Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 749: Điềm báo

Bạch Thần lái xe chậm lại, để Tương Bạch Miên và Thương Kiến Diệu ở chỗ chênh chếch có thể tiếp tục quan sát tình huống của tòa nhà số 4.

Nơi đó đã hoàn toàn sụp đổ, nhưng không hề ảnh hưởng đến xung quanh một chút nào, ngay cả bụi cũng không bốc lên mấy.

Dường như có một bàn tay vô hình đang kiểm soát tất cả, tạo ra hiện tượng trái với quy luật vật lý học.

"Bởi vì chúng ta lấy đi ngọc phật kia, cho nên tòa nhà số 4 mới đổ sập xuống?" Tương Bạch Miên quan sát một hồi, phát ra âm thanh.

"Trên lý thuyết thì là vậy, vấn đề cũng không thể nào nằm ở chỗ hai chiếc điện thoại kia được." Lần này Thương Kiến Diệu không dán mặt vào cửa xổ xe, dùng tay trái vuốt cằm nói.

"Hơn nữa nơi này là một trong năm thánh địa của Phật môn." Bạch Thần cũng nói thêm một câu.

Hiển nhiên, so với những thứ khác, mặt dây chuyền ngọc phật có liên quan đến Phật môn mật thiết hơn, trực quan hơn.

Khi chiếc xe chuyển hướng, Long Duyệt Hồng cũng nhìn thấy hiện trạng của tòa nhà số 4, ngập ngừng rồi nói:

"Nhưng cách sụp đổ này cũng rất kỳ dị nhỉ?"

"Sau khi mất đi sức mạnh chống đỡ, không phải nên ầm ầm đổ sập xuống, vỡ tan nát thành từng mảnh sao?"

Tương Bạch Miên trầm ngâm một chút rồi nói:

"Có lẽ đây mới là trạng thái vốn có của tòa nhà số 4, ngọc phật khiến nó duy trì thêm hơn sáu mươi năm, đi ngược lại lẽ thường."

"Hiện giờ nó chỉ trở về trạng thái cũ, chứ không phải là đổ sập xuống, cho nên động tĩnh rất nhỏ."

"Đây là một cách giải thích, một cách giải thích khác nữa là, người thông qua ngọc phật này duy trì sự đặc thù của phòng 302 vẫn luôn theo dõi tòa nhà số 4, để không làm hai bộ hài cốt bị hư hại, không cho hiện trường lộn xộn, hắn lựa chọn cách ra tay từ xa, khiến quá trình sụp đổ trở nên yên tĩnh, có thứ tự, giống như xây một phần mộ thật to."

Bốp bốp bốp, Thương Kiến Diệu vỗ tay.

Long Duyệt Hồng nghiêm túc suy nghĩ một hồi, cảm thấy trường hợp thứ hai dễ dàng chấp nhận hơn.

Dù sao các khái niệm liên quan đến "trạng thái lúc trước", "trạng thái hiện giờ", "quay trở về nguyên trạng" quá cao siêu, cho dù sức mạnh của các người thức tỉnh đều vô cùng đặc thù, dường như cũng không làm được chuyện đó.

Trong lúc suy nghĩ, Long Duyệt Hồng thấy Thương Kiến Diệu cho tay vào túi áo, lấy ngọc phật kia ra.

"Đợi! Đợi đã!" Con ngươi của hắn mở to, miệng thì lắp bắp.

Vật phẩm kỳ dị đến từ một nơi kỳ dị, tốt nhất là chờ rời khỏi khu phế tích xưởng sắt thép rồi hãy bỏ ra thì hơn!

Nếu không, ai biết được sẽ xảy ra chuyện bất trắc nào!

"Nó không ẩn chứa bất cứ khí tức và sức mạnh nào." Thương Kiến Diệu hoàn toàn mặc kệ Long Duyệt Hồng đang sợ hãi, đung đưa mặt dây chuyền ngọc phật màu xanh biếc như nước hồ kia.

"Lúc anh cầm lấy, khí tức hoặc sức mạnh đã tan biến rồi? Điều này khiến cho tòa nhà số 4 đổ sập xuống?" Tương Bạch Miên suy nghĩ một chút rồi đưa ra suy đoán.

"Sớm hơn." Thương Kiến Diệu nhớ lại các chi tiết vừa rồi: "Lúc tôi đụng phải, nó đã trở thành một vật phẩm trang sức bình thường."

Long Duyệt Hồng nhìn xung quanh, sau khi không phát hiện ra sự bất thường nào, hắn thở phào nhẹ nhõm, tham gia thảo luận.

Hắn nhìn Thương Kiến Diệu, nói:

"Chắc là lúc anh kích hoạt khí tức "Ngọc sáu giác quan", loại trừ sự kỳ dị của phòng ngủ chính, sức mạnh tương ứng đã bắt đầu tiêu tan."

Nghe đến đó, Bạch Thần nghi hoặc đưa ra một vấn đề:

"Phòng ngủ chính của căn phòng 302 bị ảo ảnh bao trùm à?"

