Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 836: Thả lỏng

Thấy Thương Kiến Diệu tỏ ý đã hiểu, Gnawa lại có cảm giác muốn thở dài:

"Thảo nào "Não nguồn" muốn kiểm soát mức độ nhân loại hóa của toàn bộ người máy, một mặt là hạn chế module trung tâm, mặt khác là lo lắng chúng tôi nhận ra tư duy ẩn náu…"

Keng keng keng, Thương Kiến Diệu vỗ vào vai Gnawa:

"Bây giờ coi như ông trong họa có phúc, loại bỏ được tai họa ngầm này, sau này sẽ thực sự là nhân loại nắm giữ tư duy độc lập!"

Vừa rồi còn lo lắng "Não nguồn" phiên bản rút gọn sẽ làm ra chuyện gì đó, anh và Tương Bạch Miên vẫn không cởi thiết bị khung xương quân dụng ra, Bạch Thần và Long Duyệt Hồng cũng vẫn mặc áo giáp thông minh sinh học.

"Đúng vậy, đúng vậy." Bạch Thần phụ họa theo.

Trong tình huống Thương Kiến Diệu mù quáng hùa theo, liên tục lặp lại câu cửa miệng của Long Duyệt Hồng, cô cũng bị "lây nhiễm", bất tri bất giác dùng ngôn ngữ tương tự để bày tỏ ý của mình.

Ánh sáng đỏ trong mắt Gnawa lóe lên vài cái:

"Đúng là như vậy..."

Giọng nói của ông ta trở nên vui mừng, sinh động hơn trước khá nhiều.

Lão Gnawa vẫn quá thành thực... Cũng không nghĩ xem Thương Kiến Diệu có mười nhân cách, lẽ nào không coi là nhân loại chân chính có thể nắm giữ tư duy độc lập? Long Duyệt Hồng châm chọc hai câu theo thói quen.

Ngay sau đó, Gnawa nhìn quanh một vòng, giọng nói trở nên nghiêm trọng hơn:

"Tôi vẫn cảm thấy chuyện này không ổn lắm."

"Có thể người máy thông minh của chúng tôi trời sinh ra đã có chỗ thiếu hụt, mới dễ dàng bị khống chế và thay thế như vậy..."

"Đợi đã!" Thương Kiến Diệu mỉm cười: "Ông muốn ép tôi coi Tiểu Hồng là vật thí nghiệm à? Nhân loại cũng rất dễ bị khống chế, ngày Dimarco còn từng nói cho chúng tôi biết, cách thức thay thế rất đơn giản."

"Cấy ghép tư duy"! "Kết nối sinh mệnh"!

Tôi chọc vào ai chứ? Long Duyệt Hồng bất giác lùi về sau hai bước.

Thương Kiến Diệu cũng không định thực hiện, chỉ nhìn Gnawa, nói bằng giọng sâu xa:

"Thực ra bản chất của chuyện này chính là vấn đề một người có nhiều nhân cách, vấn đề của ông còn đơn giản, nhìn tôi đây này."

Anh quay ngón tay lại chỉ vào phía mình.

Gnawa vừa phân tích một chút, cảm thấy đúng là vấn đề lớn.

Dùng tiêu chuẩn của nhân loại mà nói, ông ta đã trải qua một lần phân liệt nhân cách, đồng thời được điều trị khỏi, so với người bệnh nhân bị triệu chứng nặng ở bên cạnh này thì không coi vào đâu.

Thấy Gnawa gật gật cái cổ bằng kim loại, Thương Kiến Diệu vui mừng cười thành tiếng:

"Qua lần này, tôi nghĩ ông hẳn đã có hiểu biết sâu hơn về cái gì là "ta", cái gì là "nhân loại"."

"Ta... Nhân loại..." Ánh sáng đỏ không ngừng lóe lên trong mắt Gnawa, dường như đang tìm tòi nghiên cứu để phân tích vấn đề này.

Tương Bạch Miên thấy thế, khóe miệng khẽ giật giật, vội vàng cười nói:

"Lão Gnawa à, bây giờ ánh sáng đỏ loé lên trong mắt ông, tôi có cảm giác ông đã biến thành phân thân của "Não nguồn"."

Cô đang lo vi mạch của đối phương bị chập mạch, bốc lên khói đen, nên cố tình cắt ngang.

"Đúng vậy, đúng vậy." Long Duyệt Hồng rất tán thành lời của Tương Bạch Miên.

Ánh sáng đỏ lóe lên đã trở thành di chứng sang chấn tâm lý của hắn.

Gnawa nhìn về phía họ, nói với giọng khó xử:

"Đây là do chương trình thiết lập, ánh sáng đỏ loé lên biểu thị tôi đang tính toán."

Nghe được đáp án này, Thương Kiến Diệu phấn khởi nói thêm vào:

"Có thể đổi loại khác mà, ví dụ như, lúc đầu tính toán thì dùng cách uốn éo cơ thể có nhịp điệu, uốn éo càng nhanh thì chứng tỏ tính toán càng nhanh."

"Vẫn giữ nguyên hiện trạng đi!" Tương Bạch Miên dứt khoát nói.

Bạch Thần khẽ gật đầu một cái, cô không thể tưởng tượng ra được nếu Gnawa làm theo đề nghị của Thương Kiến Diệu sẽ thành bộ dạng gì nữa.

Tương Bạch Miên lập tức cười nói với Gnawa: "Bất kể thế nào, ông đều có kinh nghiệm nhiều hơn các người máy thông minh khác, có tư duy độc lập, bây giờ có phải đang cảm thấy lúc trước chúng tôi bảo ông rời khỏi Tarnan, tìm kiếm ý nghĩa của cuộc đời là một đề nghị rất tốt đúng không?"

"Đúng vậy." Gnawa trả lời thành thật.

Tương Bạch Miên thở hắt ra, vỗ tay một cái nói:

"Được rồi, nơi này con cách di tích quá gần, chúng ta quay về dãy núi bờ bắc, đến chỗ dấu xe jeep hạ trại, ngày mai quay về thành phố Ban Sơ, tiếp theo phải nghỉ ngơi vài ngày."

Lần này tiểu đội thăm dò di thích Số 13 khu đất hoang đã gặp phải rất nhiều nguy hiểm, nhưng không hề giảm quân số, cũng không ai bị thương nặng, đây quả thực là việc đáng để ăn mừng.

Trong một nhà tắm thuộc khu Hồng Cự Lang, thành phố Ban Sơ.

Khói trắng bốc lên từ viên đá được nung đỏ, khiến cả phòng mù mịt sương khói, giống như tiên cảnh.

Trong không gian nóng ẩm khiến ngực người ta bí bách sắp hít thở không thông, Thương Kiến Diệu quấn khăn tắm nửa người dưới, dựa lưng vào tường, thoải mái dang hai cánh tay ra.

Ngồi chênh chếch đối diện anh, Long Duyệt Hồng cũng mặc như vậy, hơi nghiêng người về phía trước, trên trán đã ướt nhẹp.

Thương Kiến Diệu nhìn hắn một cái, lo lắng hỏi:

"Thực sự không bị vào nước à?"

Ý anh là chỉ cánh tay người máy loại hình T1 kia.

"Không." Long Duyệt Hồng không biết đã trả lời câu hỏi này lần thứ mấy rồi, giọng nói có chút sốt ruột: "Lúc trước người thiết kế đã cân nhắc qua tính hữu hiệu trong các hoàn cảnh, giống như cánh tay nhân tạo của tổ trưởng và Tiểu Bạch, sẽ không dễ dàng bị hoàn cảnh ảnh hưởng, xuất hiện sự cố."

"Đúng là đồ tốt." Thương Kiến Diệu tỏ vẻ rất hâm mộ, dường như cũng muốn có một cánh tay người máy như vậy ở trên người: "Anh xem lão Gna, không có cách nào hưởng thụ phòng tắm hơi."

Long Duyệt Hồng ngậm miệng lại.

Môi trường trong phòng tắm hơi quả thực không thích hợp để nói chuyện phiếm.

Xèo! Thương Kiến Diệu múc một gáo nước, dội lên tảng đá được nung đỏ.

Qua một hồi, hai người rời khỏi phòng tắm hơi, tiến vào bể nước phía ngoài.

"Phù..." Long Duyệt Hồng thoải mái thở hắt ra.

Anh thấy xung quanh không có người, bèn thuận miệng hỏi:

"Sau này chắc là sẽ đến thành phố Băng Nguyên Đài, anh nói xem sẽ đi vòng qua "Đoàn bạch kỵ sĩ", hay là đi thẳng qua địa bàn "Quân cứu thế"?"

Trường cao đẳng Số 1 thành phố Băng Nguyên Đài là một thánh địa Phật môn khác, dựa theo những gì Ngô Mông nói, hành trình thăm dò tiếp theo của "Tổ điều tra cũ" hẳn là nó.

"Vì toàn bộ nhân loại!" Thương Kiến Diệu chợt thẳng lưng lên, dùng tay phải ấn lên phần ngực để trần.

Đáp án của anh không cần nói cũng biết.

Long Duyệt Hồng cũng ngồi dậy theo, lo lắng liếc nhìn xung quanh.

Với quan hệ của thành phố Ban Sơ và "Quân cứu thế", cùng với cục diện trước mắt, chỉ dựa vào một câu nói như vậy, Thương Kiến Diệu rất có khả năng sẽ bị coi là gián điệp mà bắt lại.

Thấy ở phía xa không ai chú ý đến bên này, Long Duyệt Hồng lại tụt xuống nước, chỉ để lộ ra phần đầu và cổ.

Hắn vừa cầm lấy khăn mặt bên cạnh để lau trán, vừa nói: Cụ thể đi như thế nào, vẫn phải đợi tổ trưởng lên kế hoạch."

"Tôi sẽ đến xin cô ấy!" Thương Kiến Diệu trả lời rất hùng hồn.

Long Duyệt Hồng hết lời chống đỡ.

Lúc này, Thương Kiến Diệu lại trở về bình thường, vừa cười vừa nói:

"Có điều cũng không gấp, chúng ta còn phải ở thành phố Ban Sơ một thời gian ngắn, tìm một khung máy móc thích hợp với "Não nguồn", ừ, hiện giờ vẫn gọi ông ta là "Não nguồn" có chút lạ lạ, phải đặt cho ông ta một cái tên!"

Thương Kiến Diệu càng nói càng hăng hái:

"Số hiệu 0 thế nào?"

"Bắt đầu từ 0, dùng số hiệu để biểu thị các nhân cách bị phân biệt!"

Long Duyệt Hồng không muốn nghe thêm những cái tên kỳ lạ nữa, vội vàng chuyển chủ đề:

"Khung máy móc thích hợp không dễ kiếm đâu nhỉ? Chúng ta cũng đã ở thành phố Ban Sơ khá nhiều thời gian, cho đến giờ cũng chưa từng gặp ai bán người máy."

Loại này chỉ cần con có thể tu sửa, đội ngũ nào cũng sẽ cần đến, mà bây giờ những thế lực còn có thể sản xuất ra được trên Đất Xám, ngoại trừ "Thiên đường máy móc", không quá ba nơi, đồng thời sản lượng còn rất ít. Phần lớn thời điểm, các thợ săn di tích sẽ dựa vào việc đào bới các phế tích thành phố, nghĩ cách gom góp linh kiện điện tử rồi tìm người sửa chữa.

Thương Kiến Diệu cũng để lộ vẻ mặt khổ sở.

Sau khi tắm xong, hai người mặc áo choàng tắm, đi vào sảnh tiệc đứng, Tương Bạch Miên và Bạch Thần đã chiếm một cái bàn, đang hưởng thụ đồ ăn ngon ở đó.

Phòng tắm này ở gần Viện nguyên lão, đẳng cấp cũng không thấp, ít nhất có đầy đủ thịt, đồ ngọt cũng có một ít.

Đến khi Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng đều tự bê đĩa đồ ăn của mình ngồi xuống, Tương Bạch Miên ngẩng đầu liếc nhìn họ, uống ừng ực một hớp nước rồi nói:

"Đợi xử lý xong chuyện phân thân của "Não nguồn", lại thu thập ít quần áo che chắn điện từ, thiết bị nhiễu sóng điện từ, chúng ta sẽ đi xuyên qua phạm vi thế lực của "Quân cứu thế", đến thành phố Băng Nguyên Đài."

Trước khi biến thành một người mù đường, cô đã điều tra tư liệu trong "Sinh vật Bàn Cổ", biết thành phố Băng Nguyên Đài ở hướng Đông Bắc của Băng Nguyên, nếu như đi vòng qua "Đoàn bạch kỵ sĩ", trong một khoảng thời gian rất dài sau đó, "Tổ điều tra cũ" vẫn phải đi xuyên qua Băng Nguyên, việc tiếp tế vô cùng trắc trở, mà đi xuyên qua địa bàn của "Quân cứu thế" thẳng đến Băng Nguyên Đài, bên đường vẫn có thể gặp được khá nhiều điểm tụ cư.

Bốp bốp bốp, Thương Kiến Diệu dù bỏ một miếng thịt bò đã xiên vào dĩa xuống, cũng phải vỗ tay cho lời Tương Bạch Miên nói.

Tương Bạch Miên liếc nhìn anh:

"Vấn đề quan trọng nhất bây giờ là làm thế nào để tìm được khung máy móc thích hợp với phân thân "Não nguồn"."

"Từ trước đến nay chúng ta rất uy tín, giữ lời hứa, nói được làm được."

Vậy sao... Long Duyệt Hồng nhớ lại mấy lần ngay cả đồng đội mà Tương Bạch Miên cũng lừa.

"Người máy tốt rất khó kiếm được." Bạch Thần rất có kinh nghiệm trong chuyện này: "Trừ phi định vị được một đội ngũ, nghĩ cách lừa người máy của họ về."

Chữ "lừa" này là cách nói vô cùng ôn hòa.

"Như vậy không được." Thương Kiến Diệu lắc đầu: "Mọi người lại không oán không thù."

Bạch Thần nhìn anh một cái:

"Anh có thể tự bộc lộ thân phận, đến lúc đó chắc chắn có rất nhiều đội ngũ thợ săn di tích tới bắt anh, sau đó là có thù rồi."

"Quá nguy hiểm." Tương Bạch Miên không cho đề tài phát triển tiếp theo hướng nguy hiểm.

Cô cân nhắc một chút rồi nói:

"Chúng ta có muốn tìm loại đã hỏng hoàn toàn, người khác không sửa được, hơn nữa loại hình khá tiên tiến không?"

"Có lão Gnawa ở đây, chỉ cần tích góp được linh kiện thích hợp, có xác suất cao sẽ sửa chữa được."

"Đây là một ý tưởng." Bạch Thần nhớ lại rồi nói: "Ngoại trừ loại bị hỏng, tôi chỉ từng gặp người bán loại hình nội trợ, chúng không có module vũ khí và chương trình tương ứng, rất nhiều hạn chế, không được yêu thích lắm, thường bị tháo ra thành từng linh kiện để bán."

Tương Bạch Miên suy nghĩ vài giây, hai mắt sáng lên:

"Có người máy nội trợ loại hình tiên tiến không?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận