Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 524: Đường dây

Lúc Thương Kiến Diệu nhận mặt những người đang hôn mê, các binh lính cũng không nhàn rỗi, họ hoặc đeo mặt nạ phòng độc, canh giữ ở xung quanh, đề phòng việc bất trắc, hoặc cẩn thận tìm kiếm từng ngóc ngách trong hầm ngầm.

Lúc này, một binh sĩ lớn tiếng hô lên:

"Nơi này có một cánh cửa."

Trong góc phòng bên phải của hầm ngầm có một pho tượng hình người bằng đá cẩm thạch, đằng sau nó che giấu một cánh cửa gần như hòa làm một với bức tường.

Khi cánh cửa kia mở ra, một lối đi tối mờ mịt sâu thẳm xuất hiện trước mặt mọi người.

Trong có đèn điện, nhưng dường như cách rất xa mới có một ngọn, cho nên trông có vẻ ảm đạm.

"Đạn pháo sáng, đạn thôi miên." Thiếu tá cơ bắp Ducasse một lần nữa ra lệnh.

Qua một lượt thanh trừ, anh ta và Cassirer mới dẫn một phần binh lính, đeo mặt nạ phòng độc, xông vào lối đi.

Tương Bạch Miên có chút ngạc nhiên đi theo, Thương Kiến Diệu còn nhanh chơn cô.

Địa đạo này khá dài, đi khoảng mấy phút, đám người đuổi theo mới nhìn thấy lối ra, về lại mặt đất.

Nơi này ở ngoài trang trại của nhà họ Triệu, gần sông Đài Vi, nằm ở nơi kín đáo trong đồi núi.

"Có vết bánh xe, còn rất mới." Cassirer để mái tóc ngắn màu vàng đậm ngồi xổm xuống, tỉ mỉ kiểm tra một hồi.

Ducasse gật đầu:

"Không cần vội."

Anh ta cầm bộ đàm, báo cáo chuyện này cho Forcas, xin ông ta phái binh lính đưa phương tiện giao thông đến.

Tương Bạch Miên, Thương Kiến Diệu và Gnawa "lùi lại" ở nơi khá xa, lẳng lặng nhìn mọi việc.

Tương Bạch Miên mím môi, như có điều suy nghĩ:

"Tôi cảm thấy có vài thứ đang xâu chuỗi thành một đường dây."

"Dây câu cá?" Thương Kiến Diệu cười hỏi.

"Có lẽ." Tương Bạch Miên khẽ gật đầu.

Gnawa thảo luận cùng họ:

"Mông Cương và Triệu Nghĩa Học là mồi nhử? "Giáo dục phản tri thức" muốn câu con cá nào?"

"Việc này phải xem diễn biến tiếp theo." Tương Bạch Miên mỉm cười: "E rằng không phải là dây câu cá, mà là một loại dây thao túng trong múa rối ở thế giới cũ."

Lúc họ nói chuyện, binh linh phụ trách bao vây hướng này của trang trại nhà họ Triệu lái từng chiếc xe quân sự tới.

Rất hiển nhiên, trong này không có chiếc xe jeep màu xanh lục của "Tổ điều tra cũ".

Tương Bạch Miên, Thương Kiến Diệu và Gnawa chỉ đành chen lên cùng một chiếc thùng xe kéo quân đội, hai tay chống lên tấm ngăn, để mặc gió thổi tóc mình.

"Cảnh sắc nông thôn ở nơi này rất đẹp, kiến trúc cũng rất đặc sắc." Tương Bạch Miên nhập gia tùy tục, thưởng thức phong cảnh xung quanh.

Trong phong cảnh tươi đẹp thế này, một số lượng lớn nô lệ đang rải rác trong đồng ruộng, là đủ thứ việc.

Bởi vì thời gian này xe cộ qua lại không nhiều, con đường ngoại thành lầy lội bùn đất, cho nên đám người Ducasse, Cassirer dễ dàng theo vết bánh xe đuổi tới, đi một lát dừng một lát, dừng một lát lại đi một lát.

Khoảng mười phút sau, những chiếc xe quân sự này dừng lại bên ngoài trang trại.

Nơi này không những trồng lúa mỳ, yến mạch, lúa mỳ đen, mà còn có cả vườn nho.

Cassirer xuống xe, ngồi xổm xuống kiểm tra một hồi, trầm giọng nói.

"Là chiếc xe lúc trước kia, nó đi vào trang trại."

Đám người Ducasse, Tương Bạch Miên lần lượt đến gần, dùng cách thức của mình để xác nhận.

