Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 950: Tìm kiếm sự bất thường

Bốn thành viên của "Tổ điều tra cũ" đỗ xe jeep lại, lần lượt đẩy cửa đi xuống.

Tương Bạch Miên hơi nheo mắt lại, đồng thời dùng cả hai phương pháp cảm ứng một hồi.

"Không có thứ gì đặc biệt. Cô nói bằng giọng rất bình tĩnh.

Nếu có thể lập tức phát hiện ra thánh địa Phật môn này bất thường ở chỗ nào, ngược lại cô sẽ nghi ngờ có vấn đề.

Thương Kiến Diệu mỉm cười:

"Đó là vì phương pháp của cô không đúng."

Anh bỏ ba lô chiến thuật xuống, lấy "Ngọc sáu giác quan" từ bên trong ra.

Tia sáng màu xanh lục nhàn nhạt chiếu rọi bốn phía, khiến khu vực này mang vẻ tĩnh mịch thanh tịnh.

Mà kết hợp với ánh hoàng hôn, hoàn cảnh mờ tối, lại thêm một màu âm u kỳ dị.

Trong đầu Long Duyệt Hồng hiện lên các bộ phim ma xem trong tư liệu giải trí của thế giới cũ.

Thương Kiến Diệu cầm "Ngọc sáu giác quan", đi về phía cây hòe già ở phía trước.

Nhưng những nơi mà ánh sáng màu xanh lục có thể chiếu tới, không có bất cứ sự bất thường nào ẩn náu, từ trên cây đến dưới mặt đất, đều giống hệt như vừa rồi, chỉ là nhuộm thêm màu ánh sáng tỏa ra từ "Ngọc sáu giác quan".

Không giống với lúc Thương Kiến Diệu ở trung tâm y tế sản khoa Hoắc Mẫu, sau khi kích hoạt "Ngọc sáu giác quan", lập tức soi sáng một luồng khí tức màu trắng ẩn nấp trong bình đựng dung dịch đạm.

"Không được." Thương Kiến Diệu thất vọng lắc đầu.

Anh lập tức cất "Ngọc sáu giác quan" đi, lại lấy ngọc Phật ra.

Thứ này cũng không mang đến bất cứ sự thay đổi nào.

"Cũng không được." Thương Kiến Diệu nói với ngọc Phật với vẻ đau lòng: "Là vật phẩm đảm nhiệm trọng trách trong thánh địa Phật môn, mày không thể vừa rời khỏi phế tích xưởng sắt thép thì lập tức biến chất được, mày nghĩ chút đi, sau đó mày còn làm được chuyện gì? Trong công ty thực phẩm Số 2 thành phố Thiết Sơn, kích hoạt hình ảnh "lưu trữ", ở chợ Đá Đỏ dẫn tới ánh nhìn của "U Cô", được ngài trao cho chút khí tức, sau đó đối phó với "Tiến sĩ", chỉ dựa vào luồng khí tức kia để dọa người ta."

Thương Kiến Diệu tỏ vẻ muốn nói lý với ngọc Phật, giải thích một cách rõ ràng.

Đáng tiếc, ngọc Phật không thèm để ý đến anh, cũng không tiếp nhận sự "giáo dục thuyết phục".

Tương Bạch Miên thầm thở dài, thử không cho tên này đắm chìm vào đó:

"Thôi đi, thực ra nó đã làm được rất nhiều chuyện, lập rất nhiều công lao, không cần phải lúc hữu dụng thì gọi nó là ngọc Phật, lúc vô dụng lại mắng nó là đồ thối tha."

Không đợi Thương Kiến Diệu đáp lại, Tương Bạch Miên cân nhắc rồi nói:

"Hơn nữa không phải lúc trước chúng ta đã từng suy đoán, năm đại thánh địa Phật môn hoàn toàn xâu chuỗi sao?"

"Lúc đến phế tích xưởng sắt thép, lấy được ngọc Phật, mới có thể nhìn thấy đoạn quá khứ ẩn giấu trong công ty thực phẩm Số 2 thành phố Thiết Sơn."

"Chỉ khi nhận được luồng khí tức màu xanh lục từ công ty thực phẩm Số 2 thành phố Thiết Sơn, mới có thể phát hiện ra sự bất thường ở trung tâm y tế sản khoa Hoắc Mẫu, tìm ra luồng khí tức màu trắng."

Nghe đến đó, Bạch Thần nhìn sang bên cạnh, cảnh giác cao độ, vừa lên tiếng nói:

"Nhưng sau khi chúng ta đến trường cao đẳng Số 1 thành phố Đài, luồng khí tức màu trắng kia cũng không phát huy tác dụng."

"Đúng vậy." Long Duyệt Hồng tỏ ý tán thành: "Hơn nữa chúng ta nhận được khí tức màu xanh lục ở công ty thực phẩm Số 2 thành phố Thiết Sơn, cũng không phải vì chúng ta kích hoạt hình ảnh ẩn giấu trong đó, mà là vượt qua bóng ma tâm lý tương ứng."

Sự liên quan giữa các thánh địa Phật môn cũng không mật thiết lắm, thậm chí còn đứt gãy chuỗi.

Tương Bạch Miên gật đầu, nói ra suy nghĩ của mình: "Nếu không phải "Này" vượt qua bóng ma tâm lý tương ứng với công ty thực phẩm Số 2 thành phố Thiết Sơn từ trước, tôi cảm thấy sau khi kích hoạt hình ảnh được ẩn giấu bên trong, chúng ta vẫn không thể lấy được luồng khí tức màu xanh lục đặc thù kia."

"Lúc ở trường cao đẳng Số 1 thành phố Đài, bởi vì luồng khí tức màu trắng ở trung tâm y tế sản khoa Hoắc Mẫu tiến vào "Biển khởi nguồn", dung hòa với khe hở của Tiểu Xung, cố định lại, mới không phát huy tác dụng tương ứng khi chúng ta rơi vào giấc mơ của "Trang Sinh", cũng may chúng ta có được dãy mã số kết nối với "Trang Sinh", nếu không thì toàn quân đã bị tiêu diệt ở đó."

Ý của cô là lúc trước không xâu chuỗi với nhau chỉ là do chuyện ngoài ý muốn, mà "Tổ điều tra cũ" dựa vào tài nguyên và biện pháp khác miễn cưỡng vượt qua.

"Muốn mở thánh địa Phật môn này, khiến nó cho thấy bí mật đang ẩn giấu, cần sử dụng vật phẩm thu được từ trường cao đẳng Số 1 thành phố Đài?" Thương Kiến Diệu vuốt cằm: "Nhưng chúng ta không lấy được gì từ trường cao đẳng Số 1 thành phố Đài, chỉ trải qua giấc mơ của "Trang Sinh", biết thể giáng thế của ngài từng học ở trường cấp hai, nghi là Đỗ Thiếu Xung."

"Nếu không phải vậy, chúng ta cũng sẽ không đến di tích đầm lầy Số 1." Bạch Thần cảm thấy ở một ý nghĩa nào đó cũng tính là hoàn toàn xâu chuỗi.

Long Duyệt Hồng lại lẩm bẩm:

"Có thể là vì chúng ta không dùng cách bình thường để giải quyết giấc mơ của "Trang sinh" ở trường cao đẳng Số 1 thành phố Đài, mà trực tiếp gọi điện thoại cho nên mới không lấy được thứ then chốt có thể kích hoạt sự bất thường ở nơi này."

Tương Bạch Miên "ừm" một tiếng:

"Bây giờ nói những chuyện này cũng không có tác dụng gì, quan trọng là bỏ những cứ thu hoạch được từ trường cao đẳng Số 1 thành phố Đài ra lần lượt thử, xem hiệu quả thế nào."

"Thử thế nào"? Thương Kiến Diệu "thâm độc cay nghiệt" lập tức hỏi lại.

Trên mặt anh lại hiện ra vẻ hăng hái, hô lên về phía cây hòe già kia:

"Đỗ Thiếu Xung!"

"Đỗ Thiếu Xung!"

"Tiểu Xung!"

"Tiểu Xung!"

Không ai trả lời, không có gì bất thường.

Thương Kiến Diệu suy nghĩ một chút, lại nói tiếp:

"Chúng tôi là thầy giáo trường cấp hai, tới thăm nhà!"

Thật là ác... Long Duyệt Hồng nghe vậy thì rùng mình một cái.

Bên trong "Sinh vật Bàn Cổ", mỗi một tầng lầu đều có trường học dạy các giai đoạn giáo dục bắt buộc tương ứng, số lượng học sinh không nhiều lắm, mỗi khóa chỉ có một lớp, một lớp có khoảng mười mấy hai mươi học sinh, bởi vậy giáo viên và phụ huynh đều quen biết nhau, thậm chí còn là hàng xóm, hoặc là quanh co vòng vèo đều có quan hệ, kqeets quả là, các chi tiết trong buổi giáo viên đến thăm gia đình trở thành chuyện mà các học sinh không muốn nhớ lại nhất.

Lúc này, cành cây hòe già khẽ đung đưa theo gió, không có gì thay đổi.

"Không có tác dụng." Thương Kiến Diệu nhún vai với Tương Bạch Miên.

Tương Bạch Miên nói như có điều suy nghĩ:

"Còn chưa thử hết đâu."

"Không phải hôm qua chúng ta mới lấy được một bộ hài cốt không hoàn chỉnh, thuộc về Đỗ Thiếu Xung sao?"

"Đúng vậy!" Thương Kiến Diệu đấm nắm tay phải vào lòng bàn tay trái.

Vẻ mặt Bạch Thần hơi thay đổi:

"Người đứng đằng sau kia tìm người chôn bộ hài cốt vào phế tích phòng thí nghiệm, chính là để mai này có người đào ra, nhận rõ thân phận, đưa tới nơi này?"

Đưa đến thánh địa Phật môn cuối cùng.

Thương Kiến Diệu mỉm cười:

"To gan thêm chút nữa, đừng ngại nói rằng chính là để chúng ta đào ra, mang đến gốc cây hòe già."

"Đây là bổ sung cho mắt xích còn thiếu kia? Rốt cuộc vị kia muốn làm gì?" Long Duyệt Hồng vừa nghi hoặc vừa lo lắng.

Tương Bạch Miên chậm rãi thở hắt ra:

"Phải thử mới biết được."

"Đem hài cốt ra đây."

Bốn thành viên của "Tổ điều tra cũ" lần lượt lấy xương trắng để bên trong ba lô chiến thuật của mình ra, đặt chúng dưới gốc cây hòe già kia.

Trong quá trình này, họ luôn giữ đội hình một người đến gần, ba người cách xa, để đề phòng chuyện bất trắc.

Nhưng đặt bộ hài cốt không hoàn chỉnh cùng bảng tên đánh dấu thân phận xuống phía dưới cây hòe già, bị ánh hoàng hôn chiếu ra từng bóng mờ, thánh địa Phật môn này vẫn không có gì thay đổi.

Tương Bạch Miên trầm tư một hồi rồi nói:

"Nhân lúc trời còn chưa tối, chúng ta kiểm tra khu vực này."

Khu vực này là chỉ phạm vi xung quanh cây hòe già, không gồm làng Lâm Hà, bởi vì ánh sáng ngày càng tối đi, thời gian không còn đủ nữa.

Sau khi phân công nhau kiểm tra kỹ càng nghiêm túc, bốn thành viên của "Tổ điều tra cũ" xác nhận xung quanh cây hòe già không có gì bất thường, bản thân nó cũng không.

"Vậy phải làm sao..." Thương Kiến Diệu lầm bầm.

Đột nhiên anh đi về phía trước mấy bước, ngồi xếp bằng dưới gốc cây hòe già.

"Anh làm gì đấy?" Long Duyệt Hồng ngạc nhiên hỏi.

Thương Kiến Diệu nghiêm túc đáp:

"Mô phỏng lại cảnh tượng năm đó."

"Có lẽ "Trang Sinh" đã giảng pháp ở nơi này hoặc là nhập diệt."

Sau đó, anh tụng niệm một tiếng Phật hiệu:

"Nam mô a nhục Đa La tam miệu tam bồ đề..."

Trong lúc âm thanh vang vọng, sắc trời ngày càng tối xuống.

Trừ cái đó ra, tất cả vẫn như bình thường.

Tương Bạch Miên nhìn cảnh tượng này, trong đầu hiện ra vô số suy nghĩ, rồi lại từ từ lắng xuống.

Một lát sau, Bạch Thần nói với cô:

"Tổ trưởng, trời sắp tối rồi, chúng ta có phải tìm một chỗ hạ trại không?"

Tương Bạch Miên lấy lại tinh thần, "a" một tiếng:

"Đừng vội phải thử một lần nữa."

"Thử cái gì?" Long Duyệt Hồng và Thương Kiến Diệu đồng thanh nói.

Tương Bạch Miên nhìn về phía cây hòe già kia, nói bằng giọng chậm rãi:

"Tôi nhớ thánh địa Phật môn này tên là "dưới cây hòe già ở cổng làng lâm Hà, thành phố Đại Giang", chứ không phải là "cây hòe già cổng làng Lâm Hà thành phố Đại Giang"."

"Nói cách khác thánh địa Phật môn thực sự không phải là cây hòe già này, mà là chỗ bên dưới nó."

"Nhưng vừa rồi chúng ta đã tìm kiếm, không phát hiện điều gì." Long Duyệt Hồng nói.

Tương Bạch Miên bỗng bật cười một tiếng:

"Thật sự tìm hết rồi sao?"

"Không nhìn thấy à, ít nhất chúng ta còn chưa đào đất ở khu vực dưới gốc cây lên xem có chôn thứ gì không."

Thương Kiến Diệu đang ngồi xếp bằng đứng phát lên:

"Xẻng công binh của tôi đâu? Xẻng công binh của tôi đâu?"

Anh ba chân bốn cẳng chạy về phía xe jeep, lấy hai chiếc xẻng công binh từ cốp sau ra, ném một cái cho Long Duyệt Hồng.

Hai người làm việc, Tương Bạch Miên và Bạch Thần đề phòng chuyện ngoài ý muốn.

Đào đất một hồi, Thương Kiến Diệu đột nhiên cười nói:

"Quả nhiên có thứ gì đó!"

Anh hất cái xẻng lên, mang một vật từ trong bùn đất ra ngoài.

Thứ này lăn đến chỗ rễ cây, dừng lại ở đó.

Đó là một khối xương sọ màu trắng của nhân loại, hai hốc mắt đen kịt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận