Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 633: Thử

Cầm tuyến đường tuần tra của quân canh gác, quy luật giám sát của máy bay không người lái và địa hình xung quanh chị trấn Sơ Xuân, Yas dẫn theo băng cướp "Kền Kền", từ một con đường có khá nhiều chướng ngại vật che chắn, lái xe thiết giáp, kéo đại bác, lặng lẽ tiến vào địa điểm mục tiêu.

Lúc này, mặt trăng trên cao rải ánh sáng xuống mặt đất, khiến cả khu vực xanh đen lẫn lộn như được phủ một lớp ánh sáng bạc.

Thị trấn Sơ Xuân nằm ở bên cạnh một con suối có đồi núi bao quanh ở thượng lưu và hạ lưu, nghi là một nông trường cỡ lớn để lại từ thế giới cũ, sau đó cải tạo mà thành, nhưng rào chắn đã đổi thành tường đá, kiến trúc bên trong cũng nhiều hơn, đều khá đơn xơ.

Quân canh giữ của thành phố Ban Sơ chia làm bốn bộ phận, một bộ phận ở trong thị trấn, một bộ phận ở cổng chính, một bộ phận ở lối ra phía sau, một bộ phận cách thị trấn mấy trăm mét.

Họ không tụ tập cùng một chỗ, tránh bị người ta tiêu diệt toàn quân.

Thông qua kính viễn vọng, Yas xem xét xe thiết giáp màu vàng đất và xe tăng cùng màu chắn ở cửa, mỉm cười nói với mấy tên tâm phúc:

"Quả nhiên giống với tin tình báo, trang bị tạm được, nhưng không có sĩ khí, ai nấy đều nhớ nhà, buông lỏng rã đám."

"Chỉ cần làm được "cuộc làm ăn" này, hỏa lực của chúng ta có thể xếp vị trí thứ nhất so với tất cả các băng cướp trên khu phế tích, đến lúc đó chúng ta mới cân nhắc đến chuyện chiêu mộ một vài người có năng lực đặc thù."

Một tên tâm phúc trong số đó ngập ngừng rồi nói:

"Thủ lĩnh, làm thế sẽ chọc giận thành phố Ban Sơ, khiến bọn họ điên cuồng trả thù."

Tuy gã cũng tin đây là một cơ hội hiếm có, nhưng cứ cảm thấy chuyện này ẩn chứa hậu quả rất lớn.

"Bao năm qua cũng không phải bọn họ chưa từng tổ chức quân đội bao vây diệt trừ chúng ta? Nhưng khu phế tích rộng lớn như thế, chỗ nào cũng là đất hoang, chỉ cần chúng ta cẩn thận một chút, ẩn náu kỹ một chút, thì không cần quá lo lắng về phương diện này, lẽ nào thành phố Ban Sơ còn phái một quân đoàn dùng năm làm đơn vị để tìm kiếm chúng ta ở khu phế tích? Nếu thật sự như vậy, chúng ta còn có thể đi về phía Bắc, ở trong phạm vi thế lực của "Đoàn bạch kỵ sĩ" một thời gian." Yas đáp lại một cách khá tự tin.

Đám tâm phúc của hắn không còn ý kiến nào khác, dựa theo lệnh của thủ lĩnh, chia thuộc hạ của mình thành những tổ khác nhau, đảm nhiệm các nhiệm vụ tương ứng.

Sau khi chuẩn bị xong, Yas lại dùng kính viễn vọng liếc nhìn thị trấn Sơ Xuân chỉ có mấy đôi binh lính đang đi tuần tra.

Hắn giơ tay phải lên, vung xuống dưới:

"Tổ đại bác, tấn công!"

Từng khẩu đại bác được xe kéo kéo vào trận địa đã thiết lập từ trước.

Chúng chia làm hai tổ, một tổ nã pháo vào doanh trại của quân canh giữ cách thị trấn mấy trăm mét ở phía ngoài, một tổ nhắm vào cổng chính của thị trấn Sơ Xuân.

Ầm ầm! Ầm ầm!

Trong đêm chỉ có ánh trăng, từng ngọn lửa liên tiếp bốc lên, tiếng pháo không ngừng nổ vang.

Từng viên đạn pháo bắn ra ngoài, bao trùm hai khu vực mục tiêu lớn.

Khói bụi bốc lên, làn sóng khí cuồn cuộn trào ra, các vụ nổ liên tiếp khiến mặt đất cũng bắt đầu chấn động.

"Xe thiết giáp ở phía trước, các anh em xông lên!" Sau khi tập kích quân canh gác thị trấn Sơ Xuân một cách bất ngờ, Yas quyết đoán ra mệnh lệnh thứ hai.

Xe thiết giáp của băng cướp "Kền Kền" lái ra, phối hợp với sự yểm hộ của súng chống tăng, chạy về phía lối vào thị trấn Sơ Xuân, những người còn lại hoặc lái xe, hoặc chạy bộ, có thang theo sát ở phía sau.