Sau khi khẳng định chiếc xe mà Triệu Nghĩa Học, Mông Cương lái biến mất sau cửa trang trại, Ducasse ngẩng đầu liếc nhìn phía trước, nói với vẻ mặt nghiêm trọng:

"Đây là trang trại mà nguyên lão Varro thích nhất, bình thường ông ấy vẫn hay qua đây ở."

Nguyên lão Varro... Tương Bạch Miên thầm lặp lại cái tên này, nghiêng đầu liếc mắt nhìn nhau với Thương Kiến Diệu.

Cô dùng khẩu hình nói:

"Xâu chuỗi đường dây rồi."

Vị nguyên lão tên là Varro này là một trong những người có thực quyền trong thành phố Ban Sơ, là phụ tá của quan chấp chính kiêm thống soái Beulius.

Họ nắm giữ một số lượng lớn người ủng hộ ở Viện nguyên lão, quan niệm là trong tình huống không xảy ra tai họa lớn, sẽ cố gắng hết sức để duy trì trạng thái hiện giờ, được hệ thống tình báo của "Sinh vật Bàn Cổ" gọi là phái bảo thủ.

Mà những thành viên tân tiến của Viện nguyên lão lại khát khao cải cách, giơ cao cờ hiệu "trùng tu thành phố Ban Sơ", trả đất cho công dân, họ tụ tập quanh một vị tướng quân tên là Gaius, là quân đoàn trưởng quân đoàn phía đông của thành phố Ban Sơ.

Mặt khác, cũng không ít tướng quân và nguyên lão giám sát hệ thống lựa chọn đứng ở thế trung lập, không tham gia vào cuộc tranh chấp của hai phái, được gọi là phái trung gian. Ông già trong trạng thái nửa về hưu Forcas này cũng ở trong đó.

Đây không phải là bí mật gì, những thế lực lớn khác đều có thông tin này, Tương Bạch Miên đã tìm hiểu được từ trong tài liệu của công ty.

Nhìn khẩu hình của Tương Bạch Miên, Thương Kiến Diệu nghiêm túc gật đầu một cái.

Về phần anh ta có thực sự hiểu được ý của mình không, Tương Bạch Miên cũng không biết.

"Liên quan đến trưởng lão Varro, chúng ta không thể nào tự đưa ra quyết định, phải xin chỉ thị của tướng quân." Cassirer nhắc nhở đồng nghiệp một câu.

Mặc dù Ducasse là một gã đầy cơ bắp, nhưng vẫn có đầu óc. Anh ta không kích động, dùng bộ đàm báo cáo lại kết quả lần theo dấu vết cho Forcas.

Forcas nghe báo cáo xong, bình tĩnh nói:

"Tạm dừng tất cả hành động, đợi tôi tới."

Tương Bạch Miên thấy thế, lùi về sau vài bước, kéo giãn khoảng cách với đám người Ducasse.

Đợi Thương Kiến Diệu và Gnawa đi tới, cô thấp giọng nói:

"Đợi lát nữa không biết sẽ diễn ra màn kịch gì, chúng ta xem là được, đừng xen vào."

"Ôi, tôi thật sự muốn gia nhập màn kịch này, biểu diễn một chút." Thương Kiến Diệu nói với vẻ tiếc nuối.

Tương Bạch Miên "ha" một tiếng:

"Phải phân rõ chủ yếu và thứ yếu."

Qua một hồi, đám binh lính cùng người máy chiến đấu bao vây trang trại nhà họ Triệu vây quanh xe chỉ huy bọc thép của Forcas cùng nhau lái tới.

Forcas triệu tập hai thiếu tá tới trao đổi mấy phút, hỏi rõ tình huống.

Sau đó, ông ta ngồi trong xe thiết giáp, lẳng lặng đợi một lúc lâu.

Không biết qua bao lâu, ông ta rốt cuộc mở cửa xe thiết giáp, đứng ở bên cạnh chiếc xe, nhìn quanh một vòng, cao giọng hô lên:

"Các binh sĩ, bây giờ tôi sẽ ra một mệnh lệnh."

Vẻ mặt ông ta vô cùng nghiêm túc, mái tóc màu vàng đất thưa thớt cũng không còn bắt mắt nữa.

Đến khi tất cả binh lính nhìn sang, Forcas lớn tiếng nói:

"Các anh hẳn là rất rõ ràng, chúng ta đang điều tra thành viên của tổ chức tà giáo "Giáo dục phản tri thức", bọn họ đã từng ám át trưởng lão Sawers, mang đến một cuộc hỗn loạn cho chúng ta."

"Bọn họ rất nguy hiểm, muốn lật đổ chúng ta, muốn cho tất cả công dân thành phố trở thành con rối cho mình, không còn suy nghĩ, chỉ biết phục tùng."

"Vì sự an nguy của toàn bộ cư dân thành phố, vì tương lai của thành phố Ban Sơ, chúng ta phải mau chóng bắt được vài thành viên then chốt, tiêu diệt tổ chức này. Trong quá trình này, bất kể phía trước liên quan đến ai, có sự ngăn cản nào, cũng không được lùi bước, tất cả hậu quả do tôi chịu trách nhiệm."

"Hơn nữa, chúng ta có lệnh của quan chấp chính, tất cả đều phù hợp với luật pháp của thành phố Ban Sơ."

Nghe xong lời diễn thuyết của Forcas, không ít binh lính giơ cao vũ khí của mình, cao giọng hô lên:

"Tướng quân! Tướng quân!"

Những binh lính còn lại cũng bị bầu không khí này ảnh hưởng, cùng hô to theo.

Sau khi tiếng hô vang lắng xuống, Forcas chỉ về phía trang trại của Varro:

"Các binh sĩ, tôi ra lệnh cho các anh tiếp quản nơi này, cho phép nổ súng!"

Giờ phút này, ông ta giống như một con sư tử già tỏa ra sự oai vệ lúc trước.

"Tuân lệnh, tướng quân!" Các binh lính đồng thanh đáp lại.

Forcas gật đầu hài lòng, bắt đầu phân công nhiệm vụ đâu vào đấy.

Giống như lúc trước, một bộ phận binh lính mang theo người máy chiến đấu, phân tách ra, bao vây toàn bộ trang trại, những binh lính và người máy chiến đấu còn lại thì theo hai thiếu tá Ducasse và Cassirer, xông vào cửa chính của trang trại Varro.

Lúc đi qua Tương Bạch Miên, Thương Kiến Diệu và Gnawa, Ducasse ngừng lại một chút, lên tiếng hỏi:

"Các cô có đi cùng không?"

Tương Bạch Miên không chút do dự lắc đầu:

"Đợi các anh tiếp quản xong, chúng tôi sẽ lại tới nhận mặt."

Ducasse không thuyết phục, rời khỏi nơi ẩn nấp.

Nhìn họ tới gần trang trại, giải trừ vũ trang của lính canh cửa, tiến quân thần tốc, Tương Bạch Miên thu lại ánh mắt, liếc nhìn Forcas đang được rất nhiều binh lính bảo vệ.

Vị tướng quân này ngồi ở vị trí ghế lái phụ của xe chỉ huy thiết giáp, chuyên chú nhìn vào trang trại Varro, trầm tĩnh mà uy nghiêm.

Đột nhiên, một tiếng nổ ầm ầm vang dội tận trời.

Trong trang trại của nguyên lão Varro xảy ra vụ nổ.

Ngay sau đó, tiếng súng dày đặc vang lên, xen lẫn là những tiếng "ầm ầm" cao thấp khác nhau.

Tương Bạch Miên thấy thế, không khỏi khẽ cười một tiếng, bởi vì tình huống này không khác mấy so với cô dự tính.

"Thực sự sẽ xảy ra chuyện gì đó..." Cô cảm thán với Thương Kiến Diệu và Gnawa.

"Không có sáng tạo." Thương Kiến Diệu phê bình một câu.

Tiếng chiến đấu ác liệt chỉ kéo dài một thời gian ngắn, trang trại Varro nhanh chóng trở lại bình thường.

Một lát sau, một chiếc xe quân sự từng tiến vào trang trại lái ra ngoài.

Ducasse và Cassirer lần lượt nhảy xuống xe, chào Forcas từ xa bằng nghi thức quân đội:

"Tướng quân, nhiệm vụ hoàn thành, đã bắt giữ được toàn bộ mục tiêu!"

Forcas ngồi trong xe chỉ huy thiết giáp gật đầu, cao giọng hỏi:

"Vì sao không dùng bộ đàm trực tiếp báo cáo?"

Ducasse và Cassirer liếc nhìn nhau, do dự hai giây, cùng hô lên với âm thanh to như nhau:

"Báo cáo tướng quân, hiện trường ngoại trừ thành viên của "Giáo dục phản tri thức" còn có thân tín của nguyên lão Varro, cùng với, cùng với người của "Quân cứu thế"!"

Giọng của anh ta vang khắp bốn phía, khiến rất nhiều binh lính nghe được rõ ràng.

"Quân cứu thế"... Tương Bạch Miên nhướng mày.

Đối với thành phố Ban Sơ mà nói, "Quân cứu thế" vẫn luôn được xếp vào kẻ địch hàng đầu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận