Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 716: Ranh giới năng lực

Nếu nói muốn tìm một nhân vật có đủ cảm giác tồn tại nhưng lại vô cùng ít xuất hiện trước mặt công chúng trong "Sinh vật Bàn Cổ", thì tuyệt đại đa số nhân viên đều chỉ có một đáp án.

Sếp tổng!

Người thống trị thực sự của "Sinh vật Bàn Cổ" này gần như không hề nhúng tay vào việc vận hành thường ngày của công ty, hoàn toàn giao cho ban giám đốc, chỉ ngày lễ tết mới thông qua hệ thống phát thanh đọc diễn văn, lời chúc phúc cho các công nhân viên.

Nếu xem bà ta là người thức tỉnh đã tiến vào "thế giới mới" nhưng vẫn bảo lưu thể xác, thì mọi chuyện gần như có thể giải thích được, còn vô cùng hợp lý.

Đương nhiên, sự lý giải của Tương Bạch Miên và Thương Kiến Diệu về lãnh đạo cao cấp trong công ty vẫn còn hữu hạn, đặc biệt là Thương Kiến Diệu, cũng chỉ biết mấy thứ bình thường hay xuất hiện trong tin tức, cho nên, họ không loại trừ khả năng "Sinh vật Bàn Cổ" còn có thêm một người thức tỉnh cấp bậc "Thế giới mới", chỉ là những người này không giống ông chủ lớn, thỉnh thoảng còn có thể lộ diện, cho người ta cảm giác tồn tại, dù họ tỉnh lại, cùng lắm là gặp thành viên trong một vòng nhỏ của mình, bí mật xử lý một vài chuyện.

Nghe Thương Kiến Diệu trả lời, Tương Bạch Miên bất giác nhìn quanh một vòng, xác nhận trong căn phòng không có sản phẩm điện tử dư thừa.

Vẻ mặt cô nghiêm túc lại:

"Thận trọng từ lời nói đến việc làm."

Không đợi Thương Kiến Diệu đáp lại "đây không phải là vấn đề cô nhắc đến sao", Tương Bạch Miên đã mỉm cười:

"Đây thực ra là chuyện tốt, chứng tỏ chúng ta có chỗ dựa, không kém hơn các thế lực khác."

"Lúc trước tôi vẫn luôn nghĩ, sếp tổng ở tầng dưới cùng, rất ít khi đi ra, có phải sẽ bị ngột ngạt, có phải sẽ cảm thấy buồn chán, anh nghĩ xem, chúng ta ở trong công ty quá lâu cũng muốn được lên mặt đất, huống hồ nhân vật đã trải qua thế giới cũ bị hủy diệt như bà ấy, hiện giờ xem ra, quả nhiên là có nguyên nhân."

Bỏ qua những lời tuyên truyền dành cho các công nhân viên, xuất thân từ gia đình cấp bậc quản lý như Tương Bạch Miên biết rằng từ khi "Sinh vật Bàn Cổ" thành lập, hoặc nên nói từ ngày chuyển xuống tòa nhà dưới lòng đất tới nay, sếp tổng vẫn luôn là bà ta, chưa từng thay đổi.

Điều này khiến cô thỉnh thoảng sẽ nghĩ, phải chăng đã từng lặng lẽ thay đổi, nhưng đa số không ai phát hiện ra, dù sao trong kỹ thuật nhân bản vô tính, "Sinh vật Bàn Cổ" cũng vượt xa các thế lực lớn khác.

Nếu không thì sếp tổng đã hơn chín mươi tuổi, giọng trong loa phát thanh không thể êm tai dễ nghe như thế, chỉ giống như phụ nữ trưởng thành trên dưới ba mươi, giống như Tất Ngu phó trưởng Ban an toàn, lãnh đạo trực tiếp của Tương Bạch Miên vậy.

Thương Kiến Diệu "thành thật" lập tức phản bác lời Tương Bạch Miên:

"Có lẽ chỉ là thích ở trong phòng chơi game, giống như Tiểu Xung vậy."

"Thỉnh thoảng Tiểu Xung cũng sẽ ra ngoài tản bộ, còn cưỡi ngựa đó!" Tương Bạch Miên giận dữ đáp một câu.

Nói đến đây, cô dừng lại một chút, ngập ngừng nói tiếp:

"Cường giả tiến vào "thế giới mới" trong công ty cũng không chỉ có một người, nếu không thì không thể đối đầu với các thế lực lớn như thành phố Ban Sơ."

"Mà sếp tổng chắc là người đặc biệt nhất trong phương diện này, tương tự với Tiểu Xung?"

Thương Kiến Diệu lộ vẻ mặt trầm tư:

"Sếp tổng có nuôi thú cưng gì không..."

"Tôi chỉ nói cấp bậc tương tự, không phải thân phận." Tương Bạch Miên bất đắc dĩ thở dài.

Trong lòng cô và Thương Kiến Diệu, thân phận Tiểu Xung là "Vua của vô tâm giả", là "Chủ nô của sinh vật biến dị" và "Ung nhọt trên Đất Xám".

Không cho Thương Kiến Diệu cơ hội đưa đề tài đi xa, Tương Bạch Miên lại hỏi:

"Có phải vừa quay về anh đã không đợi nổi đi cải tạo căn phòng của mình, thăm dò "Hành lang tâm linh", thử nghiệm năng lực của mình không?"

Thương Kiến Diệu lộ ra vẻ mặt hoảng sợ:

"Làm sao cô biết?"

Tương Bạch Miên "ha" một tiếng:

"Tôi dùng đầu ngón chân cũng đoán ra được!"

"Đến giờ rồi!"

Cô cầm cốc lên, uống một hớp nước ấm, tò mò hỏi:

"Đã biết rõ giới hạn mấy năng lực của anh chưa?"

Trong lúc ở thành phố Ban Sơ đợi vết thương của Long Duyệt Hồng hồi phục và trên đường quay về "Sinh vật Bàn Cổ", Thương Kiến Diệu vẫn luôn tìm tòi năng lực mới nhận được, cùng với sự thay đổi sau khi thăng cấp, chỉ là nghe lời dặn dò của Đỗ Hoành, không làm mưa làm gió trong căn phòng của mình và "Hành lang tâm linh", cho nên phản hồi về rất nhiều chi tiết đều không chính xác lắm.

Thương Kiến Diệu gật đầu, đáp với vẻ mặt nghiêm chỉnh:

"Cũng gần đủ rồi."

"Dẫn dắt tư duy vừa có thể dùng cách thức "Cấy ghép tư duy" để thực hiện, vừa có thể dùng hình thức "Thằng hề suy luận" để hoàn thành, điều kiện tiên quyết là đều phải dựa vào ngôn ngữ, hơn nữa mục tiêu phải nghe thấy rõ ràng."

Tương Bạch Miên nhớ lại sự kỳ dị của Ngô Mông, hỏi với vẻ hứng thú:

"Nói cách khác, bất kể mục tiêu ở đâu, chỉ cần nghe thấy lời anh nói, đều sẽ bị ảnh hưởng?"

"Đúng vậy, phạm vi cực hạn của năng lực này chính là ranh giới giữa khoảng cách giọng nói tôi truyền tới và tình hình thính lực của mục tiêu, cũng không cố định." Thương Kiến Diệu nói đến đây, chợt lộ ra vẻ mặt ao ước: "Nếu như muốn lợi dụng sản phẩm điện tử để tăng phạm vi ảnh hưởng, cần chuyển sức mạnh vào, bây giờ tôi còn chưa bằng Ngô Mông, hiệu quả phát thanh sẽ kém đi rất nhiều."

"Điều này rất bình thường, anh vừa thăng cấp, sao có thể so với Ngô Mông được? Cho dù là Ngô Mông bị phong ấn nhiều năm cũng không phải là người anh có thể so sánh lúc này." Tương Bạch Miên bật cười một tiếng: "Ngụy tạo điện báo mà chúng ta lên ý tưởng lúc trước xem ra có cơ sở thực hiện rồi, cũng dò các phương tiện trên Đất Xám lạc hậu, không nói chuyện điện thoại, người có thể nghe được đài phát thanh cũng rất ít, đổi là thế giới cũ, anh chắc chắn như cá gặp nước."

"Đúng vậy, đúng vậy." Không biết từ lúc nào, người nắm giữ cơ thể đã đổi thành Thương Kiến Diệu loại hình lấy lòng.

Sau đó, anh trở nên lỗ mãng to gan: "Nếu như tôi dùng điện thoại bàn của tiểu đội gọi cho thành viên ban giám đốc, có phải có thể dễ dàng "thuyết phục" họ?"

"Điều kiện tiên quyết là họ không biết loại năng lực này, hơn nữa bản thân cũng không phải là người thức tỉnh hùng mạnh." Tương Bạch Miên quyết định ngăn lại cuộc thảo luận ngày càng nguy hiểm này, cô hỏi lại: "Những năng lực khác thì sao?"

Thương Kiến Diệu không cần nhớ lại, trực tiếp nói:

"Thanh niên văn học - Người quái đản" chủ yếu là thay đổi ở phạm vi, đạt đến tám mươi mét. Hai năng lực này trên nhiều khía cạnh thực ra rất giống nhau, cho nên có thể dung hợp, nhưng chúng có sự khác biệt nhất định. "Thanh niên văn học" thiên về việc khiến đối phương đồng cảm hoặc tự mình xót xa, "Người quái đản" thì khiến mục tiêu mất đi lý trí, thích làm ngược lại."

Dường như sợ Tương Bạch Miên không đủ hiểu, anh đưa ra một ví dụ:

"Nếu tôi bị mục tiêu bắn bị thương, nằm dưới đất, không thể nhúc nhích, "Thanh niên văn học" có thể khiến đối phương nhớ lại lúc bị thương hoặc là những việc tương tự từng nhìn thấy, từng nghe thấy, từ đó sinh ra sự đồng cảm, chảy nước mắt, quyết định tha cho tôi một con đường sống, mà "Người quái đản" khả năng cao sẽ khiến hắn ngạo mạn, quyết định phải sỉ nhục tôi, không vội vàng ra tay giải quyết, cứ thế, tôi có cơ hội chạy trốn."

"Cảm giác từ "đồng cảm" này bị anh làm xấu đi rồi." Tương Bạch Miên không nhịn được cười một tiếng: "Tự xót xa là như thế nào?"

Thương Kiến Diệu nghiêm túc suy nghĩ một hồi rồi nói:

"Lúc tôi làm bị thương mục tiêu, hắn không thử đánh trả, mà ở đó cảm khái "được sinh ra làm người tôi thật có lỗi" hoặc là hát một vài bài thương xót, tự mình làm mình cảm động, nếu có rượu mạnh, khả năng cao hắn sẽ lựa chọn khiến mình say túy lúy."

"Thật là, thật là..." Tương Bạch Miên nhất thời không tìm được ngôn ngữ để hình dung: "Phạm vi và số người của "Tứ chi thiếu sót động tác" thì sao, có thay đổi gì không?"

"Một trăm hai mươi mét." Thương Kiến Diệu vuốt cằm, thở dài: "Nếu tôi lựa chọn "thăng cấp cự ly", phạm vi chắc chắn sẽ hơn hai trăm."

Trong trận chiến giữa những người thức tỉnh, đôi khi cự ly còn quan trọng hơn năng lực.

"Lựa chọn thì phải chấp nhận, dù sao hối hận cũng vô dụng." Tương Bạch Miên trấn an một câu.

Thương Kiến Diệu tiếp tục nói:

"Số người bị ảnh hưởng từ ba năng lực hiện giờ đều là hai mươi."

"Phạm vi "nhiễu sóng điện từ" là một trăm hai mươi mét, dùng năng lực có cự ly xa nhất để tính toán, "can thiệp vật chất" yếu hơn, chỉ có năm mươi mét."

"Đã rất mạnh rồi, không hổ là người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh"." Tương Bạch Miên dùng tư thái của tổ trưởng khen một câu.

Cô lại để lộ vẻ mặt suy tư:

"Người thức tỉnh thăm dò vào nơi sâu trong "Hành lang tâm linh" và người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh" dường như cũng có khác biệt về bản chất: khí tức của người trước có thể tách ra, lưu lại trong một căn phòng nào đó bên trong "Hành lang tâm linh", hoặc là kết hợp với một vật phẩm trong hiện thực, cố định lại, trở thành đạo cụ thần kỳ, còn người sau thì không làm được."

"Cho nên, trong quá trình thăm dò "Căn phòng tâm linh", ngoại trừ thu được một ít đạo cụ hữu dụng, phải chăng cũng có hiệu quả rèn luyện bản thân? Nếu không thì không đến mức người thăm dò nhiều hơn, sâu hơn, cường độ bản chất sẽ có sự khác biệt..."

"Còn chưa thử." Thương Kiến Diệu cười nói: "Dù sao lần này cũng không giấu giếm công ty, sau này hẳn là sẽ nhận được chỉ đạo nhất định."

"Chưa thử?" Tương Bạch Miên kinh ngạc: "Với tính cách của anh, làm sao nhịn được?"

"Người và người có sự bất đồng, mỗi một bản thân tôi đều có suy nghĩ của riêng mình, đôi khi phải tôn trọng kết quả bỏ phiếu."

Tương Bạch Miên hết lời chống đỡ.

Lúc này, Bạch Thần và Long Duyệt Hồng lần lượt vào phòng làm việc.

Sau khi chia sẻ chuyện thảo luận vừa rồi, Tương Bạch Miên nói với ba tổ viên:

"Đi rèn luyện cơ thể, điều chỉnh tình hình sức khỏe đi."

"Với cả, lúc nào đi cắt tóc đi, gọn gàng sạch sẽ thì tốt hơn."

"Vâng, thưa tổ trưởng!" Thương Kiến Diệu đáp lại trước sau như một, không hề có sự thay đổi.

Long Duyệt Hồng và Bạch Thần cũng đồng thanh trả lời.

Vào phòng huấn luyện, Thương Kiến Diệu liếc nhìn Long Duyệt Hồng, một tay chống xuống đất chống đẩy:

"Đọ một ván."

Long Duyệt Hồng vừa bực mình vừa buồn cười, giơ tay phải lên:

"Anh nhất định phải đọ?"

Hiện giờ hắn chỉ dùng một đầu ngón tay cũng có thể chống đẩy được.

Đương nhiên, phải là đầu ngón tay phải.

Thương Kiến Diệu cười trả lời:

"Không đọ một chút thì làm sao củng cố được quyết tâm sau này chúng ta lại kiếm một cánh tay người máy nữa."

Thật là cố chấp... Long Duyệt Hồng không nhịn được lầm bầm một câu.

Lúc này, Bạch Thần nói xen vào:

"Thực ra, chúng ta hẳn là đủ tư cách xin áo giáp thông minh sinh học rồi, không cần phải dùng cánh tay người máy nữa."

Nghe thấy câu này, Long Duyệt Hồng hơi đảo mắt, cân nhắc rồi hỏi:

"Tiểu Bạch, trông cô có vẻ rất muốn lên mặt đất tiếp tục chấp hành nhiệm vụ?"

"Sống một cuộc sống yên ổn trong công ty không tốt hơn sao?"

Bạch Thần nhìn hắn một cái, mím môi rồi nói:

"Cuộc sống yên ổn như thế quá yếu đuối, biết đâu tháng sau tôi sẽ mắc "Bệnh vô tâm"."
Bạn cần đăng nhập để bình luận