Trong tiếng nổ ầm ầm và tiếng súng rền vang, quân đội thành phố Ban Sơ quả thực có sự buông lỏng, trở nên hỗn loạn, nhất thời không thể tổ chức một đợi phản kích hữu hiệu.

Mắt thấy thị trấn ngay trước mặt, Yas càng thêm tin tưởng về tin tình báo mà bạn cung cấp, không hề nghi ngờ sự yếu ớt của quân canh gác.

Lúc tiếng pháo hơi lắng xuống, trong thị trấn Sơ Xuân đột nhiên vang lên tiếng nhạc.

Tiết tấu của nó rất mạnh, phối hợp với tiếng ca nhiệt huyết, khiến người ta bất giác muốn khiêu vũ.

Đây không phải là ảo giác, thủ lĩnh của băng cướp "Kền Kền - Yas ngồi trên xe thiết giáp khó mà khống chế bản thân, uốn éo phần eo.

Hắn vừa kinh ngạc, vừa mờ mịt, bất giác đưa mắt nhìn bốn phía.

Hắn thấy người điều khiển xe thiết giáp đứng dậy, giơ hai tay lên, điên cuồng lắc lư, hoàn toàn mặc kệ tình trạng chiếc xe.

"Gâu, Gâu, Gâu !"

"A lê, A lê, A lê !"

Trong tiếng ca nhiệt huyết không hề bị ngăn trở, các thành viên của băng cướp "Kền Kền", hoặc giơ cao súng, hoặc đứng im tại chỗ, hoặc không ngừng uốn éo phần eo, hoặc vung vẩy hai tay, lắc lư cơ thể mình theo nhịp điệu của bài hát.

Chỉ chớp mắt, tiếng pháo im hẳn, tiếng súng ngừng lại, chiến trường tăm tối bên ngoài thị trấn Sơ Xuân biến thành quảng trường sôi động, vui vẻ.

Quân đội canh gác ở cổng thị trấn Sơ Xuân không hề bị ảnh hưởng, nắm lấy cơ hội này, điều chỉnh lại đội ngũ, phát động trận phản kích.

Tạch tạch tạch, súng máy hạng nặng bắn phá hệt như một lưỡi liềm cắt lúa mỳ trong mùa thu hoạch, khiến đám cướp ngã rạp xuống.

Ầm ầm! Ầm ầm!

Hai chiếc xe tăng màu vàng đất vừa bắn đạn pháo, vừa nghiền bánh ra ngoài.

Máu tươi và đau đớn khiến khá nhiều tên cướp tỉnh táo lại, không tin nổi nhóm người mình lại dám tấn công chính diện quân đội thành phố Ban Sơ!

Yas cũng giống vậy, có cảm giác mình bị ma quỷ che mờ tâm trí, đến giờ mới trở lại bình thường.

Một băng cướp dựa vào cái gì mà đối đầu với quân chính quy của thành phố Ban Sơ?

Hơn nữa đối phương còn trang bị đầy đủ, không phải bại quân lạc đàn?

Dưới sự bao phủ của hỏa lực hung hãn, đám người Yas cố gắng cướp đường mà chạy, nhưng vẫn bị tiếng ca nhiệt huyết ảnh hưởng, không thể dốc toàn lực chạy trốn, chỉ có thể vừa giãy giụa, vừa sử dụng vũ khí phản kích.

Mà việc này chẳng có tỷ lệ chính xác nào đáng nói.

"Băng cướp "Kền Kền" xong rồi..." Trên đỉnh đồi, Tương Bạch Miên cầm kính viễn vọng, cảm thán một câu.

Tuy vô biết băng cướp "Kền Kền" không có khản năng thành công, cuối cùng sẽ bị thất bại thảm hại, nhưng không ngờ họ thất bại nhanh như vậy, dễ dàng như vậy.

Có điều, "Tổ điều tra cũ" đã đạt được mục tiêu, họ đã thử ra được trong thị trấn Sơ Xuân có tồn tại người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh".

Năng lực của cường giả cấp bậc này phát huy trên chiến trường tương tự quả thực ngoài sức tưởng tượng!

Đương nhiên, Tương Bạch Miên cũng không kinh ngạc lắm, sau khi sử dụng đoạn ghi âm của Ngô Mông có thể dễ dàng lấy được sự tín nhiệm của băng cướp "Kền Kền" đông người như vậy, cô biết rằng người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh" khi đối phó với người bình thường sẽ khủng khiếp đến mức nào, người thăm dò vào chỗ sâu càng làm người ta không thể tưởng tượng.

Dimarco ở trạng thái không hoàn hảo và "Vô tâm giả" cao cấp ở Tarnan không thể so sánh được.

"Tiếc quá..." Thương Kiến Diệu vừa phụ họa lời Tương Bạch Miên, vừa uốn éo thắt lưng theo nhịp điệu.

Trên mặt anh không hề có vẻ thất vọng, mà là háo hức.

Tuy cách xa như vậy, anh không nghe rõ âm nhạc truyền ra từ thị trấn Sơ Xuân như thế nào, nhưng vũ đạo của các thành viên trong băng cướp "Kền Kền" vẫn khiến anh tìm ra được tiết tấu.

"Rút lui trước đi, tránh bị phát hiện." Tương Bạch Miên bỏ kính viễn vọng xuống.

Ngoại trừ Thương Kiến Diệu, không ai dị nghị gì về đề nghị này.

Họ đều đã tận mắt chứng kiến những gì băng cướp "Kền Kền" gặp phải, trong lòng vô cùng sợ hãi vị cường giả ở đối diện kia.

Đương nhiên, trước khi rút lui, "Tổ điều tra cũ" còn có một vài việc cần hoàn thành.

Tương Bạch Miên đưa ánh mắt về phía Bạch Thần, Hàn Vọng Hoạch và Gnawa, gật đầu với họ.

Bạch Thần dựng sẵn súng trường "Quả quýt", đã đưa mắt vào ống ngắm từ sớm, nòng súng chĩa vào một bóng người đang di chuyển.

Cuối cùng, cô nhìn thấy cơ hội.

Một viên đạn bay ra khỏi nòng súng, lướt qua thị trấn Sơ Xuân, xuyên qua cửa một chiếc xe thiết giáp trong băng cướp "Kền Kền", chui vào đầu Yas.

Phụt một tiếng, thủ lĩnh băng cướp khó khăn lắm mới chiến thắng được xúc động muốn nhảy nhót, thoát khỏi một chiếc xe thiết giáp mất khống chế, đầu của hắn chợt nổ thành một bông pháo hoa màu máu.

Gần như đồng thời, Hàn Vọng Hoạch và Gnawa cũng hoàn thành ngắm bắn tầm xa.

Trong tiếng pằng pằng, hai tâm phúc của Yas cũng ngã xuống.

Đây là những người từng mặt đối mặt trao đổi với Tương Bạch Miên và Thương Kiến Diệu, có thể miêu tả ra dáng dấp đại khái của họ, đồng thời, trong trí nhớ của những người này chắc chắn cũng có cảnh tượng lúc đó.

Mà những tên cướp còn lại, trong đêm mưa tối tăm, dựa vào đuốc và đèn pin để chiếu sáng, muốn nhìn rõ tướng mạo của Thương Kiến Diệu và Tương Bạch Miên từ xa là chuyện ít có khả năng.

Sau khi mấy "nhân chứng" bị "thanh trừng", "Tổ điều tra cũ", Hàn Vọng Hoạch và Tăng Đóa từ một con đường khá kín đáo xuống khỏi đồi, trở lại xe của mình, đi về một thị trấn phế tích nhỏ ở phía xa xa.

Sau lưng họ, tiếng pháo vẫn còn giằng co thêm một trận nữa.

Trong phế tích thị trấn có nhiều nhà cửa đã đổ nát, trong đồn cảnh sát cũ.

Tương Bạch Miên nhìn quanh một vòng, nói:

"Hiện giờ có thể xác nhận hai điểm."

"Một là trong quân chính quy của thành phố Ban Sơ ở thị trấn Sơ Xuân có người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh"."

"Hai, một trong số năng lực của hắn là khiến một lượng lớn mục tiêu khiêu vũ theo nhạc."

"Vì sao không phải là bản thân âm nhạc có vấn đề?" Long Duyệt Hồng bất giác hỏi.

Bản ghi âm của Ngô Mông và Tiểu Xung đã chứng minh tính khả năng của chuyện này.

Thương Kiến Diệu mỉm cười:

"Binh lính của thành phố Ban Sơ không hề tham gia vào buổi khiêu vũ tập thể này."

Cũng phải... Long Duyệt Hồng chấp nhận lý do này.

Mỗi lần "Tổ điều tra cũ" sử dụng bản ghi âm của Ngô Mông, cũng phải bịt tai của mình từ sớm.

Mà lúc mới tập kích bất ngờ, đám quân lính của thành phố Ban Sơ rõ ràng rơi vào hỗn loạn, ngay cả phản kích cũng phân tán rời rạc, chắc chắn không kịp bịt tai.

"Đó là người thuộc lĩnh vực nào?" Hàn Vọng Hoạch cân nhắc rồi hỏi.

Trong khoảng thời gian này, anh ta và Tăng Đóa đã bổ túc khá nhiều "kiến thức" về người thức tỉnh từ đội ngũ của Tiết Thập Nguyệt.

Thương Kiến Diệu không hề do dự trả lời ngay:

"Cánh cửa nóng cháy!"

Vừa dứt lời, anh co rúm người lại, nhảy một điệu như phải bỏng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận