Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 832: Khán giả

"Cô nghi ngờ chỗ trần nhà là điểm kết nối giữa "Thế giới mới" và Đất Xám?" Thương Kiến Diệu vuốt cằm, hỏi lại Tương Bạch Miên.

Tương Bạch Miên gật đầu:

"Bóng đen khi thì chui ra, khi thì co vào nhưng không thể đụng vào được rất giống với một lượng lớn bóng tối tôi cảm ứng được khi sử dụng dây chuyền "Thiên sứ sinh mệnh" đối phó với "Bác sĩ"."

"Mà "Bác sĩ" là cường giả đã tiến vào "Thế giới mới"."

Mặt khác, điểm quan trọng hơn là Thương Kiến Diệu cũng sử dụng khí tức của dây chuyền "Thiên sứ sinh mệnh" để tăng cường năng lực cảm ứng của bản thân, mới phát hiện ra chỗ đặc thù trên trần nhà.

Nghe tổ trưởng nói chuyện với Thương Kiến Diệu, Long Duyệt Hồng đột nhiên có chút sợ hãi:

"Nếu như bóng đen này đại diện cho điểm kết nối với "Thế giới mới", chẳng phải chứng tỏ chúng ta đợi thêm một hồi nữa là có thể bị mắc "Bệnh vô tâm" hay sao?"

"Hoàn toàn không cần đến 14 ngày, chúng ta sẽ bị diệt toàn quân! À, ngoại trừ lão Gnawa."

Căn cứ vào suy đoán của "Tổ điều tra cũ", bất kể "Bệnh vô tâm" xuất phát từ virus nào đó của "Thế giới mới", hay là đến từ bóng tối có liên quan nhất định đến "Thế giới mới", con người ở quá lâu trong khu vực gần điểm kết nối với "Thế giới mới", đều sẽ từ từ mắc "Bệnh vô tâm".

Với kích cỡ của phòng thí nghiệm này, mấy nhân loại gốc các-bon của "Tổ điều tra cũ" cùng lắm là chống đỡ được nửa tiếng đồng hồ!

"Đồ lừa đảo!" Thương Kiến Diệu lại một lần nữa mắng trí tuệ nhân tạo "Tương lai".

Đã nói dùng hai lần hệ thống khóa chết, để con người ở hiện trường tự giết lẫn nhau trong 14 ngày, kéo dài hơi tàn cơ mà?

Nhớ lại việc đóng cửa chính lúc trước, bất kể là Tương Bạch Miên, hay là Bạch Thần và Long Duyệt Hồng, "Não nguồn" phiên bản rút gọn đều cảm thấy "Tương lai" có thể làm ra được chuyện này.

"Bất kể có phải là thật hay không, chúng ta cũng đều phải tranh thủ thời gian!" Tương Bạch Miên nhìn phòng điều khiển một vòng, cân nhắc rồi nói: "Này, chúng ta vẫn phải mặc thiết bị khung xương quân dụng vào, nhưng đừng khởi động, giám sát chặt chẽ xem có bị sóng điện từ xâm nhập hay không."

Thương Kiến Diệu "nhát gan nhưng cẩn thận" không hề có nghi vấn gì về chuyện này, dưới sự giúp đỡ của Long Duyệt Hồng, nhanh chóng mặc xong thiết bị khung xương quân dụng của mình.

Ở phía khác, Tương Bạch Miên được Bạch Thần hỗ trợ, cũng nhanh chóng hoàn thành chuyện này.

Cô thở hắt ra:

"Bây giờ chúng ta quay về phòng thí nghiệm chính, dùng chỗ trần nhà làm cửa đột phá."

Nói xong, cô cúi người nhặt đèn pin lên, sau đó đợi một giây, để Thương Kiến Diệu đi về phía cửa phòng điều khiển trung tâm, rồi mới đi theo.

Trong tình huống không khởi động, thiết bị khung xương quân dụng đối với Tương Bạch Miên và Thương Kiến Diệu quả thực là một gánh nặng, trọng lượng không hề nhẹ, cũng may họ đều có thể chất xuất chúng, sức mạnh khá lớn.

"Não nguồn" phiên bản rút gọn được bọc trong bộ quần áo che chắn điện từ, mang theo công cụ của mình, lựa chọn đi theo sau họ.

"Tổ điều tra cũ" từng bước quay về khu thí nghiệm chính, đèn huỳnh quang tắt phụt theo bước chân họ, khiến "Não nguồn" phiên bản rút gọn cũng không thể sạc điện được nữa.

Trong âm thanh đèn trần tắt đi, đám người Long Duyệt Hồng và Bạch Thần bật đèn pin lên, dùng ánh sáng màu vàng để chiếu rọi phía trước.

Cuối cùng, họ cũng quay trở về khu thí nghiệm chính.

Đúng lúc này, khi ánh đèn pin chiếu rọi bốn phía, Bạch Thần phát hiện ra một vấn đề:

"Không thấy những người máy canh gác lúc trước đâu!"

Trong khu thí nghiệm chính vốn có mấy người máy canh gác đứng sừng sững ở những chỗ khác nhau, trong trạng thái ngủ say, mà bây giờ ở chỗ đó chỉ còn máy móc, hài cốt vào bàn.

Ánh sáng đỏ đằng sau lớp quần áo che chắn điện từ của "Não nguồn" đã yếu đi nhiều, lóe lên một cái:

"Những người máy canh gác kia chắc chắn đã bị "Tương lai" khống chế, coi là thuộc hạ của nó."

"Chắc nó không hy vọng những trợ thủ đắc lực phá hỏng một cỗ là mất một cỗ đó bị tổn hại vì chúng ta vùng vẫy giãy giụa, cho nên để chúng đi đến chỗ khác rồi."

Đây là phán đoán mà nó căn cứ vào sự hiểu biết của bản thân về trí tuệ nhân tạo để đưa ra.

"Vẫn phải tìm được tung tích của bọn chúng trước, xử lý ở mức nhất định, nếu không lát nữa vào thời điểm rhen chốt, chưa biết chừng chúng sẽ lao ra quấy rối." Tương Bạch Miên cầm đèn pin, tìm kiếm tung tích của những người máy canh gác kia.

Sau khi nhanh chóng tìm kiếm một phen, Tương Bạch Miên và Bạch Thần phát hiện cánh cửa kim loại nối với kho đông lạnh ở một phía khác của khu thí nghiệm chính đã bị đóng lại.

Lúc này, Long Duyệt Hồng chịu trách nhiệm kiểm tra phòng bệnh, phòng làm việc, phòng để xác, cũng quay trở lại khu thí nghiệm chính, báo cáo tình huống bên mình:

"Trong những căn phòng hai bên hành lang đều không thấy người máy."

Hắn không dùng bộ đàm để báo cáo sớm hơn, mà lựa chọn dùng mặt đối mặt, là vì lo lắng sản phẩm điện tử sẽ bị "Tương lai" ảnh hưởng, truyền lại tin tức đã bị bóp méo.

Ở phương diện này Long Duyệt Hồng vô cùng cẩn thận.

"Phòng bệnh số 14 không có vật phẩm riêng tư thuộc về người tình nguyện." Thương Kiến Diệu ở bên cạnh Long Duyệt Hồng bổ sung thêm.

Đây là một chuyện khác, vừa rồi anh mới tiện thể lục soát.

Người tình nguyện ở khu thí nghiệm chính, hoặc nên nói là đối tượng thí nghiệm, được nghi là đến từ phòng bệnh số 14.

"Xem ra các người máy canh gác đều đã vào trong khu vực kho lạnh." Tương Bạch Miên gật đầu, đưa ánh mắt và ánh sáng đèn pin đồng thời nhìn về phía cánh cửa kim loại lớn cách đó không xa.

"Tôi phải cho nổ nó!" Thương Kiến Diệu hăng hái muốn thử.

Tương Bạch Miên do dự một chút, nghiêng đầu nhìn về phía "Não nguồn".

"Não nguồn" phiên bản rút gọn lên tiếng nói:

"Tôi lo lắng sẽ dẫn đến phản ứng dây chuyền, làm lỡ thời gian tự cứu của chúng ta."

Bạch Thần suy tư vài giây rồi nói:

"Chi bằng chúng ta phá hỏng nó từ bên trong?"

"Như vậy, cho dù chúng muốn quấy rối việc thử nghiệm của chúng ta cũng phải mở cánh cửa này ra trước, mà lúc này sẽ sinh ra động tĩnh không nhỏ, chúng ta có thể dễ dàng phát hiện ra trước, làm tốt chuẩn bị."

Keng keng keng, tiếng vỗ tay của Thương Kiến Diệu không bao giờ đến muộn.

"Không tệ!" Tương Bạch Miên gật đầu khen ngợi.

Bạch Thần thản nhiên tiếp nhận, chỉ bất giác giải thích một câu:

"Lúc tôi làm thợ săn di tích đã từng làm những chuyện tương tự, có thể loại trừ sự quấy rối của người cạnh tranh ở mức độ lớn nhất."

Lúc cô nói chuyện, "Não nguồn" phiên bản rút gọn và Thương Kiến Diệu đồng thời di chuyển về phía cánh cửa lớn bằng kim loại, sử dụng công cụ để phá hủy điện từ và kết cấu máy móc tinh vi.

Tương Bạch Miên lại gọi Long Duyệt Hồng, đẩy mấy thiết bị cỡ lớn qua, cố gắng chặn cửa.

Bạch Thần thấy vậy, quan sát bốn phía, đề phòng chuyện ngoài ý muốn một cách rất ăn ý.

Chẳng mấy chốc, cửa chính của kho lạnh đã hoàn toàn tê liệt, bị tầng tầng lớp lớp chướng ngại vật chặn kín.

Tương Bạch Miên ra tiếp một mệnh lệnh:

"Làm hỏng toàn bộ sản phẩm điện từ xung quanh giường bệnh, gồm cả đèn huỳnh quang trên trần nhà, đề phòng "Tương lai" sử dụng chúng để theo dõi hành động của chúng ta."

"Được." Thương Kiến Diệu không kịp chờ đợi, giơ súng trường "Chiến sĩ điên cuồng" lên, bóp cò.

Trong tiếng pằng pằng, trong phạm vi năm mét xung quanh chiếc giường để không, đạn bay tán loạn, tia lửa bắn ra khắp nơi.

Chưa đến ba phút đồng hồ, khu vực này chỉ còn lại áo giáp thông minh sinh học, thiết bị khung xương quân dụng và các loại vật phẩm như đèn pin của bản thân "Tổ điều tra cũ" là còn nguyên vẹn.

"Phù..." Long Duyệt Hồng thở hắt ra, chiếu đèn pin trong tay về phía chiếc giường trống không.

Hắn cảm nhận bóng tối và sự yên tĩnh xung quanh, bỗng nhiên nghĩ tới một vấn đề:

"Lúc thế giới cũ bị hủy diệt, phần lớn nhân viên nghiên cứu của phòng thí nghiệm đều còn sống, chạy ra ngoài, chắc chắn họ sẽ không giữ các bí mật liên quan mới đúng, nhưng vì sao ngoại trừ Orey, không ai biết nơi này?"

Long Duyệt Hồng vừa dứt lời, một giọng nói đàn ông mang theo ý cười đưa ra câu trả lời:

"Bởi vì bọn họ hoặc biến thành "Vô tâm giả" , hoặc bị "Vô tâm giả" ăn thịt, đều chết trong phế tích thành phố này."

"Vậy à..." Long Duyệt Hồng vừa gật đầu một cái, đột nhiên phát hiện người trả lời mình không phải Thương Kiến Diệu, cũng không phải là "Não nguồn"!

Con ngươi của hắn chợt phóng to, cùng Tương Bạch Miên, Thương Kiến Diệu Bạch Thần và "Não nguồn" phiên bản rút gọn chiếu đèn pin về một vị trí.

Giây tiếp theo, họ nhìn thấy Ngô Mông mặc áo vest màu xám hoa văn đen, đeo kính gọng nhỏ, ngồi trên một cái ghế sát mép khu thí nghiệm chính, mỉm cười nhìn về phía nhóm người mình.

"Xin lỗi, là một khán giả, đúng ra không nên nói xen vào trong lúc vở kịch đang trình diễn, các anh cứ tiếp tục." Ngô Mông vừa cười vừa nói.

"Anh không phải tới cứu chúng tôi à?" Thương Kiến Diệu có chút thất vọng.

Ngô Mông khẽ cười một tiếng:

"Đạo giả vô vi, thuận theo tự nhiên, tôi đã bị phong ấn lâu rồi, khó tránh khỏi muốn tìm chút chuyện giải trí, cho nên ghé thăm xem các anh rốt cuộc đối phó với tên kia và chạy thoát như thế nào."

"Tiếp tục đi, coi như tôi không tồn tại."

Bị một sự tồn tại còn khủng khiếp nguy hiểm hơn cả "Tương lai" trông chừng, chúng tôi còn lo lắng hơn ấy chứ... Tương Bạch Miên ổn định tinh thần, đi tới bên cạnh Thương Kiến Diệu, nói bằng giọng thì thầm:

"Lần lượt sử dụng "Ngọc sáu giác quan", ngọc phật trước thử xem, nếu như không cảm ứng được những bóng đen kia, hoặc là không thể định vị được, thì sử dụng năng lực tương ứng, lấy ra pin tính năng cao và thiết bị phóng điện đơn giản mà các anh làm ra để thử."

"Nếu "Tương lai" thông qua điểm kết nối với "Thế giới mới" để thao túng điện từ, vậy chúng ta dùng dòng điện lớn tấn công điểm kết nối, rất có thể sẽ sinh ra hiệu quả nhất định."

"Đừng gấp gáp, đợi tôi và "Não nguồn" trao đổi xong rồi tính."

Tương Bạch Miên nói rất nhỏ, chỉ sợ "Tương lai" nghe lén.

Sau đó cô đi về phía "Não nguồn" cả người được bọc trong quần áo che chắn điện từ, hỏi với âm lượng rất nhỏ:

"Nếu như loại trừ sự quấy nhiễu của "Tương lai", ông cần ít nhất bao lâu thời gian để phá hủy tường lửa kia?"

"Ít nhất ba tuần." "Não nguồn" phiên bản rút gọn trả lời.

"Vậy thì không được..." Tương Bạch Miên trầm ngâm vài giây: "Không cần phải kiểm soát, mà chỉ làm tê liệt hệ thống điều khiển phòng thí nghiệm, khiến thiết bị tự hủy không thể khởi động thì sao?"

"Vẫn như thế." "Não nguồn" thành thực trả lời: "Thiết bị tự hủy và hệ thống điều khiển là quan hệ song song, bất kể cái sau có bị tê liệt hay không, chỉ cần cô cố gắng dùng bạo lực mở cửa, hoặc là tạo ra mức độ phá hủy vượt quá giới hạn trong phòng thí nghiệm, nó sẽ trực tiếp khởi động, hơn nữa nó cũng được tường lửa kia bảo vệ."

Không đợi Tương Bạch Miên đáp lại, "Não nguồn" còn nói thêm:

"Có điều, nếu không có "Tương lai" quấy rầy, tôi có thể sử dụng cổng nối của hệ thống điều khiển trong phòng thí nghiệm, gửi tới một lượng lớn số liệu vô dụng về phía tường lửa, tiêu hao tài nguyên tương ứng, để thiết bị tự hủy không thể nhận được tín hiệu khởi động trước."

Hai mắt Tương Bạch Miên lập tức sáng ngời:

"Việc này có thể cầm cự được bao lâu?"

"Với cơ thể và phân phối tài nguyên hiện giờ của tôi, cùng năng lực tổng hợp của tường lửa kia, ít nhất có thể cầm cự được năm mươi sáu giây, lâu nhất không quá sáu mươi ba giây." "Não nguồn" rất hiểu các hệ thống trong phòng thí nghiệm, trong chớp mắt đã tính toán ra số liệu tương ứng.

Tương Bạch Miên chậm rãi gật đầu:

"Khoảng gần một phút đồng hồ."

"Miễn cưỡng đủ rồi..."

Cô lập tức nhìn về phía Thương Kiến Diệu:

"Bắt đầu!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận