Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 775: Không người

Khu phế tích thành phố tràn ngập cây cối xanh biếc, đang đắm chìm trong ánh mặt trời buổi chiều, bốn phía yên tĩnh đến mức có thể nghe cả tiếng gió thổi khe khẽ.

Vô số tòa kiến trúc đổ sập xuống giống như những nấm mồ thô sơ, tòa nhà nọ nối tiếp tòa nhà kia, khu vực nọ nối tiếp khu vực kia.

Đây là di tích thế giới cũ bị phá hủy nghiêm trọng nhất mà Tương Bạch Miên từng gặp.

Đương nhiên, cô còn chưa đi đến những thành phố bị một lượng lớn đạn đạo và tên lửa bao phủ lúc thế giới cũ bị hủy diệt, trên Đất Xám cũng không có mấy ai muốn đến những nơi đó, một mặt là khu vực tương ứng bị ô nhiễm phóng xạ vô cùng nghiêm trọng, cho đến nay vẫn chưa hoàn toàn tiêu tan hết, mặt khác là những nơi đó đã bị tàn phá đến mức khó tin, rất khó có thu hoạch gì.

Tương Bạch Miên đứng bên cạnh xe jeep, thu lại ánh mắt, nói với đám người Long Duyệt Hồng:

"Ở đây không có thứ gì để đào bới, cứ đến thẳng công ty thực phẩm Số 2."

"Trên đường đừng lơ là, luôn chuẩn bị sẵn sàng, đừng vì nơi này xa xôi không bóng người, ngay cả thú hoang bình thường cũng không thấy mấy con mà cảm thấy mình sẽ không bị tập kích."

"Tin tình báo cho thấy, thỉnh thoảng khu vực này sẽ xuất hiện "Vô tâm giả" cao cấp vô cùng lợi hại."

Rất nhiều thợ săn di tích nghi ngờ rằng, lúc trước, qua nhiều lần "càn quét" của các thế lực con người nhắm vào khu phế tích thành phố Thiết Sơn, "Vô tâm giả" vẫn không bị diệt trừ hoàn toàn, có một phần lùi sâu vào trong núi, "Vô tâm giả" cao cấp trong số họ tiến hóa trong một hai mươi năm gần đây, có thể chiến đấu với người thức tỉnh các bậc "Hành lang tâm linh".

Đối với việc này, Tương Bạch Miên khá nghi ngờ, bởi vì "Vô tâm giả" thiếu trí khôn, không có khả năng vượt qua được từng hòn đảo sợ hãi trong "Biển khởi nguồn".

Mà ngoại trừ ở một số rất ít địa phương ở thành phố Thiết Sơn, thì con người chưa từng gặp được "Vô tâm giả" có thể sánh ngang với người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh".

Cho nên Tương Bạch Miên cho rằng là những nhóm thợ săn di tích gặp phải "Vô tâm giả" cao cấp đều có thực lực không đủ mạnh, kiến thức không đủ nhiều, căn cứ vào đặc thù năng lực mà đối phương bày ra, mù quáng coi họ gần với cấp bậc "Hành lang tâm linh", hoặc là không phải bản thân "Vô tâm giả" cao cấp hùng mạnh, mà là do sự đặc thù của địa phương, ví dụ như, nơi này là thánh địa Phật môn.

Liên tưởng đến "nữ chuyên gia" Lưu Lộ mà Thương Kiến Diệu đã gặp được trong bóng ma tâm lý của căn phòng "522" lúc trước, Tương Bạch Miên càng nghiêng về khả năng thứ hai.

"Nữ chuyên gia" Lưu Lộ sống trong "Công ty thực phẩm Số 2 thành phố Thiết Sơn" vào thời đại hỗn loạn, sau khi Thương Kiến Diệu dùng bản bệnh án trong khu phế tích sắp thép tạo ra bất thường, cô ta đã để lộ ra diện mạo bị mắc "Bệnh vô tâm" từ sớm, mà năng lực cô ta biểu hiện ra trước đó quả thực có thể sánh ngang với người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh", thậm chí còn mạnh hơn, khiến Thương Kiến Diệu cả hai lần đều không thể phản kháng, lập tức rơi vào hôn mê, bị đưa về điểm khởi đầu.

Đợi các tổ viên đều gật đầu tỏ ý đã rõ, Tương Bạch Miên lại trầm giọng nói thêm một câu:

"Cho dù xác suất xuất hiện "Vô tâm giả" cao cấp rất thấp, chúng ta rất khó gặp phải, nhưng cũng phải để ý đến sự thay đổi xung quanh."

"Chưa biết chừng viện nghiên cứu Số 8 đã tổ chức một đội ngũ đặc phái viên mới, mạnh hơn, để tới đây "diệt khẩu"."

"Diệt khẩu" của cô không chỉ là giết nhóm người mình, mà gồm cả việc phá hủy toàn bộ thánh địa Phật môn "Công ty thực phẩm Số 2 thành phố Thiết Sơn" này.

So với "Vô tâm giả" cao cấp đặc thù trong lời đồn, thì viện nghiên cứu Số 8 hiển nhiên là kẻ địch thực tế hơn, cũng có khả năng gặp được hơn, Long Duyệt Hồng không dám lề mề, lập tức đề nghị mặc luôn trang bị vào.

Thương Kiến Diệu rất vui mừng, nghiêng đầu nói với Gnawa:

"Lão Gnawa, ông có thể thử mặc áo giáp thông minh sinh học loại hình "Tắc kè hoa"."

"Một thích khách người máy thông minh có thể hòa lẫn vào môi trường bất cứ lúc nào, khó bị phát giác ra từ trước, nghĩ thôi cũng đã thấy lợi hại đến mức giống như ăn gian vậy."

Vậy tôi mặc cái gì... Long Duyệt Hồng rất muốn xen miệng vào hỏi một câu, Gnawa lại động lòng:

"Nghe thật sự không tệ..."

Cũng may không đề nghị một người máy thông minh mặc thiết bị khung xương quân dụng... Tương Bạch Miên đầu tiên là gật đầu tán thành, tiếp đó trêu đùa:

"Trong tiểu đội của chúng ta, người máy thông minh cũng có quyền mặc trang bị."

Gnawa gật gật cái cổ bằng kim loại, rất hài lòng với cách nói này.

Tương Bạch Miên lập tức nói với Long Duyệt Hồng:

"Anh mặc áo giáp thông minh sinh học loại "thiết xà Hắc Trảo"."

Trang bị này cũng đã được đặc biệt xử lý phần cánh tay phải, để cánh tay người máy của Long Duyệt Hồng có thể thò ra ngoài.

Tương Bạch Miên vốn định để bản thân sử dụng bộ áo giáp thông minh sinh học này, dựa vào năng lực phòng ngự siêu mạnh của nó để lẻn đến gần kẻ địch, sử dụng các năng lực về "Ảo giác không gian", nhưng sau đó cô phát hiện ra một vấn đề vô cùng nghiêm trọng:

"Cô có lẽ sẽ bị lạc đường..."

Để so sánh, thiết bị khung xương quân dụng có chức năng dẫn đường tự động thích hợp với cô hơn.

Hiện giờ Tương Bạch Miên cảm thấy có chút may mắn, trước khi rời khỏi "Sinh vật Bàn Cổ", bản thân đã cân nhắc đến chuyện các hoàn cảnh khác nhau sẽ có nhu cầu sử dụng khác nhau, Long Duyệt Hồng không thể nào chỉ hạn chế trong áo giáp thông minh sinh học loại hình "Tắc kè hoa", vì thế đã bảo người của công ty cũng xử lý bộ áo giáp "thiết xà Hắc Trảo".

Sau đó, Bạch Thần mặc bộ thiết bị khung xương quân dụng kiểu mới loại hình "M - 45", Tương Bạch Miên sử dụng loại hình "AC - 45", Thương Kiến Diệu thì lựa chọn kiểu cũ hơn "AC - 42", anh chủ yếu khống chế tầm xa, không có nhu cầu quá lớn với cận chiến.

"Tổ điều tra cũ" không keo kiệt điện năng, cứ thế vũ trang đầy đủ đi đến "Công ty thực phẩm Số 2 thành phố Thiết Sơn", dù sao nơi này cách lối vào "Chiếc thuyền Noah ngầm" ở khu Thiết Sơn chỉ có mấy giờ xe chạy, nếu thật sự đến giới hạn, họ hoàn toàn có thể quay về bổ sung thêm điện.

"Lái đi." Tương Bạch Miên ở vị trí phó lái liếc nhìn Thương Kiến Diệu đang ngồi ngây ra ở bên cạnh.

Đúng ra bây giờ đến lượt Long Duyệt Hồng lái xe, nhưng căn cứ vào việc Thương Kiến Diệu từng đến đây, quen thuộc địa hình, cho nên Tương Bạch Miên bảo anh tuy mới chỉ được nghỉ ngơi nửa tiếng trên đường, nhưng vẫn một lần nữa mặc áo giáp ra trận.

Thương Kiến Diệu đáp lại với vẻ mặt nghiêm trọng:

"Điểm khởi đầu sai rồi."

"Lúc xông vào bóng ma tâm lý, vừa xuất hiện tôi đã ở trong thành phố này."

"Tôi biết rồi..." Tương Bạch Miên dùng giọng điệu "sơn nhân tự có diệu kế" để nói.

Cô ôm ba lô chiến thuật vào trước người, lấy bản đồ thành phố Thiết Sơn được vẽ lại dựa vào một lượng lớn thông tin.

"Anh xem chỗ nào quen thuộc trước, sau đó trực tiếp đi đến nơi đó."

Thương Kiến Diệu chợt nói:

"Hoàn cảnh cũng không đúng lắm, lúc đó đa số kiến trúc còn chưa bị đổ sập xuống."

Hiện giờ anh không đủ số liệu tham chiếu.

Không đợi Bạch Thần chủ động đề nghị "hay là để tôi đi", Thương Kiến Diệu đã mỉm cười:

"Chuyện có tính thử thách thế này, vừa rồi tên kia lại ra sức khước từ!"

Chẹp, lại nội chiến rồi... Nếu cái giá phải trả không phải là "mù đường", Tương Bạch Miên rất muốn đẩy tên này xuống xe để tự mình lái.

Xe jeep chậm chạp khởi động, lái về một phương hướng đại khái.

Thương Kiến Diệu vừa lái vừa phàn nàn:

"Đường chỗ này khó đi quá, không biết bao lâu rồi không có người đến."

"Thật sự muốn can thiệp vật chất, trực tiếp nâng xe lên, cao hơn mặt đất năm phân, cứ thế chạy đi, còn không có lực ma sát."

"Tiếc là, vẫn không làm được."

Là Thương Kiến Diệu "thành thực" kia? Tương Bạch Miên quay đầu liếc mắt nhìn, thấy Long Duyệt Hồng ngồi giữa Bạch Thần và Gnawa đang cảm thấy buồn cười.

Sau đó, "Tổ điều tra cũ" mất hơn hai tiếng đồng hồ tìm đường trong khu phế tích thành phố này, đây là một công việc vô cùng khô khan, nếu không có Thương Kiến Diệu thỉnh thoảng chọc cười, một mình biểu diễn tấu nói nhiều nhân vật, đám người Tương Bạch Miên sẽ cảm thấy không dễ dàng chút nào.

Cuối cùng họ cũng tới đích, nhìn thấy tòa nhà bảy tầng vẫn đứng sừng sững như trước, chỉ có chút cũ kỹ.

Bên ngoài tòa nhà, dây leo xanh biếc đã bắt đầu lan ra, nhưng vẫn chưa bao phủ toàn bộ, một phần vẫn còn để lộ ra dấu vết màu khô vàng.

Cửa vào phòng khách tầng một, tấm biển "Công ty thực phẩm Số 2 thành phố Thiết Sơn" đã mất từ lâu, không biết bị ai chẻ thanh củi đốt.

Nếu không phải Thương Kiến Diệu tự vỗ ngực đảm bảo nơi này chính là công ty thực phẩm Số 2, có lẽ Long Duyệt Hồng sẽ nghi ngờ đi nhầm chỗ rồi.

Hắn ngẩng đầu nhìn bên ngoài, thấy những tảng đá lộn xộn vương vãi, cỏ dại mọc thành bụi, không nhịn được cám khái một câu:

"Đã rất lâu rồi không có người đến đây."

Nghe thấy câu này, về mặt Tương Bạch Miên đột nhiên trở nên nghiêm trọng.

"Đừng, đừng nói!" Thương Kiến Diệu tỏ vẻ "sợ hãi", định ngăn Long Duyệt Hồng lại.

Long Duyệt Hồng đang định đáp trả một câu, thì Tương Bạch Miên đã trầm giọng nói:

"Nhóm người của "Quân cứu thế" kia đã xuất phát cách đây hai ngày."

"Việc này..." Tim của Long Duyệt Hồng đột nhiên đập rất nhanh.

Với khoảng cách từ chợ Đá Đỏ đến khu phế tích thành phố Thiết Sơn, nhóm người "Quân cứu thế" kia hẳn là đã đến từ sớm, thăm dò công ty thực phẩm Số 2 nhiều lần.

Vì sao nơi này vẫn có dáng vẻ như không có người đến?

Bạch Thần thử thăm dò:

"Họ lạc đường?"

"Nơi này cũng không có ký hiệu."

Đây là một phế tích thành phố rất lớn, một hai ngày không tìm thấy đích đến là chuyện hết sức bình thường.

"Có khả năng." Tương Bạch Miên gật đầu, vừa đẩy cửa xe đi xuống, vừa nói: "Nói chung chú ý một chút."

Cô vừa dứt lời, đã thấy Thương Kiến Diệu quăng ba lô chiến thuật ra trước người, kéo khóa.

"Anh, muốn làm gì?" Tương Bạch Miên lập tức cảnh giác.

Thương Kiến Diệu mỉm cười:

"Lấy ngọc phật ra."

"Trước tiên đừng..." Tương Bạch Miên hít vào một hơi.

Cô lấy lại bình tĩnh, bổ sung thêm một câu:

"Chúng ta lục sát theo cách bình thường trước, sau mới thử lấy bản bệnh án và ngọc phật ra xem có thể mang đến sự thay đổi nào không."

Ngay từ đầu đã kích thích như vậy, ai mà chịu nổi?

"Được rồi." Thương Kiến Diệu tỏ vẻ tiếc nuối, thu tay về.
Bạn cần đăng nhập để bình luận