"Không, không giống." Người trả lời Bạch Thần chính là Long Duyệt Hồng.

Hắn nhanh chóng giải thích:

"Tôi thấy rõ ràng Thương Kiến Diệu đụng phải ngọc phật, anh ta lại không có cảm giác gì, nếu ảo giác ảnh hưởng, thì không đến mức có thể làm biến mất sự tồn tại của vật chất chứ?"

Tương Bạch Miên nghe vậy, lắc đầu:

"Ảo ảnh vô cùng lợi hại hẳn là có thể ảnh hưởng đến xúc giác."

"Như vậy thì kinh khủng quá." Long Duyệt Hồng hơi suy tư, cảm thấy chuyện này vô cùng đáng sợ: "Mọi người nghĩ mà xem, nếu những gì chúng ta nhìn thấy, nghe thấy, nếm thấy, sờ thấy, ngửi thấy đều bị ảo giác ảnh hưởng, vậy chúng ta không thể nào nhận biết được cái gì là hiện thực, cái gì là ảo ảnh!"

Hắn vừa dứt lời, Thương Kiến Diệu đã dang hai tay ra, ngửa người lên:

"Khắp nơi đều là ảo mộng, cần gì phải nghiêm túc?"

Tương Bạch Miên cũng mỉm cười, nói theo:

"Các giáo phái lớn thuộc lĩnh vực "Gương Vỡ" có lẽ đều có nhận thức tương tự, khó có thể xác nhận cái gì là chân thực."

"Ôi, không thảo luận vấn đề này nữa, kiến thức và thông tin chúng ta nắm được còn quá ít, hiện giờ nghĩ ngợi chỉ thêm đau đầu, vẫn nên sống nghiêm túc, sống cho hiện tại thì hơn."

Kết thúc cuộc thảo luận bắt đầu chuyển hướng sang triết học, cô hỏi Thương Kiến Diệu:

"Anh cảm thấy đó có phải là ảo ảnh không?"

Vẻ mặt Thương Kiến Diệu nghiêm túc, giơ tay trái lên nói với vẻ nghiêm trang:

"Hẳn là Tạng thức trong truyền thuyết."

"Lý do?" Tương Bạch Miên gặng hỏi.

Long Duyệt Hồng và Bạch Thần thì "dựng thẳng lỗ tai" lên nghe.

"Không có." Thương Kiến Diệu hùng hồn đáp: "Trực giác."

Không đợi đám người Tương Bạch Miên lên tiếng, anh lại bổ sung:

"Trong mắt tôi tình huống trong phòng 302 giống như hai thế giới chồng lặp lên nhau, ở giữa tồn tại sự liên quan nhất định, nhưng trong mắt người chưa mở Tạng thức, chúng lại không ảnh hưởng đến nhau."

"Có phải anh xem quá nhiều tư liệu giải trí của thế giới cũ rồi không?" Long Duyệt Hồng không nhịn được chế giễu một câu.

"Đá núi cũng có thể điêu khắc được thành ngọc." Thương Kiến Diệu không phủ nhận, thậm chí còn mỉm cười.

Lúc họ nói chuyện, xe jeep đã quay về con đường dẫn đến bên ngoài phế tích xưởng sắt thép.

Tương Bạch Miên không nói xen vào, qua hồi lâu mới chậm rãi nói:

"Trạng thái mà anh vừa miêu tả, khiến tôi liên tưởng đến một việc."

"Cái gì?" Bạch Thần đang lái xe tò mò hỏi.

Khác với những lần trước ra ngoài làm nhiệm vụ, lần này biểu cảm và ngôn ngữ của cô rõ ràng nhiều hơn một chút.

Tương Bạch Miên trầm giọng đáp:

"Thế giới mới."

Trong xe jeep đột nhiên trở nên im lặng.

"Tổ trưởng, ý của cô là, thế giới mới thực ra xếp chồng lên Đất Xám, tồn tại sự liên quan nhất định, chỉ là đại đa số mọi người không nhìn thấy mà thôi?" Long Duyệt Hồng biết Tương Bạch Miên muốn nói gì, nhưng vẫn bất giác tìm kiếm sự xác nhận.

Tương Bạch Miên khẽ gật đầu:

"Có thể chỉ có người đã thăm dò "Hành lang tâm linh" đến một mức độ nhất định, mới có thể cảm ứng được, vì vậy, trong căn phòng tương ứng sẽ xuất hiện cánh cửa dẫn đến thế giới mới."

"Vậy cánh cửa dẫn đến thế giới mới trong hiện thực lại là thế nào? Nó có tồn tại không?" Bạch Thần đưa ra những vấn đề mới.

"Không biết." Tương Bạch Miên lắc đầu: "Ít nhất thầy Đỗ Hoành, còn có rất nhiều người khác đều tin rằng nó tồn tại."

Trên Đất Xám, hầu như tất cả mọi người đều tin rằng, ở sâu trong một di tích nào đó có cánh cửa nối đến thế giới mới, điều này có thể giúp họ thoát khỏi "Bệnh vô tâm", nạn đói, biến dị và sự uy hiếp của quái vật.

Mỗi một thợ săn di tích sau khi tiến vào phế tích đều ôm hy vọng tương tự, chứ không chỉ đơn thuần là thu thập tài nguyên.

"Có lẽ đó là một điểm nối tiếp?" Thương Kiến Diệu phát biểu ý kiến của mình.

Không ai tán thành ý kiến của anh, cũng không ai phản bác, bởi vì những điều này hiện giờ chưa thể chứng minh, cũng không thể chứng thực thật giả.

Mắt thấy cửa vào khu phế tích xưởng sắt thép gần trong gang tấc, Tương Bạch Miên quyết định kết thúc đề tài này:

"Này, anh cất hoặc ngọc phật đi, quay về rồi nghiên cứu tỉ mỉ."

"Ừm... Dùng giấy bạc, túi nilon, giấy viết, túi cao su, làm bốn tầng cách ly."

Sau khi Thương Kiến Diệu xử lý xong ngọc phật, Tương Bạch Miên cân nhắc một chút rồi nói:

"Bây giờ chúng ta đến chợ Đá Đỏ, trên đường gửi điện báo cho lão Gnawa, bảo ông ta mua công cụ sửa chữa khôi phục số liệu trong điện thoại, rồi đến đó tập hợp với chúng ta."

"Trước khi tiến vào phế tích thành phố Thiết Sơn, tôi hy vọng có thể tìm được thông tin hoặc đầu mối hữu dụng từ trong điện thoại, để giảm thiểu rủi ro của hành động sau đó."

"Được." Long Duyệt Hồng và Bạch Thần đều không có ý kiến khác.

Thương Kiến Diệu lấy chiếc loa nhỏ ra, cân nhắc xem tiếp theo nghe bài gì.

Ba ngày sau khi "Tổ điều tra cũ" rời khỏi khu phế tích xưởng sắt thép, một đội người có phong cách kỳ lạ đã đến nơi này.

Họ có khoảng sáu bảy người, đều mặc quần áo cũ kỹ, đính đầy đinh, tóc rất ngắn, chỉ để một lớp tóc mỏng dính, từ xa nhìn lại giống như trọc đầu.

Đám người này cứ đi bảy bước, sẽ quỳ xuống đất, mặt hướng về phía lò đốt của phế tích xưởng sắt thép, làm nghi thức cúng bái một lần, vẻ mặt vô cùng thành kính.

Cứ thế, họ đi vào khu phế tích xưởng sắt thép, sau đó vòng qua khu nhà xưởng, vừa đi vừa cúng bái ở phía ngoài.

Qua một hồi, đám người này đến khu 2 dành cho người nhà, đi vào chỗ cách tòa nhà số 4 không xa.

Người dẫn đầu đã có tuổi, nếp nhăn trên mặt chưa nhiều lắm, nhưng rõ ràng, lớp tóc mỏng trên đỉnh đầu đã thấy lốm đốm bạc.

Ông ta là một người Hồng Ngạn, vẻ mặt bình thản, không hề thấy có sự dao động nào.

Người Hồng Ngạn là một chi của người Đất Xám di cư đến lưu vực sông Hồng Hà, màu da hơi nâu, tóc xoăn tự nhiên.

Thấy tòa nhà số 4 đổ sập xuống, mấy người này dừng bước, cứ thế trân trối nhìn, hồi lâu không động đậy.

Không biết qua bao lâu, ông già cầm đầu kia thở một hơi thật dài:

"Điềm báo đã thành hiện thực, đại kiếp nạn đã giáng xuống rồi..."

Ông ta dùng tiếng Đất Xám mang theo chút khẩu âm địa phương.

Chạng vạng tối, trận mưa to kéo dài vẫn không có dấu hiệu dừng lại, bầu trời đen kịt như đã nửa đêm.

"Tôi nhớ gần đây có một phế tích thành phố không lớn, có thể đến nơi đó hạ trại." Bạch Thần nhìn cần gạt nước đung đưa, đưa ra đề nghị.

"Được." Tương Bạch Miên tỏ tuyệt đối tin tưởng.

Sau đó, cô cúi đầu, tiếp tục nghiên cứu hai bản đồ trong tay.

Chúng theo thứ tự là bản đồ chợ Đá Đỏ và bản đồ khu phế tích thành phố Thiết Sơn, Tương Bạch Miên nhiều lần ghi nhớ, làm giảm khả năng lạc đường trong lúc tự mình hành động.

Chiếc xe jeep lái thêm một lúc, phía trước rốt cuộc xuất hiện bóng của những tòa nhà hiện ra trong đêm.

Bạch Thần đang định xác nhận lối đi, tìm những tòa nhà khá kiên cố để trú mưa, Thương Kiến Diệu đột nhiên lên tiếng nói:

"Bên kia có người."

"Gần hai mốt người."
Bạn cần đăng nhập để bình luận