Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 753: Lai lịch

Tương Bạch Miên không ngờ đối phương lại hỏi mình một chuyện vô cùng đơn giản như thế, sau khi suy nghĩ một chút cô đáp:

"Đi theo tuyến đường bình thường, khoảng ba ngày là có thể đến nơi, nếu gặp hiện tượng Nộ Hồ bị ngập lụt, cần đi vòng, thì có lẽ cần hơn một tuần."

Đám người này hỏi thăm đường đến chợ Đá Đỏ... Đến đó làm gì? Mua các loại vật phẩm buôn lậu? Long Duyệt Hồng đứng bên cạnh nghe, nhặt ra điểm mấu chốt trong cuộc nói chuyện vừa rồi.

Không đợi đối phương đáp lại, Tương Bạch Miên đã hỏi bằng giọng trêu đùa:

"Các anh không tìm người dẫn đường sao?"

"Tìm rồi." Người đàn ông tuổi trẻ hơn nghe vậy, vẻ mặt hơi thay đổi: "Tên khốn ấy..."

Người đàn ông mặt chữ điền lớn tuổi hơn liếc bạn đồng hành của mình một cái, ngăn cản đối phương nói tiếp.

Hắn tự mình bật cười nói:

"Chúng tôi không quen thuộc vùng đất này lắm, tìm người dẫn đường không đáng tin cậy, sắp dẫn chúng tôi lạc đường rồi."

Hắn thẳng thắn thừa nhận đội ngũ của mình không quen thuộc nơi này, bởi vì đây là chuyện có thể dễ dàng suy đoán ra được từ việc bọn họ hỏi còn bao lâu nữa thì đến chợ Đá Đỏ.

"Người dẫn đường là đồ khốn?" Tương Bạch Miên thầm lặp lại câu mà người đàn ông trẻ tuổi vừa nói.

Điều này khiến cô đưa ra một suy đoán: Cuộc tập kích phát sinh đêm hôm qua chẳng lẽ là do tên dẫn đường kia gây ra?

Sau khi được đội ngũ này thuê, gã ta bắt nạt họ là người từ xứ khác đến, cấu kết với băng cướp, để lại ký hiệu, nội ứng ngoại hợp, cướp một khoản tiền bất chính?

"Các anh không lạc đường." Thương Kiến Diệu "thành thực" chỉ ra sơ hở trong lời nói của đối phương: "Hiện giờ các anh đang đi trên con đường chính xác."

Người đàn ông nhiều tuổi hơn liếc Thương Kiến Diệu một cái, mỉm cười giải thích:

'Tôi nói là sắp, thực tế chúng tôi cũng không biết tiếp theo phải đi về hướng nào, chỉ có thể tới đây nhờ các anh chỉ dẫn."

Thương Kiến Diệu lập tức chỉ vào hướng mình đến lúc trước.

"Đầu tiên, loại trừ nó."

Không cần anh nói, người bình thường đều biết... Ngoại trừ loại mù đường như tổ trưởng... Long Duyệt Hồng thầm châm chọc hai câu, nhưng không dám nói ra miệng.

Không cho Thương Kiến Diệu tiếp tục làm "mất mặt", Tương Bạch Miên giơ tay phải lên, định chỉ đường.

Đợi đã! Tổ trưởng, cô không có chút tự giác nào sao? Long Duyệt Hồng cố gắng ngăn cản, nhưng không lên tiếng nổi.

Việc này khác nào để người mù chỉ đường đâu?

Lúc gương mặt Thương Kiến Diệu hiện lên vẻ "kinh hãi", Bạch Thần đã giành nói trước Tương Bạch Miên:

"Các anh đi tiếp theo hướng này, đến khi nhìn thấy Nộ Hồ, thì men theo bờ hồ đi về phía Nam, tìm thấy một khu phế tích thành phố rất lớn."

Tuyến đường Bạch Thần cung cấp vô cùng rõ ràng, vật đánh dấu rất dễ nhận biết, ở giữa không cần phải đi lòng vòng, khiến cho người nghe có thể hiểu ngay, hơn nữa cảm thấy không có vấn đề gì.

Người đàn ông nhiều tuổi hơn tự động vẽ ra một bản đồ phác thảo trong đầu, gặng hỏi một câu:

"Trên đường không có phế tích thành phố khác sao?"

Sở dĩ chợ Đá Đỏ khó tìm cũng vì Nộ Hồ và khu vực bao quanh nó là một quần thể thành phố khổng lồ tồn tại ở thế giới cũ.

"Trước khi đến Nộ Hồ thì có, đi về phía Nam thì không còn nữa." Bạch Thần giải thích đơn giản.

Đây là thông tin mà "Tổ điều tra cũ" đã xác nhận.

"Nói cách khác, chợ Đá Đỏ quả thực không còn bao xa... Chẳng trách các cô nói chỉ khoảng hai ba ngày nữa là có thể đến nơi." Người đàn ông nhiều tuổi hơn nở nụ cười nhẹ nhõm: "Các cô là khách quen của chợ Đá Đỏ à?"

Nếu không thì cũng không thuộc đường đến vậy.

"Đã đi qua hai lần." Tương Bạch Miên nói sự thật không thể thật hơn.

Đương nhiên, cô không nói chỉ với hai lần, "Tổ điều tra cũ" đã khiến chợ Đá Đỏ nghiêng trời lệch đất, thế cục có sự thay đổi lớn.

Người đàn ông nhiều tuổi gật đầu, không hỏi thêm nữa:

"Chúng tôi cần trả thù lao kiểu gì?"

Tương Bạch Miên thấy Thương Kiến Diệu rơi vào trầm tư, không biết sẽ đưa ra yêu cầu gì, vội vàng cười nói:

"Đưa cho mấy lon đồ hộp là được rồi."

"Được." Người đàn ông nhiều tuổi nghiêng đầu, nói với người bạn bên cạnh: "Cậu lên xe lấy tám lon đồ hộp xuống đây."

Giọng nói của hắn trầm mạnh, tự mang theo vẻ uy nghiêm.

Người đàn ông trẻ tuổi lập tức xoay người, đi về chỗ chiếc xe leo núi đang đỗ cách đó hơn mười mét.

Nhân lúc chờ đợi, người đàn ông nhiều tuổi hơn tiếp tục hỏi:

"Ở chợ Đá Đỏ cần phải chú ý những điều gì?"

"Học cách chơi trốn tìm." Thương Kiến Diệu tỏ vẻ thành khẩn mà nghiêm túc.

Người đàn ông lớn tuổi hơn nghe vậy thì im lặng vài giây, sau đó hỏi như có điều suy nghĩ:

"Người ở đó chủ yếu tín ngưỡng "U Cô"?"

"Đúng vậy." Thương Kiến Diệu giơ hai tay lên, đan vào nhau để trước ngực, cũng lùi về sau một bước: "Khoảng cách là bạn của chúng ta."

"Anh cũng tín ngưỡng "U Cô"?" Người đàn ông nhiều tuổi hơn lập tức hỏi với vẻ hứng thú.

Thương Kiến Diệu suy nghĩ một chút rồi nói:

"Xem tình hình."

Chỉ dựa vào sự thành kính này của anh, các Chấp tuế không giáng một tia sét đánh chết anh, chắc chắn là vì còn chưa thương lượng xong ai sẽ là người ra tay... Tương Bạch Miên thầm lẩm bẩm trong đầu.

Tiếp đó, cô nhắc nhở người đối diện:

"Các anh đến chợ Đá Đỏ, cần tìm ra một cư dân của thị trấn trong khu phế tích thành phố, bảo anh ta dẫn đường, mới có thể tìm được đích đến."

"Đây là phong tục của họ ở nơi đó, người đến đó không thể nói vị trí cụ thể của chợ Đá Đỏ cho những người khác."

Người đàn ông nhiều tuổi hơn không hề lộ ra vẻ mặt khó xử, chỉ gật đầu một cái:

"Cảm ơn."

Lúc này, người bạn đồng hành của hắn đã cầm theo tám lon đồ hộp quay lại.

Đồ hộp cá mòi, đồ hộp chân giò muối... Long Duyệt Hồng liếc nhìn, phát hiện chủng loại có chút khác với đồ hộp mình hay ăn.

Sau khi Tương Bạch Miên nhận lấy, người đàn ông nhiều tuổi hơn đưa ra lời tạm biệt.

Hắn dẫn theo bạn đồng hành, quay trở về xe, lái về phía đội ngũ.

Toàn bộ quá trình, họ chỉ đề phòng cơ bản, không đặc biệt cảnh giác cao độ.

"Có lòng tin nhất định đối với thực lực của mình..." Sau khi nhìn theo chiếc xe leo núi thẫm màu đi xa, Tương Bạch Miên cảm khái một câu.

Cô cúi đầu, nhìn đồ hộp trong tay, bỗng nhiên cười nói:

"Mọi người đoán xem, nhóm người này từ đâu tới?"

Bạch Thần nhớ lại đối thoại vừa rồi, không nhanh không chậm nói:

"Mặc dù họ đã gắng sức kiểm soát khẩu âm, nhưng vẫn lộ ra chút dấu vết."

"Bọn họ là đến từ khu Đông Bắc của Đất Xám, hoặc thường hay giao tiếp với người ở nơi đó."

Nghe đến khu vực Đông Bắc của lục địa, hơn nữa đội ngũ kia đều là người Đất Xám, Long Duyệt Hồng lập tức có suy đoán:

"Người của "Quân cứu thế"?"

Phía đông của "Đoàn bạch kỵ sĩ", thành phố Ban Sơ thuộc về "Quân cứu thế".

