích của Tương Bạch Miên:

"Phương án này quá lý tưởng."

"Nhưng tôi nghĩ trọng điểm không tệ. Ngụy trang thông tin là một phương hướng rất tốt, chúng ta có thể ngụy tạo thứ có hại gây ra đi tả hoặc tiểu nhiều thành thứ an toàn, vượt qua bộ lọc của "thế giới hư cấu"."

Bạch Thần chợt nảy ra ý tưởng:

"Tôi nhớ lúc trước từng nghe thấy một vài thợ săn di tích nhắc đến, có một loại đồ ăn nếu ăn lần lượt thì không sao, nhưng nếu ăn cùng một lúc thì sẽ tạo ra dị ứng, đi tả, nôn mửa vân vân."

"Đúng vậy, nấm lactam và rượu." Thương Kiến Diệu đưa ra ví dụ cụ thể.

Trong tư liệu giải trí của thế giới cũ từng đề cập đến việc này.

"Việc này cũng có vấn đề." Tương Bạch Miên một lần nữa đưa ra phân tích từ góc độ tính khả thi: "Nếu cho Marcus ăn khi còn trong nhà anh ta, chưa biết chừng trước khi ra ngoài anh ta đã đi vệ sinh nhiều lần, quyết định hủy bỏ lịch trình tiếp theo, nếu như mang một loại đồ ăn trong đó vào phòng quý tộc của sân giác đấu, mọi người cũng biết đấy, anh ta ngay cả nước còn không uống."

Cuộc thảo luận lại một lần nữa đi vào ngõ cụt, năm thành viên "Tổ điều tra cũ" gặp phải trở ngại không thể vượt qua trong việc khiến một người bình thường đi vệ sinh.

Để kích thích linh cảm, Tương Bạch Miên bảo Thương Kiến Diệu đừng giới hạn trong đồ ăn, cứ tự do phát huy.

"Cứ năm phút đồng hồ tôi lại lượn qua chỗ anh ta đi vệ sinh, để khơi ra hứng thú của anh ta."

"Vào nhà vệ sinh không nhất thiết là đi vệ sinh, còn có khả năng khác, chúng ta có thể tìm cơ hội làm bẩn quần anh ta, khiến anh ta phải vào nhà vệ sinh rửa sạch."

"Biết rõ sở thích của anh ta, ngụy trang thành đối tượng mục tiêu, dẫn dụ anh ta vào nhà vệ sinh."

"Trong phòng quý tộc có xịt nước hoa, không biết công ty có nghiên cứu thuốc lợi tiểu không..."

Một loạt các phương án đều bị các thành viên khác của đội ngũ bác bỏ, chỉ có phương án cuối cùng kia là được mọi người nhất trí.

Chính là gửi điện báo cho công ty, xem có sản phẩm loại mới nhuận tràng hoặc lợi tiểu không, điều kiện tiên quyết là không cần phải ăn, dựa vào mùi hoặc phương thức khác để đạt được mục đích.

Câu trả lời của Ban an toàn trong "Sinh vật Bàn Cổ" là sẽ nhanh chóng đi hỏi.

"Phù, mọi người thả lỏng đầu óc, đừng quá căng thẳng." Tương Bạch Miên liếc nhìn ra ngoài cửa sổ: "Hiện giờ còn chưa tính là muộn lắm, ra ngoài tản bộ một lúc, hít thở chút không khí trong lành đi."

Không khí nơi này không hề trong lành chút nào... Long Duyệt Hồng lẩm bẩm một câu trong lòng, nhưng không dám nói ra khỏi miệng.

Chất lượng không khí ở thành phố Ban Sơ không được tốt lắm, ngoại trừ khu Kim Bình Quả và khu Kim Mạch Tuệ gần với phía trang trại.

Mà hiện giờ "Tổ điều tra cũ" đang ở trong căn phòng an toàn khu Thanh Cảm Lãm gần khu Hồng Cự Lang.

Rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, những người khác đều đi ra ngoài dạo một vòng, thả lỏng một chút, dù sao lúc trước "Tổ điều tra cũ" đến dãy núi bờ bắc, trải qua chuyện ở khu di tích Số 13 khu đất hoang, tinh thần và sức khỏe đều khá căng thẳng, uể oải.

Không giống với khu Thanh Cảm Lãm, đèn đường của khu Hồng Cự Lang không bị hư hỏng quá nhiều, cho dù đang là buổi tối cũng vẫn nhìn thấy cảnh tượng trong phạm vi nhất định.

Người đi đường ăn mặc quần áo khác nhau, hoặc vội vã lướt qua, hoặc nhàn nhã bước chậm.

"Cảm giác nơi này có buổi tối rất giống thế giới cũ." Long Duyệt Hồng liếc nhìn cửa hàng đang mở bên đường, cảm khải một câu từ đáy lòng.

Ấn tượng về buổi tối ở thế giới cũ của hắn đến từ hai chỗ, một là dáng vẻ sau khi bật đèn ở phế tích đầm lầy Số 1, hai là từ một vài hình ảnh trong tư liệu giải trí của thế giới cũ.

Bạch Thần bình thản nói một câu:

"Nhưng phần lớn những người bận rộn ở đây đều là đầy tớ."

Long Duyệt Hồng không nói nên lời.

Tương Bạch Miên đang định tùy tiện đổi một đề tài, đột nhiên nghe thấy phía khu Thanh Cảm Lãm vang lên tiếng huyên náo.

Với thính lực của cô, nhanh chóng chú ý thấy tiếng bước chân chạy dồn dập từ xa đến gần.

Rất nhanh, một bóng người từ con đường bên cạnh lao ra, chạy về con ngõ nhỏ phía đối diện.

Bóng người kia có mái tóc màu nâu, mắt màu xanh lục, dùng khăn quàng cổ che miệng.

Lúc hắn chạy, áo gió màu đen trên người hơi bay lên.

Đồng bọn của hung thủ ám sát trong sân giác đấu? Người tình nghi đã đánh bom cuộc biểu tình của công dân? Long Duyệt Hồng chợt có linh cảm, chuyển ánh mắt về phía con đường mà người đàn ông kia vừa chạy ra.

Sâu trong con phố đó, rất nhiều nhân viên trị an mang theo súng lục, gậy gộc, đang đuổi theo.
Bạn cần đăng nhập để bình luận