Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 1016: Tiếp nhận công việc

Nghe Gittis nói biết, Thương Kiến Diệu lập tức phấn khởi:

"Vậy cô có biết tung tích của tay súng bắn tỉa kia không?"

Anh tưởng người buôn bán tin tình báo là thần tiên à, cái gì cũng biết... Long Duyệt Hồng không nhịn được châm chọc một câu ở trong lòng.

Ánh mắt Gittis bất chợt mất đi tiêu cự, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường, vẫn giữ nguyên nụ cười quyến rũ vừa rồi, nói:

"Nếu cần, cũng không phải là không biết."

"Cô có ý gì?" Vẻ mặt Tương Bạch Miên trở nên nghiêm túc.

Gittis đáp lại bằng giọng nói có phần chập chờn:

"Chỉ cần các cô đưa ra đủ thù lao, tôi có thể giúp các cô tìm được tay súng bắn tỉa kia, đương nhiên, khó đảm bảo nhất định sẽ thành công."

"Thù lao bao nhiêu được coi là đủ?" Tương Bạch Miên không tự mình ra giá.

Gittis suy nghĩ vài giây rồi nói:

"Mười đồng vàng đại kị sĩ, tôi sẽ cố gắng đưa ra câu trả lời cho các cô trong vòng ba ngày, năm đồng vàng đại kị sĩ, trong vòng hai tuần sẽ có phản hồi, một đồng vàng đại kị sĩ, một hai tháng có lẽ mới có kết quả."

"Các cô không cần phải trả thù lao ngay lúc này, bỏ ra mười đồng bạc kị sĩ để đặt cọc trước là được, đợi tôi hỏi được tin tình báo tương ứng, các cô căn cứ vào mức độ trọng yếu và thời gian cần tiêu tốn, rồi mới trả thù lao."

Nói cách khác, sau khi trả tiền đặt cọc nếu Gittis có thể tìm ra tung tích của tay súng bắn tỉa kia trong vòng ba ngày, thì "Tổ điều tra cũ" phải trả cho cô ta mười đồng vàng đại kị sĩ, dựa vào việc này, làm phép loại suy.

"Rất hợp lý." Mặc dù cộng tất cả số tiền có trong người "Tổ điều tra cũ" lại cũng không tới ba đồng vàng đại kị sĩ, nhưng Tương Bạch Miên không hề do dự, lập tức đồng ý: "Chốt giao dịch."

Biết tung tích của tay súng bắn tỉa kia càng sớm càng tốt, còn tiền ấy mà, với thực lực của "Tổ điều tra cũ", còn sợ không kiếm được sao?

Về phần cuối cùng Gittis có thể cung cấp được tin tình báo tương ứng hay không, thực ra Tương Bạch Miên không tự tin lắm, nhưng trong chuyện này, thêm một con đường là nhiều thêm một chút hy vọng, chắc chắn là không sai, cùng lắm là tổn thất mười đồng bạc kị sĩ đặt cọc mà thôi.

Nếu như Gittis nhạy bén tin tức đến mức độ cực kỳ khủng khiếp, thực sự tìm ra được tung tích của tay súng bắn tỉa kia, vậy thì đối với "Tổ điều tra cũ" mà nói, hoàn toàn có thể gọi là niềm vui ngoài ý muốn.

Mà so sánh với tin tình báo này, giá trị của niềm vui này, mười đồng vàng đại kị sĩ không tính là gì.

Tương Bạch Miên tháo ba lô chiến thuật xuống, lấy ra một đống đồng bạc kị sĩ, đến ra ba mươi đồng, đưa cho Gittis.

Cô nhắc nhở:

"Đồ thế chấp lần trước, có thể trả cho chúng tôi rồi."

"Tổ điều tra cũ" vốn còn nợ Gittis hai mươi đồng bạc kị sĩ.

Hai mắt Gittis bất chợt trở nên có tinh thần, sau khi nghiêm túc đếm lại số tiền, cô ta mở ngăn kéo, lấy ra khẩu "Liên hợp 202", trả lại cho Tương Bạch Miên.

Lúc Tương Bạch Miên kiểm tra khẩu súng, Thương Kiến Diệu căn dặn Gittis đang bận thu lại số đồng bạc kị sĩ.

"Sau lưng tay súng bắn tỉa kia có khả năng tồn tại một tổ chức vô cùng đáng sợ, vô cùng hùng mạnh, nếu cô muốn tìm ra tung tích của hắn, phải chú ý an toàn của bản thân, tuyệt đối không thể vì nhanh chóng lấy được tin tình báo mà để lộ ra sự tồn tại của bản thân."

"Nhất định phải cẩn thận!"

Gittis có ngũ quan hơi cứng, nghe vậy rõ ràng tỏ ra sửng sốt, dường như làm người buôn bán tin tình báo, cô ta chưa bao giờ gặp được vị khách hàng nào cố ý nhắc nhở phải cẩn thận chuyện an toàn của bản thân.

Đương nhiên, mấy câu như "cô cẩn thận một chút cho tôi", "cô tuyệt đối không được đi đường buổi tối" rõ ràng không nằm trong nhóm này.

Có một vài thời điểm "Này" là một tấm gương đạo đức... Tương Bạch Miên vừa bỏ lại khẩu "Liên hợp 202" vào đai vũ trang, vừa thầm thở dài một tiếng.

Đợi "Tổ điều tra cũ" lên tầng, Gittis lại rơi vào thế giới của riêng mình, ngồi ở đó với đôi mắt vô hồn, không biết đang suy nghĩ điều gì.

"Mười đồng vàng đại kị sĩ, chúng ta còn thiếu hơn một nửa." Sau khi trở lại phòng, Long Duyệt Hồng nói bằng giọng lo âu.

Đa số nhiệm vụ ở nghiệp đoàn thợ săn đều dùng đồng bạc kị sĩ làm đơn vị tính, có rất ít nhiệm vụ liên quan đến đồng vàng đại kị sĩ.

"Nếu thật sự có thể khiến chúng ta bỏ ra mười đồng vàng đại kị sĩ, dù phải bán máu tôi cũng sẽ trả lại số tiền này cho Gittis!" Tương Bạch Miên buồn cười đáp lại.

Đây là chuyện tốt bằng trời!

Gnawa thành thật nhắc nhở:

"Nhìn từ thông tin ở các phương diện, việc buôn bán máu ở pháo đài Guest không được tốt lắm."

Thành viên chính thức của "Đoàn bạch kỵ sĩ" đều sẽ hiến máu định kỳ, mà bên này không có áp lực biên phòng gì, cướp cũng không nhiều, tình huống nghiêm trọng cần phải truyền máu đều rất ít.

Việc này không giống ở thành phố Ban Sơ, nơi đó có rất nhiều phòng khám phi pháp, cần một lượng máu tươi khá lớn.

Mà cư dân bình thường bị bệnh, bị tai nạn lao động cần phải truyền một lượng máu lớn, thường sẽ trực tiếp bỏ cuộc. Tuy rằng "Đoàn bạch kỵ sĩ" ủng hộ tín điều kị sĩ, sẽ có thêm trợ cấp nhất định, nhưng việc này đối với một gia đình mà nói, áp lực tài chính vẫn rất lớn.

Nói chung, ý của Gnawa là ở pháo đài Guest, bán máu không phải là cách làm ăn có thể kiếm được quá nhiều tiền.

"Tôi chỉ lấy một ví dụ." Tương Bạch Miên bất lực đáp lại.

Thương Kiến Diệu nói theo:

"Nếu thực sự không được, chúng ta bán đầu đạn hạt nhân cho vị đại kị sĩ của pháo đài Guest kia!"

"Thứ này kiểu gì cũng có thể đổi được không ít đồng vàng đại kị sĩ đâu."

Long Duyệt Hồng muốn oán thầm nhưng nhất thời không biết nên nói cái gì.

Tương Bạch Miên bật cười một tiếng, nói:

"Lúc bán đầu đạn hạt nhân có cần để lão Gnawa ở một nơi kín đáo bên ngoài, sau đó nói với vị đại kị sĩ kia rằng nếu ông không mua đầu đạn hạt nhân, chúng tôi sẽ để đồng đội phát lệnh, điều khiển kíp nổ tầm xa, mọi người đồng quy vu tận?"

"Đương nhiên, nếu ông ta mua, vì hòa bình và yên ổn của Đất Xám, đầu đạn hạt nhân vẫn do chúng ta bảo quản, chỉ khi nào ông ta bị ép đến mức không còn đường lui thì mới lấy ra dùng để dọa người."

"..." Long Duyệt Hồng nghe vậy, khóe miệng hơi co giật.

Trong đầu hắn và Bạch Thần lập tức hiện lên từ khóa: Bắt chẹt dọa dẫm!

"Không được." Thương Kiến Diệu nghiêm túc đáp: "Lỡ đâu vị đại kị sĩ kia là người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh", hơn nữa còn có sở trường là nhiễu sóng điện từ thì sao? Như vậy phát lệnh tầm xa sẽ bị bóp méo, không thể sinh ra hiệu quả tương ứng."

"Anh còn thật sự cân nhắc đến tính khả thi cơ à?" Tương Bạch Miên vừa bực mình vừa buồn cười.

Cô vội vàng tổng kết:

"Vấn đề tiền tương đối dễ giải quyết, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, mà ngược lại, tung tích của tay súng bắn tỉa kia cũng không dễ tìm ra."

"Ừm, kiên trì chờ đợi tin tức đi."

Lúc trời gần tối, "Tổ điều tra cũ" vừa ăn cơm tối xong quay trở lại khách sạn "Lửa và thép", đã đón một vị khách đến thăm.

Ông ta chính là Yergai quản lý trị an của pháo đài Guest mà đám người Tương Bạch Miên đã gặp lúc trước.

Yergai đã đổi áo nỉ dày thành áo bành tô màu đen, cầm một đôi găng tay mỏng màu đen, gõ cửa phòng của "Tổ điều tra cũ".

Vào mùa này, nhiệt độ không khí của pháo đài Guest vào ban ngày còn đỡ, đến tối thì khá lạnh giá.

Sau khi mở cửa, Thương Kiến Diệu nở nụ cười nhiệt tình:

"Ngài quản lý trị an, có phải muốn thuê chúng tôi làm việc không?"

Yergai hơi lúng túng ho khan hai tiếng, vừa đi vào phòng vừa nói:

"Chúng tôi không tìm thấy đầu mối gì trong tòa nhà của Hội liên hiệp khai thác mỏ, mà pháo đài Guest còn có rất nhiều việc cần chúng tôi giải quyết."

"Cho nên chúng tôi định treo nhiệm vụ phức tạp là điều tra tung tích tay súng bắn tỉa này ở nghiệp đoàn thợ săn, tôi tới là hi vọng các anh có thể tham dự, trong chuyện này, không có thợ săn di tích nào biết rõ chi tiết cụ thể như các anh."

"Thù lao thì sao?" Tương Bạch Miên mỉm cười hỏi lại.

Yergai hắng giọng nói:

"Có thể tìm thấy đầu mối có giá trị, một đồng vàng đại kị sĩ."

"Có thể trực tiếp định vị tung tích của tay súng bắn tỉa kia, năm đồng vàng đại kị sĩ."

Ông ta không nói đến thù lao nếu bắt được mục tiêu, bởi vì đây là mặc nhận việc này sẽ do quản lý trị an phối hợp với đoàn kỵ sĩ bản địa hoàn thành, tránh cho các thợ săn di tích nhân cơ hội bắn giết nhau một cách "hợp pháp" trong điểm tụ cư này.

Năm đồng vàng đại kị sĩ... Nếu như chỗ của Gittis thật sự có thể tìm ra tung tích của tay súng bắn tỉa kia trong vòng ba ngày, vậy thì chúng ta chỉ thiếu hai đồng vàng đại kị sĩ... Long Duyệt Hồng nhanh chóng tính nhẩm, cảm thấy như vậy cũng được, độ khó của việc kiếm tiền không quá cao.

Tuy trong tình huống bình thường, họ nên nhận nhiệm vụ từ chỗ Yergai trước, sau đó sẽ dùng giá thấp hơn mua lại tin tình báo từ chỗ Gittis, kiếm được một chút chênh lệch, nhưng mục đích của "Tổ điều tra cũ" không phải là kiếm tiền thưởng, mà là tìm ra tay súng bắn tỉa kia, cho nên phải bù lại tiền cũng cam tâm tình nguyện.

Tương Bạch Miên suy tư một lát rồi đáp:

"Không thành vấn đề."

"Ngài quản lý trị an, làm phiền ông kể lại tình huống cụ thể của cuộc điều tra trong Hội liên hiệp khai thác mỏ hôm nay cho chúng tôi, điều này có thể tiết kiệm thời gian cho mọi người một cách hữu hiệu, đúng không?"

Đây là việc nên làm, Yergai không cảm thấy có gì quá đáng, ông ta lấy ra một xấp tài liệu đã chuẩn bị từ trước để trong túi áo bành tô, đưa cho Tương Bạch Miên:

"Đây là kết quả kiểm tra lần lượt và báo cáo quan sát video trong camera giám sát."

Đúng như "Tổ điều tra cũ" dự liệu, trong video của camera giám sát không có người nào xách hoặc vác theo một chiếc hộp khá dài đi vào thang máy, người trong tòa nhà cũng không có ai có phản ứng với thuốc súng, dụng cụ súng bắn tỉa chắc chắn là rất bắt mắt kia cũng không tìm được.

Hơn nữa, các nhân viên trị an của pháo đài Guest còn hỏi ra ba người rời đi trước khi họ tới là ai, đến tận nhà lấy khẩu cung và lục soát, nhưng không phát hiện thấy vấn đề gì.

Tương Bạch Miên nhanh chóng xem lướt qua báo cáo, trầm ngâm một chút rồi nói:

"Chúng tôi cần video hoàn chỉnh trong camera giám sát."

Yergai liếc mắt nhìn Gnawa, khẽ gật đầu nói:

"Cũng chuẩn bị xong rồi."

Ông ta lập tức lấy ra một vi mạch lưu trữ nho nhỏ.

Đợi Gnawa xem xong và lưu lại, Yergai lấy tài liệu và miếng vi mạch lại, đến nghiệp đoàn thợ săn tuyên bố nhiệm vụ.

"Thế nào, video trong camera giám sát có dấu vết bị cắt ghép không?" Đưa Yergai xuống lầu, quay trở về phòng, đóng cửa gỗ lại, Tương Bạch Miên hỏi Gnawa.

Tốc độ phân tích của Gnawa, nhân loại gốc các-bon không thể nào so sánh được, trước đó ông ta đã đưa ra kết quả, cũng nói với Long Duyệt Hồng, Bạch Thần và Thương Kiến Diệu.

Lúc này, ông ta lặp lại câu trả lời:

"Không có."

"Cũng không có vết tích từng bị làm nhiễu."

"Xem ra đúng là đi cầu thang bộ." Tương Bạch Miên suy nghĩ vài giây rồi nói: "Bây giờ chúng ta đến tòa nhà Hội liên hiệp khai thác mỏ xem lại, hỏi thăm một vài người."

Để đề phòng đầu mối bị đứt gãy, cô muốn chạy đua với thời gian.

"Được." Thương Kiến Diệu đã sớm không chờ được nữa.

Năm thành viên của "Tổ điều tra cũ" đi xuống lầu, thấy Gittis đang thu dọn đồ đạc của mình, đợi đồng nghiệp đến giao ban.

Tương Bạch Miên thấy thế, thuận miệng hỏi một câu:

"Có kết quả chưa?"

Việc điều tra tung tích của tay súng bắn tỉa kia đã có kết quả chưa?

Gittis ngẩng đầu lên, đột nhiên để lộ ra nụ cười quyến rũ kia:

"Có rồi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận