Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 798: Cổ vũ

Tương Bạch Miên nghiêng người liếc nhìn Thương Kiến Diệu, không quát lên "anh không kệ cũng không được", "anh dùng cái gì để xử lý", cũng không định hỏi "anh định xử lý thế nào", cô chỉ bình tĩnh nói:

"Quay về rồi thảo luận."

Thương Kiến Diệu gật đầu, không phản bác.

Lúc này, Long Duyệt Hồng mới nhận ra, suy nghĩ đầu tiên của hắn chính là: Tên này lại phát bệnh rồi.

Có điều, lúc anh ta phát bệnh, luôn thích nói "chúng tôi", vì sao lần này lại chỉ nói "tôi"... Trong lúc nhất thời, Long Duyệt Hồng nảy ra nghi hoặc, nhưng hắn lờ mờ hiểu ra vì sao Thương Kiến Diệu chỉ nhấn mạnh "tôi".

Anh ta cảm thấy đây là hành vi của một cá nhân, không định kéo cả đám vào, tự mình xử lý? Long Duyệt Hồng im lặng thở hắt ra, vẫn giữ im lặng giống như Bạch Thần.

Gnawa liếc nhìn xung quanh, cũng lựa chọn im lặng theo.

Quay trở lại khu Hồng Cự Lang, trở lại chỗ trọ, Tương Bạch Miên đầu tiên là chậm rãi lấy túi nước ra, uống một ngụm, sau đó mới nói về phía Thương Kiến Diệu:

"Thời điểm này tuyệt đối không thể quên chúng ta có bối cảnh, có chỗ dựa là thế lực lớn."

"Chuyện cần làm nhất hiện giờ của chúng ta chính là báo cáo phát hiện hôm nay cho công ty, đưa ra phương án hành động nhắm vào người đàn ông đeo kính đen kia, xem công ty trả lời thế nào, có điều động tài nguyên, cung cấp sự giúp đỡ không."

Tôi cảm thấy các giám đốc trong ban giám đốc và những nhân vật lớn ở "Thế giới mới" hẳn là rõ loại "Ác mộng" này nguy hiểm đến thế nào, quyết tâm xử lý sẽ có xác suất thành công là bao nhiêu."

"Nếu họ đồng ý với phương án của chúng ta, vậy chứng tỏ chuyện này có hy vọng nhất định."

"Được." Long Duyệt Hồng giành trả lời trước Thương Kiến Diệu.

Thương Kiến Diệu không phản đối.

Đến thời gian đã hẹn, Tương Bạch Miên mở máy thu phát vô tuyến điện ra, nhưng không hề nhận được bất cứ cuộc điện báo nào.

Cô nhanh chóng gửi báo cáo đã nghĩ xong từ trước, sau đó xoay người nói:

"Chắc các giám đốc sẽ không tăng ca, ngày mai xem có hồi đáp không."

"A... tôi biết anh nóng ruột, dù sao cũng còn bốn mươi lăm phút nữa mới hết giờ hẹn, vậy chờ thêm chút đi."

Câu nói đằng sau của Tương Bạch Miên là dành cho Thương Kiến Diệu lúc thì "khắp nơi đều là ảo mộng, cần gì phải nghiêm túc", lúc lại nôn nóng sốt ruột đi qua đi lại.

Cô vẫn để máy thu phát trong trạng thái mở, bản thân thì lấy tài liệu mà "Giáo phái Chân Ngã" cung cấp, nghiêm túc đọc các thông tin về quân trú đóng xung quanh di tích Số 13 khu đất hoang.

Đám người Long Duyệt Hồng, Bạch Thần đều tự tìm việc để làm, Thương Kiến Diệu định sử dụng loa nhỏ, bị Tương Bạch Miên trừng mắt ngăn lại.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, đột nhiên có điện báo gửi đến.

"Không ngờ công ty lại hồi đáp? Hiệu suất cao như vậy sao?" Tương Bạch Miên vô cùng kinh ngạc.

Phản ứng đầu tiên của cô là có lẽ đây là điện báo trả lời từ lần trước, cũng chính là trả lời báo cáo lần gặp phải "Ác mộng".

Nhưng nghĩ kỹ lại, cô cảm thấy điều này là không thể.

Thật sự là tình huống ấy, thì ngay từ đầu hẳn là đã nhận được tin điện báo trả lời rồi.

Ban giám đốc phúc đáp hẳn là làm vào ban ngày, sẽ không chờ đến tối.

Thương Kiến Diệu nghe vậy, lập tức vui mừng:

"Ban giám đốc cũng tăng ca đấy!"

"Chưa chắc là họ tăng ca, họ có chế độ làm việc luân phiên." Tương Bạch Miên khá quen thuộc với phòng ban này.

Chế độ làm việc luân phiên không phải là nói các giám đốc cũng giống nhân viên, phải trực đêm, mà là nếu buổi tối có sự vụ khẩn cấp, phải có một giám đốc có thể liên lạc được ngay.

Lúc nói chuyện, Tương Bạch Miên đã sao chép xong mã điện báo, bắt đầu dịch chúng thành văn tự:

"Có thể thử một chút..."

Đọc đến đây, Tương Bạch Miên rất kinh ngạc nói:

"Không ngờ ban giám đốc lại đồng ý cho chúng ta áp dụng hành động với người đàn ông đeo kính đen kia!"

Điều này chứng tỏ sau khi đánh giá xem xét, giám đốc đến phiên làm việc hôm nay đã trao đổi với các giám đốc khác, cho rằng "Tổ điều tra cũ" có hy vọng nhất định chịu được sự uy hiếp từ "Ác mộng", hoàn thành nhiệm vụ này, thu thập được tin tình báo quý giá.

Ít nhất, Tương Bạch Miên không cảm thấy với cấp bậc của Thương Kiến Diệu và thực lực của "Tổ điều tra cũ", nhóm người mình sẽ dễ dàng bị ban giám đốc coi thành đồ bỏ đi.

Đồng thời, Tương Bạch Miên vẫn luôn không nói: Sau khi trải qua cái nhìn chăm chăm của "U Cô" và ảo ảnh biến dị trong công ty thực phẩm Số 2 thành phố Thiết Sơn, cô cảm thấy trên người tiểu đội của mình có lẽ đang gánh vác "hi vọng" của một hoặc vài vị Chấp tuế, trước khi vắt kiệt giá trị, họ sẽ không dễ dàng từ bỏ như vậy.

Thấy vẻ vui mừng lộ rõ trên mặt Thương Kiến Diệu, Long Duyệt Hồng không nhịn được phá ngang một câu:

"Có phải là vị giám đốc nào vội vàng đưa ra quyết định không?"

"Ai biết được?" Tương Bạch Miên thuận miệng đáp một câu.

Thực ra, với sự hiểu biết của cô về ban giám đốc, khả năng này khá thấp.

Bởi vì điện báo viên trực đêm dùng "sự vụ khẩn cấp" để làm lý do, báo cáo lên trên, sẽ hoàn thành văn kiện trước, sau đó gửi email cho tất cả giám đốc về một loạt các hạng mục công việc.

Trừ phi giám đốc đến phiên trực khăng khăng đến cùng, bằng lòng gánh chịu sự chỉ trích sau đó, nếu không, ông ta sẽ không dễ dàng đưa ra quyết định, chắc chắn phải thông qua sự thảo luận của tập thể.

Đương nhiên, nếu chuyện khẩn cấp đến mức không thể chậm trễ, thì lại là chuyện khác, nhưng lần này hiển nhiên không phải là tình huống ấy.

Tương Bạch Miên tiếp tục dịch phần sau của nội dung điện báo:

"Chuyện này rất mạo hiểm, lúc cần phải xem xét đánh giá tình hình, chuẩn bị sẵn sàng ngừng hành động bất cứ lúc nào."

"Nếu rơi vào tình cảnh nguy hiểm, dây chuyền "Thiên sứ sinh mệnh"."

Câu sau có vẻ không đầu không đuôi, Long Duyệt Hồng nghe vậy thì nhíu mày thốt lên:

"Hả?"

Tương Bạch Miên lại cười nói:

"Công ty không cấp thêm cho chút tài nguyên nào, chỉ nói một câu dây chuyền "Thiên sứ sinh mệnh"?"

Làm thế quá keo kiệt rồi.

Bạch Thần Yên lặng nghe xong, nhớ lại rồi nói:

"Tôi nhớ dây chuyền "Thiên sứ sinh mệnh" từng được công ty cải tạo."

"Đúng vậy." Thương Kiến Diệu lỗ mãng cười nói: "Nói là khí tức từ bên ngoài đến trong "Biển khởi nguồn" của tôi có vấn đề, sau này nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn, có thể chuyển khí tức của dây chuyền vào trong "Biển khởi nguồn", để người ấy đối phó với khí tức từ ngoài đến."

"Xí, đây rõ ràng là anh tự mình đoán!" Thương Kiến Diệu "thành thật" phản bác.

Công ty cũng không nói rõ.

Tương Bạch Miên cười nói theo:

"Xem ra ít nhất là khí tức ở sâu trong "Hành lang tâm linh", thậm chí có thể là cường giả đến từ "Thế giới mới", nếu không công ty cũng không bảo chúng ta có thể dựa vào dây chuyền "Thiên sứ sinh mệnh" khi rơi vào tình cảnh nguy hiểm."

"Vậy à..." Long Duyệt Hồng thở phào nhẹ nhõm.

"Lúc nào sẽ hành động?" Thương Kiến Diệu rất gấp gáp.

Gnawa thành thực đáp lại:

"Ít nhất cũng phải đợi đến hừng đông."

"Vì sao không nhân lúc đêm đen?" Thương Kiến Diệu "thành thực" hỏi lại.

Tương Bạch Miên vội vàng "ừm" một tiếng:

"Ngày mai thuê một chiếc xe, chia làm hai đội, ngụy trang kỹ càng, đến con ngõ nhỏ mà mục tiêu đi vào để điều tra hành tung của hắn, tìm ra chỗ hắn ở, thu thập các loại thông tin ở ven đường, tranh thủ nắm giữ xem mục tiêu có những đặc thù riêng."

Nói đến đây, Tương Bạch Miên mỉm cười:

"Thực ra, hai giáo phái "Sao Mai Bình Minh" và "Giáo phái Chân Ngã" không phải không muốn điều tra thêm về chuyện "Ác mộng" này, chỉ có điều họ hy vọng có thể nắm chắc, chúng ta bắt tay vào, có thể tạo ra trạng thái ấy, để họ cũng gia nhập."

"Đừng bài xích, càng nhiều bạn bè, kẻ địch càng yếu!"

"Mà nếu thực sự không thể làm, thì tuyệt đối không được cậy mạnh, bởi vì không chỉ có một mình anh chết, mà xác suất cao hơn sẽ bao gồm tất cả chúng ta và hàng nghìn người vô tội ở khu Thanh Cảm Lãm."

Lúc nói câu cuối cùng, Tương Bạch Miên nhìn chằm chằm vào Thương Kiến Diệu.

Thương Kiến Diệu im lặng một hồi:

"Được."

Tiếp đó, không biết là Thương Kiến Diệu nào thở dài, bồi thêm một câu:

"Nếu lần này không được, đợi tôi trưởng thành, tôi sẽ lại tới thử!"

Sáng ngày hôm sau, khu Thanh Cảm Lãm.

Tương Bạch Miên và Thương Kiến Diệu đã thay đổi lớp ngụy trang, lái một chiếc xe con cũ kỹ thường thấy vào con ngõ nhỏ mà người đàn ông đeo kính đen kia đã biến mất.

Hai bên ngõ là nhà cửa san sát, đường chỉ đủ để cho một chiếc xe qua lại.

Bạch Thần, Long Duyệt Hồng và Gnawa lại lái chiếc xe jeep của "Tổ điều tra cũ", đi vòng qua khu vực này, âm thầm quan sát Tương Bạch Miên và Thương Kiến Diệu lần theo dấu vết có xảy ra điều bất thường nào không, điều bất thường đó xuất phát từ đâu.

Lái một hồi, Tương Bạch Miên đỗ xe lại, bảo Thương Kiến Diệu đi sang bên đường, hỏi một chủ tiệm tạp hóa.

Thương Kiến Diệu đeo kính đen, đi tới, nghiêm túc nói:

"Mua một túi muối."

Ở khu Thanh Cảm Lãm vật tư thiếu thốn, nói là tiệm tạp hóa, thực ra cũng không bán nhiều đồ, muối là một loại bắt mắt nhất trong đó.

Sau khi trao tiền giao hàng, Thương Kiến Diệu cười nói:

"Ông xem."

"Tôi đã đến mua hàng của ông."

"Còn không cò kè mặc cả."

"Cho nên..."

Chủ quán là người Hồng Ngạn, lập tức lén la lén lút thấp giọng hỏi:

"Anh muốn làm gì?"

"Ông có từng gặp người thế này không?" Thương Kiến Diệu áo ào miêu tả một lượt rồi mới lấy tranh chân dung của mục tiêu mà Gnawa đã vẽ ra.

Ông chủ kia chỉ nhìn thoáng qua rồi nói:

"Từng gặp rồi, buổi tối còn đeo kính đen tôi chỉ từng thấy một mình anh ta thôi! Mỗi lần anh ta đều đi tới cuối ngõ, rồi rẽ phải."

Thương Kiến Diệu đã có thu hoạch, quay lại xe, lặp lại những gì nghe được từ đầu đến cuối.

Trọng điểm mà Tương Bạch Miên chú ý không phải là hành tung của mục tiêu, mà là một chuyện khác.

Cô nghi hoặc lẩm bẩm:

"Buổi tối còn đeo kính đen?"

"Vậy hắn đeo kính đen để che đậy đặc thù một mắt to một mắt nhỏ có ý nghĩa gì?"

Mắt lệch nhau và buổi tối đeo kính đen đều là điểm đặc thù, mà cái sau còn rõ ràng hơn!

Thương Kiến Diệu nghe xong, vuốt cằm nói:

"Nếu là tôi, tôi sẽ chọn đeo một chiếc kính mắt màu trà, như vậy người ta cũng không quá chú ý xem mắt tôi bị lệch."

Mà buổi tối đeo kính, ai cũng cảm thấy có vấn đề.

Sau khi nói xong, Thương Kiến Diệu "thành thực" phì cười:

"Là không cho phép chỉ số thông minh của người khác quá thấp sao?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận