Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 644: Giác quan thứ sáu

Lấy lòng "Cà Độc Dược"?

Long Duyệt Hồng cũng xuống xe, giả vờ giúp Thương Kiến Diệu, nghe vậy thì càng hoảng sợ, nhưng lại có cảm giác đây là chuyện hợp tình hợp lý.

Lúc trước "Tổ điều tra cũ" cũng đã biết, có khá nhiều quý tộc trong thành phố Ban Sơ âm thầm tín ngưỡng "Cà Độc Dược", là người của giáo phái "Dục Vọng Chí Thánh".

Câu trả lời của Phelps, buổi tụ hội bí mật ở nhà lão K chỉ một lần nữa kiểm chứng điều này.

Long Duyệt Hồng bất giác quay đầu lại, liếc nhìn tổ trưởng và Bạch Thần, phát hiện vẻ mặt họ đều không thay đổi gì.

Cũng phải... Khoảng cách này, âm lượng này, họ lại ngồi trong xe, chắc chắn không nghe thấy... Hơn nữa thính lực của tổ trưởng cũng không tốt... Long Duyệt Hồng như có điều hiểu ra, đồng thời đưa ánh mắt về nơi xa hơn một chút.

Cuối ngã tư đường, tăng lữ mặc áo dài màu xám tro đi chiếc xe mô tô màu đen đang đứng đó, vẻ mặt dường như nghiêm trọng hơn chút.

"Dục vọng có linh không?" Thương Kiến Diệu tỏ vẻ như hiểu ra, mỉm cười dùng một câu giáo lý của giáo phái "Dục Vọng Chí Thánh" hỏi lại.

Phelps dường như tìm được người cùng tín ngưỡng, để lộ nụ cười mờ ám, khẽ ấn vào chỗ háng mình:

"Giữa người và người không có khoảng cách."

"Sao rồi? Đêm qua chơi vui vẻ chứ?" Sau khi xác nhận đối phương là tín đồ giáo phái "Dục Vọng Chí Thánh", Thương Kiến Diệu tò mò hỏi.

Phelps đáp lại:

"Rất tuyệt, mỗi người đều đang sôi sục dục vọng của mình, bỏ xuống tất cả ngăn cách, mở ra cánh cửa lớn nối với tâm linh của bản thân. Trải nghiệm này không thể dùng từ ngữ để miêu tả, hơn nữa được sự giúp sức của các loại tiệc thánh, dầu thánh, thuốc thánh và nghi thức, khiến tôi thức tỉnh hết lần này đến lần khác, vượt qua hết lần này đến lần khác."

Nói đến đây, hắn ngáp một cái:

"Chỉ là ngày hôm sau mệt chết đi được, có lẽ trong vòng một tuần không muốn làm những chuyện tương tự nữa."

"Nhưng phần cuối của buổi tiệc, khi dục vọng được thiêu đốt hoàn toàn, cơ thể cực kỳ uể oải, tâm linh sẽ yên bình, không còn bất cứ phiền não nào, thực sự cảm nhận được linh tính vượt qua hết thảy."

"Đây là "Cà Độc Dược"."

Nói xong câu cuối cùng, Phelps thành kính vỗ vào háng mình.

Nói mấy chuyện buông thả mà thoát tục trong sạch như thế... Long Duyệt Hồng suýt thì ngẩng đầu lên nhìn bầu trời.

"Lần này tiệc thánh là gì?" Thương Kiến Diệu hăng hái gặng hỏi.

Vẻ mặt Phelps lập tức trở nên sinh động:

"Còn có thể là gì nữa? Ma túy, còn có sản phẩm tổng hợp tương tự."

Thương Kiến Diệu gật đầu, thành khẩn nói:

"Tôi cảm thấy không đến mấy năm nữa, toàn bộ các anh sẽ đi gặp "Cà Độc Dược"."

"Cầu mong dục vọng của anh cũng được thỏa mãn." Phelps cảm thấy lời "chúc phúc" của Thương Kiến Diệu vô cùng êm tai, tươi cười đáp lại một câu.

Lại hàn huyên thêm một hồi, Thương Kiến Diệu và Phelps giao hẹn xe nhà mình mình tự sửa, sau đó vẫy tay tạm biệt.

Quay trở lại chiếc xe đã "thuê", Bạch Thần đạp chân ga, Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng tôi một câu, anh một câu thuật lại ngắn gọn cuộc nói chuyện vừa rồi.

Trong quá trình này, Thương Kiến Diệu cố gắng để Long Duyệt Hồng "sắm vai" Phelps, nhưng Long Duyệt Hồng cảm thấy việc vỗ lên háng vô cùng xấu hổ, cho nên từ chối đề nghị của anh.

Tương Bạch Miên yên lặng nghe xong, cảm khái một câu:

"Đúng là buổi tụ hội cuồng hoan của giáo phái "Dục Vọng Chí Thánh"..."

"Xem ra lão K là một trong những điểm liên hệ giữa họ và giai cấp quý tộc."

"Nhưng không phải là toàn bộ." Bạch Thần dùng một giọng điệu khá chắc chắn để bổ sung.

Tương Bạch Miên nhìn cô một cái, chuyển ánh mắt đi, nói như có điều suy nghĩ:

"Nếu lão K là người của giáo phái "Dục Vọng Chí Thánh", vậy thì việc "Garibaldi" cầu cứu có chút kỳ lạ."

"Trong lúc gấp gáp anh ta quên mang theo máy thu phát vô tuyến điện là chuyện rất bình thường, nhưng sau khi vào nhà lão K, nhiều ngày như vậy mà không bị phát hiện, thì có phải may mắn quá không?"

"Bình thường nhà lão K hay cử hành loại tiệc cuồng hoan này, bên trong không thiếu người thức tỉnh của giáo phái "Dục Vọng Chí Thánh", chỉ cần họ đạt đến tiêu chuẩn "Biển khởi nguồn", là không khó cảm ứng được trong phòng có ẩn náu một ý thức nhân loại, "Garibaldi" lại không phải là người thức tỉnh, không thể nào tự mình che giấu."

"Cho dù người thức tỉnh trầm mê vào dục vọng, thiếu đi sự cảnh giác xung quanh, bình thường họ lui tới nhà lão K cũng vẫn có thể phát hiện ra, trừ phi vì bảo mật, ngoài tiệc cuồng hoan, người của "Dục Vọng Chí Thánh" sẽ không chủ động đến gặp lão K."

Bạch Thần lái xe, lắc đầu nói:

"Nhìn không giống lắm, tham gia buổi tiệc cuồng hoan có rất nhiều quý tộc là người bình thường, cùng lắm là làm thay đổi gien, khả năng giữ bí mật tương đối thấp."

"Đúng vậy, tuy bọn họ đã kéo kín rèm cửa sổ, nhưng bản thân buổi tụ hội cũng rất rõ ràng, người ở quảng trường xung quanh hoặc ít hoặc nhiều đều sẽ phát giác ra, chỉ là không biết cụ thể là buổi tụ hội gì, việc này rất dễ khiến người khác nghi ngờ." Long Duyệt Hồng phụ họa.

Thương Kiến Diệu cũng cười nói:

"Không có lý nào chúng ta chỉ cần một ngày đã dễ dàng điều tra ra chân tướng, mà người khác mất nhiều năm cũng không phát hiện ra."

"Ừm, đối với người chú ý đến lão K mà nói, đây có lẽ là bí mật bán công khai." Tương Bạch Miên khẽ gật đầu: "Cho nên, việc "Garibaldi" cầu cứu có phải là cái bẫy không?"

Bạch Thần, Long Duyệt Hồng không trả lời cô, bởi vì đây là chuyện có khả năng nhưng không nhất định.

Thương Kiến Diệu lại nói với vẻ thành thật:

"Không biết họ chuẩn bị cái bẫy có mức độ thế nào."

Tương Bạch Miên vốn định thảo luận sâu về đề tài này, làm phân tích tường tận, nhưng cảm thấy có thể sẽ bại lộ một ít bí mật của tiểu đội, cho nên bỏ qua suy nghĩ này.

Dù sao cô cũng không thể xác định lúc này Thiện Na Già có đang dùng "Đọc tâm đối phương" để nghe lén không.

Cô nhìn vào khoảng không trước mắt, dùng âm lượng bình thường nói:

"Thiền sư, việc này liên quan đến giáo phái "Dục Vọng Chí Thánh", còn phức tạp và khó khăn hơn chúng tôi tưởng tượng, không biết anh có ý kiến gì không, để chúng tôi quay về ngôi miếu trước, sau đó cân nhắc cách cứu người, hay là bằng lòng xem chúng tôi thử một vài cách, tìm ra cơ hội, cũng kiểm soát được quy mô xung đột?"

Tương Bạch Miên không rõ quan hệ giữa "Giáo phái Ý Thức Thạch Anh" và "Dục Vọng Chí Thánh" như thế nào, nhưng nhìn từ việc một bên ngoài sáng, có thể xây dựng chùa miếu, công khai truyền giáo, một bên chỉ có thể lén lút ảnh hưởng đến một bộ phận quý tộc, chúng hẳn là không cùng một chiến tuyến.

Qua hơn mười giây, giọng của Thiện Na Già vang lên trong lòng mấy thành viên "Tổ điều tra cũ":

"Có thể xem trước một chút."

"Được." Tương Bạch Miên không che giấu sự mừng rỡ của mình.

Xem ra, "Giáo phái Ý Thức Thạch Anh" không thích giáo phái "Dục Vọng Chí Thánh" lắm!

Bạch Thần thở hắt ra, cho chiếc xe rẽ về khu Hồng Cự Lang.

Họ không đi sửa xe trước, mà đi thẳng về phố Masgar, đỗ ở đối diện cửa nhà lão K.

Tương Bạch Miên cân nhắc một chút, hỏi dò:

"Thiền sư, anh cảm thấy lần này chúng tôi hành động có gặp nguy hiểm không?"

Cô nhớ Thiện Na Già có năng lực nào đó là "tiên đoán".

Lần này, qua gần một phút Thiện Na Già mới trả lời, lâu đến mức mấy thành viên của "Tổ điều tra cũ" đều cho rằng đối phương vừa vặn thu lại "Đọc tâm đối phương", không "nghe" thấy câu hỏi này.

Thiện Na Già bình thản nói:

"Có thể nghiêm ngặt thực hiện theo phương án đã định, sẽ không xảy ra chuyện bất trắc gì."

"Lời tiên đoán" này có chút ba phải... Bất trắc, cái gì gọi là bất trắc? Tương Bạch Miên thầm lẩm bẩm.

Thấy Thiện Na Già không định giải thích thêm, cô nghiêng người sang, gật đầu nói với Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng:

"Hành động theo kế hoạch."

Bước đầu của kế hoạch là đợi và quan sát.

Sau khi xác nhận số lượng người trong nhà không nhiều, có lẽ lão K và phần lớn tâm phúc, tùy tùng, vệ sĩ của ông ta đã ra ngoài làm việc, Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng đổi một bộ quần áo màu xám tro và quần vải bố.

Trên ngực bộ quần so này viết một từ tiếng Hồng Hà:

"Công ty sửa chữa điện lực thành phố Ban Sơ."

Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng xuống xe, đi đến nơi đã định sẵn, cắt đứt một sợi dây điện.

Nhà lão K nhất thời bị "cắt" điện.

Qua mấy phút, Thương Kiến Diệu dẫn theo Long Duyệt Hồng, gõ cửa nhà lão K.

Tương Bạch Miên, Bạch Thần cũng xuống xe, đi tới.

Cửa chính nhà lão K nhanh chóng được mở ra, quản gia mặc âu phục, thái dương hoa râm hỏi người đến với vẻ nghi ngờ:

"Các anh là?"

Thương Kiến Diệu đã ngụy trang, lúc này đáp lại:

"Việc này không phải rất rõ ràng sao?"

"Ông xem."

"Quảng trường xuất hiện sự cố điện lực."

"Chúng tôi đang mặc quần áo của công ty sửa chữa điện lực."

"Cho nên..."

Quản gia lão K như ngộ ra:

"Là sự cố ở chỗ chúng tôi à?"

"Thảo nào đột nhiên bị cúp điện."

Ông ta không nghi ngờ nữa, tránh đường để cho đám người Thương Kiến Diệu tùy ý đi vào.

Tương Bạch Miên, Bạch Thần cũng đã mặc đồng phục của công ty sửa chữa điện lực.

Nhóm bốn người của "Tổ điều tra cũ" không dừng lại, đi thẳng lên tầng hai, đến phòng khách ở trong góc mà "Garibaldi" đang ở.

Còn chưa đến gần, Tương Bạch Miên đã đi chậm lại, nghiêng đầu nhìn về phía Thương Kiến Diệu.

Thương Kiến Diệu gật đầu:

"Có hai ý thức nhân loại."

Lúc trước họ không rõ bố cục của tòa nhà, lúc ở tầng một, không thể chắc chắn căn phòng nào là mục tiêu, trong những phòng khác cũng có sự tồn tại của con người.

Hơn nữa, hai ý thức nhân loại cũng không mâu thuẫn với việc "Garibaldi" trốn ở bên trong, có lẽ chỉ là một người hầu đang quét dọn, nhưng không phát hiện ra người trốn.

Ngay sau đó, Thương Kiến Diệu lại bồi thêm một câu:

"Lúc trước hẳn là có ba."

Ơ... Bốn thành viên của "Tổ điều tra cũ" nhìn lẫn nhau, ỷ vào có Thiện Na Già "canh giữ", bước nhanh hơn tới trước phòng khách ở trong góc.

Tương Bạch Miên giơ tay vặn nắm đấm cửa, đẩy cửa phòng ra, Long Duyệt Hồng, Bạch Thần và Thương Kiến Diệu lại tản ra, chuẩn bị đối phó với tập kích.

Trong căn phòng có hai người, một người đàn ông tóc đen nằm trên giường, tướng mạo coi như thanh tú, nhưng vẻ mặt có chút tiều tụy, lúc này, hắn đang nhắm chặt hai mắt, không biết là ngủ hay hôn mê.

Hắn chính là "Garibaldi" mà "Tổ điều tra cũ" phải tiếp ứng.

Một người đàn ông khác ngồi trên sô pha, đôi mắt màu xanh đậm, nếp nhăn trên miệng rõ ràng, tóc được chải gọn gàng ra sau, có vài sợi bạc, chính là lão K Correnza.

Bên cạnh lão K, có thể nhìn thấy cửa sổ ngõ sau đã hoàn toàn mở ra.

Thương Kiến Diệu thấy thế, tò mò hỏi:

"Mai phục đâu?"

Vẻ mặt lão K vừa đờ đẫn vừa phức tạp, im lặng vài giây rồi nói:

"Nhảy cửa sổ chạy rồi."

Việc này... Long Duyệt Hồng vừa mờ mịt vừa buồn cười, lão K bổ sung:

"Một trong những năng lực của cô ta là "Giác quan thứ sáu"."
Bạn cần đăng nhập để bình luận