Tương Bạch Miên thấp giọng cười nói:

"Dù sao chủng loại đồ hộp này rất giống đến từ chỗ đó."

"Hơn nữa, cử chỉ tác phong của họ rất dứt khoát, toàn thân đều toát lên sự kỷ luật, giống quân nhân hơn là cướp đường, thợ săn."

Có lẽ là để buôn lậu, đồ hộp trong tay Tương Bạch Miên không ghi tên xưởng sản xuất.

Thương Kiến Diệu lập tức kích động, đưa tay phải ra, đặt lên ngực trái, đứng thẳng người, chào theo kiểu nghi thức đối với các tổ viên còn lại:

"Vì toàn bộ nhân loại!"

Anh tỏ vẻ bây giờ sẽ lập tức đi qua đó tìm người ôn chuyện!

Tương Bạch Miên ngăn anh lại:

"Đến chợ Đá Đỏ rồi hãy nói."

"Cũng không biết vì sao họ lại đến Nộ Hồ."

"Quân cứu thế" cách khu vực Nộ Hồ một thành phố Ban Sơ, sức ảnh hưởng gần như không thể lan tới, bình thường cũng có rất ít người của họ hoạt động bên này.

"Để khai thác tuyến đường buôn lậu?" Bạch Thần suy đoán rồi nói.

Tương Bạch Miên gật đầu, cân nhắc rồi nói: "Sau khi thành phố Ban Sơ xảy ra bạo động, có xu hướng chuyển mâu thuẫn bên ngoài, mà "Quân cứu thế" đứng mũi chịu sào."

"Như vậy, họ phải lên kế hoạch, dự trữ tài nguyên nhiều mặt, việc này cũng bình thường."

Chiếc xe leo núi thẫm màu quay trở lại đội ngũ, người đàn ông trẻ tuổi ngồi ở ghế lái liếc nhiều người bạn đồng hành hơn tuổi, nói bằng thái độ kính trọng:

"Ủy viên Từ, người đàn ông sinh động nhất trong đội ngũ vừa rồi hẳn là người thức tỉnh, nhưng không xác định có cấp bậc "Hành lang tâm linh" hay không."

"Trong số họ có thể có người thức tỉnh khác."

Người đàn ông lớn tuổi hơn được gọi là ủy viên Từ gật đầu nói:

"Cái giá phải trả của hắn trước mắt xem ra giống với không thể kiểm soát được bản thân, thuộc về lĩnh vực "Mạt Nhân"."

"Nhưng cái giá phải trả có biểu hiện tương tự còn rất nhiều, tạm thời không thể khẳng định."

Đợi đội ngũ nghi là đến từ "Quân cứu thế" kia rời xa bờ sông, đi theo hướng Bạch Thần chỉ, mấy thành viên của "Tổ điều tra cũ" mới ung dung ăn cơm trưa xong, lên xe jeep.

Tương Bạch Miên nhìn Thương Kiến Diệu ở hàng ghế sau:

"Anh có thể chợp mắt một lúc, một lần nữa tiến vào bóng ma tâm lý kia, xem có chỗ nào bất thường không."

Thương Kiến Diệu đã sớm nóng lòng muốn thử.

Trong căn phòng "912", "Hành lang tâm linh".

Sau khi Thương Kiến Diệu tiến vào, vốn tưởng rằng mình sẽ xuất hiện ở bến tàu, cũng chính là điểm bắt đầu của bóng ma tâm lý này, kết quả lại phát hiện mình đã lên thẳng khoang thuyền bên trong du thuyền.

"Chỗ này có thể lưu trữ?" Thương Kiến Diệu tỏ vẻ mừng rỡ.

Như vậy mỗi lần quay lại không cần bắt đầu từ điểm khởi đầu!

Anh nhìn quanh một vòng, giơ tay lên vuốt cằm:

"Đây lại là một điều không bình thường."

"Với cả, lúc trước chúng ta lên du thuyền, trời vẫn còn chưa tối hoàn toàn, bây giờ bên ngoài trăng sáng đã treo cao."

Lúc này, một đám mây đen bay qua, che khuất ánh trăng.

Thương Kiến Diệu nương theo ánh sáng của đèn tường trong hành lang nhỏ, đẩy một cánh cửa bên cạnh ra.

Đây là căn phòng lần trước anh đã đi vào, anh muốn xem người bên trong hôm nay thế nào.

Giây tiếp theo, Thương Kiến Diệu lại nhìn thấy đôi nam nữ đang chiến đấu kịch liệt lúc trước.

Nhưng bây giờ họ một người đứng cạnh giường, không ngừng ưỡn thẳng eo về phía trước, đâm vào không khí, một người ôm ngực, không ngừng qua lại ở khu vực gần cửa, dường như đang bị lạc đường trong một không gian rất nhỏ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận