Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 849: Điểm then chốt

Gioan không hiểu được phản ứng của Thương Kiến Diệu:

"Sao vậy? Anh không phát giác ra buổi tối trời rất lạnh sao?"

"Có phát giác." Thương Kiến Diệu thành thật gật đầu.

Không đợi Gioan hỏi lại, anh lầm bầm:

"Vào buổi tối mà tất cả hành khách lên thuyền, không khí lạnh tràn xuống phía nam, nhiệt độ giảm đi rất nhiều, vòng tuần hoàn bắt đầu từ giây phút đó..."

"Sau đó ban ngày còn tạm, ban đêm lạnh đến thấu xương..."

"Ban ngày bình thường, buổi tối hỗn loạn..."

"Đến ngày cuối cùng, nhờ vào việc trốn trong nhà kho lạnh vừa tối tăm vừa lạnh lẽo, tránh được kết cục bị mắc "Bệnh vô tâm"..."

Gioan nghe vậy thì sửng sốt.

"Rốt cuộc anh đang nói gì đấy?"

Bởi vì cha hắn là người yêu thích văn hóa Đất Xám, cho nên khi còn bé hắn đã học tiếng Đất Xám, dựa vào kỹ năng này mới có thể gắng gượng sống sót ở khu vực Thiết Sơn có phần lớn là người Đất Xám, cuối cùng vào công ty thực phẩm Số 2, gặp được "chuyện thần kỳ".

Lúc này, hắn chỉ có một suy nghĩ: Sao người này cứ kỳ lạ thế nào?

Đối diện với câu hỏi của Gioan, Thương Kiến Diệu mỉm cười, cười rất rạng rỡ:

"Nghĩ thông suốt một vài vấn đề, tìm ra được một điểm then chốt."

"Vậy thì chúng ta sẽ gặp lại vào ngày kia nhé."

Nói xong Thương Kiến Diệu mặc áo gió màu đen, đặt tay lên ngực, cúi người chào một cái, không biết học được từ chỗ nào.

Trong quá trình thực hiện nghi lễ, bóng người anh nhanh chóng nhạt đi, biến mất trước mắt Gioan.

Gioan trợn mắt há mồm:

"Anh ta, anh ta thực sự là người tương lai?"

"Ngày kia là có ý gì?"

Sau khi lùi ra tiến vào lần thứ tư, Thương Kiến Diệu đi đến ban ngày của ngày chiếc du thuyền cập bến.

Anh biết lúc này đám người Gioan, Sally đã trốn trong kho lạnh, cho nên đi thẳng vào đó, gõ cửa kim loại rầm rầm.

Thủy thủ đoàn trong phòng bếp vừa bị anh dẫn dắt tư duy, cảm thấy chuyện này hết sức bình thường.

Đập cửa một hồi, thấy không có ai đáp lại, Thương Kiến Diệu tự mình mở cửa đi vào.

Anh không quên mặc quần áo dày, trùm chăn và ga trải giường.

Sau khi tiện tay đóng cửa kho lạnh lại, Thương Kiến Diệu bật đèn pin lên, chiếu lung tung khắp nơi.

Không bất ngờ, anh tìm thấy Gioan ở vị trí quen thuộc.

"Lại gặp nhau rồi." Thương Kiến Diệu mỉm cười bắt chuyện.

Gioan sợ hết hồn, mờ mịt hỏi:

"Anh là, anh là "Thương" hôm trước?"

Trước khi câu chuyện được "bắt đầu lại", hắn vẫn còn ký ức tương ứng.

"Nếu không thì anh cho rằng tôi là ai?" Thương Kiến Diệu bọc quần áo hệt như gấu hỏi ngược lại.

Gioan lập tức kích động, hắn nhìn xung quanh, thấp giọng nói:

"Tôi nhớ ra anh từng nói kho lạnh vừa tối tăm vừa lạnh lẽo, cho nên mới lựa chọn trốn ở đây."

"Cuối cùng bên ngoài sẽ thực sự bùng phát "Bệnh vô tâm" sao?"

Hai hôm nay hắn đã nghĩ đi nghĩ lại về những lời nói kỳ quái khó hiểu của Thương Kiến Diệu lúc đó.

"Lúc du thuyền cập bến anh sẽ biết đáp án." Thương Kiến Diệu kéo theo chân phải bị liệt được chuyển ra chỗ xương cụt, đi vào góc dự trữ đồ ăn.

Đám người Sally nhìn thấy tạo hình của anh, đều rét run trong lòng, nơm nớp lo sợ như đang đối diện với một con quái vật.

Nếu không phải Thương Kiến Diệu không biểu hiện ra ý đồ công kích, thậm chí không thèm liếc nhìn họ, có lẽ họ đã sớm không kiềm chế được bản thân, lao ra khỏi kho lạnh, tìm chỗ khác để trốn.

Đương nhiên khi nghĩ ngược lại, một quái vật như vậy còn chọn kho lạnh trong phòng bếp để làm chỗ ẩn thân thì chứng tỏ nơi này tốt hơn những nơi khác.

Về phần Gioan, hắn đã sớm coi như không nhìn thấy tạo hình đặc biệt của Thương Kiến Diệu, đã "quen" rồi.

Thương Kiến Diệu không tốn thời gian ở chỗ này, sau khi lùi ra tiến vào, đẩy tuyến thời gian đến thời điểm chiếc du thuyền cập bến.

Anh vừa hiện thân trong kho lạnh, lập tức chạy về phía cửa, mở ra.

Trong phòng bếp bên ngoài "Vô tâm giả" do thuyền viên biến thành soạt một tiếng nhìn sang.

Thương Kiến Diệu không quan tâm lắm, vòng non nửa vòng thoát khỏi những thợ săn này.

Anh giành giật từng giây chạy về phía ngọn nguồn của "Bóng tối", đến vị trí lúc trước của thuyền trưởng, không hề dừng lại chút nào.

Pằng pằng pằng!

Trong lúc đám người Gioan đấu súng với các "Vô tâm giả", Thương Kiến Diệu chạy ra khỏi phòng bếp, dựa vào cảm ứng của "Ngọc sáu giác quan", chạy về phía "Bóng tối".

Trên đường, anh bất đắc dĩ lắm mới nổ súng bắn chết "Vô tâm giả" chặn đường, nhưng phát súng nào cũng trúng, vô cùng chính xác.

Chạy một mạch tới phòng điều khiển, Thương Kiến Diệu rốt cuộc đã nhìn thấy bóng dáng của thuyền trưởng.

Cơ thể mũm mỉm của ông ta đang dựa lên kính thủy tinh, nhìn cảnh tượng "Bệnh vô tâm" bùng phát hỗn loạn bên dưới, không hề nhúc nhích.

Nếu không phải ông ta còn ý thức của nhân loại, Thương Kiến Diệu cũng nghi ngờ ông ta đã chết.

Đương nhiên, "Vô tâm giả" cũng có ý thức nhân loại.

Mà các dấu vết đều đang chứng minh điều đó, thuyền trưởng đã bị "Bệnh vô tâm".

Đầu tiên, ông ta là ngọn nguồn của "Bóng tối", là tiếp điểm nối đến "Thế giới mới", nếu "Bệnh vô tâm" thực sự vì thế mà lây lan, thì ông ta không thể nào tránh khỏi!

Thứ hai, trong buồng lái này còn có nhiều thuyền viên, họ đều mắc "Bệnh vô tâm", cả người còng xuống, mắt đục ngầu, đầy tơ máu, nhưng không hề tấn công thuyền trưởng, trong tình huống không phải quá đói, "Vô tâm giả" sẽ không xong giết đồng loại.

Pằng pằng pằng!

Thương Thương Kiến Diệu tay trái cầm "Rêu băng", tay phải cầm "Liên hợp 202", cố gắng bắn mấy "Vô tâm giả" đang xông đến trước mặt mình.

Nghe thấy tiếng súng, cơ thể đẫy đà của thuyền trưởng chậm rãi quay lại.

Trên mặt ông ta đầy hốt hoảng và sợ hãi, mặc dù trong mắt có tơ máu, nhưng không hề đục ngầu.

Ông ta còn chưa biến thành "Vô tâm giả"!

Nhưng Thương Kiến Diệu nhìn thấy rất rõ ràng ngọn nguồn của "Bóng tối" vẫn ở trong cơ thể ông ta.

Trong lúc suy nghĩ thay đổi trong đầu, Thương Kiến Diệu học Tương Bạch Miên nở nụ cười hiền hòa: "Tôi tới cứu ông!"

"Anh, anh không bị mắc "Bệnh vô tâm"..." Thuyền trưởng quan sát một hồi, thở vào nhẹ nhõm.

Ông ta nói với tâm trạng có chút xúc động:

"Vừa rồi tôi cho rằng mình đã chết chắc rồi!"

"Kết quả, kết quả..."

Nói đến đây, thuyền trưởng lộ ra mặt nghi ngờ.

Thương Kiến Diệu không đáp lại, cất "Liên hợp 202" đi, đi tới.

Bốp!

Anh đập một phát vào sau gáy thuyền trưởng.

Thuyền trưởng không rên được tiếng nào đã hôn mê bất tỉnh.

Sau đó, Thương Kiến Diệu xé quần áo của các "Vô tâm giả" bên cạnh, một lần nữa trói chặt thuyền trưởng lại.

Sau đó, anh vác thuyền trở lên, men theo đường cũ chạy bình bịch về phía phòng bếp.

Bởi vì đám người Gioan đã rời khỏi nơi này, các "Vô tâm giả" dọc đường đã bị dọn dẹp một nhóm, cho nên Thương Kiến Diệu khá thuận lợi quay trở lại trước cửa kho lạnh.

Anh hít một hơi, xác nhận "Ngọc sáu giác quan" và dây chuyền "Thiên sứ sinh mệnh" không xảy ra sự cố gì, sau đó anh cất bước đi vào cửa, tiến vào bên trong tăm tối lạnh lẽo.

Thuyền trưởng đang hôn mê giống như bị ném vào trong nước đá, cả người uốn éo, gần như tỉnh lại.

Lúc này Thương Kiến Diệu đóng cửa kim loại của kho lạnh lại.

Gần như trong chớp mắt, anh cảm thấy cả chiếc du thuyền dao động dữ dội, không, là cả thế giới này đang dao động!

Đồng thời, trong cảm ứng của anh, "Bóng tối" giống như mặt biển lúc thủy triều rút đi, lần lượt tràn về phía cơ thể của thuyền trưởng, cuộn thành một đống, từ từ biến mất.

Tiếng răng rắc hư ảo theo đó vang lên, bóng ma tâm lý này nứt ra, vỡ thành từng "mảnh thuỷ tinh" rơi xuống, để lộ ra không gian sâu thẳm và đen kịt đằng sau chúng.

Trong hư không, có một thành phố mờ ảo, trong thành phố có một ngọn tháp cao chọc trời.

"Rầm!" Cả bóng ma tâm lý hoàn toàn sụp đổ, một làn sương mù mỏng có màu như ráng chiều tuôn ra, bay về phía Thương Kiến Diệu.

Thương Kiến Diệu suy nghĩ một chút, đưa tay nhận lấy nó, tạo nó thành một quả cầu nhỏ.

Đến khi bóng ma tâm lý này hoàn toàn biến mất, không gian sâu thẳm và đen kịt cũng hòa vào màn đêm, phía trước Thương Kiến Diệu xuất hiện một di tích miếu thần có nhiều cột đá chống đỡ.

Đây là bóng ma tâm lý thứ hai của chủ nhân căn phòng "912".

Thương Kiến Diệu liếc một cái, tiêu sái lùi ra khỏi căn phòng này, quay trở về hiện thực.

"Ôi, có hơi lạnh." Thương Kiến Diệu vừa ngồi xuống đã rụt cổ vào.

Anh cầm lấy chiếc kính đen kẹp ở trên áo gió, chuyển luồng sương màu đỏ thẫm đến từ bóng ma tâm lý kia vào trong nó.

"Sao vậy?" Bên ngoài cửa xe jeep đang mở, Tương Bạch Miên vừa tò mò vừa quan tâm hỏi.

Thương Kiến Diệu để chiếc kính đen vào vị trí ghế lái phụ, vừa cười vừa nói:

"Giải quyết xong rồi, nhận được một đạo cụ."

"Giải quyết như thế nào?" Long Duyệt Hồng khá tò mò về việc này.

Thương Kiến Diệu nói lại toàn bộ ý tưởng của mình, trọng điểm đặt vào từ then chốt "lạnh lẽo".

"Cho nên, "Bóng tối" rốt cuộc là sợ lạnh, hay là không sợ lạnh?" Bạch Thần đem nhi ngờ trong lòng hỏi ra miệng.

Ban đêm lạnh lẽo, nó sẽ ào ào tuôn ra, ảnh hưởng đến toàn bộ chiếc du thuyền, khiến đa số người bị rơi vào trạng thái hỗn loạn, có vẻ nó rất thích hoàn cảnh này, nhưng khi đối diện với cái lạnh ở kho lạnh, nó lại lựa chọn vòng qua, khiến những người trong đó còn sống, hơn nữa lúc Thương Kiến Diệu nhét thuyền trưởng vào trong kho lạnh, "Bóng tối" rõ ràng đã lùi trở về, dần dần biến mất.

Trong đầu Tương Bạch Miên dựng lại cảnh tượng tương ứng, cân nhắc rồi nói:

"Tôi cảm thấy là sợ."

"Nhưng bởi vì mức độ lạnh khác nhau cho nên phải ứng khác nhau."

Cô cũng giải thích thêm:

"Nhiệt độ thấp ở mức bình thường, "Bóng tối" sẽ khó chịu vì cái lạnh, nên ảnh hưởng đến nhân loại bên ngoài; nhiệt độ thấp trong kho lạnh khiến nó lựa chọn thoát ra và trốn tránh."

"Mấy chỗ "Bóng tối" trước đó không biết có tình uống này không..." Gnawa tán thành cách giải thích của Tương Bạch Miên, cũng có liên tưởng tương ứng.

Thương Kiến Diệu vuốt cằm:

"Sợ lạnh hình như là một trong những đặc thù của "Cánh Cửa Nóng Cháy"?"

"Bóng tối đó mang theo ý thức của Dafitier à?"

"Không phải chỉ mỗi người thức tỉnh của "Cánh Cửa Nóng Cháy" mới như vậy." Tương Bạch Miên không phản bác suy đoán của Thương Kiến Diệu, chỉ nhắc nhở anh đừng bỏ sót.

Mọi người thảo luận một hồi, Thương Kiến Diệu bỗng chỉ vào chiếc kính đen để phía trước, nói với Tương Bạch Miên:

"Cô thử xem."

"Định cho tôi cái này à?" Tương Bạch Miên nói đùa một câu.

"Đúng vậy!" Thương Kiến Diệu không chút do dự.

Tương Bạch Miên đang định nói, cô cầm lấy chiếc kính đen, bất chợt rùng mình một cái.

"Có hơi lạnh..." Khớp hàm của cô rõ ràng va vào nhau.

Hiện giờ sắp vào hè, cô mặc khá mỏng.

Thương Kiến Diệu mỉm cười:

"Cái giá phải trả là "sợ lạnh", năng lực là "khiến cho người ta hỗn loạn", chắc thế."

Anh không thể biết được tên chính xác của năng lực này.

Tương Bạch Miên bỏ chiếc kính đen xuống trước, định mặc thêm quần áo rồi mới thử lại.

Cô hỏi Thương Kiến Diệu:

"Sau khi vượt qua bóng ma tâm lý này, năng lực của anh chắc hẳn tăng lên không ít đâu nhỉ?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận